Chương 380: Trò Chơi Cũa Jason


John Jay đưa Diệp Mặc tới trước cổng Hồng Vũ bang. Diệp Mặc quay đầu lại nói với Thạch Khai Căn và Đồng Trụ:

- Hai người không cần cùng ta tới đó đâu. Giờ hai người tới Minh Ngọc các chờ ta là được rồi. Tôi sẽ nhanh chóng trở về thôi.

John Jay thấy ngoài cổng đã có bảy tám chiếc ô tô đã đậu sẵn, hiện tại đi ra chỉ có một mình y, mà lại đang trong tình trạng mất một cánh tay như vậy. Y có cảm giác rằng chỉ cần mình dẫn cái tay người Hoa họ Diệp kia tới Liên minh ngầm, thì sẽ cách cái chết chẳng còn bao xa nữa.

Nhưng y biết nếu không đưa người này đi thì hiện tại mình cũng chẳng còn đường sống nữa. Thân thủ của Diệp Mặc vô cùng đáng sợ, y không còn hy vọng gì những kẻ có thể cứu được y từ trong tay người này.

Nhìn thấy sự do dự trong ánh mắt John Jay, Diệp Mặc lạnh lùng nói:

- Nếu mày còn do dự dù chỉ là nửa giây thôi, tao sẽ lập tức cho mày biến mất vĩnh viễn. Tao không tin là không tìm được kẻ nào có thể dẫn tao tới hang ổ của các người đâu.

- Không cần, tôi sẽ lập tức nổ máy ngay đây...

John Jay biết rõ Diệp Mặc không phải chỉ đang đe dọa mình, hắn nói được thì nhất định sẽ làm được. Màn giết chóc man rợ ban nãy y đã chứng kiến không sót một chi tiết.

Tuy rằng chỉ còn lại một tay nhưng John Jay vẫn lái xe một cách rất dễ dàng. Một tiếng đồng hồ sau, chiếc xe đã đỗ ngay tại khoảng trống trước một trang viên tư gia. nguồn t r u y ệ n y_y

Không cần vào trong, chỉ cần đứng ngoài Diệp Mặc đã biết sào huyệt của Liên minh ngầm này còn lộng lẫy và xa hoa hơn không biết bao nhiêu lần so với cái Hồng Vũ bang kia.

Thần thức của Diệp Mặc đã có thể hoạt động trong phạm vi hơn hai trăm mét, vậy mà thần thức của hắn mới chỉ quét qua được một góc của trang viên này.

Diệp Mặc thu hồi thần thức. Hắn phát hiện cổng chính của trang viên đã mở ra. Một gã người da đen có vẻ như là người hầu vội vàng chạy ra, khom lưng chào Diệp Mặc và John Jay rồi xổ ra một tràng những câu tiếng nước ngoài mà Diệp Mặc không hiểu chút nào.

John Jay biết Diệp Mặc không hiểu liền phiên dịch lại:

- Tiền bối, Jason đang đợi ngài ở trong đó rồi. Người này là tới để dẫn đường đó.

Diệp Mặc giật mình một cái nhưng rồi lập tức lấy lại bình tĩnh, khẽ cười lạnh. Tên Chu Hoành Sinh kia chí lớn nhưng tài mọn. Diệp Mặc đã chém giết một trận ở Hồng Vũ bang, chỉ còn chừa lại một mạng duy nhất là tay John Jay thì giờ cũng đang ở trong tay mình, thế mà Jason kia đã nắm được tin tức nhanh như vậy, xem ra trong Hồng Vũ bang kia nhất định là có kẻ phản bội.

Hồng Vũ bang sớm muộn cũng bị hủy hoại trong tay tên tiểu tử này thôi.

Bước vào trong, Diệp Mặc mới biết được cái gì được gọi là xa xỉ. Bên trong có một hồ bơi rộng mênh mông, rừng trúc bạt ngạn phân bố rộng khắp không chỉ ở một chỗ. Thậm chí còn có cả sân bóng và sân golf, tất cả đều được thiết kế không khác gì sân vận động bên ngoài.

Bãi cỏ rộng lớn nối tiếp nhau như kéo dài vô tận. Một sân bay mini được xây dựng, trong đó có mấy chiếc trực thăng đang đỗ. Diệp Mặc bất giác nghĩ thầm, không biết tay Jason rốt cuộc giàu có đến mức nào.

Sào huyệt của một tay xã hội đen mà lại có thể xa hoa như dinh tổng thống thế này, nước Mĩ quả nhiên là một nơi rất kì lạ.

Nhìn đến đây, Diệp Mặc cũng không khỏi cảm thấy kính phục cái đất nước kì lạ này.Tài sản cá nhân là thứ không thể xâm phạm, bất kể đó là trang viên của một tay trùm xã hội đen khét tiếng hay chỉ là một cái bát sứt của một gã ăn mày nào đó. Bởi tất cả đều bình đẳng với nhau, chỉ có một điều kiện duy nhất đó là, đã là đồ của anh thì người khác tuyệt đối sẽ không động tới.

Jason đã hoạt động trong giới xã hội đen bao nhiêu năm như vậy thì không thể chưa bị chính phủ nước Mỹ sờ gáy bao giờ. Nhưng hiện tại gã vẫn đang sống ung dung tự tại như thế, chứng tỏ gã cũng có đối sách đặc biệt nào đó, hoặc điểm yếu của gã chẳng phải là cái gì to tát và có sức ảnh hưởng tới gã cả.

Ba người đi được khoảng hai ba trăm mét thì phía trước xuất hiện một kiến trúc hình bán nguyệt. Thần thức của Diệp Mặc lại lập tức quét một lượt để thăm dò.

Kiến trúc hình bán nguyệt này được xây dựng giống như một sân vận động, có điều quy mô của nó thì lớn hơn nhiều so với một sân vận động bình thường. Bên trong còn được bố trí một cách hết sức đặc biệt.

Nó được xây dựng theo kiểu hình lòng chảo, cứ 20m trở lên mới có một chỗ ngồi, không chỉ làm bằng kim loại đơn thuần mà dường như còn có một luồng điện được lắp bên trong mỗi chỗ.

Trên 20m có một tầng vật cách điện, bên trên tầng vật cách điện này mới là ghế ngồi.Thế nhưng xung quanh mỗi chỗ ngồi lúc này đều có bốn tên cầm súng đóng giữ. Diệp Mặc vừa trông thấy thì đã rõ, thì ra mục đích là muốn người vào đó chỉ có thể bước vào mà không thể trở ra. Thật là một biện pháp thâm độc, đừng nói là Diệp Mặc, cho dù là thần tiên cũng khó thoát.

Thậm chí Diệp Mặc còn hoài nghi rằng cái thứ giống như đáy nồi kia cũng được làm từ kim loại, chỉ cần đứng lên trên đó, gọi một cuộc điện thoại thôi thì sẽ không có cách nào đứng vững được nữa. Nơi này còn có mấy chiếc lồng, bên trong ngoài hai con sư tử hung hãn ra còn có hai con báo gấm và một con hổ già, tất cả dường như đều đang đói mồi.

Vì sao Jason lại chuẩn bị một chỗ đáng sợ như thế này thì Diệp Mặc cũng không rõ, nhưng chắc chắn nơi này không phải được xây dựng để "đón tiếp" hắn. Đã tới rồi thì cũng chẳng phải sợ hãi làm gì nữa. Nếu chỉ mới luyện tới tầng thứ 3 thì Diệp Mặc chắc chắn sẽ không dại dột mà bước vào chốn này. Thực ra cho dù mới ở tầng thứ 3, nơi này chưa chắn có thể gây khó dễ cho Diệp Mặc, nhưng Diệp Mặc không phải là kẻ thích đẩy mình vào hoàn cảnh hiểm nguy.

Mà hiện tại hắn đã ở Luyện Khí trung kỳ, tu vi tầng thứ 4 rồi, một nơi như thế này đâu thể khiến hắn phải sợ hãi.

Thần thức của Diệp Mặc khẽ động, lập tức một phi kiếm đã hiện ra ngay dưới mũi chân hắn, nâng cơ thể hắn và John Jay nhẹ nhàng bay vào bên trong.

Diệp mặc và John Jay vừa vào bên trong thì cánh cửa của kiến trúc hình tròn lập tức bị đóng sập lại, vang lên một tiếng "Ầm" lớn đến gai người.

Diệp Mặc lại chú ý tới John Jay, ngay từ lúc bước vào bên trong thì gã luôn tỏ ra vô cùng căng thẳng, dường như đang chờ đợi điều gì đó.

Quả nhiên John Jay vừa vào bên trong đã chạy ngay tới một góc của "đáy nồi", sau đó không ngừng giẫm lên một điểm trên mặt đất. Diệp Mặc lạnh lùng theo dõi hành động của John Jay. Hắn đoán được John Jay đang muốn tới một cơ quan ngầm nào đó, một nơi mà gã có thể thoát thân.

Nhưng đã giẫm đến nửa ngày mà vẫn không có chút động tĩnh nào, dường như tia hy vọng cuối cùng còn sót lại trên gương mặt gã cũng tắt ngấm. Gã ngửa cổ lên hét thật to.

- John Jay, mày đã dám dẫn người tới đây, ngay cả tay để phi đao cũng không còn nữa rồi, chẳng lẽ vẫn còn muốn sống sao?

Một thanh âm lạnh lùng từ bên trên vọng xuống.

Thần thức của Diệp Mặc lập tức quét tới vị trí của giọng nói ấy. Đó là một gã tầm sáu mươi nhưng trông như chưa tới năm mươi tuổi. Diệp Mặc lập tức nhận ra đó chính là Jason

Khả năng nói tiếng Trung của Jason kém xa John Jay nhưng cũng coi như nói được vài câu. Jason mặt không biểu cảm, nhìn Diệp Mặc nói:

- Mày thật lợi hại, hai mươi mấy người mà vẫn không đấu lại nổi mày. Hôm nay ta đặc biệt sử dụng "Chảo đấu thú" cho mày nếm thử mùi vị của nó xem sao.

Phát âm của Jason không sõi lắm nhưng Diệp Mặc cũng nắm được nội dung đại khái trong lời nói của gã. Có lẽ Jasoncũng biết tiếng Trung của gã rất hạn chế nên quay sang nói với một tên thấp nhỏ đứng cạnh:

- Mày qua phiện dịch cho Diệp tiên sinh đi.

Tên thấp bé lên tiếng:

- Căn phòng này chuyên dùng cho những kẻ mà chúng ta không vừa mắt. Bên trong đó có những con thú hung dữ nhất, khát máu nhất đang đợi sẵn để chiến đấu. Lát nữa mày sẽ phải đấu với những con thú ở trong lồng kia. Nếu muốn sống thì mày chỉ có một cách duy nhất đó là hạ gục được những con dã thú kia. Tất nhiên chúng ta là những người xem kịch, chỉ đến khi nào mày chết thì trò chơi này mới kết thúc.

- Mày rất lợi hại, nhưng trước nay chưa kẻ nào dám đối đầu với Jason ta cả. Những kẻ ngu ngốc dám đối đấu với ta đều đã chết thảm rồi, bất luận đó là kẻ nào, bất luận gã ở địa vị gì.

Giọng nói của Jason rất hùng hồn nhưng sau khi được kẻ phiên dịch đứng cạnh dịch ra thì lại không giữ được sự hung hãn nguyên bản nữa.

Jason nhìn Diệp Mặc một lượt, lắc lắc đầu nói:

- Người Hoa các người luôn tự cho mình là đúng, mày một mình dẫn xác tới địa bàn của ta cũng vậy, và cái tên Chu Hoành Sinh ngu xuẩn kia cũng vậy. Gã không hề biết rằng ta muốn diệt trừ gã chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay. Ban đêm gã ngủ với bao nhiêu con đàn bà ta đều nắm rõ cả. So với tên Bành Hán Văn năm xưa thì gã còn kém xa lắm. Mà Cho dù là Bành Hán Văn thì ta cũng chẳng cần dốc hết sức cũng có thể tiêu diệt rồi.

Diệp Mặc vẫn hết sức bình tĩnh, đợi cho Jason hỏi xong mới chậm rãi nói:

- Năm xưa vì sao mày lại tiêu diệt Hán Văn bang? Còn tung tích của chị Nhan, mày có biết hay không?

Jason cười ha hả:

- Chết đến nơi mà còn hỏi nhiều như vậy. Có điều ta lại thích điểm này của mày đó, như vậy mới có cá tính chứ! Được lắm! Jason ta vì một con đàn mà mà khai chiến với bang phái khác ư? Chỉ có tên Bành Hán Văn đó đầu óc ngu si nên mới nghĩ như vậy. Cho mày biết, chị Nhan kia ta cũng chỉ được nhìn thấy một lần từ xa. Dung mạo thực sự của ả như thế nào ta trước nay không hề biết, hiện giờ thì lại càng không biết.

Nói rồi Jason khinh miệt liếc mắt qua Diệp Mặc, nói:

- Được rồi, giờ thì đã đến lúc trò chơi bắt đầu.

Quả nhiên là như vậy, Diệp Mặc đã có thể chứng thực nhưng suy đoán trước đó của mình là không hề sai. Tên Jason này hoàn toàn không phải chỉ vì chị Nhan kia mà khiêu chiến với Hán Văn bang. Gã muốn thâu tóm Hán văn bang để bành trướng thế lực hoặc có một nguyên nhân khác nào đó.

Thần thức của Diệp Mặc phát hiện ra trong mắt gã đàn ông thấp bé đứng cạnh Jason kia chợt hiện lên một tia kì lạ, có vẻ như là hối hận, lại có vẻ như đang hoài niệm về một điều gì đó.

Diệp Mặc không khỏi giật mình, lập tức lại hỏi:

- Trước khi trò chơi bắt đầu, ta còn có một câu hỏi nữa muốn ông trả lời.

Jason tay cầm một chiếc điều khiển từ xa chỉ vào Diệp Mặc nói:

- Vì sắp tới mày sẽ đem tới cho ta một màn kịch hay, ta chiếu cố cho phép mày lần này được hỏi ta câu hỏi đó.

- Được. Gã đang đứng cạnh làm phiên dịch cho ông là ai?

Jason cười ha hả đáp:

- Là cố vấn của ta, từ chỗ của Hán văn bang tới. Tên y là Tác Nhâm.

Câu này Cơ Sâm không cần người phiên dịch mà trực tiếp dùng vốn tiếng Trung bập bẹ của mình để nói.

- Ồ, Tác Nhâm, mày chính là kẻ năm đó đã bán đứng Hán Văn bang, đúng không?

Giọng nói của Diệp Mặc toát ra sát khí ghê người.

Mặt Tác Nhâm biến sắc, những kẻ biết y là kẻ năm xưa đã phản bội lại anh em Hán Văn bang đều đã chết cả rồi. Vả lại mấy năm gần đây y đều không bước chân ra khỏi trang viên này, biểu hiện cũng hết sức giữ mình, khiêm tốn. Vậy mà tên họ Diệp trước mặt vẫn đoán ra được bí mật này, hắn quả thực không phải tay vừa.

Y không biết rằng thần thức của Diệp Mặc lợi hại thế nào, đã nhanh chóng phát hiện ra sự thay đổi dù chỉ rất nhỏ trong ánh mắt của y ra sao. Thần kì hơn, Diệp Mặc còn biết được cả chuyện Hán Văn bang bị tiêu diệt là do có kẻ bên trong làm nội gián. Hắn liền liên hệ các tình tiết lại với nhau rồi nói ra phán đoán của mình, chẳng ngờ vừa nói một câu mà đã đúng như vậy. Chỉ cần nhìn sắc mặt của Tác Nhâm thì hắn đã có thể chắc chắn 100% phán đoán của mình là chính xác.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #380


Báo Lỗi Truyện
Chương 380/2272