Chương 424: Gia nhập


Lời nói của Mạc Hải khiến bầu không khí bắt đầu nặng nề. Úc Diệu Đồng và Tàng Gia Nghiêm đều không nói một lời nào cả. Bọn họ chưa từng nghĩ tới chuyện này chỉ có điều là Lưu Xà hoang vu không có người quản, bọn họ cũng không để ý. Chỉ là không có ai có thể nghĩ đến công ty dược Lạc Nguyệt, trong một thời gian ngắn như vậy đã lợi hại thế. Điều này khiến tham vọng của người khác cũng trở lên hợp tình hợp lý.

Nếu chỉ là ham muốn của một người, một nhóm người thậm chí là một môn phái thì nói thật lòng không bị những người này nhận ra trong ánh mắt. Úc Diệu Đồng, Tàng Gia Nghiêm, Hứa Bình, Dương Cửu…, những người này đều đã từng chứng kiến những chuyện lớn, chẳng ai để ý đến bang hội và tập đoàn cả. Nhưng bây giờ cái sự thèm muốn ấy chính là hai quốc gia. Chẳng lẽ cái công ty nhỏ của bọn họ có thể so sánh với hai quốc gia hay sao?

Hơn nữa, từ những tình tiết được nói đến, họ còn đuối lý, lãnh thổ chiếm lĩnh cuối cùng chính là của người khác.

Thấy không khí bắt đầu căng thẳng, Úc Diệu Đồng khoát tay nói:

- Chuyện này chúng ta tạm không nói đã. Hãy nói về chuyện của tập đoàn dược Viễn Bắc trước đi.

- Chuyện của "Tập Đoàn dược Viễn Bắc" dễ xử lý. Bọn họ cho rằng mình là ông chủ trong các công ty dược, sẽ không để công ty dược Lạc Nguyệt của chúng ra trong mắt. Thực ra chúng ta muốn đánh đổ bọn họ cũng rất đơn giản.

Cái mà vượt quá sự dự đoán của mọi người chính là Mạc Hải, người cứ một mực lấy thân phận lưu trú của mình ở lại Lưu Xà.

Mạc Hải thấy mọi người đều nhìn y, y lập tức nói:

- Tập đoàn dược Viễn Bắc nắm trong tay sản phẩm Cửu tâm an khẩu phục dịch. Mà thành phần chính của loại khẩu phục dịch này là "Kiết ô", mà sản phẩm "Kiện Thể Hoàn" của chúng ta cũng cần Kiết Ô. Tuy loại Kiết Ô mà mọi người cần không nhiều nhưng loại dược liệu này vốn cũng rất ít. Cho nên chúng ta phải thu mua "Kiết Ô" khắp nơi để cho bọn họ thiếu dược liệu.

- Thứ hai sản phẩm kiếm được nhiều lợi nhuận của Tập đoàn dược Viễn Bắc là loại sản phẩm giúp làm da trắng đẹp "Lộ Ngưng Phấn". Hiệu quả của "Mỹ Nhan Hoàn" của chúng ta so với loại sản phẩm này không biết hơn bao nhiêu lần nhưng giá cả thì không có ưu thế cạnh tranh. Chúng ta chỉ cần lấy ra một loại sản phẩm đẹp da tương đương, lấy danh là Mỹ Nhan Hoàn thì Lộ Ngưng phấn đâu còn là đối thủ nữa.

Úc Diệu Đồng nghe Mạc Hải nói, trong lòng thầm than Mạc Hải bắt được bản chất để tấn công vào tập đoàn dược Viễn Bắc so với cách đi giết bố con nhà họ Viễn thì căn bản là có khác nhau về bản chất. Công ty dược Lạc Nguyệt dù có rất nhiều người tài nhưng thực sự tinh thông về buôn bán, cũng như hiểu biết về các đối thủ quan trọng như Mạc Hải thì không có ai.

Nói trắng ra thì ngay cả bản thân cũng là xuất thân từ những tên trộm cướp, cứ như vậy cũng không được. Cô ấy cần mời dự họp để tìm ra một người có chuyên môn, cần tuyển thêm những người có chuyên môn vào mới được.

Khách sạn Hư Việt Hồng Kông là khách sạn của Hư Nguyệt Hoa. Ở Hồng Kông có một khách sạn năm sao là chuyện rất phi thường. Hư Nguyệt Hoa phấn đấu hai mươi năm tại Hồng Kông có tất cả bảy khách sạn. Trong đó có 3 khách sạn 5 sao.

Từ khi Lã Tư tới nhờ vả lần trước, hơn nữa sau khi cô điều tra kỹ càng về bốn anh em nhà Phó gia cô đã biết nếu có đến nhờ vả Diệp Mặc thì bây giờ chính là thời cơ tốt nhất. Bỏ lỡ cơ hội lần này có lẽ sau này cô dù muốn thay đổi ý định cũng rất khó khiến Diệp Mặc để tâm. Tuy khả năng của cô không tồi nhưng cô trà trộn vào giới giang hồ nhiều năm như vậy, lẽ nào lại không nhận ra rằng Diệp Mặc là người không thích chần chừ chứ?

Năm nay cô đã ba mươi sáu tuổi rồi. Nếu như lại bỏ phí thời gian vài năm nữa thì cô sẽ nhanh chóng già đi. Tiền cô tiêu không hết thì cướp nhiều tiền như vậy thì có tác dụng gì chứ? Cô luôn nghi ngờ Diệp Mặc đã là Tiên Thiên. Nếu Diệp Mặc thực sự thành cao thủ Tiên Thiên thì nếu giúp cô báo thù thì quả là chuyện dễ dàng.

Hư Nguyệt Hoa xiết chặt bàn tay. Cô quyết tâm liên hệ ngay tới Lưu Xà.

- Chị Hoa, có hai người tới khách sạn, một người nói là bạn của chị Hoa. Ông ta tên là Diệp Mặc. Còn có một cô gái…

Thư ký của Hư Nguyệt Hoa chạy đến cửa của Hư Nguyệt Hoa, gõ cửa, sau đó đứng trước cửa nói.

- Hả…

Hư Nguyệt Hoa đột nhiên đứng lên, Diệp Mặc đến đây ư?

- Nhanh. Mời Diệp tiên sinh vào. Mà thôi để tôi tự đi…

Hư Nguyệt Hoa vừa dứt lời thì tiếng của Diệp Mặc chợt vang lên ở cửa bên ngoài.

- Tổng giám đốc Hư, không cần làm phiền như vậy. Tôi đã tới rồi.

- Diệp tiên sinh, xin mời ngồi. A Tử, mau đi pha trà.

Hư Nguyệt Hoa có chút bối rối khi đưa Diệp Mặc và Ninh Khinh Tuyết vào văn phòng, thể hiện ra rất căng thẳng. Cô không ngờ rằng Diệp Mặc sẽ chủ động đi tới đây.

Diệp Mặc khẽ mỉm cười, nói:

- Tổng giám đốc Hư, sau này cứ gọi tôi là Diệp Mặc là được rồi. Khinh Tuyết, đây là Hư Nguyệt Hoa, người anh nói với em. Tổng giám đốc Hư, đây là vợ tôi Ninh Khinh Tuyết.

Diệp Mặc không đưa Ninh Khinh Tuyết về thẳng Ninh Hải mà đưa cô đi cùng đến Hồng Kông. Hắn ở Hồng Kông còn có chút việc nữa. Đến gặp Hư Nguyệt Hoa cũng là một trong những chuyện quan trọng mà hắn phải làm. Lần này hắn có thể tìm ra Khinh Tuyết nhanh như vậy có thể nói là có quan hệ tất lớn với Hư Nguyệt Hoa. Đây cũng là nguyên nhân mà hắn coi trọng Hư Nguyệt Hoa hơn.

Công ty dược Lạc Nguyệt của hắn vừa mới đi những bước đầu nên rất cần những người tài giỏi như Hư Nguyệt Hoa.

- À. Diệp… Vợ của ngài đã tìm thấy rồi ạ

Hư Nguyệt Hoa chỉ nói một nửa, cô đã nhìn thấy Ninh Khinh Tuyết, ảnh của Ninh Khinh Tuyết cô đã xem qua rồi, là một cô gái rất xinh xắn. Nhưng thực sự khiến cô chấn động chính là cái nhìn đầu tiên với Ninh Khinh Tuyết. Cô không biết Diệp Mặc tìm Ninh Khinh Tuyết có phải là vì vẻ đẹp của cô ấy hay không. Nhưng Ninh Khinh Tuyết thực sự là người con gái đẹp nhất mà Hư Nguyệt Hoa từng nhìn thấy.

Hư Nguyệt Hoa tuy không dám nói mình là một mỹ nữ nhưng cô cũng tương đối tự tin về bản thân mình. Nhưng bây giờ, khi nhìn thấy Ninh Khinh Tuyết, cô mới cảm thấy hình dáng của mình như thế nào. Nếu so sánh những minh tinh ca nhạc với Ninh Khinh Tuyết thì họ chỉ là những hạt bụi mà thôi.

Trên người Ninh Khinh Tuyết đã thay một bộ váy màu lam, mái tóc dài buông xuống vai, lại thêm vào làn da trắng nõn nà cùng với khuôn mặt trái xoan xinh đẹp, nhìn thoáng qua liền khiến người ta nảy sinh cảm tình ngay. Trên ngực cô ấy là chuỗi ngọc màu trắng dường như còn không sánh bằng với làn da. Đứng bên cạnh cô ấy thậm chí còn có thể cảm nhận được một sự yên tĩnh đến kỳ lạ.

Nếu không phải là ánh mắt của cô ấy vẫn cứ nhìn về Diệp Mặc, sắc mặt luôn lộ ra sự vui vẻ thì Hư Nguyệt Hoa còn cho rằng cô ấy là một tiên nữ.

Lại có người con gái như thế này sao. Mặc dù cô là phụ nữ còn thích nữa, huống chi là bọn đàn ông. Hư Nguyệt Hoa trong phút chốc hiểu ra suy nghĩ của Viễn Kỳ Bân. Chẳng trách!

Ninh Khinh Tuyết khẽ mỉm cười, đưa tay ra cầm lấy tay của Hư Nguyệt Hoa. Cô biết người bình thường lần đầu tiên nhìn thấy cô ai cũng có cảm giác như vậy. Từ sau khi cô ăn Trú Nhan Đan xong thì dường như sự kiều diễm càng rõ ràng. Nhưng thời gian lâu rồi nên cũng quen, cứ coi như là như vậy thì nhân viên trong công ty các cô mỗi lần vẫn thất thần vì cô, sau này cô đã đưa việc này ra để giải quyết.

Hư Nguyệt Hoa bối rối cười. Sau khi để cho Diệp Mặc và Ninh Khinh Tuyết ngồi xuống, cô tự giễu nói:

- Ninh tiểu thư đẹp quá, làm rôi không kìm nổi lòng rồi. Ha ha.

Tính ra thì việc Diệp Mặc tìm thấy Ninh Khinh Tuyết khiến sự tò mò của cô giảm đi nhiều. Tuy nhiên cô tò mò Diệp Mặc làm cách nào để có thể tìm ra Ninh Khinh Tuyết. Nhưng cô cũng không nói ra.

- Chị Nguyệt Hoa, sau này cứ gọi em là Khinh Tuyết là được rồi.

Ninh Khinh Tuyết biết Diệp Mặc cố ý qua đây thì cái cô Hư Nguyệt Hoa này chắc chắn không đơn giản. Nếu không thì Diệp Mặc chắc chắn sẽ không đi tới đây.

Diệp Mặc ngồi xuống, đưa cốc trà lên miệng uống một ngụm. Hư Nguyệt Hoa lập tức nói:

- Tổng giám đốc Diệp, tôi bằng lòng tham gia vào tập đoàn Lạc Nguyệt. Chuyện này tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, chỉ là sau này tôi có tìm hiểu một số chuyện nên trong lòng cũng có chút nghi ngờ.

Hư Nguyệt Hoa đồng ý gia nhập vào công ty dược Lạc Nguyệt sao. Năng lực của Hư Nguyệt Hoa thì không thể nghi ngờ gì nữa, một mình cô ấy còn lớn hơn gấp trăm người ấy chứ. Chỉ là người khác không có tư cách dùng cô và cũng không biết cô mà thôi.

Diệp Mặc gật gật đầu:

- Được. Cô có điều gì nghi ngờ thì cứ nói ra đi.

Hư Nguyệt Hoa bỗng nhiên đồng ý tham gia vào công ty dược Lạc Nguyệt cũng không e dè gì cả. Cô chỉnh chu lại những ý nghĩ trong đầu rồi nói:

- Tôi phái người đi Lưu Xà điều tra, tôi phát hiện ra rằng, công ty dược Lạc Hoa không chỉ là chỉ có chúng tôi điều tra mà có rất nhiều người khác điều tra. Có thể thấy được tiềm năng lớn của công ty dược Lạc Nguyệt bởi vì kiếm được rất nhiều tiền đã thu hút sự chú ý của người khác. Đương nhiên sự phát triển của công ty dược Lạc Nguyệt cho tới bây giờ thì cũng đã có rất nhiều người nghĩ đủ mọi cách để đối phó với nó.

Diệp Mặc gật gật đầu, Hư Nguyệt Hoa quả nhiên không khiến hắn thất vọng. Người của cô còn chưa đi Lưu Xà vậy mà đã biết có người điều tra rồi. Nghĩ đi nghĩ lại thì công ty dược Lạc Nguyệt ở Lưu Xà tính cảnh giác quá thấp rồi. Nhưng hắn nghe Hư Nguyệt Hoa nói thì có lẽ không chỉ có những chuyện đó.

Quả nhiên Hư Nguyệt Hoa lại nói:

- Điều quan trong là tôi phát hiện ra Lưu Xà là nói giao giữa 3, hơn nữa bây giờ địa bàn của Lưu Xà thì gần 80% là thuộc về HP (một nước nhỏ hư cấu). Tôi nghĩ một ngày khi Lưu Xà mạnh lên, HP chẳng lẽ lại ngồi không mà nhìn Công ty dược Lạc Nguyệt tiếp tục ở lại Lưu Xà. Hoặc là sẽ nghĩ cách kiếm chút lợi lộc từ Công ty dược Lạc Nguyệt. Nếu thực sự là như vậy, tôi thà chọn biện pháp sau. Thế nhưng Lưu Xà lại cứ cố tình chiếm một phần đất của KL (một nước nhỏ hư cấu), mà người KL còn hiếu chiến hơn người HP

Diệp Mặc nghe xong những lời Hư Nguyệt Hoa nói thì càng xem trọng cô. Chuyện này không phải là hắn chưa nghĩ tới, nhưng là một người Tu chân thì hắn thực sự không xem chuyện này thành chuyện lớn. Bây giờ Hư Nguyệt Hoa đã nói ra thì có lẽ chuyện này không thể không nghĩ tới nữa. Nếu không thì nhỡ quân đội đến tiếp tay công ty dược Lạc Nguyệt thì hắn sẽ cho hay không cho? Cho thì không thể mà không cho thì chắc chắn sẽ phải đấu trực tiếp mất.

Hắn có thể không thèm để ý tới một nước nhỏ như HP nhưng Hư Nguyệt Hoa nếu nương tực Diệp Mặc thì cô ta cũng không thể không để ý. Cô ta cũng biết điều đó. Cứ cho là Diệp Mặc lợi hại nhưng có thể chống lại một đất nước hay sao?

Còn có một việc mà Hư Nguyệt Hoa không nói ra, nước HP lấy tên của nước thua cuộc làm lên quốc gia là có nguyên do của nó. Nhưng những chuyện này cô không cần phải nói ra nữa.

Diệp Mặc khẽ mỉm cười, hắn nhìn Hư Nguyệt Hoa nói:

- Cách giải quyết của cô thế nào?

Hư Nguyệt Hoa lập tức kiên quyết nói: nguồn t r u y ệ n y_y

- Cách giải quyết của tôi có hai cách. Một là công ty mau chóng chuyển đi, hai là đầu tiên tìm người đàm phán mua lại mảnh đất này. Chỉ có điều nếu công ty dược Lạc Nguyệt còn chưa làm nên thì đơn giản hơn một chút. Còn bây giờ thì có chút khó khăn hơn.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #424


Báo Lỗi Truyện
Chương 424/2272