Chương 210: Âm mưu.


Tại Ninh Hải, Tô Tĩnh Văn đang cau mày ngồi ở trong phòng mẹ nàng.

Cô không nghĩ tới anh họ lại nói chuyện cầu hôn với mẹ cô, thậm chí còn muốn thực hiện nó vào ngày mồng một tháng mười nữa. Điều này làm cho cô rất phiền lòng, trong lúc nhất thời không biết nên xử lý như thế nào.

Đối với người anh họ Tạ Úy Tranh, Tô Tĩnh Văn trong lòng vẫn rất cảm kích. Bởi vì từ nhỏ anh họ đã lớn lên cùng cô, muốn nói thanh mai trúc mã cũng không đủ. Nhưng, cô đối với người anh họ này chỉ có tình huynh muội, không có tình cảm yêu đương.

Đây cũng là nguyên nhân khiến cô cự tuyệt lời mời của anh họ mấy lần rồi, nếu nói cô một chút cũng không có phát hiện, đó tuyệt đối là không thể nào, nhưng cô cảm thấy mình còn chưa chuẩn bị xong, ít nhất hiện tại cô còn nhất thời không nghĩ tới.

Mẹ Tô Tĩnh Văn, Mục An vốn cho là Tô Tĩnh Văn sẽ không cự tuyệt, bởi vì lúc Tạ Úy Tranh trở lại, cô là người vui nhất.

Nhưng điều khiến Mục An thật không ngờ chính là, Tô Tĩnh Văn bất ngờ cau mày nói bây giờ còn chưa nghĩ đến chuyện này, rõ ràng cô không phải thẹn thùng, mà là thật không có nghĩ kỹ.

Mục An tuy rằng rất thích Tạ Úy Tranh, nhưng chuyện của con gái, bà chỉ có điều đề xuất tham khảo, nếu Tĩnh Văn thật sự không muốn, bà chắc sẽ không đi bắt ép cô.

- Tĩnh Văn, đây là chuyện đại sự của con, con cũng không nhỏ nữa, mẹ chỉ có thể cho con ý kiến tham khảo thôi. Úy Tranh vóc người cũng không tệ, hơn nữa còn là thạc sĩ du học ở Mỹ, chủ yếu nhất là nó dù ở nước Mỹ mấy năm nhưng vẫn giữ được phẩm hạnh. Mẹ sẽ không nói nhiều nữa, con tự mình suy nghĩ đi, đây là chuyện của những người trẻ tuổi như các con....

Mục An nói xong dường như nhớ tới cuộc hôn nhân bất hạnh của mình, tuy rằng Tĩnh Văn đã lớn như vậy, nhưng bà và cha của Tô Tĩnh Văn so với người dưng không khá hơn bao nhiêu.

Thấy mẫu thân đi ra ngoài, Tô Tĩnh Văn cũng là thở dài, cô có chút phiền não day day cái trán. Đối với anh họ Úy Tranh cô không biết nên cự tuyệt như thế nào, tuy rằng mẫu thân nói anh họ không có thay đổi, nhưng cô lại cảm giác được anh họ tham vọng chiếm hữu quá lớn. Có lẽ trong lòng của anh ta, chính mình hoàn toàn nên thuộc về anh ta, điều này làm cho Tô Tĩnh Văn có chút cảm giác kháng cự theo bản năng. Tuy nhiên người anh họ Úy Tranh so với cái tên Uông Bằng kia, lại tốt hơn gấp mấy lần.

Cho dù là anh ấy có loại cảm giác này, cũng nên đợi nàng trở thành người yêu ở trong lòng anh ấy mới đúng, nhưng hiện tại, chính mình đối với anh ta thật sự chỉ có tình huynh muội.

Tô Tĩnh Văn nhớ tới lần trước anh họ ép tặng một chiếc lắc tay cho nàng, điều này làm cho cô có chút không thoải mái. Cô theo bản năng nhìn trên cổ tay mình chỉ có một chiếc lắc tay có hai hạt ngọc châu, bỗng nhiên lại nghĩ tới Ninh Khinh Tuyết. Ninh Khinh Tuyết lần trước nói cô muốn đi tới một nơi nguy hiểm, không biết bây giờ trở về chưa.

Tô Tĩnh Văn lấy điện thoại gọi cho Ninh Khinh Tuyết, trong điện thoại truyền đến âm thanh máy bận. Khinh Tuyết sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Tô Tĩnh Văn nghĩ đến đây, rốt cuộc không kìm nổi, liền muốn gọi điện thoại cho Lý Mộ Mai hỏi một chút.

Lúc này điện thoại di động của cô lại vang lên, Tô Tĩnh Văn nhận điện thoại, nghe được thanh âm, lập tức mừng rỡ kêu lên:

- Khinh Tuyết, cô đã trở lại? Ở đâu vậy? Được, tôi lập tức đi tới.

Yến Kinh Tống gia.

Gia chủ Tống Kỳ Minh sắc mặt rất là nghiêm túc ngồi ở phòng họp, mà ngay cả ông cụ Tống gia Tống Nguyên Nghĩa lần này cũng đã tới. Tuy nhiên cho dù Tống Nguyên Nghĩa là ông cụ của Tống gia, cha ruột Tống Kỳ Minh, lúc này cũng ngồi ở ghế phía sau, chứng tỏ hội nghị gia tộc Tống gia lần này hoàn toàn do Tống Kỳ Minh phụ trách.

Nhưng lần này tham gia hội nghị gia tộc Tống gia ngoại trừ người của Tống gia, còn có hai gã khác không phải người của Tống gia. Một tên đàn ông chừng ba mươi tuổi, làn da rất trắng, thoạt nhìn hào hoa phong nhã, diện mạo rất anh tuấn. Còn có một lão già hơn sáu mươi tuổi, trên mặt mặt mày hồng hào, tóc lại đen thùi tỏa sáng, nếu nhất định phải nói chỗ đặc thù nhất của ông ta chính là mái tóc dài được cột lên, chỉ có điều tầm mắt của y dường như rũ cụp.

Ở xã hội này, một lão già hơn sáu mươi tuổi, đem đầu tóc nuôi dưỡng vô cùng dài cũng rất là kì quái, giống như bây giờ cột lên càng thêm kì quái.

- Tống gia chúng tôi tuy rằng ở mặt ngoài phong quang vô hạn, nhưng thực tế lại là bấp bênh.

Tống Kỳ Minh nói một câu xong, liếc mắt một cái nhìn con cháu Tống gia, sau đó mới tiếp tục nói:

- Diệp Mặc, tôi nghĩ người Tống gia đều biết, lần lượt đánh vào mặt người của Tống gia, thậm chí ngay cả giết ba người con cháu Tống gia, mà chúng ta lại không dám tìm hắn tính sổ. Tiếp tục như vậy, Tống gia chúng ta không cần người khác tới đối phó, tự mình xong đời.

Tống Kỳ Minh nói tới đây, trên mặt vẻ mặt càng thêm nghiêm túc.

- Kỳ Minh đem nguy cơ nói ra, mọi người chúng ta cùng nhau nghĩ biện pháp, khó khăn gì Tống gia đều đã trải qua, chẳng lẽ hiện tại một tên nhãi nhép như vậy cũng đối phó không được ư.

Người lên tiếng là ông cụ Tống gia Tống Nguyên Nghĩa.

Tống Kỳ Minh gật gật đầu nói:

- Hôm nay tới hội nghị gia tộc Tống gia ngoại trừ tôi là con cháu Tống gia, còn có Âu Phong của Âu gia và tiền bối Lý Minh Cường. Âu gia bởi vì một chút chuyện nhỏ gây thù với Diệp Mặc, đã bị tên tặc tử Diệp Mặc này gần như diệt toàn bộ gia tộc. Nhị Hổ nhà Âu gia thì bị Diệp Mặc giết.

- Hồ Khâu đệ tử của tiền bối Lý Minh Cường cũng là bị Diệp Mặc giết, có thể nói Diệp Mặc trời sinh tính dễ giết, máu tươi trên tay nhiều lắm. Hiện tại Tống gia ta cũng đắc tội hắn, ta nghĩ hắn kế tiếp động thủ nhất định là Tống gia ta, nếu chúng ta không sớm phòng bị người này một chút, khoảng cách Tống gia diệt vong đã không xa.

Tống Kỳ Minh nói xong, Âu Phong sắc mặt trắng bệch tay nắm thành một nắm đấm, một câu cũng không nói, tuy nhiên từ sự run rẩy trên thân thể của y là có thể nhìn ra đáy lòng y phẫn nộ.

Lão già tóc đen đột nhiên mở to mắt, hừ lạnh một tiếng nói:

- Người tuổi trẻ bây giờ ngang ngược kiêu ngạo, ỷ vào chính mình học chút bản lĩnh, liền khoe khoang chung quanh. Hồ Khâu là đệ tử thân truyền của ta, nếu không giết tên kẻ trộm này rửa hận cho đệ tử của ta, Lý Minh Cường tôi đúng là đã uổng công học võ mấy chục năm.

- Lý tiền bối không nên gấp gáp, Diệp Mặc là người mà tất cả chúng ta đều muốn giết, tuy nhiên người này quả thật có rất bản lĩnh. Lần này nếu muốn động thủ nhất định phải một kích đạt được, quyết định không thể để cho hắn lại có cơ hội thở dốc. Hơn nữa, Hồ Khâu tiên sinh cũng là bởi vì chuyện của Tống gia mà gặp nạn, Tống gia sẽ không đứng nhìn bỏ qua.

Một người đàn ông ngồi ở bên trái Tống gia lập tức đứng lên khom người nói.

Tống gia là mời Lý Minh Cường đến giúp, hiện tại thấy y nói như vậy, liền trực tiếp biến thành Tống gia trợ giúp Lý Minh Cường.

Lý Minh Cường già mà thành tinh, loại lời này làm sao có thể nghe không hiểu, mắt lạnh nhìn người vừa nói chuyện này một chút, không hé răng.

Tống Kỳ Minh lại hừ lạnh một tiếng nói:

- Tống Hổ, anh câm miệng cho tôi, thu hồi chút khôn vặt kia của anh lại, Lý Minh Cường tiền bối lần này là đến trợ giúp Tống gia đấy.

Tống Hổ cố hết sức cũng không mua được được sự đồng lòng, mặt đỏ lên, ngồi ở một bên, không nói gì nữa.

Tống Hải lại đứng lên nói:

- Gia chủ, Lý tiền bối, Diệp Mặc này quả thật không phải kẻ đầu đường xó chợ, ngoại trừ Lý tiền bối ra, Tống gia chúng ta không có bất kỳ người nào là đối thủ của hắn. Hơn nữa chúng ta bây giờ còn không thể lấy thủ đoạn quốc gia mà quang minh chính đại đối phó hắn, bởi vì hiện tại hắn đã trở thành tổng huấn luyện viên của Phi Tuyết. Tuy nhiên, hiện tại có một người có thể đối phó hắn, nếu gia chủ bằng lòng gặp y, tôi lập tức có thể dẫn y tới đây.

- Là ai? Mau mời hắn vào.

Tống Kỳ Minh hiện tại đang lo không có cách nào đối phó Diệp Mặc, bây giờ lại có người nói có thể đối phó hắn. Y sao có thể không vội mà muốn biết.

Tuy rằng y biết Lý Minh Cường rất lợi hại, nhưng có đối phó được với Diệp Mặc hay không, y cũng không chắc chắn, dù sao ngay cả con hổ Âu gia cũng bị Diệp Mặc chém giết, có thể thấy được Diệp Mặc lợi hại đến độ khiến lòng y kinh hãi, không cần nói nữa, hiện tại y không thể vận dụng lực lượng quốc gia để đối phó Diệp Mặc, cho dù là có thể vận dụng, chẳng lẽ người nhiều là có thể đối phó Diệp Mặc sao?

Đang lúc mọi người đang đoán mò, Tống Hải đã mang vào một gã đàn ông trung niên gầy teo. Khoảng bốn mươi tuổi, mắt tam giác, lông mi rất dài. Tuy rằng đi vào phòng nghị sự của đại gia tộc hạng nhất Tống gia này, nhưng thần thái thản nhiên, không có chút khẩn trương, có vẻ bình tĩnh.

- Gia chủ, vị này chính là Đông Phương Tê, không lâu trước đã tìm Tống gia, nguyện ý giúp đối phó Diệp Mặc.

Tống Hải đơn giản giới thiệu Đông Phương Tê một chút, sau đó liền lập tức thối lui.

Tống Kỳ Minh lập tức đứng lên

- Đông Phương Tê? Chẳng lẽ ông là tổng quân sư của Nam Thanh năm đó, cũng là Đông Phương Tê người chỉ đạo 'Nam thanh", cuối cùng cư trú lâu dài ở Senna?

Đông Phương Tê khẽ mỉm cười, học cổ nhân ôm quyền,

- Đúng là kẻ hèn mọn này, không ngờ cũng lọt vào tai gia chủ Tống gia, quả là vinh hạnh của Đông Phương Tê.

- Mời ngồi, mời ngồi.

Tống Kỳ Minh biết Đông Phương Tê, lúc trước khi 'Nam thanh" còn đang liều mạng đấu tranh, thậm chí Thiên Long Đầu còn chạy lang thang bốn phía, Đông Phương Tê đã xuất hiện. Y là một người lực định Càn Khôn, vô số kế sách từ trong đầu của y đi ra, cuối cùng thành đại bang phái 'Nam thanh", có thể nói 'Nam thanh" là một bang phái mà liên quốc gia đều không thể nề hà, có thể nói bang phái là do Đông Phương Tê một tay làm nên. Bạn đang đọc chuyện tại Truyện.YY

Lúc trước Tống Kỳ Minh nghe nói qua người này, Đông Phương Tê thường thường cảm thán nói

- Hận không thể sống ở tam quốc, cùng Gia Cát, Tư Mã phân cao thấp.

Biểu lộ khát vọng của người này thật lớn, chỉ có điều đáng tiếc ở hệ thống tân chính trị, Đông Phương Tê đúng là không có đất dụng võ. Y không xuất thân từ đại gia tộc, cũng không thể tiến vào quan trường, chỉ có thể phụ tá Thiên Long Đầu thành tựu tiểu Hoàng đế một phương, nhưng giấc mộng tiểu hoàng đế này lại bị Diệp Mặc chặt đứt, cho nên muốn nói hiện tại người Đông Phương Tê hận nhất là ai, không thể nghi ngờ đó chính là Diệp Mặc.

Đông Phương Tê thong dong ngồi xuống, rồi mới lên tiếng:

- Tống gia chủ có phải đang cảm thấy phiền muộn về Diệp Mặc hay không?

Tống Kỳ Minh đối với đại danh Đông Phương Tê như sấm bên tai, hiện tại thấy y hỏi, đương nhiên sẽ không cất giấu, nói thẳng:

- Đúng, không dối gạt anh Đông Phương, Tống gia hiện tại đang rất gian nan, đối mặt Diệp Mặc không làm gì được, kính xinanh Đông Phương xuất thủ tương trợ.

Đông Phương Tê khẽ mỉm cười

- Tôi nếu đến đây, chính là muốn giúp Tống gia xuất lực. Không cần nói nữa Đông Phương Tê tôi và Diệp Mặc vốn là thù sâu như biển, cho dù là không có chút ân oán nào, tôi cũng không quen nhìn người này kiêu ngạo như thế, tuy nhiên trước đó, tôi muốn biết Tống gia có quân bài nào chưa lật.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #210


Báo Lỗi Truyện
Chương 210/2272