Chương 284: Giết tới bang Lưỡng Tê


Kiều Cương lập tức hiểu ra, nói luôn:

- Nhị gia gia, ý của ông là để cháu đi tìm Diệp Mặc?

- Đúng thế, cậu ta và chúng ta có cùng kẻ thù. Hơn nữa ngoài cậu ta ra không ai có thể giúp được Kiều gia chúng ta. Tất nhiên Kiều gia ta không thể khoanh tay chịu chết như vậy được. Tuy video không thể giao cho cảnh sát nhưng ta có thể tìm tướng quân Hàn Tại Tân, ông ý có thể giúp ta. Hơn nữa ông ta chắc chắn sẽ không buông xuôi không lo chuyện này. Bây giờ, cháu lập tức rời khỏi Yến Kinh, đi tìm Diệp Mặc, chuyện bên này không cần cháu bận tâm.

Kiều Hưng nói một cách quả quyết.

Ở Tiêm Hải Giác, bang Lưỡng Tê tồn tại công khai, không có bất kì ai dám nói gì bọn họ. Chỗ bố trí của họ cũng là vùng biên giới, gần đây sau khi thoát li khỏi Nam Thanh càng thịnh vượng. Nam Thanh dưới tình hình ốc không mang nổi mình ốc, bang Lưỡng Tê đã hoàn toàn nắm trong tay hoạt động thương mại biên giới.

Lúc Diệp Mặc đến Tiêm Hải Giác, Uông Cửu - bang chủ của bang Lưỡng Tê - vẻ mặt giận dữ. Nửa năm trước Uông Cửu đã giết chết Quách Quyền-bang chủ của bang Lưỡng Tê, tuyên bố rời khỏi Nam Thanh. Quả nhiên dưới tình hình ốc không mang nổi mình ốc, Nam Thanh căn bản không áp dụng bất cứ cái gì đối với bang Lưỡng Tê. Vì thế bang Lưỡng Tê bây giờ đã thịnh vượng phát đạt hơn, căn bản chính là Uông Cửu là người định đoạt.

Bên cạnh Uông Cửu còn một người con gái đầy kì lạ, đang không ngừng nức nở khóc.

- Bất kì là ai đã giết Sử Vị, ta đều sẽ cho hắn chết không toàn thây, giết cả gia tộc của hắn, ta phải lột từng tấc da của hắn xuống sau đấy vứt cho chó ăn.

Đối mặt với người con gái bên cạnh, Uông Cửu lửa giận càng lớn.

Nói xong thở hổn hển mấy cái, sau đấy lấy ra một khẩu súng đập trên bàn

- Tra, điều tra đến cùng cho ta, cho dù là Thiên Vương lão tử ta cũng sẽ không bỏ qua. Trần Nhị, bây giờ anh em Bang Lưỡng Tê đều có ở đây, cậu đem một số anh em lập tức đi về Lưu Xà…

Trong đại sảnh khoảng chừng 50-60 người mà giữa đại sảnh đang trói một người đàn ông, nói một cách chính xác là người này không phải bị trói ở đấy mà bị dùng đinh dài đóng vào đó. Tay chân của anh toàn bộ đều bị đóng thẳng vào một ván gỗ, đầu rũ xuống, không biết là sống hay chết.

Lúc Diệp Mặc đến Tiêm Hải Giác cũng bị sự phô trương của bang Lưỡng Tê làm cho kinh hãi. Tổng bộ của bang Lưỡng Tê không ngờ lại xây dựng như khách sạn năm sao vậy, xanh vàng rực rỡ. Nếu qua vài năm nữa nói không chừng bang Lưỡng Tê có thể thành khu buôn bán.

Thình thịch.

Diệp Mặc một cước đá văng cửa đại sảnh hội nghị lớn nhất của bang Lưỡng Tê, Uông Cửu nhất thời không kịp phản ứng, cười nhạt nói:

- Ông chính là bang chủ của bang Lưỡng Tê? Nhưng ông cũng không cần đi tìm tôi nữa, tôi đã đến rồi.

Uông Cửu ngây ra một lúc, sau đó đứng dậy:

- To gan thật, Sử Vị là do mày giết? Mày lại dám lộ diện. Đừng có giết hắn, bắt lại trước đã, Ống đây phải để hắn biết ai mới là ông nội.

Không đợi Uông Cửu dứt lời đã có vài tên thân hình vạm vỡ xông lên. Uông Cửu cười nhạt nhìn chằm chằm Diệp Mặc, nói châm chọc:

- Học qua mấy ngày, tưởng mình có mấy chiêu là được sao? Hôm nay ông đây bắt mày giao chút học phí, cho mày nếm thử chút vị đóng đinh trên ván gỗ, hôm nay ai trông coi ở bên ngoài lại dám thả…

Uông Cửu dừng chủ đề lại, ông ta há hốc mồm nhìn vào giữa đại sảnh. Bốn tên xông vào đều đầu một nơi thân một nẻo.

- Mày…

Uông Cửu kinh hãi nhìn Diệp Mặc, hồi lâu không có phản ứng. Bây giờ mới có mấy giây bốn tên tay chân của ông ta đã bị chém đầu.

- Giết nó cho tao…

Uông Cửu rất nhanh đã hiểu ra chuyện gì xảy ra, quát lớn một tiếng, đồng thời cầm lấy súng bắn Diệp Mặc một phát.

Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, hắn đã tóm được viên đạn Uông Cửu bắn tới, đồng thời ném đi, đánh xuyên cổ tay của Uông Cửu, súng ông ta rơi trên sàn nhà.

Lúc này, mấy chục đệ tử của bang Lưỡng Tê cùng xông về hướng Diệp Mặc, vây quanh hắn.

Diệp Mặc chợt xoay tròn, cả người giống như một phiến lá rụng, không ngừng bay lên. Đồng thời hay tay không ngừng đánh ra đao gió, còn kèm theo một số quả cầu lửa.

Máu tươi bắn tung toé ra xung quanh. Toàn bộ đại sảnh hội nghị giống như địa ngục vậy, Uông Cửu hoàn toàn ngây ra. Ông ta còn quên là tay mình bị đạn vắn xuyên qua, ông ta cũng quên rằng vừa nãy Diệp Mặc tay không tóm được viên đạn. Trên thế giới sao lại có loại người như thế này chứ, hắn có phải người không thế, không ngờ lại giết người bằng cách này, còn có quả cầu lửa?

Ngự Phong Thuật của Diệp Mặc chỉ có thể giữ được mấy phút. Sau mấy phút đó, lúc hắn đã dừng lại trước mặt Uông Cửu, năm mươi sáu mươi người trong đại sảnh đều đã biến thành những thi thể, thậm chí đại bộ phận đã hoá thành tro bụi.

- Mày…

Uông Cửu khoé miệng chua chát, chỉ vào Diệp Mặc, cả người run rẩy. Uông Cửu ông ta trường hợp nào cũng từng thấy qua nhưng loại này là lần đầu tiên thấy, ông ta ngây ra.

Người quen biết Uông Cửu đều nói ông ta là cuồng ma giết người. Đều nói thà đắc tội Diêm Vương cũng không thể đắc tội bang Lưỡng Tê của ông ta. Nhưng hôm nay Uông Cửu cuối cùng mới hiểu ai mới là cuồng ma giết người.

- Ông chính là Uông bang chủ? Ông nói phải tiêu diệt tam tộc của tôi, nên tôi đến đây trước.

Diệp Mặc một cước đá văng Uông Cửu ra khỏi chỗ ngồi, thêm một cước nữa đá văng người con gái đang hôn mê ra ngoài, lúc này mới ngồi xuống nói một cách lạnh lùng.

- Đại ca… hiểu nhầm, đây là hiểu nhầm. Uông Cửu tôi từ hôm nay trở đi là thủ hạ của anh, anh bảo tôi đi Đông thì tôi sẽ không đi Tây.

Uông Cửu liền cảm thấy một trận rét, không hề để ý bên cạnh ông ta là có rất nhiều máu tanh của thi thể.

- A…

Lúc này, người con gái đó đã tỉnh lại, cô ta nhìn thi thể xung quanh, lập tức thét lên.

Uông Cửu tiện tay cấm lấy một dao găm, đâm một phát vào cổ họng cô gái này, nói:

- Chính là cái đồ thói tha này, không ngờ lại dám châm ngòi cho em động thủ với đại ca, em giết cô ta rồi… đại ca…

Nói đến phần sau, răng nanh của Uông Cửu đã không ngừng đập vào nhau. Lúc anh ta giết người căn bản là không nghĩ đến sẽ có một ngày mình bị người ta giết. Anh ta có thể coi rẻ sinh tử của người khác nhưng lại rất xem trọng sinh tử của mình.

- Nghe nói ông muốn đóng đinh tôi giống người này?

Diệp Mặc chỉ người đàn ông vẫn bị đóng đinh trên ván gỗ, nói thản nhiên.

- Hiểu lầm, đại ca… đây đều là hiểu nhầm, em…

Uông Cửu không thể kìm nén nổi sợ hãi trong lòng, anh ta đương nhiên hiểu được ý nghĩ của Diệp Mặc.

Diệp Mặc cười nhạt một tiếng, đi đến bên cạnh người đang bị đóng đinh, đưa tay lên, mấy cây đinh dài liền rơi trên tay hắn. Hắn tiện tay đưa người đang hôn mê này sang một bên, lại một cước đá văng Uông Cửu. Lúc Uông Cửu đụng vào mấy tấm ván gỗ, bốn cái đinh trong tay Diệp Mặc đã đóng vào tứ chi của Uông Cửu

- A…

Uông Cửu giết người như ngoé không ngờ lại bị hôn mê. Tấm ván đinh anh ta thiết kế không biết đã đóng bao nhiêu người rồi, không ngờ hôm nay lại đóng chính anh ta vào đấy.

Nhìn Uông Cửu đã hôn mê, Diệp Mặc lại phóng đao ra, đầu Uông Cửu bị chặt xuống một nửa, rơi xuống bên tấm ván, từ đấy tuyệt khí.

Diệp Mặc nhìn người đàn ông được hắn cứu. Tiện tay cho anh ta mấy viên thuốc uống, lại còn vận khí giúp y trị liệu đơn giản liền để anh ta lại tại trên bàn không để ý nữa. nguồn t r u y ệ n y_y

Nếu chỉ là đến gây chuyện với Uông Cửu, Diệp Mặc lúc này đã có thể rời đi nhưng hắn có cơ nghiệp Lưu Xà, hắn phải nhổ tận gốc bang Lưỡng Tê

Ánh mắt Diệp Mặc lướt qua, xung quanh vẫn còn một số người của bang Lưỡng Tê đang huyên náo nhưng lúc Diệp Mặc nhìn thấy tầng hầm 10m ngoài, hắn vô cùng phẫn nộ.

Căn phòng dưới đất kia không ngờ lại giống như lò sát sinh vậy. Mấy thi thể đã chết bị bọc vào cùng nhau.

Lúc này người được Diệp Mặc cứu đã tỉnh lại. Anh ta thậm chí còn chưa nhìn thấy Diệp Mặc đã nói:

- Bang Lưỡng Tê buôn bán người, cưỡng ép buôn bán cơ quan nội tạng người…

Nhưng anh ta chỉ nói một câu đã ngất đi rồi.

Để Uông Cửu chết như thế đúng là quá hời cho anh ta. Lúc đầu Diệp Mặc nghe lời của Viên Mai Hương đã tức giận nhưng không có khái niệm trực quan, bây giờ hắn cuối cùng cũng hiểu cái gì mới là súc sinh.

Diệp Mặc không đi tìm nữa, đi ra khỏi đại sảnh hội nghị, bắt đầu giết chóc. Đây là lần đầu tiên hắn giết người tàn ác như thế. Hơn hai trăm tên của bang Lưỡng Tê, không có ai chạy thoát toàn bộ bị Diệp Mặc giết sạch.

Giết hết người của bang Lưỡng Tê, Diệp Mặc cũng coi là trút được thở dài. Hắn đem người đàn ông bị ngất kia đi ra khỏi đại sảnh. Sau đó bắn mười quả cầu lửa ra, chỗ bang Lưỡng Tê xây dựng hoa lệ đều bị Diệp Mặc đốt sạch. Ánh lửa phóng lên cao, có xa hơn mười dặm cũng có thể nhìn thấy.

Một tiếng sau, Diệp Mặc đã hoàn toàn cứu tỉnh người đàn ông này. Tuy vết thương của ông ta quá nghiêm trọng nhưng ở trong tay Diệp Mặc thì không là cái gì. Trước khi người đàn ông này tỉnh lại thì hắn đã rời khỏi đây.

Vì ánh lửa ngút trời, rất nhanh đã có nhiều xe cảnh sát đến đây. Họ nhìn thấy một đống hoang tàn, còn có người đàn ông đang đứng lên một cách khó khăn.

- Đội trưởng Vương, sao anh lại ở đây?

Đã có hai anh cảnh sát lao đến, rất rõ ràng là bọn họ quen biết người này, người đàn ông này không ngờ cũng là cảnh sát.

- Bang Lưỡng Tê tội ác tày trời, lúc tôi đi lấy bằng chứng bị người của Uông Cửu phát hiện, suýt chút nữa thì không còn mạng mà quay về. Nhưng hình như đã có người cứu tôi, thậm chí là ai cứu tôi cũng không nhìn rõ. Mau lập tức đăng báo, lập tức truy nã người của bang Lưỡng Tê.

Người đàn ông này thấy đồng đội mình đã đến cũng thở phào nhẹ nhõm.

Bang Lưỡng Tê ở Tiêm hải giác bị cảnh sát truy đổi. Kẻ liều mạng của bang Lưỡng Tê vì không có cách nào chạy trốn, cuối cùng đốt cháy tổng bộ của bang Lưỡng Tê. Đương nhiên đây là phía chính phủ nói.

Bang Lưỡng Tê hoành hành bên bờ biển và các chỗ giao giới các quốc gia, không người dám quản. Hơn nữa bang Lưỡng Tê xuất thân Nam Thanh nên mọi chuyện đều chiếu theo phong cách của Nam Thanh. Chính là chỗ dừng chân Tiêm hải giác và Senna Nam Thanh, nằm ở vùng biển, tiến có thể công kích, lui có thể thủ phòng. Vì vậy muốn tiêu diệt bang Lưỡng Tê là không dễ.

Nhưng thường đi bờ sông thì sẽ bị ướt giày. Lần này cuối cùng cũng chọc phải người hung ác. Trong một đêm bang Lưỡng Tê xưng vương xưng bá đã bị người ta giết sạch, gần hai trăm người không để lại một tên. Trong lúc nhất thời người độc ác đã tiêu diệt bang Lưỡng Tê càng làm cho người ta không dám đề cập, đương nhiên đây là cách nói của dân gian.

Tuy nhiên bất luận là thế nào sự diệt vong của bang Lưỡng Tê là sự kiện chấn động nhất ngoài chuyện thảm án diệt môn của Kiều gia Tuyên Giang. Không giống với thảm án của Kiều gia, sự diệt vong của bang đó đúng là một sự kiện khiến người ta phải vỗ tay khen ngợi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #284


Báo Lỗi Truyện
Chương 284/2272