Chương 202: Em….


Diệp Mặc giãy dụa một cái, hắn phát hiện mình vẫn không có chút sức lực, có thể là sức lực cạn kiệt, hắn nhẹ ngàng vuốt mái tóc của Ninh Khinh Tuyết, rất rối vẫn có chút mùi thơm truyền đến.

Hắn không biết sao Ninh Khinh Tuyết lại tìm được đến đây phải biết rằng hắn đến đây không ai biết, nếu Hàn Yên tìm tới đây hắn cũng không thấy lạ, nhưng hắn cũng biết, Hàn Yên cho dù biết hắn rơi xuống vách đá, cũng không nhất định sẽ tới.

Cho dù Ninh Khinh Tuyết biết hắn rơi xuống vách đá, nhưng cô ta làm sao đến được đây? Thần Long Giá đối với Diệp Mặc không có gì nguy hiểm, nhưng với Ninh Khinh Tuyết có thể rất nguy hiểm, cô ta đi đến đây thực sự là kỳ tích, Diệp Mặc nghĩ không hiểu, là cái gì giúp đỡ cô ta đến được đây?

Diệp Mặc lấy tay sờ trên lưng của Ninh Khinh Tuyết, mới phát hiện không những tay chân đều là vết thương mà lưng cũng có, rốt cuộc cô ta gặp bao nhiêu gian nan mới tìm được nơi này?

Diệp Mặc cầm lấy tay của Ninh Khinh Tuyết, thấy lòng bàn tay của cô là máu tươi chảy đầm đìa, không có chỗ nào hoàn hảo cả, Ninh Khinh Tuyết giống như trong mộng bị làm đau vậy nhíu lông mày lại, không tỉnh dậy, vẫn còn đang hôn mê.

Vào lúc này, Diệp Mặc lại có chút đau lòng, hắn biết Ninh Khinh Tuyết có ý với hắn, thậm chí có thể là đã yêu hắn từ lần trước cô tìm đến sa mạc, Diệp Mặc đã biết, nếu nói Ninh Khinh Tuyết đến Lưu Xà là vì muốn báo đáp, vậy cô ta lại tìm đến sa mạc tuyệt đối không phải đơn giản là vì báo đáp, mà lúc này, có thậm chí cô không màng sống chết đến đáy vực Thần Long giá này cho dù ý chí Diệp Mặc kiên cường đến đâu cũng bị tình cảm của cô mà rung động.

Từng cho rằng Ninh Khinh Tuyết là một tiểu thư xinh đẹp nhà giàu, và cũng từng cho rằng Ninh Khinh Tuyết chỉ là một cô gái kiêu ngạo, và cho rằng Ninh Khinh Tuyết và hắn là hai thế giới vốn không thể có tình cảm, lúc này Diệp Mặc cũng biết hắn chưa hoàn toàn hiểu rõ cô tiểu thư này.

Không ngờ vẻ bề ngoài xem như lạnh lùng của Ninh Khinh Tuyết lại che dấu tình cảm mãnh liệt và một trái tim cố chấp như vậy, ngoài trừ sư phụ Lạc Ảnh còn có ai đối với mình như vậy? Mình đối xử cô ta quả là có chút ác.

Diệp Mặc vuốt tóc của Ninh Khinh Tuyết nhớ đến tối hôm nọ nghe được lời nói của Ninh Khinh Tuyết "Em rất muốn gọi anh một tiếng ông xã, nhưng em gọi không ra…"

"Con đã gả cho Diệp Mặc rồi.

Cái hộp kia là đồ cưới anh ấy đền cho aon, đến lúc đó đừng lấy đi cái hộp đó khỏi con, trong vườn có một nhánh cỏ là thứ con để lại cho Diệp Mặc…, nếu anh ấy đến, thì cả cái điện thoại này cũng đưa luôn cho anh ấy nếu không có đến thì thôi…"

Hắn nghĩ đến khi còn ở trong sa mạc lúc rời khỏi thì ánh mắt của cô ta vừa quyến luyến và thất vọng, còn bộ dạng có rất nhiều điều muốn nói. Hắn nhớ ra một nhánh Cỏ Ngân Tâm trong bồn hoa trong vườn ở Ninh Hải bị nhuốm máu, và lúc sắp chết cô ôm thật chặt hòm thuốc.

Chẳng lẽ đó là tình yêu sao?

Diệp Mặc vừa nghĩ chốc lát cũng ngây ra

Lúc này mặt trăng giữa trời, ánh sáng lờ mờ chiếu rọi xuống sà lên người Diệp Mặc và Ninh Khinh Tuyết, trở nên yên tĩnh và bình thản như vậy.

Ánh nắng sáng sớm tuy không hoàn toàn chiếu vào đáy vực nhưng cũng vẫn lộ ra chút sương trắng, tiếng một con quạ làm cho Ninh Khinh Tuyết tỉnh giấc cô ta mở mắt ra, lập tức hiểu ra đã xảy ra chuyện gì.

Diệp Mặc? Cô mới nhớ ra thì có cảm giác có một cánh tay ôm lấy eo, bây giờ áo trên của cô đã rách tả tơi nói là ôm lấy eo cô ta còn không bằng là trực tiếp ôm lấy thân trên của cô.

Ninh Khinh Tuyết mặt đỏ ửng lên, trong lòng lại có chút ấm áp, sợ hãi mấy ngày liên tục chỉ có nằm trong lòng Diệp Mặc mới cảm giác yên tâm, một trận đói bụng truyền đến Ninh Khinh Tuyết biết, toàn thân mình đã được buông lỏng, lại có chút đói bụng

Diệp Mặc vì sao không nhúc nhích? Ninh Khinh Tuyết chú ý được từ lúc tỉnh lại đến giờ Diệp Mặc không hề nhúc nhích.

Diệp Mặc bị sao vậy? Trong tích tắc Ninh Khinh Tuyết lại sợ hãi lần nữa nhưng rất nhanh cô phát hiện Diệp Mặc hôn mê, mà không phải là ngủ thiếp đi. Lồng ngực của hắn vẫn thở nhưng bờ môi thì nứt rất dữ dội.

Hắn khát sao? Không đúng, có thể là mất quá nhiều máu, Ninh Khinh Tuyết vội vàng đứng lên cẩn thận giúp Diệp Mặc thay đổi một tư thế thoải mái, mới đứng lên tìm nước cho Diệp Mặc uống.

Bây giờ cô có chút hối hận tối qua mình nửa bình nước đó phải để dành cho Diệp Mặc, cô đã quên nếu không ăn chút đồ ăn và nước đó có thể cô không thể kiên trì đến đáy vực.

Ninh Khinh Tuyết đi đến bên cạnh con rắn lớn đã bị giết, nhặt con trường đao của Diệp Mặc lên mới phát hiện con rắn này dài hơn hai trượng, thật không biết Diệp Mặc làm sao giết được nó.

Ninh Khinh Tuyết đem trường đao đặt bên cạnh Diệp Mặc, sau đó định dọc theo bụi gai đi ra, nhưng cô mới đi được một nửa thì nhìn thấy ở đằng xa có một bóng đen thoáng qua cho dù là ban ngày cũng nhìn không rõ lắm.

Ninh Khinh Tuyết theo bản năng dừng chân lại, cô nhớ ra tối qua có đôi mắt màu xanh làm cho cô ta sợ hãi, lúc này cô không có bất kì sự phòng ngự nào, đi ra ngoài chẳng phải là tìm cái chết sao?

Cô lần này đi trờ lại, nếu cô chết rồi thì Diệp Mặc làm sao? Tuy cô không biết tại sao cái bóng đen đó không dám vào mảnh rừng gai này, nhưng cô vẫn dùng con dao trong tay đem cái bụi gai ngăn cản thông đạo

Bên ngoài có một bóng đen trong nháy mắt thì có thể bổ nhào vào cô, Ninh Khinh Tuyết đã không dám đi ra.

Ninh Khinh Tuyết quay đầu lần nữa xem xét thật kỹ trong này, phạm vi trong mảnh rừng gai này cũng không nhỏ thoáng nhìn cũng có năm sáu mét vuông, Ninh Khinh Tuyết nhìn con rắn to đã chết dưới đất, trong lòng nghĩ không biết ở đây có phải khu vực của con rắn này những con khác không dám vào đây.

Mặt trời dần dần lên cao, Ninh Khinh Tuyết nhìn rõ hơn một chút, ở một vách tường cách mấy mét có mấy cây ăn quả nhưng mà thấp nhất cũng cao bốn mét mấy.

Trên cây có mấy quả màu xanh lớn bằng quả trứng gà, ngoại trừ mấy quả trên vách tường ở chỗ khác không nhìn thấy cái gì có thể ăn được.

Ninh Khinh Tuyết quay đầu nhìn Diệp Mặc vẫn còn trong cơn hôn mê, cô cầm lấy con dao nhỏ trên tay bắt đầu đào lỗ trên vách tường, điều làm cho Ninh Khinh Tuyết ngạc nhiên là con dao trong tay lại sắc bén lạ thường, thậm chí lấy mấy tảng đá cũng không khó đào lắm.

Theo bản năng cô nhìn con dao trên tay, đây là lúc ở đỉnh núi ngẫu nhiên nhặt được không ngờ lại sắc bén như vậy.

Ở nơi cao bốn mét mấy đối với Ninh Khinh Tuyết tuy là không thấp nhưng có sự trợ giúp của con dao rất nhanh cô đã trèo lên được.

Trên cây tổng cộng chỉ có năm quả, trừ hai quả có chút đỏ ra ba quả còn lại đều màu xanh.

Tuy đã hái được năm quả, nhưng Ninh Khinh Tuyết không biết mấy quả này có thể ăn không, cô lại chưa hề nhìn thấy loại quả này, có chút giống quả đào, nhưng mà quả đào dại thì hôm qua Ninh Khinh Tuyết đã ăn rồi, không giống như vậy.

Cô lấy một quả cắn một miếng có chút ngọt ngọt chan chát, mùi vị không tệ, xem ra nước không ít, mà đã ăn một miếng còn muốn ăn thêm mấy miếng nữa, Ninh Khinh Tuyết biết mình rất đói, cô nhịn không ăn mấy quả còn lại mà để qua một bên.

Một lát sau cô cảm thấy mình không sao cả có nghĩa là quả không có độc. Cô mới cầm mấy quả đó đến bên cạnh Diệp Mặc, nhẹ nhàng đỡ hắn lên, cũng giống như hôm qua không ngừng ấn vào lồng ngực của hắn.

Quả nhiên qua một lúc Diệp Mặc tỉnh dậy, có chút áy náy nhìn Ninh Khinh Tuyết một cái không nói gì, Diệp Mặc cũng biết lúc này mình đang mất rất nhiều máu, nếu không có cách khôi phục chân nguyên hậu quả sẽ rất khó lường.

-Anh đã dậy rồi, mau ăn chút đi, em đoán anh bây giờ thiếu nước.

Ninh Khinh Tuyết vui mừng lấy ra mấy quả đưa cho Diệp Mặc.

Diệp Mặc biết mình bây giờ không ăn gì là không được, hắn cầm một quả bỏ vào miệng, rất nhanh cảm thấy được mấy quả này nước rất nhiều, mà hạt thì nhỏ.

-Em lấy ở đâu ra thế? Vị của mấy quả này rất ngon, em ăn rồi chưa?

Diệp Mặc cảm thấy đã khôi phục chút sức lực, mừng rỡ hỏi. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: t.r.u.y.e.n.y.y chấm c.o.m

-Em đã ăn xong rồi, chỉ là em không thích mùi vị này thôi, anh ăn đi, ở đây còn bốn quả.

Ninh Khinh Tuyết lấy bốn quả còn lại đưa cho Diệp Mặc.

Diệp Mặc nhìn vào bờ môi của Ninh Khinh Tuyết, dường như đúng là có ăn qua, mới yên tâm ăn hết mấy quả còn lại, nhưng đến lúc hắn ăn đến quả thứ năm mới phát hiện quả này hình như đã bị cắn một miếng, Diệp Mặc ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Ninh Khinh Tuyết.

Thấy Diệp Mặc hướng về mình Ninh Khinh Tuyết vội nói;

-Lúc nãy em đã ăn mấy quả, vị của quả này em không thích lắm, mới cắn một miếng đã không muốn ăn, anh sẽ không chê chứ?

Diệp Mặc hình như đã hiểu ra cái gì, khẽ mỉm cười, không nói gì nữa. Tuy hắn biết Ninh Khinh Tuyết đã ăn mấy quả, nhưng hắn biết Ninh Khinh Tuyết nhất định không phải không thích loại quả này, vì loại quả này tuy có chút chát nhưng mùi vì không tệ.

Nhưng hắn không chậm trễ nửa, vì nếu hắn không khôi phục sức lực ở đây thì thật là nguy hiểm.

Thấy Diệp Mặc ăn hết năm quả, Ninh Khinh Tuyết thở phào cô đứng lên nói:

-Em đi tìm nữa xem có cái gì có thể ăn không….

Vừa mới nói xong câu này, thiếu chút nửa ngã nhào xuống, cô biết mình có lẽ là kiệt sức, thêm vào đó lại nhức đầu và đói, đã không thể kiên trì thêm nữa.

Ninh Khinh Tuyết quay sang nhìn Diệp Mặc lộ ra một nụ cười như không có việc gì, cô muốn tìm một nơi nghỉ ngơi, nhìn cây cao bảy tám mét kia xem có thể trẻo lên đó không.

Diệp Mặc chậm rãi đứng lên, nắm chặt bả vai của Ninh Khinh Tuyết, có chút áy náy nói:

-Xin lỗi, Khinh Tuyết, tuy anh không biết sao em lại biết anh ở đây, nhưng anh nghĩ có thể là anh đã liên lụy đến em.

Ninh Khinh Tuyết run rẩy một chút, chậm rãi quay đầu lại, đây là lần đầu tiên Diệp Mặc nói chuyện nhẹ nhàng như vậy với cô, cô không kìm nổi sự bàng hoàng và tha thiết trong lòng, xoay người nhào vào trong lòng của Diệp Mặc:

-Diệp Mặc, em…em…

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #202


Báo Lỗi Truyện
Chương 202/2272