Chương 395: Sức Mạnh Của Diệp Mặc


Khâu Chí Học ngơ ngác nhìn đội đặc chủng "Phi báo" vừa mới tới rồi lại đi, nghe thấy sự cung kính mà Chu Nguyên Sinh đối với Diệp Mặc, cho dù có ngốc hơn nữa anh cũng biết Diệp Mặc không phải người bình thường, lúc này trong lòng anh ta thậm chí có chút sợ sệt.

Lý Thu Dương dùng cặp mắt lạnh lùng nhìn Khâu Chí Học, những người ở Yến Kinh được anh ta xem trọng không nhiều nhưng Khâu Chí Học lại là một trong số đó, Khâu Chí Học gặp chuyện gì cũng bình tĩnh để suy nghĩ hơn nữa cách làm việc cũng rất lão luyện, có điều điều khiến Lý Thu Dương không ngờ tới chính là Khâu Chí Học hôm nay đã phạm một sai lầm rất lớn, dám trèo lên đầu Diệp Mặc khiêu khích, chuyện này khiến cho anh rất vui.

Khâu Chí Học sớm đã nhìn thấy được ánh mắt vui mừng của Lý Thu Dương, lúc này anh ta đã có chút hối hận, tuy anh không biết thân phận của Diệp Mặc nhưng anh biết rằng Diệp Mặc chắc chắn không phải người bình thường, nếu không sẽ khiến cho Lý Thu Dương trở nên thế này, Khâu Chí Học lần đầu tiên cảm thấy bản thân căng thẳng, có chút gì đó bối rối.

Đúng lúc Khâu Chí Học không biết phải làm thế nào thì điện thoại rung lên hồi chuông dồn dập phá vỡ bầu không khí đầy căng thẳng lúc đó.

- Chú ba, vâng, cháu đã tới "hội quán Ngô Đồng" rồi…

Giọng nói của Khâu Chí Học ngừng lại một lúc

Vì trong điện thoại truyền đến giọng nói gấp gáp của chú ba

- Chí Học, nhất định không được làm càn, nhanh chóng gọi người mà con phái đến đi về ngay, càng nhanh càng tốt, chú sẽ tới liền, con người đó không phải loại người mà nhà họ Khâu chúng ta có thể đắc tội được, dù thế nào cũng không được đụng tới hắn, bởi vì hắn chính là Diệp Mặc.

Khâu Chí Học trong đầu kêu "oong oong" cả lên, nhà họ Khâu tiến quân vào Yến Kinh, những người không thể đắc tội không có nhiều nhưng người được nhà họ Khâu liệt vào danh sách người không thể đắc tội đầu tiên chính là Diệp Mặc ở Yến Kinh. Anh ta không ngờ người này chính là Diệp Mặc, nhất thời anh có chút bối rối.

Khâu Chí Học là một người kiêu ngạo, sau khi đến Yến Kinh, anh cũng biết Yến Kinh có một người tên Diệp Mặc nhưng anh không hề quan tâm tới, cho dù Diệp Mặc có lợi hại cỡ nào cũng chỉ là người thôi, chẳng lẽ hắn có ba đầu sáu tay sao?

Tuy rằng nghe nói nhà họ Tống do chính tay Diệp Mặc tiêu diệt nhưng anh cũng đã điều tra qua tình cảnh nhà họ Tống, thật ra mà nói thì là nhà họ Tống tự suy sụp, cũng do Diệp Mặc chủ động giải tán lực lượng lớn của nhà họ Tống dẫn đến sức mạnh nhà họ Tống giảm xuống trầm trọng, sau cùng bị kẻ địch của họ từng bước nuốt chửng.

Tuy Diệp Mặc cũng góp phần làm suy tàn nhưng không phải nguyên nhân chủ yếu, hơn nữa sau đó Diệp Mặc còn nhạt dần trong tầm mắt của các tầng lớp cao cấp ở Yến Kinh, dường như biến mất một thời gian dài, cũng có thể nói trước giờ hắn không hề bước chân vào con đường chính trị, đây cũng là điều khiến Khâu Chí Học không chú trọng đến Diệp Mặc dẫn đến nhất thời không hề nghĩ rằng Mặc Thiếu gia chính là Diệp Mặc.

Nhưng hôm nay anh đã tận mắt chứng kiến sức mạnh của Diệp Mặc, ngay cả đội trưởng đội "Phi báo" cũng cung cung kính kính trước Diệp Mặc, điều này khiến cho Khâu Chí Học phải thay đổi cách nhìn về Diệp Mặc, cho dù chú ba không gọi điện đến thì anh cũng đã nghĩ đến chuyện rút lui rồi chứ đừng nói phải đợi điện thoại của chú ba.

Một chiếc xe Mercedes-Benz màu đen phóng vào như ngọn gió và dừng lại bên cạnh Khâu Chí Học đang đứng ngẩn người ra.

- Ông nội

Nhìn thấy người bước xuống xe, Khâu Chí Học vô cùng kinh ngạc, ngoài chú Ba ra thì ông nội cũng đích thân tới, sắc mặt của ông nội rất khó coi, Khâu Chí Học liền biết chuyện mình gây ra hôm nay khá lớn.

Ông lão sắc mặt xanh mét chạy tới trước mặt Khâu Chí Học, giơ tay lên đánh một bạt tai vào mặt Khâu Chí Học

- Tao còn tưởng mày có thể làm chút gì đó cho nhà họ Khâu, ai ngờ không làm được trò trống gì hết.

Ông lão đánh cho Khâu Chí Học một bạt tai xong cũng không thèm điếm xỉa đến Khâu Đông Thần đang nằm dưới đất mà trực tiếp đi thẳng về hướng Diệp Mặc.

- Còn không cho cảnh sát đặc chủng lui xuống, mày muốn cho cả nhà họ Khâu phải mất hết mặt mũi luôn sao?

Người đàn ông đi theo sau ông lão đi đến trước mặt Khâu Chí Học quát lớn.

- Dạ, chú Ba

Khâu Chí Học đã biết sự việc không hề đơn giản như anh tưởng tượng, anh vẫn còn non kém lắm, vẫn chưa thể điều khiển được cảm xúc của mình.

Nhìn thấy Khâu Chí Học giải tán cảnh sát, người đàn ông được gọi là chú Ba kéo tay Khâu Chí Học đi theo ông lão đi về hướng phòng Diệp Mặc.

- Mặc Thiếu gia, tôi là Khâu Trung Hành của nhà họ Khâu…

Ông lão đi đến phòng của mấy người Ngô Trạch, ngay tức khắc đi đến trước mặt Diệp Mặc nói một câu

Lý Thu Dương đứng lên, nói một câu khách khí với ông lão:

- Ông Khâu…

Diệp Mặc lập tức biết được ông lão này chính là chủ nhân của nhà họ Khâu hoặc là người có tiếng nói trong nhà họ Khâu, hắn cũng biết nguyên nhân tại sao ông ta đến đây, có điều với những người luôn tự xem mình là tầng cấp như ông già này thì Diệp Mặc trước giờ không hề ưa. Hắn không tin là Khâu Chí Triết đã hoành hành ở Yến Kinh lâu như vậy mà ông ta không hề hay biết.

Nếu hôm nay không gặp được hắn thì người bạn Thi Tu không phải sẽ bị ức hiếp đến chết sao? Thế giới này ngày càng giống với thế giới trước đây của hắn.

Hắn phủi phủi tay nói:

- Nguyên tắc của tôi chính là người không phạm tôi, tôi không phạm người, nếu còn phạm vào tôi thì kết cục sẽ giống như ngày hôm nay.

- Mặc Thiếu gia yên tâm nhà họ Khâu sẽ không xuất hiện Khâu Chí Học thứ hai đâu, Chí Học còn không mau tới hành lễ với Mặc Thiếu gia đi

Khâu Trung Hành nhìn Khâu Chí Học đang đứng trước cửa quát lớn

Diệp Mặc lướt nhìn Khâu Chí Học một cái, nhìn tên này hắn cảm thấy thật khó chịu, nhưng bây giờ hắn không thể vô duyên vô cớ gây chuyện, nếu hắn không phải Tu Chân giả, thì tên Khâu Chí Học này bất luận thế nào cũng sẽ không để hắn sống yên thân đâu, tên này có chút đáng sợ.

Nhìn thấy Khâu Chí Học đang tạ lỗi, Diệp Mặc lạnh nhạt nói:

- Tạ lỗi thì không dám, người nhà họ Khâu các ông kết bạn không cẩn thận, nên có người mới dám xúi giục kẻ ngu ngốc Khâu Chí Học này để đối phó với bạn tôi, còn người tên Hồ Bằng nữa, không cần phải đi huyện Tây Đồng nữa, ở đó đã có người rồi, không tiễn.

Tuy Diệp Mặc không nói rõ nhưng Khâu Trung Hành vẫn nghe hiểu một số chuyện, hình như người mà nhà họ Khâu sắp xếp đi huyện Tây Đồng đã bị Diệp Mặc chặn lại, hắn cũng không nói thêm gì, chỉ dẫn theo hai người rời khỏi "Hội quán Ngô Đồng".

Câu chuyện dường như rất dài nhưng có vẻ thời gian xảy ra rất ngắn, Trần Xương Huy và Châu Bình, câu chuyện bắt đầu từ lúc Khâu Chí Học dẫn người tới, rồi đến Lý Thu Dương, sau đó Khâu Trung Hành đến, xem tới nỗi cũng hoa cả mắt rồi. Tuy họ không biết Diệp Mặc rốt cuộc là thần thánh phương nào nhưng họ họ biết Diệp Mặc chính là sự tồn tại mà họ cần phải ngẩng đầu lên mà nhìn, hai người chỉ dám đứng bên cạnh, không dám nói gì.

Những người hôm nay đến đây, có người nào không phải là người mà họ chỉ dám đứng xa để nhìn, nhưng những người này lại rất e sợ khi đứng trước mặt Diệp Mặc, Châu Bình càng quyết tâm sẽ kết giao tốt với Thi Tu, còn Thi Tu lúc này hoàn toàn đã bị hóa đá.

Đến khi người nhà họ Khâu toàn bộ đều đi hết, thậm chí sau khi hiện trường vụ đánh nhau cũng đã được thu dọn sạch sẽ thì Lý Thu Dương mới đứng dậy chấp tay lại nói với Diệp Mặc:

- Anh Diệp, không biết anh tìm tôi có việc gì căn dặn không?

Ngô Trạch cẩn thận ngồi bên cạnh, từ ánh mắt tán thưởng của Lý Thu Dương tặng cho họ khi mới bước vào thì anh biết hôm nay mình đã rất đúng. Chuyện này anh đã làm rất đúng, sau này chỉ cần anh không phạm lỗi lớn thì con đường trước mặt anh sẽ là con đường đầy vinh quang.

Diệp Mặc cười nhẹ nói:

- Tôi thật sự có chuyện cần Lý Thiếu gia giúp đỡ, chủ tịch huyện Ngô, anh hãy đem ý nghĩ của tôi nói với Lý Thiếu gia một chút đi

Ngô Trạch không dám chậm trễ, vội vàng đem suy nghĩ của Diệp Mặc nói với Lý Thu Dương, Lý Thu Dương lúc này mới biết Diệp Mặc kêu anh tới là muốn nhờ anh giúp Thi Tu lên chức Phó chủ tịch huyện. Đừng nói Diệp Mặc đang có dự định để "dược phẩm Lạc Dương" đi vào huyện Tây Đồng, cho dù không có chuyện này thì Lý Thu Dương cũng sẽ hết lòng sắp xếp thỏa đáng giúp Diệp Mặc. Bạn đang đọc chuyện tại Truyện.YY

Hơn nữa nhà họ Khâu trải qua sự nhắc nhở của Diệp Mặc, Hồ Bằng chắc chắn sẽ không đến huyện Tây Đồng nữa, chuyện của Thi Tu dễ dàng hơn nhiều rồi.

Thi Tu nhìn Diệp Mặc với nét mặt vui mừng và không dám tin, anh ta không ngờ rằng, lời của Diệp Mặc đã trở thành sự thật, Diệp Mặc đúng là chỉ nói đại vài lời thì có thể khiến anh từ một kẻ vô cùng nghèo khổ trở thành một phó chủ tịch Huyện, tuy tạm thời vẫn là trợ lý cấp phòng nhưng muốn cắt bỏ chữ "trợ lý" thì chỉ là vấn đề thời gian thôi.

Diệp Mặc hiện tại ngược lại khiến anh cảm thấy có chút xa lạ, lúc đầu Diệp Mặc không hề có nhiều quyền thế như vậy, lúc đầu hắn giống như anh vậy đều là những người không được chào đón nhất trong lớp.

Thấy chuyện xảy ra thuận lợi hơn những gì mình dự đoán, Diệp Mặc chủ động nói:

- Lý Thiếu gia, hôm nay nợ một ân tình của anh, Diệp Mặc này sẽ luôn ghi nhớ.

Lý Thu Dương vội vàng cầm ly rượu lên nói:

- Không dám, chuyện nhỏ này, sau này Diệp Thiếu gia chỉ cần dặn dò, nếu anh xem trọng Lý Thu Dương tôi thì chỉ cần kêu tên tôi là được rồi.

Diệp Mặc gật đầu đồng ý, rồi quay đầu nói với Chu Bình:

- Chủ tịch Huyện Chu, anh ở huyện Tây Đồng thời gian lâu nhất, bạn tôi Thi Tu bị người khác hãm hại thậm chí còn bị ép buộc phải vay một món nợ cho vay nặng lãi khổng lồ, tôi nghi ngờ đây là thế lực ngầm của địa phương, không biết Chủ tịch huyện Chu có cách nhìn thế nào về chuyện này?

Thấy Diệp Mặc hỏi mình, Chu Bình vội vàng đứng dậy, nghe xong câu hỏi của Diệp Mặc, Chu Bình lập tức nói:

- Những thế lực ngầm này là đối tượng chủ yếu mà chính phủ chúng ta muốn tấn công, Chủ tịch huyện Thi sắp sửa làm việc cùng nơi với tôi. Việc này còn phải nhờ sự trợ giúp lớn của Chủ tịch huyện Thi, chúng ta tranh thủ nhổ cỏ những thế lực ngầm ở huyện Tây Đồng này, tranh thủ trả lại sự sáng sủa sạch sẽ cho huyện Tây Đồng.

Thứ mà Diệp Mặc muốn có chính là câu nói này, Ngô Trạch vừa tới huyện Tây Đồng nên vẫn còn nhiều thứ chưa quen, Thi Tu thì càng tệ hơn nữa, bây giờ có sự giúp đỡ của Chu Bình thì Diệp Mặc tin rằng việc xử lý những chuyện liên quan đến việc ép buộc Thi Tu vay tiền nặng lãi sẽ dễ như trở bàn tay.

Lý Xuân Sinh lúc này chủ động đứng lên, đem một ly rượu lên đưa ra trước mặt Diệp Mặc:

- Mặc Thiếu gia, không ngờ Thi Tu sắp phải đi huyện Tây Đồng rồi, tôi vừa may cũng được điều đến thành phố Hà Phong, sau này nói không chừng tôi và Chủ tịch huyện Thi vẫn còn nhiều thứ phải tiếp xúc nữa. Ly rượu này xin kính cậu trước, lát nữa sẽ kính Chủ tịch huyện Thi.

Lý Xuân Sinh thân làm Chủ tịch thành phố, chủ động nói hay tiếp xúc với Thi Tu điều này hoàn toàn là vì nể mặt Diệp Mặc. Anh cảm thấy may mắn vì sự chủ động ngày hôm nay của mình, Khâu Trung Hành là người thế nào, anh lăn lộn Yến Kinh lâu như vậy chẳng lẽ lại không biết, loại người này còn phải cuối đầu trước Diệp Mặc, cho thấy thế lực của Diệp Mặc có thể còn lớn hơn những gì anh nghĩ.

Diệp Mặc vốn dĩ muốn giúp Thi Tu trải đường nên mới đến đây, thấy Lý Xuân Sinh là Chủ tịch thành phố của Hà Phong nên cũng không dám chậm trễ, hắn cầm ly một hơi uống cạn.

Thi Tu có ngốc hơn nữa thì cũng biết không thể để cho một Chủ tịch thành phố kính rượu mình, anh vội vàng cầm ly rượu chạy đến trước mặt Lý Xuân Sinh:

- Tôi còn rất nhiều chỗ chưa biết, sau này còn phải nhờ vào sự giúp đỡ nhiều của Chủ tịch thành phố Lý.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #395


Báo Lỗi Truyện
Chương 395/2272