Chương 321: Ai mới là con kiến


Trương Quật và Hàn Tại Tân vừa mới bước ra đại viện Diệp Gia, lại phát hiện Diệp Mặc đang đứng chờ bọn họ ở cửa

-Diệp Mặc huynh đệ, anh vẫn chưa đi? Hay là ngồi xe cùng chúng tôi đi?

Trương Quật đang nhìn Diệp Mặc đứng trước mặt, có chút kinh ngạc. Sâu thẳm bên trong nội tâm của y vẫn không hy vọng Diệp Mặc đi tỷ thí với Đàm Giác, bởi vì Đàm Giác rất có thể đã đột phá Tiên Thiên, một cảnh giới trong truyền thuyết. Mà cho dù Diệp Mặc lợi hại cũng không thể đạt đến Tiên Thiên ở cái tuổi như thế này.

Nhưng những lời này y không thể nói ra, là một người luyện võ, bị người khác khiêu chiến nếu như không dám đáp trả thì rất khó có thể tiến bộ. Hơn nữa, bản tính của Diệp Mặc, y cũng hiểu.

Diệp Mặc khẽ mỉm cười.

-Anh Trương, tôi giúp anh điều trị vết thương. Vừa rồi tôi vội vàng muốn giết cái lão già kia, đã quên mất vết thương của anh.

Nói xong, Diệp Mặc nắm lấy cổ tay của Trương Quật, truyền chân khí vào, chưa đến 10 phút, nội thương của Trương Quật đã biến mất.

-Không ngờ thật sự là chữa trị nội thương? Diệp Mặc rốt cuộc đã đến tu vi nào?

Trương Quật kinh ngạc nhìn Diệp Mặc, Hàn Tại Tân đứng bên cạnh nghe thấy những lời này của Trương Quật, cũng kinh ngạc nhìn Diệp Mặc. Nghe nói Tiên Thiên có thể trị nội thương, lẽ nào Diệp Mặc thật sự đã đạt đến Tiên Thiên rồi?

-Tôi bây giờ cũng không biết tu vi của mình là cấp mấy, tuy nhiên đợi tôi giết lão già Đàm Giác kia xong, lúc đó chúng ta sẽ nói chuyện tiếp, lão Hàn, và cả Trương Quật, lần này cảm ơn hai người.

Diệp Mặc thật sự không biết tu vi hiện tại của mình là bao nhiêu, tuy nhiên rất cảm kích sự giúp đỡ của Trương Quật, mặc dù Trương Quật tu vi thấp, cũng không giúp được gì, nhưng gã ta có thể ra mặt, Diệp Mặc cũng đã nợ gã ta một ân tình rồi.

Trương Quật hơi ngượng cười cười.

-Kỳ thật tôi cũng không giúp được gì, Đàm Giác thật sự quá lợi hại. Ôi...

Gã ta nghĩ đến thân thủ của mình tu luyện mấy chục năm so với Đàm Giác cũng chỉ như là trò đùa, trong lòng có chút thất vọng.

Diệp Mặc cười nhạt một tiếng:

-Chút tu vi của ông ta cũng không có gì, hãy tin vào bản thân, anh rất nhanh sẽ có thể vượt qua ông ta. Đợi tôi quay lại, tôi đi trước đây.

Nói xong, Diệp Mặc xoay người rời đi, đi được vài bước thì đã biến mất lần nữa.

Diệp Mặc cáo từ Trương Quật và Hàn Tại Tân xong,l ập tức ẩn thân đứng trên phi kiếm, mấy phút sau, đã đứng trên Đà Sơn.

Hơn 10 phút sau, bóng dáng của Đàm Giác xuất hiện ở Đà Sơn. Ông ta quay lại nhìn, phía sau không có một bóng người liền lập tức cười lạnh một tiếng.

-Ta cố ý đi chậm một chút, không ngờ bây giờ vẫn chưa thấy bóng người nào, nói cậu là Tiên Thiên thật là võ đoán.

Nhưng lờì nói của Đàm Giác vẫn chưa dứt, giọng nói của ông ta liền giống như bị cái gì chặn ngang cổ đột nhiên dừng lại, bởi vì ông ta nhìn thấy Diệp Mặc đang đứng trên núi Đà Sơn, lạnh lùng theo dõi ông. Hiển nhiên là đã đến đây từ lâu rồi.

-Cậu...

Đàm Giác nhìn chằm chằm Diệp Mặc ngây người ra, vừa rồi còn vô cùng tự tin không ngờ đã bắt đầu dao động, sau lưng ông ta có cảm giác hơi ẩm ướt. Sau khi ông ta thăng cấp Tiên Thiên, sự tự tin tăng lên gấp bội, luôn có cảm giác ở trên đỉnh cao, loại cảm giác này khiến ông ta không thể chấp nhận việc bị tiểu bối khiêu khích, trong lòng lửa giận bùng bùng.

Nhưng hiện tại Diệp Mặc đến đây lúc nào ông ta cũng không hề biết, phải biết rằng ông ta đã đi con đường gần nhất, trên đường cũng không hề nhìn thấy bóng dáng Diệp Mặc đi qua. Cho dù là Diệp Mặc ngồi xe cũng không thể nhanh như vậy, hơn nữa đường từ Yến Kinh đến Đà Sơn rất khó đi.

-Cậu đến đây từ lúc nào?

Đàm Giác mệt mỏi hỏi, thanh âm có chút khô chát. Ông ta đột nhiên suy nghĩ, những điều mình làm không biết có đúng hay không.

Diệp Mặc cười lạnh:

-Ông nói linh tinh ít thôi, muốn động thủ thì hãy nhanh lên chút.

Đàm Giác bỏ qua vấn đề Diệp Mặc tới đây như thế nào, lại lần nữa rút roi ra.

-Cho dù tốc độ của cậu nhanh hơn tôi thì thế nào, hôm nay tôi sẽ cho cậu nhìn thử xem thế nào mới gọi là người luyện võ chân chính.

Vừa dứt lời, roi của Đàm Giác đã như từng đợt sóng che phủ trời đất hướng thẳng về phía Diệp Mặc.

Diệp Mặc nhìn chằm chằm sợi roi của Đàm Giác, trong lòng cũng không khỏi thầm khen, tuy rằng Đàm Giác đang đối địch với hắn, nhưng roi pháp của lão già này thật đúng là lợi hại. Trước lúc gặp Đàm Giác hắn đã từng gặp qua cao thủ dùng roi lợi hại nhất là Nhàn Đạo Nhân, cây roi của Nhàn Đạo Nhân so với Đàm Giác chẳng qua chỉ là thứ đồ cho trẻ con chơi.

Roi của Đàm Giác sau khi ném ra, lập tức hóa thành từng đợt sóng, dường như không có thực chất, cũng nhìn không ra dấu vết thô kệch gì. Thậm chí tiếng gió vẫn chưa đến, nhưng sát ý của ông ta đã như sấm cuốn tới.

Diệp Mặc thầm than, nếu bây giờ hắn vẫn đang là luyện khí tầng ba, cho dù đã là đỉnh cao nhưng gặp phải Đàm Giác, cũng chỉ có thể chạy thật xa. Sức mạnh của cao thủ Tiên Thiên so với những người luyện võ Địa cấp cũng không phải là ít, sự khác biệt giữa Địa cấp và Huyền cấp quả thật là quá lớn.

Diệp Mặc khẳng định nếu không phải hắn lần này thăng cấp luyện khí tầng bốn so với những người luyện khí tầng bốn khác còn mạnh hơn nhiều, hắn thật sự không thể làm gì Đàm Giác trước mắt, cho dù là phi kiếm cũng không được.

Tuy nhiên bây giờ, trong mắt Diệp Mặc, Đàm Giác cùng lắm chỉ là khiến hắn thêm phiền toái một chút mà thôi.

Một đường ánh sáng tím hiện lên, roi của Đàm Giác đã bị phi kiếm của Diệp Mặc ngăn cản, phi kiếm và roi tương giao phát ra những tiếng động rất khó nghe. Vốn dĩ roi đã hóa thành hình sóng gợn, lập tức liền biến thành hình dạng thật.

"Vù" một tiếng, roi của Đầm Giác bị phi kiếm phá vỡ. Bản thân Đàm Giác cũng phải lùi lại mấy bước. Đàm Giác trong lòng hoảng sợ, vô ảnh roi của ông ta từ trước tới giờ đều chỉ có thể tránh né, không có ai có thể biết khi nào thì vô ảnh roi của ông ta đi ra, roi thật sự ở vị trí nào, nhưng Diệp Mặc trước mắt chẳng những biết, hơn nữa còn bị hắn công kích. Thậm chí chấn động đến mức khiến tay ông cảm thấy hơi đau.

Đàm Giác nhìn chăm chú roi trong tay có chút ngẩn người, rất nhanh ông ta lại phát hiện thấy việc khiến ông ta không thể tin được, roi của ông ta không ngờ tất cả đều là lỗ thủng.

Roi của mình không ngờ bị tổn thương rồi, Đàm Giác gần như không dám tin nhìn chằm chằm chiếc roi trong tay. Cây roi này là ông ta dùng một khối khoáng thạch cực kỳ hiếm thấy chế thành, chính ông ta cũng không biết đó là loại khoáng thạch gì. Bên trong roi còn bỏ thêm một gân của thâm hải giao xà thật, giao xà kia nghe nói vài năm sau sẽ hóa rồng, tuy rằng đây là truyền thuyết, nhưng gân của giao xà đều là sự thật.

Cho nên ông ta yêu quý cây roi này như mạng sống vậy, không ngờ mới được một hiệp, roi của ông ta lại bị kiếm của Diệp Mặc đánh cho lỗ chỗ vết thương, tuy rằng vết tích không sâu, những cũng đủ khiến ông ta đau lòng rồi.

Bỗng nhiên Đàm Giác lại nhớ tới một chuyện đáng sợ, vừa rồi Diệp Mặc dường như không dùng tay nắm lấy kiếm của hắn, lẽ nào hắn có thể ngự kiếm sao? Đây là chuyện trong truyền thuyết, chẳng lẽ Diệp Mặc có thể làm được?

Tuy nhiên rất nhanh nỗi hận vì roi bị tổn thương khiến cho ông ta không còn nghĩ thêm gì nữa, ông ta ngẩng đầu nhìn chằm chằm Diệp Mặc, trong mắt lộ vẻ phẫn hận, ngay cả ông ta cũng không dám làm tổn thương roi của mình.

Diệp Mặc mặt không chút cảm xúc, lạnh lùng nhìn Đàm Giác, sự chú ý cũng đặt trên cây roi của Đàm Giác. Hắn khẳng định cây roi kia dùng chất liệu cao cấp, chân nguyên của hắn ở trên kiếm, không ngờ đến cây roi này cũng không hề chém đứt, chỉ là có vài dấu vết bị chém vài cái mà thôi. Truyện được copy tại TruyệnYY.com

Diệp Mặc cười lạnh một tiếng, lại rút kiếm ra lần nữa, tốc độ của phi kiếm nhanh gấp mấy lần lúc hắn ở tầng luyện khí tầng ba lúc đầu.

Đàm Giác chỉ là vừa mới nhìn thấy một vòng màu tím, vòng màu tím kia đã thẳng cổ họng ông ta mà đến, Đàm Giác như rơi vào hố băng, lập tức tỉnh táo lại, phi kiếm, quả thật là phi kiếm. Diệp Mặc quả nhiên có thể ngự kiếm giết người, hắn không ngờ đã tới cảnh giới này rồi.

Đàm Giác căn bản không dám suy nghĩ thêm bất cứ cái gì nữa, roi trong tay đánh ra với tốc độ rất nhanh, va chạm với phi kiếm tạo ra nhưng âm thanh chói tai. Mà bản thân ông ta cũng bị phi kiếm của Diệp Mặc công kích liên tục lùi lại.

Nhưng phi kiếm của Diệp Mặc giống như đang sống, không ngờ lại tiếp tục đâm vào cổ Đàm Giác từ một hướng không thể nào tin nổi.

Vô cùng kinh sợ, Đàm Giác cũng không dám bị động đánh như vậy nữa, cứ tiếp tục như này, sớm muộn ông ta cũng bị phi kiếm bêu đầu, hoặc là đâm trúng. Ông ta lại bay vọt lên, thậm chí không thèm quan tâm phi kiếm, mà là vung roi ra thẳng về phía Diệp Mặc. Ông ta với Diệp Mặc không ngờ lại có cùng cách nghĩ.

Diệp Mặc cười lạnh một tiếng, giống như cái bóng bay lên, trong nháy mắt cũng đã đi ra mấy chục mét. Phi kiếm của hắn mang ra một chùm sương máu, vòng vo một hồi, lơ lửng trên đầu Diệp Mặc.

"Ầm" một tiếng, cây roi của Đàm Giác đập xuống đúng chỗ Diệp Mặc đang đứng lúc trước, cây roi chỉ có 1m, không ngờ ném ra dài gần 3m, nhưng bụng của ông ta đã bị phi kiếm của Diệp Mặc đâm một nhát thật sâu. Vừa rồi nếu không phải ông ta bay vọt lên cao một chút, phi kiếm này của Diệp Mặc đã mổ bụng ông ta ra rồi.

Đùa bỡn à? Diệp Mặc lại cười lạnh một tiếng, phi kiếm lơ lửng trên đầu hắn dường như đang lớn dần, đồng thời mang theo âm thanh xé rách không khí hướng về phía Đàm Giác.

Đàm Giác thấy một đường màu tím khổng lồ lao tới, trong lòng vô cùng hoảng sợ. Lúc này ông ta mới hiểu, thì ra vừa rồi vẫn không phải là toàn lực của Diệp Mặc, Diệp Mặc này quả thật quá đáng sợ rồi. Đàm Giác không những không phải là đối thủ của hắn hơn nữa còn cách hắn khá xa.

Nhưng bất kể Đàm Giác nghĩ như thế nào, phi kiếm của Diệp Mặc đã giống như một cánh cửa khổng lồ bổ xuống. Đàm Giác ngưng tụ nội khí toàn thân truyền đến roi va chạm với đường màu tím kia.

Thình thịch...

Ầm

Vô ảnh roi của Đàm Giác bị gọt mất một đoạn, thân thể của ông ta bị lực bạo phát cực lớn đánh bay ra xa mấy chục trượng, vừa rồi chỗ ông ta đứng đã bị phi kiếm của Diệp Mặc đánh thành một rãnh sâu năm sáu trượng.

Đàm Giác văng ra thật xa, ngã trên đá vụn, không ngừng thổ huyết. Vừa rồi nếu không phải vô ảnh roi của ông ta chặn được phi kiếm của Diệp Mặc, ông ta bây giờ đã là một cỗ thi thể rồi.

Diệp Mặc vẫy tay một cái, phi kiếm đã rơi vào trên tay của hắn. Hắn lạnh lùng nhìn thoáng qua Đàm Giác, chậm rãi đi tới, trong lòng mặc dù đã biết cao thủ Tiên Thiên cũng không tệ, nhưng bây giờ vẫn không phải là đối thủ của hắn. Tuy nhiên hắn cũng biết Đàm Giác cũng không phải là lợi hại trong đám cao thủ Tiên Thiên, nói không chừng ông ta mới thăng cấp chưa lâu.

Nhìn thấy Diệp Mặc chậm rãi đi đến, Đàm Giác đã hoàn toàn tuyệt vọng, ông ta không ngờ được bản thân tu vi Tiên Thiên lại vẫn không phải là đối thủ của Diệp Mặc. Mặc dù Tiên Thiên của ông ta vẫn chưa hoàn toàn cố định, nhưng tu vi đến bước này như ông ta, đã có sự tự tin hùng mạnh, trong mắt đã coi người khác đều là con kiến. Chỉ là bây giờ, ông ta mới hiểu được ai mới là kiến.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #321


Báo Lỗi Truyện
Chương 321/2272