Chương 254: Tế kiếm lập uy.


Trương Chi Hối không trả lời, gã cũng không quan tâm đến việc trả lời. Bởi vì có đến mười mấy tên đã bao vây kín gã và Diệp Mặc.

Diệp Mặc lạnh lùng nhìn một lượt mười hai tên, không trả lời. Hắn đã đại khái hiểu được, mười hai tên này có một tên là cao thủ tu vi thời kỳ đầu của Địa Cấp, bốn tên là Huyền Cấp và bảy tên còn lại là Hoàng Cấp.

- Anh Trương, Đoạn Quyền Đường chúng tôi cũng biết ý của tiền bối, chỉ muốn mời anh Trương đây cầm Liễu Thanh La, sau đó giao Tiểu bối họ Mạc này cho Đoạn Quyền Đường chúng tôi, Trịnh Thành Pháp tôi đây ắt sẽ báo đáp.

Tên nói câu đó là một cao thủ Địa Cấp. Gã tưởng rằng Diệp Mặc đã bị Trương Chi Hối khống chế.

Trương Chi Hối không nhìn tên cao thủ Địa Cấp kì, mà lại cung kính nói với Diệp Mặc:

- Tiền bối, đây chính là người của Đoạn Quyền Đường. Bởi vì tên Trịnh Thành Tắc mà lần trước tiền bối giết chính là anh em của môn chủ Đoạn Quyền Đường, vì vậy lần này dường như bọn họ đã đem toàn bộ đội quân tinh nhuệ đến, dẫn đầu là Đường Chủ của Đoạn Quyền Đường - Trịnh Thành Pháp.

- Trương Chi Hối, anh làm cái gì vậy?

Tên cao thủ Địa Cấp kia nghe thấy những lời Trương Chi Hối nói thì lập tức phẫn nộ. Mặc dù người của y rất đông nhưng đối với một cao thủ Địa Cấp mà nói thì người đông cũng chẳng có tác dụng gì.

Diệp Mặc nhìn lướt qua Trịnh Thành Pháp, thản nhiên nói:

- Đoạn Quyền Đường từ trước đến nay đã không cần tồn tại nữa rồi, tôi đây đã xóa tên nó rồi.

- Thật can đảm. Trương Chi Hối, anh tưởng một mình anh thì có thể đấu lại với Đoạn Quyền Đường chúng tôi ư? Chỉ cần hôm nay chúng tôi giết anh thì Trương gia nhà anh sẽ bị Đoạn Đường Quyền chúng tôi tắm bằng máu.

Mặc dù Trịnh Thành Pháp e dè Trương Chi Hối, nhưng nếu như ngăn cản y giết kẻ thù đã giết em của y thì y tuyệt đối sẽ không dễ dàng chịu đựng. Y thấy Diệp Mặc đã to gan như vậy thì nhất định vì có chỗ dựa là Trương Chi Hối.

- Ồn ào quá.

Diệp Mặc không muốn phí lời, phi kiếm được phóng ra đã hóa thành mảng tím, giống như là mưa sao băng đang nhằm hướng ấn đường Trịnh Thành Pháp mà lao tới.

"Leng keng". Trong nháy mắt Trịnh Thành Pháp đã ngăn được phi kiếm của Diệp Mặc, nhưng thanh đao trong tay y đã bị gãy làm đôi. Trong khi y còn đang chưa nhìn ra đó là loại ám khí gì thì phi kiếm của Diệp Mặc lại chuyển hướng như sao băng xuyên qua gáy y.

- Phi kiếm.

Trịnh Thành Pháp chỉ kịp thốt lên hai chữ đó rồi đổ sầm xuống đất, sự hoảng sợ trong mắt vẫn còn chưa tiêu tan hết. Chiếc phi kiếm phát ra thứ ánh sáng màu tím vẫn còn lơ lửng trên không trung, giống như có thể hướng mũi nhọn của nó đâm vào đâu đó bất cứ lúc nào, khiến cho người ta phải hoảng sợ.

Mười một tên còn lại thì ngây người tại chỗ, không nhúc nhích. Đây là cái gì chứ, phi kiếm ư? Không ngờ phi kiếm trong truyền thuyết, không có bất cứ người nào tin lại có thể giết chết Đường Chủ của bọn họ, thậm chí y chỉ có ngăn được một cái trong số đó mà thôi, lại còn phải hi sinh bảo kiếm trong tay mới có thể ngăn được.

Tu vi của những người bọn họ không những còn cách rất xa Địa Cấp, mà trong tay lại còn không có bảo kiếm. Loại phi kiếm này đừng nói là ngăn một chiêu, không chừng còn chưa nhìn thấy thì đã bị nó giết rồi.

Trương Chi Hối toát mồ hôi lạnh. Vừa rồi nếu như không phải gã tùy cơ ứng biến thì có lẽ lúc này gã cũng như cái xác kia rồi. Cho dù là gã có ngăn được, nhưng nhiều nhất cũng không ngăn được ba chiêu. Tốc độ của loại phi kiếm này giống như sao băng rơi, bất kỳ một cao thủ Địa Cấp nào cũng không thể ngăn được 10 chiêu kiếm trong đó, trừ phi là cao thủ Tiên Thiên.

- A!

Một tên trong số cao thủ Huyền Cấp phản ứng trước tiên, tên này nhìn thấy phi kiếm lơ lửng trên không liền hét lên một tiếng, cũng không khống chế nổi nỗi sợ hãi của mình, không ngờ xoay người bỏ chạy.

- Hừ.

Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng. Đã giết người rồi thì hắn cũng không có ý định sẽ giữ lại bất kỳ một tên nào trong Đoạn Quyền Đường. Đoạn Quyền Đường và Trương Chi Hối không giống nhau, nó là một ẩn môn, nhổ cỏ nếu không nhổ tận gốc thì khi gió xuân đến lại làm nó hồi sinh.

Hơn nữa hắn đã giết em Đường Chủ của Đoạn Quyền Đường. Mối thù này căn bản là không có cách nào hóa giải được, cách duy nhất chính là hủy diệt toàn bộ Đoạn Quyền Đường.

Mà Trương Chi Hối không những có tài nguyên gia tộc khổng lồ, có cả sự cố kỵ, hơn nữa gã và Diệp Mặc cũng không có thù oán sâu đậm gì, vì vậy Diệp Mặc giữ lại tính mạng của gã, so với giết tên kia thì gã này còn hữu dụng hơn nhiều.

Nếu giết gã rồi thì Diệp Mặc đương nhiên sẽ không tha cho bất kỳ ai bỏ trốn. Dưới sự khống chế của thần thức, phi kiếm đã nhanh chóng phi về phía đám người của Đoạn Quyền Đường, mang theo sau đó là máu me be bét.

Trong chớp mắt, mười hai tên đã bị Diệp Mặc giết, chỉ còn lại hai tên, Diệp Mặc lại khống chế phi kiếm làm cho nó cứ lơ lửng trên không, không chuyển động nữa.

Hai tên còn lại đã bị cảnh Diệp Mặc giết người vừa rồi làm cho thất kinh hồn vía, một lúc lâu sau mới quỳ rạp xuống dưới đất, một câu cũng không nói nên lời, chỉ biết dập đầu không ngừng.

Nhìn thấy xác chết trên mặt đất và máu tươi văng lung tung khiến cho Trương Chi Hối phải lạnh sống lưng. Cái gì gọi là giết chóc chứ, làm như thế này mới gọi là giết chóc. Lúc này gã mới không còn hoài nghi gì về khả năng Diệp Mặc có thể giết được cả nhà gã. Người này giết người không một chút động lòng, vừa nhìn là biết hắn thường xuyên làm việc như thế này.

Đoạn Quyền Đường cho dù có là một môn phái ẩn thế hạng trung, nhưng trong đó có hơn 90% là những cao thủ, đếm không xuể. Điều này mà nói ra thì tuyệt đối sẽ không có ai tin. Tiền bối này không tốt như những gì mình tưởng tượng, hắn không giết mình, không chừng là vì việc khác. Nghĩ đến đây, Trương Chi Hối chỉ cảm thấy rùng mình thêm. Thậm chí gã có thể cảm thấy chân mình như đang run bần bật.

Bỗng nhiên Trương Chi Hối lại cảm thấy cái lạnh sống lưng truyền đến một lần nữa. Gã nhìn Diệp Mặc, không ngờ Diệp Mặc lại đang nhìn gã cười lạnh.

- Tiền bối.

Trương Chi Hối cảm thấy từng đợt lạnh đang đến.

Diệp Mặc không nói lời nào, mà sau khi trừng mắt nhìn gã thì không nhìn nữa mà nhắm hai mắt lại.

Tiền bối này có ý gì vậy. Trương Chi Hối cảm thấy kinh hãi. Chẳng lẽ muốn giết mình để diệt khẩu sao? Nếu đã muốn giết mình để diệt khẩu thì sao không giết nốt hai người kia?

Trương Chi Hối hỏi một câu, nhưng Diệp Mặc lại không nghe thấy, ngẩng đầu nhìn phi kiếm của hắn, ánh mắt lạnh lùng.

Trương Chi Hối nghĩ hồi lâu cũng không sao hiểu được ý của Diệp Mặc. Nhưng bây giờ thấy Diệp Mặc đang nhìn chằm chằm phi kiếm của hắn, lại thấy hai tên còn lại của Đoạn Quyền Đường trên mặt đất vẫn chưa bị giết thì gã đột nhiên hiểu ra, đây chính là để gã đầu quân. Nếu như bây giờ gã không bày tỏ lòng thành của mình thì không chừng vị tiền bối kia sẽ ngay lập tức phóng phi kiếm về phía gã.

Nghĩ thông điểm này xong, Trương Chi Hối làm sao còn dám do dự nữa, cầm thanh kiếm đã bị gãy làm đôi lên, bước nhanh đến trước mặt hai tên của Đoạn Quyền Đường, vung kiếm lên.

Hai tên của Đoạn Quyền Đường đang quỳ trên mặt đất vẫn không hiểu được tại sao vị tiền bối có phi kiếm kia không giết bọn chúng, mà tên Trương Chi Hối nhiệt tình ở bên cạnh xem ra muốn giết bọn chúng.

- Ông quả thực không tồi chút nào.

Diệp Mặc nhìn lướt qua Trương Chi Hối một lượt, rồi thu phi kiếm lại.

Trương Chi Hối âm thầm lau mồ hôi, trong lòng suýt nữa đã không hiểu được ý của tiền bối kia. Không phải là hắn thử lòng người đấy chứ? Đã muốn gã giết người rồi thì cứ nói thẳng ra, lại còn làm vẻ thần bí.

Trương Chi Hối thở phào, vội vàng nói: Nguồn tại http://truyenyy[.c]om

- Tiền bối, những người của Đoạn Quyền Đường này làm nhiều việc ác, không ngờ còn dám mạo phạm đến tiền bối, giết chúng cũng đáng đời.

- Đợi vãn bối xử lý xong những xác chết này thì tính tiếp.

Nói xong, Trương Chi Hối đi xử lý đống xác chết kia. Dù sao thì giết mười mấy người ở Vô Lượng sơn, cho dù là trong những trận đấu của ẩn môn thì cũng cần phải bí mật xử lý.

Diệp Mặc khẽ mỉm cười nói:

- Không cần.

Nói xong thì vận ra mười mấy quả cầu lửa. Với luyện khí tới đỉnh cấp ba của hắn như bây giờ có thể vận được khoảng mười bốn, mười lăm quả cầu lửa.

Mười mấy xác chết trên mặt đất liền bị thiêu đốt thành tro bụi, thậm chí ngay cả đất cũng bị rạn ra.

Trương Chi Hối nhất thời bị làm cho kinh hãi. Nếu như nói phi kiếm làm gã bị hoảng sợ cực độ thì những quả cầu lửa này căn bản là một trong số những phương thức của tiên nhân. Gã nhìn chằm chằm vào những xác chết đã bị thiêu rụi, không nói nên lời.

- Trương Chi Hối.

Uy nghiêm mà Diệp Mặc lập ra lập tức có hiệu quả, liền không cần khách khí nữa.

- Vâng thưa tiền bối.

Trương Chi Hối lập tức phản ứng, gã nhìn Diệp Mặc với ánh mắt đầy sự tôn kính và sợ hãi.

Đương nhiên Diệp Mặc biết sau khi đánh một gậy lớn, thì dùng một cây củ cải mới có thể khiến cho tên này phục tùng hoàn toàn được. Bây giờ nhìn thấy bộ dạng Trương Chi Hối cung kính và hoảng sợ như vậy thì hắn mới thỏa mãn, gật gật đầu, sau đó mới nói:

- Ông có biết Đoạn Quyền Đường ở đâu không?

- Dạ, tôi có đi qua Đoạn Quyền Đường một lần, nhưng vẫn biết.

Trương Chi Hối không dám giấu diếm chút nào.

- Được, nếu đã như vậy, thì cậu đi đến Đoạn Quyền Đường và giết sạch cho tôi, sẽ không có vấn đề gì đúng không?

Diệp Mặc nói xong nhìn Trương Chi Hối, tạo cho tên này một áp lực vô hình. Hắn không lo tên này sẽ không đồng ý, vừa rồi hắn cố ý giữ lại hai tên để cho tên này giết, bây giờ tên này chỉ có thể nghe lời hắn đi giết hết Đoạn Quyền Đường.

Trương Chi Hối nào dám nói nửa chữ "không", đừng nói là anh ta cũng phải giết người của Đoạn Quyền Đường, cho dù là anh ta không giết người của Đoạn Quyền Đường, lời của Diệp Mặc nói, anh ta cũng không dám phản bác.

- Được, nếu đã như vậy thì đợi cho ông giết hết người của Đoạn Quyền Đường xong thì quay về Trương gia đợi tôi. Thời gian ông dừng lại ở trung kỳ Địa Cấp không ngắn nữa rồi, chỉ cần những việc ông làm khiến tôi hài lòng thì tôi sẽ không ngại khiến cho ông tiến thêm một bước nữa.

Diệp Mặc biết rằng nên cho tên này ăn một miếng táo ngọt.

Trương Chi Hối khẽ rùng mình. Gã cực khổ vài năm như vậy mà cũng không làm thế nào đột phá được Địa Cấp. Nếu như có thể đột phá Địa Cấp thì gã sẽ không đến đoạt Liễu Thanh La của Diệp Mặc nữa. Vì sự nghi ngờ việc đột phá này đối với gã là quá lớn, vì vậy nên gã mới lén đoạt Liễu Thanh La của Diệp Mặc. Nhưng bây giờ Diệp Mặc có thể giúp gã đột phá Địa Cấp, đối với gã mà nói không khác gì một quả bom nguyên tử.

Mà lời Diệp Mặc nói không có chút hoài nghi nào. Diệp Mặc đã là một cao thủ Tiên Thiên, sao có thể giống như mấy tên trung kỳ Địa Cấp được chứ. Hơn nữa nếu như không thể đột phá Địa Cấp, tuổi thọ của gã lại sắp đến rồi, phải biết là một người tu luyện cổ võ, cho dù là luyện đến Địa Cấp đỉnh phong cũng không có cách nào nâng cao tuổi thọ được, cùng lắm thì sức khỏe chỉ mạnh thêm một chút, sống thêm được vài năm nữa là cùng.

Chỉ có tu luyện đến Tiên Thiên như trong truyền thuyết thì mới có thể làm tăng thêm một giáp tuổi thọ.

Nhưng nếu như ngay cả hậu kỳ Địa Cấp cũng không có cách nào thăng cấp, thì làm sao mới có thể tăng lên đến cấp Tiên Thiên?

Diệp Mặc có thể đảm bảo cho gã thăng lên hậu kỳ Địa Cấp. Đối với gã mà nói thì làm gì gã cũng can tâm tình nguyện. Lâu lắm rồi gã mới có được một miếng bánh ngon như vậy, biết được điều này khiến gã càng tỏ thành ý hơn, nên gã vội vàng cung kính nói:

- Tiền bối, xin ngài yên tâm, tôi nhất định sẽ không để một người nào trong Đoạn Quyền Đường chạy thoát.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #254


Báo Lỗi Truyện
Chương 254/2272