Chương 298: Chạy thoát


Tốc độ công kích và độ mạnh của người luyện võ Địa cấp còn lớn hơn người luyện võ Huyền cấp, Diệp Mặc có thể thoải mái giết người luyện võ Huyền cấp, nhưng là đối với người luyện võ Địa cấp vây công lại lực không đủ.

Hiện tại ngoại trừ tên lão già họ Cung bị Diệp Mặc giết kia, trong năm người đang vây quanh tấn công Diệp Mặc có hai người luyện võ Địa cấp, thậm chí còn là trung kỳ. Tuy rằng Diệp Mặc đã rất nhanh triệu hồi phi kiếm, nhưng vẫn chậm một bước, phi kiếm ngăn cản ba gã luyện võ, còn có hai người công kích nhưng không cách nào ngăn được.

Diệp Mặc một đao gió bổ về phía người luyện võ Huyền cấp không cản được kia, đồng thời một quyền đánh vào sống lưng trường đao tên Địa cấp, hết thảy chỉ có trong phút chốc mà thôi. Tên Địa cấp bị Diệp Mặc đánh trúng trường đao, liền lùi lại vài bước, vừa lúc thấy Diệp Mặc dùng đao gió giết chết tên Huyền cấp kia, tuy rằng y không biết Diệp Mặc dùng là cái ám khí gì, nhưng ám khí kia rõ ràng rất lợi hại.

Thở gấp một hơi, Diệp Mặc không chần chờ, gần như không có giữ lại xuất ra mấy đạo đao gió, đồng thời phi kiếm cấp tốc đâm về tên luyện võ Địa cấp bị hắn đánh lui kia.

Thời điểm tên luyện võ Địa cấp kia đang bị Diệp Mặc một quyền đánh lui, có thể cảm giác nội khí của Diệp Mặc cũng không lợi hại hơn so với y, nhưng phi kiếm của hắn và cái loại ám khí vô hình này thật sự là lợi hại.

Nhìn phi kiếm của Diệp Mặc lại gần, y tuy rằng đã biết phương thức giết người của phi kiếm, nhưng ở sâu trong nội tâm vẫn sinh ra một tia sợ hãi như cũ, vội vàng kêu lên:

- Dừng tay, chẳng lẽ anh muốn chém giết tất cả sao? Chúng ta là Hợp Lưu Phái, một trong Lục Đại ẩn môn, đắc tội chúng tôi, anh căn bản không có bất kỳ địa phương nào có thể trốn, thậm chí chết không có chỗ chôn...

Lúc y nói chuyện, đã rất nhiều lần phải tránh né phi kiếm công kích. Có thể thấy được Diệp Mặc đoán không sai, một khi biết đặc tính phi kiếm, Diệp Mặc tu vi luyện khí tầng ba, còn tiêu hao thời gian lâu như vậy, muốn giết một gã luyện Địa cấp trung kỳ vẫn cần một ít thời gian đấy.

"Phụt" vài tiếng, Diệp Mặc dùng đao gió lại giết hai người, người còn lại vẫn là một gã luyện võ Địa cấp.

Hai gã luyện võ Địa cấp rõ ràng đã biết đặc tính phi kiếm của Diệp Mặc, bắt đầu nương tựa cùng một chỗ đối phó với phi kiếm của Diệp Mặc, chân nguyên của Diệp Mặc tiêu hao quá lớn, tốc độ khống chế phi kiếm rõ ràng thay đổi chậm lại, không ngờ trong lúc nhất thời không thể xử lý hai người kia.

Lúc này Diệp Mặc lòng nóng như lửa đốt, hắn nhất định phải lấy tốc độ nhanh nhất giết hai người này, sau đó chạy trốn. Bằng không đợi lát nữa người tới càng ngày càng nhiều, cơ hội của hắn càng ngày càng ít. Hiện tại nếu không phải ẩn môn uy hiếp quá lớn, nói không chừng cảnh sát phía ngoài đều xông tới rồi.

Nhưng chân nguyên của hắn bị tiêu hao kịch liệt, nếu như không bị sức ép hai giờ trong lòng đất, nói không chừng hắn còn có thể kiên trì một thời gian ngắn, nhưng hiện tại hắn bị tiêu hao quá nhiều, hơn nữa hai gã luyện võ Địa cấp đã nắm giữ quy luật của phi kiếm, tuy rằng bị phi kiếm của hắn tấn công chật vật không chịu nổi, nhưng lại không thể nhất thời giết được, điều này làm cho hắn có chút lo lắng.

- Dừng tay, thu hồi kiếm của anh, nếu anh tiếp tục nữa, Hợp Lưu phái thề diệt gia tộc của anh...

Một gã luyện võ Địa cấp khác đương nhiên không biết chân nguyên hiện tại của Diệp Mặc đã bị giảm xuống, y chỉ biết nếu tiếp tục như vậy, hai người thế nào cũng bị phi kiếm của Diệp Mặc giết chết.

Tuy rằng sắc mặt có chút tái nhợt, chân nguyên không nhiều, nhưng Diệp Mặc vẫn cười lạnh một tiếng như cũ nói

- Bố đây không sợ uy hiếp, đi chết đi.

Nói xong Diệp Mặc lần đầu tiên phun ra một ngụm tinh huyết, phi kiếm của hắn đột nhiên gia tốc, vội vàng vòng vo, xẹt qua bên cạnh cổ hai người, bị dính hai đốm máu tươi. Hai gã luyện võ Địa cấp ngã xuống đất bỏ mình, Diệp Mặc lảo đảo một chút, hắn lấy tinh huyết thiêu đốt để giết hai người này, nhưng là mình cũng đã thế suy sức yếu.

Tuy rằng di chứng thiêu đốt tinh huyết quá lớn, nhưng nếu không dùng thiêu đốt tinh huyết giết hai người này, nói không chừng rất nhanh liền đến lượt hắn bỏ mạng. Diệp Mặc lảo đảo vài bước biết hắn thật sự nếu không đi, sẽ không đi được. Thần trí của hắn đã quét đến ra trăm thuớc, lại thấy mấy chiếc xe đến, người trên xe đi xuống vừa thấy liền biết không phải là người bình thường.

Diệp Mặc rất nhanh thu binh khí trên mặt đất, cố nén kinh mạch đau đớn ném vài cái hỏa cầu, muốn đem thi thể hủy đi, không sợ một thời gian ngắn người của Hợp Lưu phái biết hắn đã giết người của bọn cũng tốt. Nhưng một loại cảm giác nguy hiểm từ sau lao qua, Diệp Mặc trong lòng cả kinh, chân nguyên bị tiêu hao khiến hắn không thể né tránh.

"Phanh" một quyền ở giữa hậu tâm của hắn, Diệp Mặc lại phun ra một ngụm máu, quay đầu lại xem kẻ đánh lén mình chính là tên lão già bị mình giết kia, lúc này khóe miệng của lão hiện lên một tia cười độc ác.

Lão già này bị phi kiếm xuyên qua, lại vẫn không chết, mệnh thật là cứng đấy. Diệp Mặc không chút nghĩ ngợi, vung ra vài cái hỏa cầu, gần như đem toàn bộ chân nguyên còn lại tiêu hao hết, thậm chí cũng không dám quay đầu lại nhìn mấy cỗ thi thể đã được đốt xong hay chưa, liền giãy dụa trèo tường biến mất.

Tuy rằng thuật ẩn thân của Diệp Mặc ở trước mặt cao thủ cổ võ không thể ẩn núp, nhưng đối mặt một ít người thường đang phong tỏa đại viện Tra gia, thuật ẩn thân của hắn vẫn không bị người nào phát hiện.

...

- Tôi ngửi được một mùi máu tanh

Một gã cảnh sát phong tỏa ở đại viện Tra gia có chút kỳ quái nói.

Một người khác bên cạnh y lại lập tức làm cái thủ thế hừ lạnh:

- Chuyện lần này rất không tầm thường, chúng ta chỉ để ý nghe mệnh lệnh phía trên là tốt rồi, đợi lát nữa việc không nên nói cũng đừng có nói.

Diệp Mặc trong lòng lại thất kinh, tuy rằng hắn ẩn thân rồi, nhưng cái loại mùi vị huyết tinh trên người này không cách nào mất đi. Tuy nhiên cũng may hai gã cảnh sát này cũng không có tính toán nhiều chuyện, hắn tuy rằng mỏi mệt không chịu nổi, nhưng vẫn như cũ rất nhanh liền biến mất ở phía xa.

Diệp Mặc vừa mới vừa rời khỏi đại viện Tra gia, lại thêm bảy tám người luyện võ xông vào hậu viện Tra gia.

- Sư huynh, người của Hợp Lưu phái hẳn là tới trước rồi, sao lại không gặp bóng người của bọn hắn?

Một phụ nữ khuôn mặt mỹ lệ ở hậu viện Tra gia dạo qua một vòng, cau mày nói.

- Có phải là bọn họ đã truy lùng ra ngoài hay không? Bạn đang xem tại TruyệnYY - www.truyenyy_com

Người đàn ông trung niên được gọi là sư huynh không nói gì, một gã thanh niên khác lại tiếp lời hồi đáp.

Người đàn ông trung niên nhắm mắt lại không có trả lời, sau một lúc lâu, y mở to mắt nói:

- Rất có thể, tuy nhiên bên ngoài đã bị chính phủ phong tỏa, nếu có người đi ra ngoài, khẳng định có tin tức truyền đến, nhưng không có tin tức truyền đến việc này rất là kỳ quái, các người có ngửi được một mùi cháy khét hay không?

- Ừ, hình như là có loại mùi này, a, nơi này còn có một vết máu.

Tên thanh niên kia quan sát rất cẩn thận, rất nhanh liền phát hiện vài giọt máu trên mặt đất.

Người đàn ông trung niên ngồi xổm xuống nhìn, lập tức nói:

- Lập tức tìm kiếm, còn có miệng giếng này, phái người đi xuống xem một chút.

...

Diệp Mặc rất muốn một hơi chạy ra Lương Phổ, nhưng hắn biết tình trạng của mình bây giờ nói không chừng ngay cả một người bình thường cũng không bằng, muốn một mình chạy ra Lương Phổ chính là nằm mơ.

Vì để tránh mùi máu tanh trên người, Diệp Mặc thay một bộ quần áo, trốn ở phía sau một xe việt dã, không dám động đậy.

Bởi vì hắn đã thấy càng ngày càng nhiều cao thủ tràn vào Lương Phổ nhỏ bé này, thậm chí trên đầu đều có máy bay trực thăng. Cho dù xung quanh cửa hàng tổng hợp, đều không ngừng có tu giả cổ võ qua lại.

Một gã thanh niên trẻ tuổi đeo vòng tai từ trong cửa hàng tổng hợp đi ra, trong tay còn cầm theo một thùng Rượu Mao Đài. Y đi đến bên cạnh xe việt dã mà Diệp Mặc đang trốn, mở thùng xe đặt Rượu Mao Đài vào, Diệp Mặc lập tức dùng thuật ẩn thân nằm vào thùng xe.

Diệp Mặc vừa mới tiến vào thùng xe, thanh niên này liền đem thùng xe đóng lại. Diệp Mặc cảm giác được từng đợt choáng váng truyền đến, hắn không ngờ không kìm nổi liền mê man.

Xe lái đi, Diệp Mặc biết rằng hiện tại hắn không thể ngủ. Tuy rằng hắn vẫn mơ màng nhưng cũng biết xe đã đi được một lúc, hiện tại đang đứng trên trạm thu phí đường cao tốc, trạm thu phí có người kiểm tra. Đối với kiểm tra, Diệp Mặc thật ra không để ở trong lòng, tuy rằng hắn bây giờ chân nguyên có lẽ đã tiêu hao hết, nhưng che mắt kiểm tra vẫn là có thể. Hắn chỉ sợ những người này chẳng những kiểm tra, còn lật qua lật lại ở bên trong. Hắn hiện tại dùng thuật ẩn thân có thể kiên trì được vài giây đồng hồ nữa mà thôi

Tuy nhiên Diệp Mặc rất nhanh liền phát hiện lo lắng của hắn là dư thừa, người trẻ tuổi kia rất có nghề, y chỉ có điều quát lớn vài câu, nhân viên trạm thu phí này không ngờ thả y qua, thậm chí ngay cả mở thùng xe nhìn một cái đều không có.

Diệp Mặc thở dài, cho dù thực lực ẩn môn có mạnh hơn nữa, theo một qui tắc trước mặt, bọn họ vẫn như cũ không thể nắm trong tay. Rất hiển nhiên, người ở trạm kiểm tra này cho rằng đắc tội thanh niên này không là chuyện tốt. Bọn họ thà rằng đem lời nói của cấp trên trở thành gió bên tai, cũng không dám đắc tội với bất cứ con ông cháu cha nào cũng có thể khống chế bọn họ. Đắc tội cấp trên, chỉ cần không nói, không có ai biết, nhưng đắc tội công tử này, có lẽ bọn họ ngày mai sẽ phải rơi bát cơm.

Đối với công tử đeo vòng tai này, Diệp Mặc rất cảm kích, nếu như không có người này, chính mình khó thoát khỏi Lương Phổ, phỏng chừng Lương Phổ hiện tại đã lật tung cả trời đất lên rồi.

Xe đã ra đường cao tốc của thành phố Lương Phổ, Diệp Mặc hoàn toàn yên tâm.

Trong lòng tu giả cổ võ thì 'Huyết sắc san hô' so với 'Thanh hoa Thanh Diệp thảo' còn quý báu hơn nhiều, bởi vì 'Huyết sắc san hô' có thể cho người thăng cấp Tiên Thiên. Nhưng ở trong lòng Diệp Mặc, 'Huyết sắc san hô' còn kém xa so với 'Thanh hoa Thanh Diệp thảo' đã trưởng thành. Nhưng 'Huyết sắc san hô' hiện tại là có thể dùng, mà 'Thanh hoa hanh Diệp thảo' của hắn lại chưa lớn. Cho nên giai đoạn trước mắt mà nói, 'Huyết sắc san hô' đối với Diệp Mặc vẫn quý báu hơn 'Thanh hoa Thanh Diệp thảo' một chút.

Yên lòng Diệp Mặc bắt đầu ngủ say, hắn chẳng những bị nội thương rất nặng, hơn nữa chân nguyên cũng tiêu hao sạch sẽ.

Khi hắn tỉnh lại, lại phát hiện xe đã dừng bên ngoài một phòng khiêu vũ, hơn nữa trời đã tối hẳn, hắn cảm giác đã ngủ bảy tám giờ rồi.

Diệp Mặc thần thức quét xung quanh một chút, không phát hiện người khả nghi, hắn đem một rương Rượu Mao Đài ở chỗ ngồi phía sau kia thu vào. Tuy rằng tên này cứu mạng của hắn, nhưng hiện tại hắn tiền lại không nhiều, rượu Mao Đài này không tệ, mượn trước để uống.

Diệp Mặc không chút hoang mang từ phía trước đẩy cửa xe đi ra, vận một chút chân khí, lại không có phản ứng như cũ. Nếu không phải ngủ một giấc, nói không chừng hắn hiện tại ngay cả đứng lên cũng khó khăn, một quyền cuối cùng của lão già kia thật sự là quá nặng.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #298


Báo Lỗi Truyện
Chương 298/2272