Chương 373: Người Gây Sự


- Bản lĩnh của người anh em cũng khá đấy

Giọng trầm ấm của một người đàn ông truyền đến. Đồng thời một người đàn ông mặc áo xám bước ra, khóe miệng nở một nụ cười, dường như không hề để ý đến chuyện Diệp Mặc vừa đánh bại hai người, và làm vỡ mất hai bình hoa, mà là thật lòng khen ngợi bản lĩnh Diệp Mặc

Diệp Mặc đã sớm biết người đàn ông đứng nấp ở bên đó, nhìn thấy bộ dạng bình tĩnh của ông ta, xem ra cũng có thân phận không thấp trong võ quán đâu.

Trình độ ở mức Hoàng Cấp trung kỳ, cũng coi như là một kẻ luyện võ, nhưng trong mắt Diệp Mặc, mới có chút đỉnh này thì vẫn chưa đáng gì.

- Quán chủ...

Gã mặt đen bị thương không nặng lắm, nhìn thấy người đàn ông mặc áo xám này bước đến, vội vàng đứng dậy gọi, khuôn mặt tỏ vẻ xấu hổ.

- Võ quán tiếp đãi không được chu đáo, mong người anh em lượng thứ. Tôi là quán chủ của võ quán "Hồng Thị Thất Sát Quyền" – Thẩm Vĩ Câu, vẫn chưa biết quý danh của người anh em.

Người đàn ông này làm ra vẻ không nhìn thấy gã huấn luyện viên mặt đen, bước thẳng đến chào hỏi Diệp Mặc.

- Tên thì không cần, hôm nay tôi đến vì muốn hỏi một chuyện.

Diệp Mặc lạnh lùng nói, hắn không thích kiểu giả tạo của tên quán chủ này.

Vừa rồi sau khi hắn đến, tên quán chủ này đã đứng một bên quan sát rồi, thậm chí lúc hắn đá tên bảo vệ, tên quán chủ này vẫn không động đậy, sau khi hắn đá tên huấn luyện viên mặt đen một cước, thì thằng cha này mới chịu bước ra, chắc đã không thể bình tĩnh được nữa rồi.

Nghe thấy những lời nói đó của Diệp Mặc, khuôn mặt của Thẩm Vĩ Câu quả nhiên biến sắc, nhưng lập tức có thể lấy lại được vẻ bình thường. Sống trên giang hồ, nói tên rồi, mà đến tên đối phương cũng không chịu nói cho mình biết, đây đúng là một sự sỉ nhục vô cùng to lớn, cho dù Thẩm Vĩ Câu có là người bao dung đại lượng, không chút tính toán hẹp hòi đi chăng nữa thì cũng khó có thể chịu được.

Nhưng Thẩm Vĩ Câu cũng không phải là tên gà mờ, càng tức giận, lại càng muốn giết đối phương, thì khuôn mặt lại càng phải thể hiện một cách hòa nhã, lương thiện. Không biết rõ được đối phương là ai, thì ông ta sẽ không dễ dàng mà động thủ, hai cước vừa rồi của Diệp Mặc ông ta cũng có thể nhìn ra, ông ta biết mình tuyệt đối không thể có thứ bản lĩnh đó. Mặc dù muốn đánh bại tên huấn luyện đó đối với ông ta là chuyện rất đơn giản, nhưng tuyệt đối không thể làm được như Diệp Mặc, hơn nữa lại còn có thể chỉ ra nơi bị ngã, đây chắc chắn không phải là chuyện mà một người luyện võ bình thường có thể làm được.

Sắc mặt của Thẩm Vĩ Câu hơi biến đổi, nhưng lập tức lại lấy lại vẻ bình thường, sau đó vẫn chắp tay thi lễ, nói:

- Một khi đã như vậy, người anh em, mời vào trong.

Thạch Khai Căn biết Thẩm Vĩ Câu này, rất nổi tiếng trong giới người Hoa ở đây, hơn nữa danh tiếng lại càng nổi trong giới xã hội đen. Lúc nãy thấy Diệp Mặc không hề nể mặt người này, trong lòng vô cùng lo lắng. Lăn lộn trong giang hồ, nói chuyện cũng phải chú ý đến ba phần, trừ phi thực sự là thù hận sống chết. Anh ta không biết là do Diệp Mặc còn quá trẻ hay là căn bản hắn cũng không coi Thẩm Vĩ Câu ra gì.

Diệp Mặc đương nhiên là không coi Thẩm Vĩ Câu ra gì rồi, hắn ghét cái loại đạo đức giả này, bề ngoài thì tỏ vẻ thân thiện, bên trong thì ai biết gã đang nghĩ cái gì. Đừng nói Thẩm Vĩ Câu này là một kẻ luyện tới Hoàng Cấp, cho dù gã có mạnh thêm mười cấp nữa, có lên được tới cấp Tiên Thiên, thì Diệp Mặc cũng vẫn sẽ chẳng coi gã ra gì.

Thẩm Vĩ Câu trong lòng tuy vô cùng tức giận, nhưng không hề để lộ ra, ông ta dẫn Diệp Mặc và Thạch Khai Căn vào một căn phòng tiếp khách, bên ngoài phòng còn có bốn gã thanh niên đã đứng đó tự bao giờ.

Vốn tưởng rằng Diệp Mặc định nói câu gì đó, nhưng Diệp Mặc giống như không nhìn thấy bốn gã đứng ở bên ngoài vậy, bước thẳng vào, rồi đóng sầm cửa lại.

Tính toán của Thẩm Vĩ Câu coi như không thành rồi, bốn tên đó là bốn tên lợi hại nhất của võ quán "Hồng Thị Thất Sát Quyền", ý định của Thẩm Vĩ Câu là, một khi Diệp Mặc định đề nghị gì đó, gã sẽ lập tức nói cho hắn biết đây là qui định của võ quán. Với tính cách của Diệp Mặc, chắc chắn là sẽ đánh nhau một trận tơi bời, Thẩm Vĩ Câu dựa vào bản lĩnh của gã và bốn tên kia để áp chế Diệp Mặc.

Nhưng nằm ngoài dự liệu của gã chính là, Diệp Mặc giống như không hề nhìn thấy bốn tên đó, mà bước thẳng vào phòng khách.

Chẳng lẽ hắn thực sự lợi hại đến mức đó?

Thẩm Vĩ Câu trong lòng cũng không dám chắc, đối với những chuyện không chắc thì từ trước đến nay gã sẽ không làm, nghĩ một lúc lâu, Thẩm Vĩ Câu vẫn quyết định không động thủ trước, xem xem hắn muốn hỏi gì đã.

Mấy chén trà được bưng lên, Thẩm Vĩ Câu lại mỉm cười nói:

- Xin hỏi người anh em muốn hỏi gì?

- Thẩm quán chủ, đại ca tôi muốn tìm Đồng Trụ hỏi một số chuyện, chỉ là bây giờ tôi không tìm được Đồng Trụ, nên muốn nhờ quán chủ đánh tiếng.

Thạch Khai Căn lập tức trả lời. Truyện được copy tại TruyệnYY.com

Thẩm Vĩ Câu nhíu nhíu mày, gã không nói là không quen Đồng Trụ, chỉ có điều Đồng Trụ có thân phận đặc biệt, hơn nữa trong thời gian này các anh em trong "Hồng Vũ Bang" rất ít lộ mặt, nhưng một khi hai người này đã tìm đến tận đay, chứng tỏ chắc chắn bọn họ biết quan hệ giữa "Hồng Thị Thất Sát Quyền" và "Hồng Vũ Bang"

Nghĩ đến đây Thẩm Vĩ Câu nói bằng giọng áy náy:

- Xin lỗi, người anh em này, quả thực là tôi có biết Đồng Trụ, nhưng bây giờ anh ta không thể gặp người anh em, kể cả sắp tới anh ta cũng không thể gặp được. Đây là chuyện nội bộ của "Hồng Vũ Bang" nên mong người anh em lượng thứ.

Thạch Khai Căn lập tức đứng lên,

- Thẩm quán chủ, ông nói như vậy là có ý gì? Tôi cũng biết "Hồng Vũ Bang" sắp khai chiến với "Sơn Khẩu Bang" nhưng cũng không thể đến nổi không thể gặp được Đồng Trụ chứ.

Đối với Diệp Mặc Thẩm Vĩ Câu còn có chút nhẫn nại, nhưng đối với Thạch Khai Căn, thì gã ta lại không có chút nhẫn nại nào. Thẩm Vĩ Câu tốt xấu gì thì cũng là một người có địa vị cao, từ lúc nào mà một tên đầu đường xó chợ như này lại có thể lên giọng với mình như vậy chứ?

Thẩm Vĩ Câu nói với Thạch Khai Căn bằng giọng lạnh lùng:

- Chuyện của "Hồng Vũ Bang" chưa đến lượt anh chỉ giáo, "Thảo Thượng Phi" mặc dù anh có chút tiếng tăm trong giới người Hoa, nhưng đứng trước mặt "Hồng Vũ Bang" chúng tôi cũng không là gì đâu, niệm tình đều là người Hoa, không thì anh đã xong đời rồi.

Diệp Mặc đứng lên, thản nhiên nói:

- Thẩm Vĩ Câu, cho ông một phút đồng hồ, dẫn tôi đi gặp Đồng Trụ, không thì, qua ngày hôm nay, phố người Hoa sẽ không còn "Hồng Vũ Bang" nữa đâu.

- Thật ngông cuồng, Thẩm Vĩ Câu tôi đây hôm nay muốn xem xem cậu có bản lĩnh gì mà lại có thể hủy được "Hồng Vũ Bang".

Đối mặt với kẻ gây sự như Diệp Mặc, Thẩm Vĩ Câu thực sự không thể kiềm chế nổi nữa.

Chỉ có điều Thẩm Vĩ Câu không đợi được bốn tên đứng ngoài cửa xông vào, Diệp Mặc đã nhanh chóng xông đến trước mặt gã, một tay tóm lấy cổ Thẩm Vĩ Câu, xách Thẩm Vĩ Câu lên giống như xách một con gà vậy, sau đó chậm rãi nói:

- Tôi có bản lĩnh hay không không do ông quyết định.

Thẩm Vĩ Câu trong lòng hoảng hốt, gã rõ ràng thấy Diệp Mặc tiến đến, rõ ràng thấy Diệp Mặc vươn tay ra bóp lấy cổ gã, nhưng gã lại không thể tránh đi được, mình là kẻ đã luyện đến Hoàng Cấp trung kỳ cơ mà, không thể đem so sánh với tên bảo vệ và tên huấn luyện viên đó được, nhưng bây giờ đã nằm trong tay gã thanh niên này rồi, cũng chẳng có gì khác biệt với hai kẻ đó cả.

Thẩm Vĩ Câu rốt cuộc cũng biến sắc, gã lập tức biết mình đã đắc tội với ai, người này rất có thể là người đã luyện đến Địa Cấp trong truyền thuyết. Nếu thực sự hắn là người đã luyện đến địa cấp, thì mặc dù muốn tiêu diệt "Hồng Vũ Bang" sẽ gặp phải đôi chút khó khăn, nhưng cũng không phải là không thể được.

Bốn tên đứng ngoài cửa đã nhìn thấy chuyện này không nghĩ ngợi gì hết, lập tức xông vào. Diệp Mặc chỉ nhấc chân tung ra một cước, trúng ngay vào tên đứng gần nhất, tên đó lập tức bị Diệp Mặc đá văng ra xa, sau đó tên này lại ngã đúng vào người tên thứ hai, tên thứ hai lại ngã vào người tên thứ ba, rồi đổ ngay vào người tên thứ tư, giống như trò xếp hình domino vậy.

Thẩm Vĩ Câu ngây người ra, gã không dám đoán Diệp Mặc rốt cuộc là ai. Uổng công gã còn tính toán năm người gã có thể đánh bại được Diệp Mặc, sau đó ít nhất cũng phải chặt tay chặt chân của hắn đi, nhưng bây giờ nghĩ lại mới thấy ý nghĩ của mình thật buồn cười.

Thẩm Vĩ Câu nghĩ phải nói vài câu dễ nghe, nhưng cổ của gã đã bị Diệp Mặc bóp chặt, không thể nói được chữ nào.

Thạch Khai Căn lại như mở cờ trong bụng, đối với anh ta mà nói, Diệp Mặc càng lợi hại, thì chứng tỏ lựa chọn của anh ta càng đúng. Thẩm Vĩ Câu là kẻ đứng đầu, mà chỉ giống như một con gà nhép trong tay Diệp Mặc, không có chút khả năng chống cự nào hết.

Diệp Mặc tiện tay vứt Thẩm Vĩ Câu sang một bên, sau đó lạnh lùng nói:

- Cho ông một phút đồng hồ, dẫn tôi đi tìm Đồng Trụ, không thì tôi sẽ hủy diệt "Hồng Vũ Bang" của các ông đấy, tuyệt đối không nói suông đâu.

- Khụ khụ...

Thẩm Vĩ Câu ho khan mấy tiếng, lúc này mới lấy lại hơi, gã vội vàng đứng dậy, không hề do dự khom lưng nói với Diệp Mặc:

- Tiền bối, vãn bối có mắt không nhìn thấy Thái Sơn, mong tiền bối tha tội, vãn bối lập tức dẫn tiền bối đi gặp Đồng Trụ, tiền bối, mời!

Nói xong Thẩm Vĩ Câu cẩn thận đi trước dẫn đường, cũng không còn tính toán chuyện gì nữa, nếu có tính toán thì cũng phải căn cứ vào tình hình thực tế, nếu như thực lực quá kém, nếu như người ta bóp chết gã như bóp chết một con kiến, thì bất cứ âm mưu tính toán gì cũng chỉ như mây bay nước chảy mà thôi. Thẩm Vĩ Câu lăn lộn giang hồ đã lâu, sao có thể không hiểu đạo lý đơn giản này được.

Thẩm Vĩ Câu dẫn Diệp Mặc và Thạch Khai Căn ra lối cửa sau của võ quán, ba người đi vòng vèo, sau khi qua hai con phố, rồi bước vào một căn nhà riêng kiểu cổ.

Căn nhà kiểu cổ này cửa đóng then cài, Thẩm Vĩ Câu bước đến cái chuông, nhấn mấy hồi, Diệp Mặc để ý thấy Thẩm Vĩ Câu nhấn chuông rất có qui luật, xem ra đây chính là tín hiệu liên lạc.

Thần thức của Diệp Mặc quét một lượt, căn nhà kiểu cổ này rất rộng, thậm chí còn có một vườn trồng cỏ và một cái hồ, trong một thành phố náo nhiệt, mà lại có một nơi như thế này thì quả là cũng không tệ, ở cửa tầng hầm, Diệp Mặc nhìn thấy mấy tên bảo vệ đứng gác.

Diệp Mặc dùng thần thức quét vào bên trong tầng hầm, lập tức nhìn thấy hơn sáu mươi người đang tụ tập trong đó, xem ra là đang thảo luận về chuyện gì đó. Quả nhiên tiếng chuông tín hiệu của Thẩm Vĩ Câu có tác dụng. Người chủ trì cuộc họp dưới tầng hầm vung một cánh tay lên, hơn sáu mươi người lập tức lùi hai bước rồi đứng phắt dậy.

Một khi đã tới rồi, Diệp Mặc cũng không có ý định bỏ chạy, rất nhanh sau đó có người ra mở cửa, Thẩm Vĩ Câu cũng rất tức thời, trực tiếp dẫn Diệp Mặc vào.

Những người trong tầng hầm đều nhìn chằm chằm Diệp Mặc và Thạch Khai Căn bằng ánh mắt cảnh giác, không ai nói gì, nhưng Thạch Khai Căn lại có chút căng thẳng. Anh ta biết chỉ cần người ở chỗ cao nhất kia vung tay lên một cái, thì bọn người ở đây sẽ vây kín hai người bọn họ.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #373


Báo Lỗi Truyện
Chương 373/2272