Chương 206: Lại sa và nguy hiểm.


- Diệp Mặc…

Ninh Khinh Tuyết ngẩng đầu, nhận được dây chuyền đích thân Diệp Mặc làm, sự vui mừng trong lòng cô như nổ tung. Cô đang muốn để Diệp Mặc giúp cô đeo dây chuyền, lại nhìn thấy Diệp Mặc đưa tay luồng vào cổ áo cô, dọa cô kêu lên theo bản năng, kêu xong cô liền lập tức hối hận.

Diệp Mặc kích động, hắn không ngờ phát hiện ra tay hắn đã chạm vào ngực Ninh Khinh Tuyết, chạm vào tay chính là một thứ mềm mại và trắng mịn, suýt chút nữa khiến hắn không thể kiềm chế được, nếu không phải Ninh Khinh Tuyết gọi hắn một câu, nói không chừng hắn đã nắm lấy chú thỏ trắng trước ngực cô.

Hắn vội vàng thu tay về, có chút áy náy và xấu hổ mà nhìn Ninh Khinh Tuyết, qua một lúc mới nói:

- Xin lỗi, thiếu chút nữa anh không kìm nổi mà sờ…

Mặc Ninh Khinh Tuyết đỏ bừng, trong lòng có chút tức giận, cái tên ngốc này, sờ thì sờ nói ra làm cái gì kia chưa, chuyện này có thể nói được sao. Cô lại lần nữa vùi đầu vào trong lòng Diệp Mặc, trong lòng thậm chí có chút chờ mong lại có chút vui mừng lại có chút lo lắng, các loại mâu thuẫn cùng trào dâng.

Tuy nhiên rất nhanh cô liền kiên định ý nghĩ của mình, Diệp Mặc như vậy cho thấy hắn cũng thích cô, bằng không chắc chắn hắn sẽ không như vậy. Ban đầu lúc hắn giúp cô chữa thương, cởi quần áo cô ra cũng không thấy hắn đối với cô như thế này. Bây giờ như vậy chính là cho thấy hắn thích cô.

Ninh Khinh Tuyết đợi một lúc lâu, lại không cảm thấy động tác của Diệp Mặc, cô nghi hoặc ngẩng đầu lên lại thấy Diệp Mặc chỉ đang nhìn cô, trên mặt vẫn còn chút xấu hổ. Ninh Khinh Tuyết há miệng thở dốc muốn nói cô không để ý, nhưng thực sự cô không nói được. Trong lòng không khỏi thầm mắng Diệp Mặc là tên ngốc, lẽ nào chuyện này còn phải để cô mở miệng sao?

- Anh giúp em đeo lên.

Diệp Mặc phá vỡ sự xấu hổ giữa hai người, cầm lấy sợi dây chuyền trong tay Ninh Khinh Tuyết giúp cô đeo vào.

- Đẹp không?

Ninh Khinh Tuyết theo bản năng cúi đầu nhìn sợ dây chuyền trên cổ hỏi.

- Rất đẹp.

Diệp Mặc khen ngợi từ đáy lòng, sợi dây chuyền này được hắn luyền chế thành trân châu trắng, đeo lên người Ninh Khinh Tuyết tôn lên cho cô, Ninh Khinh Tuyết vốn có tướng mạo xinh đẹp, dưới sự phụ trợ của sợi dây này lại càng thêm vẻ xinh đẹp lộng lẫy.

- Thực sự rất đẹp, Diệp Mặc cảm ơn anh.

Ninh Khinh Tuyết cúi đầu nhìn vòng cổ phát ra ánh sáng trắng, càng nhìn càng thích. xem tại t_r.u.y.ệ.n.y_y

Động tác của Ninh Khinh Tuyết vô tình khiến Diệp Mặc không có cách nào không chế được, hắn nhớ tới Lạc Ảnh, cuối cùng nhịn được kích động, lấy nước và đồ ăn sáng ra.

Hai người ăn sáng xong, Diệp Mặc thu dọn đồ đạc lại rồi cõng Ninh Khinh Tuyết lên lưng, lại dùng vải buộc ở trên lưng mình lúc này mới chuẩn bị rời khỏi đây.

Ninh Khinh Tuyết ghé vào trên lưng Diệp Mặc, cảm nhận được một sự an toàn thật tâm ấm áp, cảm giác đó và một mình cô lần trước đi trong rừng rậm tối om cả một đêm quả thực là một trời một vực.

- Anh cẩn thận một chút, ở đây còn có một thứ giống mèo đen, rất lợi hại.

Ninh Khinh Tuyết nhắc nhở.

Diệp Mặc khẽ mỉm cười.

- Thứ đó tối hôm qua đã bị anh giết rồi. Không biết là động vật gì, tốc độ rất nhanh. Tuy nhiên tối hôm qua là anh chủ động tìm nó, bởi vì nó suýt chút nữa thì lấy mạng của em, vì thế tối qua anh ra ngoài trước tiên thì giết cái thứ đó.

Hắn nói chuyện, trên lưng lại cảm nhận được cơ thể mềm mại của Ninh Khinh Tuyết, trong lòng hắn hơi nóng. Diệp Mặc thầm nghĩ định lực của hắn đúng là càng ngày càng kém, loại tâm tình này nếu đi tìm Trúc Cơ, một trăm phần trăm là không thành công rồi.

Ninh Khinh Tuyết nghe thấy lời của Diệp Mặc trong lòng lại có chút ấm áp, cúi đầu vâng một tiếng liền không nói gì nữa. Qua một lúc lâu cô mới tiếp tục nói:

- Kỳ thật lúc sáng em không hề tức giận, thực ra, thật ra… Em cũng rất thích…

Giọng nói của cô dần dần thấp xuống, cuối cùng đến Diệp Mặc cũng không nghe thấy.

Diệp Mặc vừa muốn nói chuyện lại lần nữa dừng lại bước chân. Hai thi thế máu thịt mơ hồ không đủ tứ chi nằm dưới chân hắn, rõ ràng rơi từ trên vách núi xuống không lâu.

Diệp Mặc trong lòng trầm xuống, xem chừng nơi này lại có người tới rồi, hắn sợ Ninh Khinh Tuyết thấy những thứ này sẽ sợ, lập tức nói:

- Khinh Tuyết, em nhắm mắt lại trước đi, sau khi chúng ta lên thì em mở mắt ra.

Ninh Khinh Tuyết không cần Diệp Mặc nhắc nhở, cô ghé ở trên lưng Diệp Mặc sớm đã nhắm hai mắt lại, chỉ cần ở cùng Diệp Mặc, những cái khác cô đều không lo lắng.

Diệp Mặc đi tới nơi Ninh Khinh Tuyết đi xuống, thu dợi dây thừng dài vào trong cái nhẫn. Sợi dây thừng này chất lượng cũng không tồi, không biết làm từ thứ gì.

Nếu phía trên có người thì hắn phải cẩn thận một chút, nếu như đến thêm một người giống như Biên Pha cao thủ Địa cấp, cho dù Diệp Mặc luyện tới luyện khí tầng ba trung kì, phỏng chừng cũng không phải đối thủ của người ta, càng huống hồ hắn còn cõng Ninh Khinh Tuyết.

Diệp Mặc ngẩng đầu nhìn, một đám sương mù, ngoại trừ một chút ánh mặt trời theo đám sương chiếu xuống, tất cả những thứ khác đều không nhìn thấy. Thực sự không biết Ninh Khinh Tuyết xuống như thế nào nữa, một cô gái như cô lại có thể đi tới bước này, bất kể cuối cùng hắn có thể tìm được Lạc Ảnh hay không, Diệp Mặc cũng hạ quyết tâm, cả đời không thể để cô gái trên lưng này chịu một chút thương tổn nào.

Tuy nhiên vách núi này đối với Diệp Mặc không có chút khó khăn nào, Diệp Mặc cho dù là cõng Ninh Khinh Tuyết, hắn muốn đi lên thì cũng không phải chuyện khó khăn gì. Dù sao hắn không giống với người tu luyện Cổ Võ vì hắn có Ngự Phong Thuật.

Đây cũng là vì sao hắn và Biên Pha cùng rơi xuống vách núi, Biên Pha lại bị hắn giết chết. Nếu như ở trên vách núi, hắn căn bản không phải là đối thủ của Biên Pha, nhưng một khi hai người đều rơi xuống vách núi hắn lại có thể giết được Biên Pha. Đây chính là sự khác biệt giữa người Tu Chân và người chỉ luyện Cổ Võ.

Vách núi hơn một nghìn mét hơn nữa lại dốc đứng, nhưng đối với Diệp Mặc không có bất cứ áp lực nào, hắn triển khai Ngự Phong Thuật, cả người giống như gió thổi mà bay lên mấy trượng, rơi xuống một chỗ nhô lên trên mặt đá. Trên mặt đá ở đây hơi dừng lại một chút, lại một lần nữa Ngự Phong Thuật lại dừng ở trên một mặt đá cao hơn.

Sau vài chục lần như thế hắn đã lên được độ cao mấy trăm mét.

Ninh Khinh Tuyết cảm giác được gió nhẹ thổi qua, cô theo bản năng mở mắt ra nhìn, lại phát hiện cô được Diệp Mặc cõng bay lên. Thậm chí đến sương mù của vách núi đều ở dưới chân, nhất thời cô lại quên đi sự sợ hãi độ cao, trong lòng có một sự kích động muốn bay lên.

Tuy nhiên rất nhanh cô liền cúi đầu xuống, lập tức cảm nhận được một sự choáng váng, không ngờ cô đã bay lên cao như vậy rồi. Mà đỉnh núi này cao như vậy, buổi tối hôm đó cô không biết xuống như nào, cô ngẫm nghĩ cũng cảm thấy sợ và không thể tin nổi.

Ninh Khinh Tuyết khẳng định, nếu bây giờ lại để cô từ trên đỉnh núi xuống, cô chắc chắn không dám làm như vậy mà tối hôm đó một mình cô lại làm chuyện như vậy, càng nghĩ Ninh Khinh Tuyết càng cảm thấy đây không phải chuyện cô làm.

Cô ôm sát Diệp Mặc theo bản năng, ghé vào lưng Diệp Mặc, cô cảm thấy sự an toàn cực độ, có lẽ chỉ có người đàn ông như vậy mới có thể khiến cô không bị sợ hãi nữa.

Diệp Mặc cảm thấy động tác ôm sát của Ninh Khinh Tuyết, quay đầu nhìn cô nói:

- Đừng sợ, đỉnh núi rất có thể có người, chúng ta cẩn thận một chút.

-Vâng, cùng với anh em không sợ.

Ninh Khinh Tuyết lập tức trả lời.

Diệp Mặc nghỉ ngơi rồi lại một lần nữa thi triển Ngự Phong Thuật lại là liên tục một trăm lần, lúc này mới lại dừng lại. Lúc này đỉnh núi đã mơ hồ truyền đến âm thanh đánh nhau, Diệp Mặc thầm nghĩ quả nhiên có người, xem ra người biết "Hồng Diệp Nam Thị" gì kia cũng không ít, không biết người đến lần này là người có cấp bậc gì.

Lúc Diệp Mặc lại bay lên tầm một trăm mét nữa, thần trí của hắn đã có thể rõ ràng quét đến hai người đánh nhau trên đỉnh núi.

Một gã đàn ông hơn năm mươi tuổi, mắt tam giác, hói đầu. Một người khác lại là một đạo cô chừng ba mươi tuổi, rất xinh đẹp, người cũng rất lạnh lùng. Nhưng từng chiêu của chiếc phất trần trong tay đều đánh vào tên hói đầu, xuống tay độc ác vô cùng.

Trường kiếm trong tay tên mắt tam giác kia thì không yếu thế so với cái phất trần trong tay người phụ nữa, đường kiếm mà trường kiếm vẽ ra, không ngờ như rất bình thường, hơn nữa không có chút khe hở nào.

Nhìn sự động thủ của hai người này, trong lòng Diệp Mặc lại âm thầm kinh hãi, từ hai người đánh nhau, Diệp Mặc liền biết bọn họ không kém so với Biên Pha. Hai cao thủ Địa cấp? Trong lòng Diệp Mặc cả kinh, chỉ cần một mình hắn đã không xong lần này lại còn hai, nếu như bị phát hiện Diệp Mặc hắn chỉ còn con đường chết.

Hai người đang đánh nhau dường như cũng cảm thấy thần thức của Diệp Mặc, không ngờ đồng thời nhìn về vị trí dưới vách núi vị trí của Diệp Mặc, trong lòng Diệp Mặc trầm xuống, thầm kêu không tốt rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #206


Báo Lỗi Truyện
Chương 206/2272