Chương 286: Đảo hồ lô lộn ngược


Nhưng trên bản đồ biển vẽ đảo Hồ Lô lộn ngược chỉ là một loại đánh dấu trong đó mà thôi, ngoài đánh dấu đảo Hồ Lô ra, trên bản đồ biển còn có một tuyến được đánh dấu màu bạc, kéo dài thẳng đến Viễn Hải. Diệp Mặc dọc theo đường vạch nhìn hướng về Viễn Hải, căn cứ vào tỉ lệ, với tốc độ bây giờ của mình, nói không chừng mấy tháng cũng không thể đến được điểm đánh dấu tiếp theo.

Bởi vì điểm đánh dấu tiếp theo đã không còn là trong biển nữa rồi, mà là bên ngoài biển, sau khi ra khỏi biển rồi vẫn còn một điểm đánh dấu nữa, không ngờ lại thẳng đến Ấn Độ Dương. Ấn Độ Dương vẫn chưa phải là điểm đánh dấu cuối cùng, nơi cuối cùng chính là Nam băng dương.

Điều khiến Diệp Mặc không hiểu chính là, nếu là bản đồ biển, trực tiếp đánh dấu điểm cuối Nam băng dương không phải là được rồi sao? Vì sao lại còn vẽ vời cho thêm chuyện ra, từng điểm từng điểm đi qua. Nếu như không phải hắn ngẫu nhiên nhìn thấy đảo Hồ Lô này, thì địa điểm này thực vẫn không tìm thấy.

Căn cứ vào bản đồ biển này, bắt đầu đi từ cuối đảo Hồ Lô này, chắc chắn có một ngày sẽ tìm thấy chỗ mà bản đồ biển muốn nói đến. Nhưng tấm bản đồ này lại làm cho Diệp Mặc mê muội đi, bản đồ này muốn bắt đầu đánh dấu từ đảo Hồ Lô làm gì?

Nhưng bất luận người giữ bản đồ muốn làm gì, hắn dựa vào cái mô tơ này thì tuyệt đối không thể chạy đến điểm đích được. Hắn đến tìm Huyết sắc san hô, đến nơi, phát hiện ra đảo Hồ Lô hoàn toàn là ngoài dự kiến. Diệp Mặc trong lòng lại nghĩ, có phải đảo Hồ Lô này và san hô huyết mà mình đang muốn tìm là có mối quan hệ với nhau hay không? Hoặc là tấm bản đồ này có mối liên quan gì đó với Huyết sắc san hô

Biết rằng tiếp tục tìm hoàn toàn là vô ích, Diệp Mặc cũng không tiếp tục tìm kiếm nữa. Nếu muốn tìm, hắn cũng phải đợi thực lực kinh tế của mình hùng hậu đã, mua một chiếc thuyền lớn để đi tìm kiếm. Hoặc là cách đơn giản hơn chính là tu luyện đến tầng khí thứ tư, trực tiếp đứng lên phi kiếm bay đi là được.

Nếu như đã đến nơi này, bất luận thế nào, Diệp Mặc cũng phải xem xét một chút. Diệp Mặc khởi động thiết bị lặn trên đảo Hồ Lô, rồi lặn xuống nước.

Diệp Mặc chỉ men theo đảo Hồ Lô xuống dưới, càng xuống dưới, áp lực càng lớn. Nhưng những áp lực này, chính là khi Diệp Mặc ở tầng khí thứ hai đã không để ý, đừng nói là bây giờ hắn đã luyện đến tầng khí thứ ba rồi.

Nhưng Diệp Mặc khẳng định sâu dưới nước khoảng 2000m, nếu như không có đồ lặn, một người bình thường chắc chắn không chịu được.

Diệp Mặc càng lặn sâu xuống càng cảm thấy hòn đảo nhỏ này giống như một chiếc hồ lô vậy, thần trí của hắn hoàn toàn có thể nhìn thấy kĩ hơn chút nữa khu phía dưới hòn đảo này lại có hình tròn, sau khi qua được chỗ hình tròn đó, phía dưới nối tiếp với đáy biển lại là một bộ phận nhỏ nhất, thậm chí chu vi chỉ trên dưới 2, 3 mẫu.

Khu dưới đáy biển này đã sâu gần 2000m, Diệp Mặc dạo quanh cái miệng hồ lô này một vòng, không phát hiện ra chỗ nào nghi ngờ, cũng không phát hiện ra dấu vết gì gọi là Huyết sắc san hô cả, xem ra đây chính là một hòn đảo bình thường.

Một tấm bản đồ vẽ một hòn đảo bình thường, cái này Diệp Mặc nghĩ mà không hiểu, hắn không cam tâm lại tiếp tục vòng quanh cái hồ lô này một vòng nữa, thần trí của hắn quét vào, đúng là một hòn đảo nhỏ nhô lên, cũng không có gì đặc biệt.

Điều này làm cho Diệp Mặc rất thất vọng, hắn chỉ có thể lại về mặt biển.

Nhưng lại làm cho Diệp Mặc kỳ lạ hơn chính là đảo Hồ Lô đảo ngược lại không ngờ lại không nhìn thấy trên mặt biển. Thậm chí bao gồm cả thuyền mô tơ của hắn cũng biến mất, làm cho người Tu Chân như Diệp Mặc đứng trong biển mà da đầu cũng có chút ngứa ngáy. Những chuyện thế này ở giới Tu Chân có lẽ rất bình thường nhưng ở trên Trái đất thật không bình thường chút nào.

Vừa nãy rõ ràng là hắn vừa dưới biển bơi lên, trong nháy mắt sao lại không thấy đảo đâu nữa rồi?

Diệp Mặc không chút nghĩ ngợi, lập tức lặn xuống chỗ hắn vừa tìm được lại tìm lại lần nữa, để cho hắn phục. Hòn đảo hồ lô kia lại được hắn tìm thấy lần nữa. Lần này hắn men theo bờ của đảo hồ lô để lên mặt biển, quả nhiên ở chỗ cách mặt biển mấy chục mét, hắn đã đứng ở mặt trên của đảo hồ lô rồi.

Mực nước biển dâng lên là không thể nào, cái này cho thấy đảo hồ lô này đang chìm, đảo hồ lô sau khi chìm xuống, mô tơ lặn của hắn cũng trôi đi. Đảo hồ lô không ngờ lại có thể tự động chìm xuống, chẳng lẽ vừa rồi mình đụng phải cái gì rồi? Nếu như với tốc độ này, đợi đến khi lần lần sau hắn tìm đảo hồ lô, nói không chừng đảo hồ lô đã biến mất hoàn toàn.

Diệp Mặc không ngừng dùng thần thức quét lướt xung quanh đảo hồ lô, khi hắn đang quét phần eo của đảo hồ lô, lại phát hiện ra có chỗ bất đồng, phần eo của đảo hồ lô này, có một khối rất nhẵn bóng.

Bình thường những loại đá ngầm hoặc đảo nhỏ dưới đáy biển, không thể nhẵn bóng như vậy được, chỗ có khối bóng nhẵn ấy có chút khả nghi. Diệp Mặc vẫn đang cảm thấy đảo hồ lô đang chìm xuống, hắn lập tức chạy đến chỗ nhẵn bóng ở phần eo của đảo hồ lô dùng sức ấn ấn, không có bất kì phản ứng nào.

Chẳng lẽ hắn lại nhìn nhầm sao? Cái khối này tuyệt đối không giống những chỗ khác, thần trí của hắn có thể quét sâu vào trong được vài mét, những chỗ này, thần thức của hắn không thể nào quét vào được, xem ra tảng đá kia không biết là vật liệu gì, đến thần thức cũng có thể ngăn cách.

Diệp Mặc lấy một con dao từ trong nhẫn trữ vật ra chém mấy phát vào chỗ nhẵn bóng ấy, tảng đá nhẵn bóng ấy nhanh chóng bị dao của hắn đào ra.

Đào tảng đá nhẵn bóng bên ngoài, Diệp Mặc cuối cùng cũng nhìn rõ thứ ở bên trong, chỉ là một hộp đá nho nhỏ mà thôi, cái này chắc chắn là do con người làm ra. Tảng đá nhẵn bóng này lại không phải là thứ gì quý giá, chỉ là một loại đá mà thôi, nếu như được bịt kín tốt, chẳng những có thể ngăn được thần thức, mà đến cả nước lửa cũng không làm gì được nó.

Chỉ có điều loại đá này quá ít, nếu như nhiều, nói không chừng Diệp Mặc có thể dùng loại đá này tự làm cho mình một gian nhà.

Trong hộp đá ngoại trừ một cái hộp ngọc thì không có bất cứ một thứ gì khác, Diệp Mặc lấy chiếc hộp ngọc ra, hình dáng của chiếc hộp ngọc này rất giống với chiếc hộp ngọc mà Quách Thái Minh đưa cho hắn, quả nhiên là từ tay bút của một người mà ra.

Xem ra mình hẳn là đã tìm đúng rồi, thần thức của Diệp Mặc quét vào trong chiếc hộp ngọc, bên trong chỉ là một bản đồ bát quái âm dương ngư không hoàn chỉnh, nói chính xác là một phần trong bản đồ bát quái âm dương ngư. Một bên là âm dương ngư, một bên là bản đồ bát quái, có chút quái dị.

Diệp Mặc nhìn một hồi lâu cũng không hiểu rốt cục đây là thứ gì, chỉ có thể thu lại những mảnh vỡ không hoàn chỉnh của bản đồ bát quái âm dương ngư. Lúc này đảo hồ lô đã chìm xuống 200m, Diệp Mặc lại ngoi lên mặt biển.

Hắn không hiểu hòn đảo hồ lô ngược sao lại chìm, nếu như bây giờ hắn là kỳ Trúc Cơ hoặc là một cấp cao hơn, nói không chừng hắn sẽ chìm xuống theo hòn đảo hồ lô này xem xét. Nhưng cảnh giới bây giờ của hắn nếu như muốn cùng chìm theo hòn đảo này, nói không chừng là hành động tìm đến cái chết.

Cũng may lần này hắn cũng không phải là không thu hoạch được gì, mặc dù chưa tìm được Huyết sắc san hô, nhưng lại tìm được chỗ của bản đồ mà Quách Thái Minh đưa cho, hơn nữa lại còn lấy được mảnh vỡ của âm dương ngư nữa.

Nhưng Diệp Mặc lại đứng trên mặt biển rầu rĩ, tàu mô tơ của hắn không biết trôi đi đâu mất rồi, hơn nữa thần thức của hắn lại không tìm thấy được. Hiện tại hắn vẫn chưa thể đạp kiếm mà bay, nếu như chỉ dựa vào bơi lội mà trở về hiển nhiên có chút khó khăn. Mặc dù hắn có thể tìm được một mảnh gỗ, đạp mảnh gỗ ấy trở về, nhưng như vậy thì cũng tiêu hao quá nhiều chân nguyên.

Nói không chừng hắn chưa về đến bờ thì đã kiệt sức. Bây giờ hắn lại không có tí nguyên đan nào để bổ sung chân nguyên, một khi hắn tiêu hao hết chân nguyên trên biển, nói không chừng một con cá mập trắng đã lấy được mạng hắn rồi.

Điều khiên Diệp Mặc buồn bực nhất chính là, hắn vừa nghĩ đến cá mập trắng thì có một con cá mập trắng hung hãn lao tới. Mặc dù Diệp Mặc muốn giết con cá này là việc rất đơn giản, chỉ cần xuất ra một đường kiếm là xong chuyện. Nhưng phi kiếm của Diệp Mặc là bảo bối của hắn, khi giết người, hắn rất tiếc khi xuất kiếm ra, nói gì đến chuyện đối phó với một con cá mập hung ác.

Diệp Mặc tiện tay rút ra một con dao, chỉ một phát, con cá mập vừa nãy vẫn còn hung hãn đã bị Diệp Mặc bêu đầu. Nhưng Diệp Mặc vừa mới chém vào đầu con cá mập, lập tức thấy có gì không ổn, hắn thực sự không nên dùng dao giết nó, mùi máu tươi bỗng chốc cảm thấy rất rõ ràng trong biển.

Quả nhiên ý nghĩ trong đầu Diệp Mặc vừa mới nghĩ xong, một đàn hơn 10 con cá mập vây xung quanh Diệp Mặc, Diệp Mặc lại một lần nữa liên tiếp giết vài con cá mập, nhưng cá mập bơi tới càng ngày càng nhiều, cứ theo đà này, dù hắn có chân nguyên thâm hậu thế nào, cũng bị đàn cá này quần đến mức tiêu hao không còn chút nào.

Diệp Mặc không dám giết thêm con nào, nếu như ở đất liền hắn có thể chạy, nhưng bây giờ lại là trong biển, tốc độ của hắn có nhanh nữa cũng không nhanh bằng đàn cá mập này.

Rơi vào bước đường cùng, Diệp Mặc chỉ có thể nhìn chuẩn xác một con cá mập trong đó, trực tiếp nhảy lên lưng nó. Con cá mập này bị Diệp Mặc nhảy lên lưng, lập tức hung hãn nhảy chồm lên. Nó không ngừng vọt vào nước sâu, sau đó lại không ngừng quằn quại trên mặt biển, muốn đánh ngã Diệp Mặc xuống, nhưng Diệp Mặc lại vững như núi Thái Sơn ngồi trên lưng nó.

Hắn nghĩ quả nhiên không sai, con cá mập này tuy hung hãn, nhưng đối với con mồi ngồi trên lưng mình thì không có cách nào, hơn nữa còn không ngừng chạy ra xa, dần dần tách khỏi đàn cá mập.

Nhìn đàn cá mập tít ngoài xa, Diệp Mặc thấy thoải mái, cuối cùng cũng trốn ra được, bằng không hắn chỉ có cách trốn dưới biển sâu, dưới đáy biển sâu mặc dù đàn cá không có cách nào mà truy đuổi theo, nhưng chân nguyên của hắn lại tiêu hao đáng kể, dù sao loại áp lực này người bình thường không thể chịu đựng được.

Đang lúc Diệp Mặc định thả con cá mập này đi, lại phát hiện ra tốc độ của con cá mập này rất nhanh, hắn bỗng nhiên nghĩ ra, nếu như mượn sức con cá này, không những không cần xăng, thậm chí tốc độ cũng không chậm chút nào. Chỉ cần ngồi trên lưng nó, thì cũng chỉ không thoải mái như ngồi trên tàu mô tơ mà thôi.

Nghĩ đến đây, Diệp Mặc lập tức dùng con cá mập này chuyển phương hướng, ước chừng khoảng 2 tiếng đồng hồ, Diệp Mặc thông qua không ngừng nắm tay và dùng thần thức uy hiếp, khiến con cá mập này đi tới đi lui một cách tự nhiên. nguồn t r u y ệ n y_y

Đây là một con cá mập bình thường, nếu như là một con linh thú thì tốt quá, Diệp Mặc nhớ tới thử lang mà hắn tặng cho Trì Uyển Thanh, mặc dù cũng không phải là linh thú, nhưng lại có thể kí kết khế ước. Nhưng con cá mập này thì không thể, trí lực của nó kém quá xa so với thử lang kia.

Diệp Mặc ngồi trên lưng cá mập đi được 2 tiếng đồng hồ cảm thấy có gì đó không đúng, mặc dù con cá mập này có thể dẫn đường, hơn nữa tốc độ lại không chậm, nhưng không thể chạy trong thời gian dài. Một khi thời gian dài hơn chút, thì con cá mập này cũng có chút mệt mỏi. Tuy rằng ngồi trên lưng cá mập cũng rất uy phong, nhưng không thể chạy trong thời gian dài thì cũng phiền toái.

Bất đắc dĩ, Diệp Mặc chỉ có thể săn bắt một chút cá để nuôi dưỡng con cá mập này, đồng thời sau khi đi trong 2 tiếng đồng hồ, cũng để cho nó nghỉ ngơi chút.

Mặc dù như vậy, qua một ngày, tốc độ của con cá này cũng càng ngày càng chậm, Diệp Mặc đứng trên lưng cá, nghĩ có nên giết thêm một con nữa hay không. Nhưng vừa nghĩ tiếp tục giết thêm một con cá mập nữa, lại phải huấn luyện nửa ngày, Diệp Mặc hoàn toàn không thấy hứng thú.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #286


Báo Lỗi Truyện
Chương 286/2272