Chương 414: Trên đảo có người.


Nghe Diệp Mặc hỏi Erdern tưởng rằng Diệp Mặc nghi ngờ lời của anh ta, càng khẳng định nói:

- Đúng, đúng là hai chiếc thuyền buồm, hơn nữa trên đầu một chiếc thuyền còn có một cái đầu lâu rất to, vì thế nên khắc sâu trong trí nhớ của tôi.

Diệp Mặc cầm radar lên và mấy dụng cụ tìm kiểm hỏi:

- Anh biết dùng những thứ này không?

Erdern gật đầu nói:

- Biết dùng, radar này là radar YYSY923 của quân đội Mỹ, ở trong bộ đội tôi đã từng dùng, tuy có hơi cũ nhưng hiệu quả cũng không tồi.

Diệp Mặc không ngờ Erdern đã từng đi lính, lập tức ném radar cho Erdern nói:

- Lập tức đưa tôi đến nơi tàu Bắc Mã Hào xảy ra chuyện, tôi đi xem sao.

- Cái gì? Cậu nói hai người chúng ta đi đến chỗ ấy?

Vẻ mặt Erdern khiếp sợ nhìn Diệp Mặc, đây không phải đi tìm cái chết sao? Hai người không có vũ khí, đi tìm lũ hải tặc hung tàn đó, nói là đi tìm cái chết là còn nhẹ.

Diệp Mặc vừa nhìn thấy sắc mặt của Erdern liền biết anh ta nghĩ cái gì, dứt khoát nói:

- Bây giờ chúng ta đi, đám hải tặc đó đã đi từ sớm rồi anh sợ cái gì? Còn nếu anh sợ thì xin mời, trên thuyền của tôi có đồ ăn, tự anh chèo, có thể chèo được bao nhiều thì tùy anh, tuy nhiên tôi lại muốn đi.

Sắc mặt của Erdern có chút trắng bệch mà nhìn phao cứu sinh nho kia, anh ta biết cho dù có nhiều thức ăn hơn thì cái phao cứu sinh cũng không có cách nào cứu anh ta, chỉ là khiến anh ta sống nhiều thêm mấy ngày mà thôi.

- Được rồi, nếu như vậy thì tôi đưa cậu đi.

Erdern bất đắc dĩ nói với Diệp Mặc.

Diệp Mặc gật gật đầu, trong mắt lộ ra vẻ mặt tán thưởng, tên Erdern này cũng không tồi. Với chiều cao một mét chín của anh ta cộng với dáng người khôi ngô, lại không có dự định dùng sức mạnh, giết Diệp Mặc cướp lấy thuyền.

Sở dĩ tán thưởng là vì Diệp Mặc nhìn ra người này căn bản không nghĩ theo hướng đó, có thể thấy bản tính của người này không xấu, nếu đổi thành Diệp Mặc thì hắn cho rằng là chuyện tìm cái chết, tuy rằng hắn sẽ không giết Erdern nhưng đánh ngất Erdern là cần thiết. Lùi thêm một bước, nếu đổi thành người tu chân của Đại Lục Lạc Nguyệt thì không nghi ngờ gì mà muốn giết đối phương cướp thuyền.

Diệp Mặc đưa radar và nhiệm vụ chèo thuyền cho Erdern, cứu anh ta một mạng, cũng nên có chút thể hiện giá trị. Cũng may Erdern không phụ hy vọng, không những dùng radar tốt hơn Diệp Mặc nhiều mà còn chèo thuyền nhanh vô cùng. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: t.r.u.y.e.n.y.y chấm c.o.m

Ở trên đảo lưu huỳnh, Ninh Khinh Tuyết vội chạy, mãi đến khi một hồ nước vắt ngang ở trước mặt cô. Nước trong hồ này rất sạch, bốc lên hơi nóng nhè nhẹ, thậm chí càng giống một hồ nước nóng.

Ninh Khinh Tuyết quay đầu lại nhìn, chiếc thuyền đầu lâu kì dị kia dừng ở bên đảo đã bị cái gì đó ngăn trở, rốt cuộc không nhìn thấy đâu cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Ngẩng đầu nhìn phía xa trung tâm đảo dường như mùi lưu huỳnh càng ngày càng đậm, lòng Ninh Khinh Tuyết liền trầm xuống, chỗ này quả nhiên là một ngọn núi lửa đang hoạt động, ở trên này tương đương với sống ở trên một gói thuốc nổ. Nhưng cô không có lựa chọn nào khác. Sống ở đây có thể sống thêm mấy ngày, một khi rời khỏi đảo này, vậy thì thực sự chỉ có con đường chết.

Ninh Khinh Tuyết buông những tâm sự này xuống, đi tới bên hồ, giơ tay sờ nước trong hồ, nước hồ là nước ấm, cô thử uống một ngụm, nước này là nước ngọt.

Ninh Khinh Tuyết trong lúc vui vẻ cũng bất chấp sợ hãi, cô vội vàng cởi quần áo ra nhảy vào trong hồ nước. Mấy ngày trên núi băng, khiến cô cảm thấy cơ thể rất khó chịu. Cô là một người thích sạch sẽ, mấy ngày liền không tắm rửa đã khiến cô khó mà chịu đựng rồi.

Ninh Khinh Tuyết cũng biết, hồ nước này sở dĩ là nước ấm chắc chắn là có liên quan đến mùi lưu huỳnh, nhưng cô không quan tâm nhiều như vậy. Sau khi cô tắm xong rồi lại giặt toàn bộ quần áo của mình, sau đó tu luyện vài cái Chu Thiên ở bên hồ, hơi nước trên quần áo trên người tự động bị bốc hơi.

Tắm rửa xong Ninh Khinh Tuyết cảm thấy cả người thoải mái vô cùng, cô cầm ba lô lên, nghĩ muốn tìm một nơi ở bên cạnh hồ này, tuy có thể vòng qua hồ tiếp tục men theo đảo tìm một nơi ở khác, nhưng hồ nước nóng ở nơi này thu hút Ninh Khinh Tuyết, nếu như tìm được một nơi không có nước ngọt, mỗi ngày vẫn phải đến đây lấy nước, đấy mới gọi là phiền toái.

Ninh Khinh Tuyết men theo hồ rất lâu, ở chỗ một sườn núi nhỏ tìm được một cái động. Ninh Khinh Tuyết không biết là động vật gì mở ra, tuy nhiên bên trong cũng coi như sạch sẽ hơn nữa cũng không nhỏ, một bên động còn có một khối đá lớn.

Chủ yếu nhất là động này rất bí mật, nếu như dùng thứ gì đó che đi, thì không để ý mà đi qua nơi này, không xem xét kĩ thì cũng sẽ không biết ở đây có một cái động. Duy nhất khiến cô không hài lòng đó là, đứng ở cửa động này còn có thể nhìn thấy thuyền buồm nơi xa, bây giờ cái thuyền buồm này là thứ Ninh Khinh Tuyết ghét nhất.

Nhưng ngoại trừ động này ra, Ninh Khinh Tuyết cũng không tìm được nơi tốt hơn có thể sinh tồn, trong tình huống bất đắc dĩ cô chỉ có thể quét dọn sạch sẽ cái động này, sau đó dùng dao găm chặt một ít nhánh cây để che tầm mắt cửa động, chí ít khiến cô không phải nhìn thấy cái thuyền buồm quái dị kia.

Sau khi chuẩn bị xong hết thảy, Ninh Khinh Tuyết dùng một ít cành cây chặn cửa động, sau đó nằm xuống tảng đáng lớn trong động, mấy ngày không ngủ nếu như không phải cô còn có thể tu luyện nói không chừng cô đã điên rồi.

Ninh Khinh Tuyết vừa nằm xuống rất nhanh liền tiến vào mộng đẹp, mấy ngày này thực sự cô quá mệt. Cũng không biết ngủ bao lâu, trong sự mơ mơ màng màng, Ninh Khinh Tuyết dường như cảm nhận được một bóng đen lóe lên trước mắt.

Đang mơ hồ, Ninh Khinh Tuyết bỗng nhiên bừng tỉnh, cô túm lấy súng tự động để ở bên cạnh. Bóng đen dường như biến mất cực nhanh ở cửa động, nháy mắt đã không thấy.

Ninh Khinh Tuyết sợ đến mức hoàn toàn tỉnh ngủ, ban nãy là thứ gì, trong lúc mơ màng cô lại không nhìn rõ. Cô từ trên tảng đá đi xuống, cẩn thận đi đến cửa động, nhìn xung quanh một chút, bên ngoài im ắng mờ mịt, đừng nói đến bóng đen, đến hồ nước cũng bình lặng không có sóng. Hẳn là ban ngày rồi, vừa nãy cô ngủ ít nhất cũng mười mấy tiếng đồng hồ. Chỉ là vì do sương mù khiến cho cả đảo có vẻ mờ mịt.

Chẳng lẽ lại xuất hiện ảo giác sao? Ninh Khinh Tuyết tự lẩm bẩm nói. Vốn trên núi băng, cô nghe thấy tiếng động lớn trên thuyền buồm, đến bây giờ cô cũng không dám khẳng định đó là thật, hay là thính giác của cô có vấn đề.

Ninh Khinh Tuyết cẩn thận kiểm tra cành cây ở cửa động, dường như chưa bị động đến. Cô lại cầm sợi dây chuyền trước ngực lên, lẽ nào lại là nó cứu cô một mạng?

Tuy rằng không biết bóng đen cô nhìn thấy là thật hay là giả, nhưng Ninh Khinh Tuyết lại không dám ngủ tiếp, cô cầm súng tự động, đi ra ngoài muốn xem địa hình xung quanh.

Ninh Khinh Tuyết vừa đi ra, trên đảo vốn yên tĩnh vô cùng lại truyền đến một tiếng kêu bén nhọn. Ninh Khinh Tuyết cả kinh, cô vốn tưởng trên đảo không có động vật, bây giờ lại nghe thấy tiếng thét chói tay. Cô nhanh chóng tìm một chỗ lõm trốn vào, súng tự động khẩn trương chĩa ra ngoài.

Hai tên thổ dân toàn thân đen như mực, không mặc gì hết, cầm một cây côn gỗ đi từ sườn núi cách đó không xa tới. Hai tên thổ dân này ngoại trừ phần eo còn quấn một thứ dường như là da cá làm váy quần ra thì chẳng có gì nữa.

Từ vùng ngực rủ xuống của một thổ dân, Ninh Khinh Tuyết biết đó là một phụ nữ.

Nơi này thậm chí còn có người, còn là người bản xứ, lòng Ninh Khinh Tuyết nhất thời lại đập thình thịch, cô nhớ đến Robinson phiêu lưu ký nhưng người bản địa hung hãn vô cùng trước mắt rõ ràng không phải là thổ dân Thứ Sáu trong truyện.

Ninh Khinh Tuyết nín thở, cô đang nghĩ đường đi của mình sau này, cái đảo này nhiều nhất cũng không quá phạm vi hai mươi kilomet vuông, nếu như dã nhân sống ở đây, một khi dã nhân phát hiện ra cô thì có ăn cô không?

Nhưng cảnh tượng kế tiếp thiếu chút nữa khiến Ninh Khinh Tuyết kêu lên thành tiếng, người đàn ông thổ dân kia bỗng nhiên nói gì đó với người phụ nữ thổ dân, nhưng người phụ nữ kia lại lắc đầu không ngừng. Vào lúc này, người đàn ông thổ dân này lại ấn ngã người phụ nữ xuống đất, sau đó nhấc váy da cá của cô ta lên.

Cùng với động tác của người đàn ông thổ dân trên người người phụ nữ, Ninh Khinh Tuyết lập tức nghĩ đến hai chữ "Cưỡng hiếp", Ninh Khinh Tuyết không sợ chết nhưng chuyện này thực sự quá ác tâm, cô theo bản năng túm chặt lấy súng tự động trong tay, muốn giết người đàn ông thổ dân kia.

Nhưng cô lại không dám nổ súng vì cô sợ cách bắn súng của cô không giỏi, không cẩn thận giết người phụ nữ phía dưới. Còn có một điều chính là cô còn sợ không cẩn thận dẫn tới càng nhiều thổ dân hơn.

Mâu thuẫn tâm lý chỉ trong một lát mà thôi, rất nhanh Ninh Khinh Tuyết liền biết cái suy nghĩ của mình ngây thơ đến thế nào. Bởi vì cô đã hiểu đây không phải cưỡng hiếp, người phụ nữ bị người đàn ông thổ dân kia đè dưới người không ngờ lật người, hơn nữa động tác trên người đàn ông thổ dân của cô ta còn mãnh liệt hơn nhiều so với động tác ban nãy của người đàn ông thổ dân, không chỉ như vậy, người phụ nữ này còn kêu to.

Ninh Khinh Tuyết nhanh chóng thu hồi ánh mắt, nhổ một bãi nước bọt, đỏ mặt thầm mắng không biết xấu hổ. Tuy nhiên nghĩ đến đám thổ dân này cũng giống như súc sinh, cũng không nghĩ quá nhiều.

Bỗng nhiên một tiếng kêu gào truyền đến, Ninh Khinh Tuyết cẩn thận nhìn ra, đôi nam nữ ở cùng nhau ban nãy đã tách ra rồi, kêu gào chính là một tên đàn ông thổ dân khác.

Lòng Ninh Khinh Tuyết lại trầm xuống, nơi này quả nhiên không phải chỉ có hai thổ dân này, nếu như thổ dân ở đây rất nhiều, cô ở cạnh cái hồ này, sớm hay muộn cũng bị đám thổ dân này phát hiện ra.

Tên thổ dân đến sau dường như rất để ý việc hai người này làm sau lưng anh ta, bởi vì Ninh Khinh Tuyết có thể nhìn ra từ vẻ mặt tức giận và trong tiếng gào của anh ta.

Người phụ nữ thổ dân tách hai người đàn ông ra, cô ta lại chỉ cái cây bị chém đứt cách đó không xa không ngừng kêu. Quả nhiên hai tên đàn ông ngừng tiếp tục tranh chấp, đều đi tới trước cây chặt xem xét kĩ càng.

Lòng Ninh Khinh Tuyết càng trầm xuống, cây bọn họ nhìn chính là cái cây chặt không lâu trước đây, vì che cửa động của cô nên Ninh Khinh Tuyết chặt mấy cây nhỏ không lớn, không ngờ nhanh như vậy liền bị phát hiện ra rồi.

Một tên đàn ông trong đó ở chỗ chặt của cây sờ đi sờ lại, dường như đang nghi ngờ thứ gì, có thể chém cái cây này vuông vức như vậy. Bỗng nhiên anh ta đứng lên, ngẩng đầu nhìn về chỗ Ninh Khinh Tuyết trốn.

Ninh Khinh Tuyết bỗng nhiên cảm thấy tim của cô lại đập thình thịch, khẩu súng nắm chặt trong tay toàn bộ đều là mồ hôi lạnh, phải làm sao đây? Nên nổ súng hay không?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #414


Báo Lỗi Truyện
Chương 414/2272