Chương 265: Kế hoạch trả thù


Trương Hòa nhìn động tác của Diệp Mặc, cả chiếc khăn tay hắn ném trên mặt đất. Sao gã không biết hắn cố ý làm vậy. Gã lau vết máu trên khóe miệng, tức giận tới mức mặt xanh mét. Hiện tại gã đã biết tuy rằng mình có chút bản lĩnh, nhưng tuyệt đối không phải là đối thủ của Diệp Mặc. Không chút nghĩ ngợi, gã lấy điện thoại ra lập tức báo cảnh sát.

- Anh Diệp, thật là khéo. Không ngờ tôi lại được gặp anh. Lần này đúng là vận may của tôi rất tốt.

Kiều Cương khoa trương, vừa từ trên xe thể thao bước xuống, đã cầm lấy tay Diệp Mặc. Diệp Mặc rất có thiện cảm với Kiều thiếu gia, không đắn đo, không kiêu ngạo. Điều này thực sự khó có thể làm được. Từ lời nói, việc làm và phong thái của anh ta, có thể thấy thân phận lai lịch của Kiều thiếu gia không đơn giản.

- Kiều thiếu gia nói quá lời. Đây là chuyện tôi đã đáp ứng, hơn nữa đã nhận tiền của anh. Đến lúc đó, đương nhiên sẽ làm hết sức.

Diệp Mặc khẽ cười.

Kiều Cương lập tức nói:

- Anh Diệp nói như vậy chính là chê cười tôi rồi. Chừng ấy tiền còn chưa đủ để anh Diệp nhét kẽ răng. Lúc trước nếu không phải đúng dịp, tôi thật sự không có cơ duyên này. Lần đầu tiên tôi thấy anh Diệp, đã biết anh không phải là người đơn giản. Ha hả, ánh mắt tôi luôn luôn chính xác. Lần này tôi đã đặt cược toàn bộ vào anh.

Diệp Mặc còn chưa kịp nói chuyện, Trương Hòa ngã trên mặt đất đã đứng lên. Gã có chút giật mình nhìn Kiều Cương.

- Kiều, Kiều thiếu gia, anh cũng tới đây à? Thật khéo...?

Miệng thì nói như vậy, nhưng trong lòng Trương Hòa đã nổi sóng lớn. Gã đã xem Diệp Mặc như người chết, cho dù phải tìm mọi biện pháp cũng muốn hại Diệp Mặc. Nhưng thật sự không ngờ Kiều Cương lại biết hắn, hơn nữa còn đối xử với hắn thực sự không tồi. Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?

Lúc này, Kiều Cương mới thấy Trương Hòa từ dưới đất đứng lên. Anh ta có chút kinh ngạc chỉ vào Trương Hòa nói:

- Trương đại thiếu gia, anh làm gì mà lăn lộn dưới đất vậy? Mọi người đều nói tôi ăn chơi trác táng. Tôi lại thấy anh còn ăn chơi trác táng hơn tôi. Không ngờ ngay cả trò này anh cũng chơi.

Diệp Mặc mỉm cười. Hắn mới không tin Kiều Cương không nhận ra được Trương Hòa vừa bị hắn đánh. Kiều Cương nói như vậy nhất định là cố ý.

Trương Hòa xấu hổ cười.

- Kiều thiếu gia nói quá lời. Tôi còn chưa nhàm chán đến mức như vậy.

Nói xong, gã lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc. Mặc kệ Diệp Mặc là ai, cho dù gã không thể trêu chọc Kiều Cương, nhưng gã nhất định không bỏ qua cho Diệp Mặc.

-Trương Hòa thiếu gia, không nên đánh chủ ý vào anh Diệp. Nếu anh dám động tới Diệp Mặc, đừng trách tôi không khách khí.

Đương nhiên Kiều Cương đã thấy Trương Hòa nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc với ánh mắt đầy thù hận.

- Kiều thiếu gia, chuyện này không liên quan đến anh. Nếu anh nhất định muốn nhúng tay vào chuyện này, tôi chỉ đành phải nói cho anh họ tôi biết.

Trương Hòa biết gã không phải là đối thủ của Kiều Cương. Hơn nữa gã ở Trương gia chỉ là một chi nhánh mà thôi. Mặc dù ở Đàn Đô, tiếng nói của gã có chút trọng lượng, nhưng ở tỉnh Hồ Trung, gã căn bản là không thể lên tiếng. Tuy nhiên, anh họ gã là Trương Điện là cháu đích tôn của Trương gia, hơn nữa còn là truyền nhân đời thứ tư, địa vị trong gia tộc không thấp hơn Kiều Cương ở Kiều gia.

Quả nhiên Kiều Cương nghe Trương Hòa nói xong, sắc mặt có chút khó coi. Bất quá anh ta vẫn hừ lạnh một tiếng.

- Diệp Mặc là khách quý của Kiều gia tôi, là bằng hữu của Kiều Cương tôi. Nếu anh dám động thủ với anh Diệp, đừng trách tôi không khách khí. Ngay cả ông cụ nhà các anh đến đây, cũng không thể nói lý với tôi.

Khách quý? Trương Hòa giật mình. Gã nhìn kỹ lại Diệp Mặc một lát, đột nhiên nghĩ ra, địa vị của Kiều gia không kém Trương gia, dựa vào cái gì mà Diệp Mặc trẻ tuổi như vậy lại trở thành khách quý được? Điều này thật kỳ lạ. Chẳng lẽ?

Trương Hòa bỗng nhiên hiểu được. Gã bất ngờ cười ha hả nói:

- Thì ra Kiều gia các anh muốn hắn đại biểu cho Kiều gia đi dự thi. Ha ha, cuối cùng tôi đã hiểu được.

Sắc mặt Kiều Cương biến đổi. Không ngờ Trương Hòa thông minh như thế. Anh ta chỉ nói một câu, Trương Hòa đã suy đoán được mục đích của anh ta. Xem ra gã không phải là một kẻ vô dụng. Tuy nhiên cho dù biết thì gã có thể làm được gì? Nghĩ đến đây Kiều Cương cười lạnh một tiếng nói:

- Không sai, tôi đang muốn mời Diệp Mặc đi dự thi giúp đấy. Anh có thể làm gì được?

- Chẳng gì cả. Chỉ có điều tôi cũng sẽ đi dự thi. Đừng để tôi gặp được.

Trương Hòa cười lạnh một tiếng, lau vết máu trên khóe miệng. Diệp Mặc là một kẻ vô danh, mà dám động thủ đánh gã. Gã không biết vì sao tên khốn Khiêm Hòa chưa động tới hắn, nhưng cho dù Khiêm Hòa không động tới hắn, khi đua xe, Trương Hòa gã cũng sẽ khiến hắn phải hối hận.

Tiếng còi báo động của xe cảnh sát truyền tới. Một chiếc xe cảnh sát nhanh chóng lái tới. Hai gã cảnh sát nhảy xuống xe. Người cảnh sát thấy khóe miệng Trương Hòa còn có vết máu, trong lòng cảm thấy kinh ngạc. Tên khốn kiếp kia ăn gan báo sao? Không ngờ hắn lại dám động thủ với Trương Hòa.

-Trương thiếu gia, là ai động thủ đánh người.

Người cảnh sát cao lớn đi phía trước lập tức hiểu được, nếu không xử lý tốt chuyện này, anh ta liền xong đời.

- Còn có thể là ai chứ? Chính là anh ta. Tôi tuân thủ luật pháp. Hiện tại anh ta lại đánh tôi. Các anh xem rồi xử lý đi.

Khóe miệng Trương Hòa hiện lên một nụ cười lạnh. Tuy rằng tôi không làm gì được Kiều Cương anh, nhưng tôi có thể khiến Diệp Mặc bị bắt giam một thời gian là được rồi, cũng tiện khinh bỉ anh một chút.

Quả nhiên Kiều Cương lập tức hiểu được chủ ý của Trương Hòa. Tuy rằng anh ta có thể bảo vệ Diệp Mặc, nhưng chỉ cần để Diệp Mặc bị bắt giam, cuộc đấu lần này coi như anh ta đã thua. Hơn nữa đây là chuyện mất mặt. Bản thân anh ta là cháu đích tôn của dòng chính, không ngờ lại nắm không được thiếu gia ăn chơi trác táng của một chi nhánh Trương gia. Kiều Cương cũng là người coi trọng sĩ diện.

Hơn nữa hai người cảnh sát này tuyệt đối không quen biết Kiều Cương. Nói không chừng căn bản sẽ không để ý đến anh ta. Chờ sau khi anh ta nói chuyện điện thoại xong, Diệp Mặc đã bị mang đi, Có thể còn bị giáo huấn một trận.

- Trương thiếu gia yên tâm, bây giờ là xã hội pháp chế. Loại lưu manh xã hội đen này, chúng tôi sẽ tuyệt đối không bỏ qua.

Người cảnh sát cao hơn nói xong, liền trực tiếp đi về phía Diệp Mặc. Thậm chí anh ta còn lấy cả còng tay ra, rõ ràng không có ý định để Diệp Mặc phân trần.

Trong lòng Kiều Cương quýnh lên. Anh ta vừa lấy điện thoại ra, vừa muốn ngăn cản người cảnh sát này.

Diệp Mặc lại ngăn Kiều Cương lại.

- Không cần phải gấp. Tôi nghĩ bọn họ còn không dám dẫn tôi đi.

Kiều Cương hơi sửng sốt. Cảnh sát Đàn Đô có Thái tử gia Trương Hòa làm chỗ dựa, sao có thể không dám đưa anh đi?

Người cảnh sát kia vừa mới đi đến trước mặt Diệp Mặc, anh ta còn chưa đưa còng tay lên, đã bị Diệp Mặc đá một cước vào ngực, lùi lại phía sau vài chục bước, lại đụng vào người Trương Hòa. Hai người cùng ngã xuống đất.

- Anh dám đánh lén cảnh sát sao?

Một cước này của Diệp Mặc dùng sức không lớn. Người cảnh sát chỉ cảm giác ngực có chút khó thở, nhưng nhanh chóng đứng lên được. Anh ta lại lập tức cầm lấy còng tay, đồng thời đưa tay đặt lên khẩu súng bên hông.

Trương Hòa và Kiều Cương ngây người. Thậm chí ngay cả Hà Kỳ đang đứng bên cạnh cũng không kịp phản ứng. Kiều Cương biết Diệp Mặc đã rất ngạo mạn, nhưng không ngờ hắn dám đánh lén cảnh sát trên đường. Phải biết rằng Trương Hòa là một công tử, khi không hài lòng với cảnh sát, cũng không dám đánh cảnh sát ở nơi công cộng như vậy. Cho dù muốn giáo huấn cũng phải tìm một nơi không có người.

- Đánh lén cảnh sát? Anh quá xem trọng chính mình rồi. Anh có tư cách làm cảnh sát sao? Vừa rồi, khi anh đến, anh đã hỏi qua đương sự là tôi chưa? Hay anh chỉ nghe một bên nói xong, lập tức muốn tới còng tôi lại. Đá anh một cước vẫn là còn nhẹ. Nếu anh còn không bỏ tay khỏi khẩu súng, thì đừng trách tôi không khách khí.

Diệp Mặc lạnh lùng nhìn chằm chằm vào người cảnh sát cao lớn này nói.

Một cảnh sát khác tay vừa mới đặt lên súng, đã nhận ra được hắn là Diệp Mặc. Anh ta sợ tới mức toàn thân đổ mồ hôi lạnh, vội vàng thả tay xuống. Anh ta đang tính nhắc nhở đồng nghiệp của mình, thì người cảnh sát đã thả tay xuống. Dường như anh ta cũng rất sợ hãi. Anh ta đã nhận ra được hắn là Diệp Mặc, chính là người đã giết chết Đồn trưởng Ngũ ở Cục cảnh sát mà không có chuyện gì.

Người này nói không khách khí. Thật sự không khách khí. Nếu chọc giận hắn, hậu quả thật sự là khó có thể tưởng tượng được. Người cảnh sát cao lớn thầm hận mình vừa rồi đã không nhìn rõ người kia là ai. Bởi vì Khiêm Hòa là một trong Song Hòa, và Đồn trưởng Ngũ đã bị giết. Hiện tại Trương Hòa, người cuối cùng trong Song Hòa lại chọc giận tay Diệp Mặc này. Nếu hiện tại anh ta còn không biết lui lại, anh ta thật sự là muốn tìm chết rồi.

Nghĩ đến đây, người cảnh sát vội vàng tiến lên phía trước nói:

- Rất xin lỗi, vừa rồi tôi chỉ nghe một bên, nên đã có phán đoán sai lầm, tôi...?

Mới nói được một nửa, người cảnh sát này dò xét nhìn Trương Hòa. Anh ta không thể động vào người này. Anh ta không khỏi thầm mắng mình xui xẻo.

Chẳng qua nếu như quả thật đắc tội, bọn họ thà rằng đắc tội Trương Hòa. Đắc tội Trương Hòa nhiều nhất thì bị lột mũ áo, hoặc chịu chút đau về da thịt. Nhưng đắc tội Diệp Mặc sẽ không phải là chuyện đơn giản như vậy

Diệp Mặc đã nhận ra hai gã cảnh sát đang khó xử. Hắn cũng biết không thể trách những người cảnh sát này. Với quyền thế của dạng công tử như Trương Hòa, một cảnh sát làm sao còn dám đối chọi với gã. Hắn khoát tay nói: Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com

- Các anh đi đi. Chuyện ở đây đã được xử lý tốt rồi.

Người cảnh sát nghe Diệp Mặc nói xong, như nghe nhạc tiên, vội vàng lên xe, trong chớp mắt liền biến mất không thấy nữa.

Trương Hòa nhìn xe cảnh sát đã biến mất không thấy tung tích, sau một lúc lâu vẫn không có phản ứng. Đây là thói đời gì vậy. Ở Đàn Đô này một mẫu ruộng còn có ba phần đất. Thậm chí có người còn điên cuồng hơn cả gã. Đánh cảnh sát, còn khiến cảnh sát không dám nói lời nào. Chẳng lẽ hiện tại, lời nói của Trương đại công tử đã không còn tác dụng rồi sao?

- Đúng là chỉ có mình anh. Anh Diệp, ngay cả tôi cũng không dám làm như thế. Anh thật trâu bò. Tôi đã biết lai lịch của anh Diệp không tầm thường. Nào, hôm nay tôi làm chủ mời khách, cùng đi ăn một bữa đi.

Kiều Cương nhìn Trương Hòa đang kinh ngạc, tâm tình không tồi. Nhưng đồng thời anh ta cũng âm thầm kinh hãi. Chắc chắn địa vị của Diệp Mặc rất lớn. Thậm chí không phải lớn bình thường.

Diệp Mặc vỗ vỗ vào vai Kiều Cương.

- Tốt, phải đi ăn một bữa.

- Tôi cũng đi ăn. Kiều thiếu gia, anh sẽ không tới mức không hoan nghênh tôi chứ?

Đến lúc này Hà Kỳ mới có cơ hội ngắt lời.

Dường như bây giờ Kiều Cương mới nhìn thấy Hà Kỳ. Anh ta vội vàng cười nói:

- Đương nhiên sẽ không. Không ngờ Hà tiểu thư đang ở đây. Thật sự là vinh hạnh của Kiều Cương tôi. Ha ha.

Trương Hòa thấy mấy người đều rời khỏi, gã cảm thấy khó chịu giống như ăn phải ruồi bọ. Gã lập tức lấy điện thoại ra, gọi điện thoại.

- Ba, là con. Dạ, con vừa nhìn thấy Kiều Cương ở Đàn Đô. Đúng, anh ta tìm được một lái xe. Nhưng con không biết kỹ thuật lái xe của hắn thế nào. Người lái xe này tên là Diệp Mặc. Hắn rất kiêu ngạo. Vừa rồi không ngờ còn dám tát con một cái. Còn ra tay rất độc. Thậm chí đã đánh rụng một cái răng của con.

- Cái gì, không ngờ hắn lại kiêu ngạo như thế. Ngay cả Kiều Cương cũng không thể kiêu ngạo như vậy. Còn dám tát con ở cổng Đại học sư phạm. Cho dù Kiều thổ phỉ ra mặt, ba cũng không bỏ qua cho thằng nhóc kiêu ngạo này.

Trong điện thoại của Trương Hòa truyền tới một giọng nói đầy tức giận. Trương Toàn thật sự phẫn nộ rồi. Cho dù ông ta là người biết kềm chế, nhưng chỉ một lái xe cũng dám tát con trai ông ta ở nơi công cộng, còn tát rụng răng con trai mình. Nếu điều này bị truyền ra ngoài, Trương Toàn ông ta còn có mặt mũi nào nhìn mọi người.

Khóe miệng Trương Hòa lộ ra một nụ cười lạnh.

- Ba, con có cách khiến ba ngày sau hắn phải chết không có chỗ chôn.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #265


Báo Lỗi Truyện
Chương 265/2272