Chương 197: Vòng tay của ai đáng giá hơn.


Ninh Khinh Tuyết chú ý đến thanh niên xấc xược kia, cau mày.

Tô Tĩnh Văn nhìn ra, vội nói:

- Anh Uý Tranh, đây là Ninh Khinh Tuyết bạn thân của em, đây là Uý Tranh, anh họ mình, người mà mình vừa nói với cậu.

Ninh Khinh Tuyết gật đầu. Nếu không phải cô ấy chưa hỏi xong thì cô cũng định đi khỏi đó rồi.

- Xin chào, tôi là Tạ Uý Tranh, anh họ của Tĩnh Văn, rất vui được làm quen với cô.

Tạ Uý Tranh cũng thấy sự thất lễ của mình, liền giơ tay ra, cười với Ninh Khinh Tuyết.

Theo anh ta thấy thì Ninh Khinh Tuyết không phải xuất thân từ gia đình phú quý gì cả, có thể nhìn ra từ việc ăn mặc, trang điểm của cô. Anh ta thực sự rất vui khi được làm quen với người xinh đẹp như cô, câu này không phải là lời nói dối.

Ninh Khinh Tuyết lại nhíu mày, cầm cốc café vừa được mang đến lên uống một ngụm. Tạ Uý Tranh hơi lúng túng, chậm rãi thu tay về. Anh ta không ngờ người con gái này lại bất lịch sự như vậy. Cho dù là thế nào, đã là bạn của Tô Tĩnh Văn, cứ cho là nể mặt Tô Tĩnh Văn thì cũng không thể đối xử với anh ta như thế chứ.

Tuy vẫn cười nhưng nụ cười của Tạ Uý Tranh đã có chút miễn cưỡng.

Tô Tĩnh Văn vội nói:

- Anh, anh muốn uống gì, em gọi giúp anh.

- Hừ, tuỳ em, Tĩnh Văn, tối nay bên chỗ bạn anh có dạ vũ, chúng ta cùng đi nhé?

Tạ Uý Tranh tối nay đến là muốn mời Tô Tĩnh Văn tham gia dạ vũ. Nói xong anh ta còn nhìn Ninh Khinh Tuyết, nếu Tô Tĩnh Văn mời Ninh Khinh Tuyết cùng đi thì quá tốt.

Tô Tĩnh Văn biết tính cách của Ninh Khinh Tuyết, đừng nói anh họ của cô ấy chỉ là một lưu học sinh Mỹ đã về nước, cho dù là con trai của Chủ tịch tỉnh thì Ninh Khinh Tuyết vẫn như vậy. Cô cũng biết một chút về việc của Ninh Khinh Tuyết. Tống Thiếu Văn là thiếu gia nhà Tống gia, một trong năm gia tộc lớn của Yến Kinh mà cô cũng không thèm để ý chứ đừng nói là Tạ Uý Tranh.

Thậm chí ngay cả hỏi cũng chưa hỏi Ninh Khinh Tuyết, Tô Tĩnh Văn đã lắc đầu nói:

- Em không đi đâu, tối nay em có chút chuyện.

- Tĩnh Văn, em không đi sao được? Em không đi thì anh ngay cả một bạn nhảy cũng chả có. Như thế thì thật mất mặt. Tĩnh Văn, hôm nay nhất định phải giúp anh một lần, nhất định phải đi.

Tạ Uý Tranh vội vàng nói.

Tô Tĩnh Văn lại lắc đầu:

- Anh biết em không thích khiêu vũ mà, hơn nữa trước giờ em chưa từng nhảy với con trai, thôi đi mà. Hơn nữa anh cũng đẹp trai như thế còn sợ không có bạn nhảy ư…

- Tĩnh Văn, trước đây em toàn đi theo anh. Thế mà lần này anh quay lại, em chỉ giúp anh việc ở trong công ty. Đến cả việc hẹn hò như thế này em cũng từ chối. Em thật là làm anh mất mặt, anh thấy em thay đổi quá nhiều rồi đấy.

Tạ Uý Tranh nói như có chút cảm thán.

Tô Tĩnh Văn cười hì hì, nói:

- Anh họ à, anh nghĩ nhiều rồi. Em vẫn là em trước đây, chỉ là em không thích nơi đó mà thôi. Hơn nữa trước đây là lúc em còn nhỏ mà, bây giờ em đã lớn rồi, tất nhiên là không thể giống nhau được rồi. Anh quay về mở công ty của anh em cũng rất vui.

Ninh Khinh Tuyết có mấy lần muốn đứng dậy đi khỏi đó nhưng việc của cô hôm nay vẫn chưa nói xong, bây giờ mà đi cũng không thích hợp lắm. Cô thấy tên Tạ Uý Tranh này thật sự rất đáng ghét. Cứ cho anh ta đến tìm em họ anh ta thì cũng không thể chờ cô nói xong rồi hãy tìm sao. Rõ ràng biết em họ anh ta có bạn đang ở bên cạnh mà vẫn đến tìm. Đúng là người không biết phép lịch sự mà. Cô không biết là trong mắt đối phương, cô cũng là người bất lịch sự.

Trên mặt Tạ Uý Tranh không còn nụ cười như lúc mới đến nữa. Anh ta vừa đến là bị người ta từ chối bắt tay, lại còn bị em họ mình từ chối, trong lòng rất là không vui. Bây giờ thấy Tô Tĩnh Văn nói như vậy, bất đắc dĩ đành nén lại chủ đề đó, lấy ra một hộp màu đỏ đưa cho Tô Tĩnh Văn nói:

- Tĩnh Văn, cái này là anh đặt theo yêu cầu đấy, tặng cho em.

- Đây là cái gì? Truyện được copy tại TruyệnYY.com

Tô Tĩnh Văn nhìn cái hộp tinh xảo này, hỏi một cách kì quái.

Mặt Tạ Uý Tranh đã lấy lại nụ cười, nhìn Tô Tĩnh Văn nói:

- Mở ra xem là biết mà.

Tô Tĩnh Văn đúng là bị bộ dạng thần bí của Tạ Uý Tranh làm cho mơ hồ. Cô giơ tay mở hộp trước mặt. Bên trong có một vòng tay tinh xảo, chân châu ngọc bên trên trơn bóng vô cùng, chỉ cần nhìn độ tinh khiết là đã biết, từng hạt ngọc châu này đều giá trị xa xỉ.

- Vòng tay?

Tô Tĩnh Văn lặp lại một câu. Tạ Uý Tranh cười,

- Đúng thế, thấy tay em đeo cái vòng cũ rích kia, mà lại chỉ có hai hạt trân châu thô ráp nên đặc biệt tặng em một cái. Chắc chắn là em không có thời gian đi mua đâu nhỉ. Nào, đeo lên thử xem nào.

Tô Tĩnh Văn cười, đóng hộp đó lại, nói:

- Anh Uý Tranh, thật sự cám ơn anh đã tặng em vòng tay đẹp như thế này.

- Không có gì đâu, chỉ cần em thích là được. Thử đi xem nào.

Tạ Uý Tranh thấy Ninh Khinh Tuyết nhìn chằm chằm vòng tay của anh ta tặng Tô Tĩnh Văn, sau đó lại nhìn chằm chằm cổ tay Tô Tĩnh Văn, cười thầm. Cái cô Ninh Khinh Tuyết này chắc chắn cũng thích vòng tay này rồi, đến lúc nào đó mình cũng mua một cái đến tặng cô ta.

Nụ cười của Tô Tĩnh Văn có chút miễn cưỡng, đành nói:

- Anh à, bây giờ em đang đeo một chiếc rồi, cái này của anh, em cứ cất đi sau này hãy nói.

- Tĩnh Văn, vòng tay đó của em nhìn thật sự là trông rất thô ráp mà. Hơn nữa trên chỉ có hai hạt trân châu, đeo trên tay đúng là không hợp với em. Em đổi cái khác đi, anh thấy vòng tay này mới xứng với em. Nào, thử đi.

Nói xong, Tạ Uý Tranh chủ động giơ vòng tay lên đưa cho Tô Tĩnh Văn.

Ninh Khinh Tuyết đã thấy vòng tay mà Tô Tĩnh Văn đeo, cũng giống với chiếc vòng tay mà cô đang đeo, cũng chỉ còn lại có hai hạt trân châu. Rõ ràng là Tô Tĩnh Văn cũng đã từng gặp chuyện, hơn nữa còn dùng một hạt trân châu rồi. Cô hơi thất vọng, nếu Tô Tĩnh Văn thật sự không thích hai hạt trân châu còn lại thì cô nhất định sẽ lấy nó. Bây giờ xem ra Tô Tĩnh Văn rất có thể có liên quan đến ngọc châu.

- Nhưng anh à, em cảm thấy vòng tay này rất tốt, tạm thời không muốn đổi.

Tô Tĩnh Văn thật sự là không thể chối từ thịnh tình đó, chỉ đành nói như năn nỉ.

Vốn nghĩ Tô Tĩnh Văn ngại cảm ơn Uý Tranh, cuối cùng bây giờ cũng hiểu ra, Tô Tĩnh Văn thật sự không muốn đổi.

Mà cũng không phải là chuyện ngại, nghĩ đến đây, vẻ mặt anh ta bắt đầu lúng túng.

Dường như nhìn ra sự lúng túng của anh họ, Tô Tĩnh Văn vội vàng nói:

- Anh à, trước tiên không nói những cái này nhé, em gọi chút điểm tâm qua đây, tối qua em còn chưa ăn gì cơ. Khinh Tuyết, cậu muốn ăn gì?

Ninh Khinh Tuyết vẫn không nói gì, Tạ Uý Tranh lại tiếp lời:

- Tĩnh Văn, em nói thật với anh, vòng trên tay em đó có phải là ai đó tặng em không, rất đáng giá sao?

Tô Tĩnh Văn nhìn Ninh Khinh Tuyết một cách ngại ngùng. Tuy thấy anh họ không nên hỏi những câu như thế ở đây nhưng nếu Tạ Uý Tranh đã hỏi rồi thì cô chỉ đành trả lời:

- Đúng thế, là bạn thân tặng.

- Thế có phải nó còn có giá trị hơn rất nhiều so với cái vòng tay anh tặng không?

Tạ Uý Tranh đã cảm thấy một loại cảm giác khó chịu khó có thể hình dung nổi nhưng anh ta vẫn muốn hỏi rõ ràng.

Tô Tĩnh Văn chần chừ nhìn vòng tay Tạ Uý Tranh tặng, hồi lâu sau mới nói:

- Có lẽ là quý giá hơn một chút, nhưng…

Tô Tĩnh Văn biết phải giải thích thế nào với Tạ Uý Tranh. Cô nói cái quý giá hơn là vòng tay mà Diệp Mặc tặng, bàn về giá trị mà nói thực sự là đáng giá hơn rất nhiều so với cái mà Tạ Uý Tranh tặng.

Nhưng Tạ Uý Tranh lại hiểu nhầm ý của Tô Tĩnh Văn, anh ta tưởng người mà Tô Tĩnh Văn nói trong lòng của cô ấy quan trọng hơn anh ta rất nhiều. Nghĩ thế, cho dù Tạ Uý Tranh có rộng lượng, sắc mặt cũng bắt đầu khó coi.

Tô Tĩnh Văn lập tức phát hiện ra sắc mặt của anh họ có chút không vui, vội vàng nói:

- Anh họ, anh đừng nghĩ nhiều mà. Em thực sự là quen đeo dây này rồi, tạm thời không muốn đổi.

Tạ Uý Tranh bỗng mỉm cười, sắc mặt lại bình thường, sau đó nói:

- Em họ, người tặng em vòng tay này là bạn trai em à? Em có bạn trai lúc nào mà anh không biết, lần sau đưa cậu ta đến để anh xem.

Nghe xong lời của Tạ Uý Tranh, Tô Tĩnh Văn vội vàng xua tay nói:

- Anh họ, anh đừng có nói lung tung. Anh ấy không phải là bạn trai em, chỉ là bạn chơi được thôi.

Nói xong Tô Tĩnh Văn còn theo bản năng nhìn Ninh Khinh Tuyết. Tuy biết quan hệ giữa Ninh Khinh Tuyết và Diệp Mặc không phải rất hoà hợp nhưng Tô Tĩnh Văn vẫn sợ Ninh Khinh Tuyết hiểu lầm. Tạ Uý Tranh thì lại cười nhạt, nói:

- Em nói em không thích nhảy, trước giờ chưa từng khiêu vũ với nam sinh. Lần trước trong sinh nhật em, hình như em đang khiêu vũ với một nam sinh mà. Chả nhẽ vòng tay này là cậu ta tặng sao? Còn nữa, em toàn nói xe của em không thích chon nam giới ngồi, em có thể chắc chắn nói một câu là người tặng em vòng tay chưa từng ngồi xe của em không?

Tô Tĩnh Văn lập tức không còn nụ cười vừa nãy nữa. Trong ấn tượng của cô, Tạ Uý Tranh luôn là người anh trai luôn bảo vệ cô nhưng anh ấy lại điều tra chuyện của mình, điều này làm cô khó mà buông xuôi được, thậm chí còn dùng loại ngữ khí này nói chuyện với cô. Lần đầu tiên cảm thấy người anh họ nhiều năm không gặp đã không còn là người như trước đây nữa.

- Xin lỗi em, Tĩnh Văn, anh hơi kích động. Nhưng đến việc đi tham dự vũ hội với anh, em cũng từ chối, đây không phải để họ cười nhạo anh sao. Lần này anh quay về, cố ý ở lại Ninh Hải, anh nghĩ chắc là em hiểu…

Tạ Uý Tranh đã chẳng quan tâm Ninh Khinh Tuyết ở bên cạnh nữa rồi. Bất luật là có theo đuổi Ninh Khinh Tuyết hay không, thì anh ta cũng sẽ không bỏ qua cho Tô Tĩnh Văn.

Tô Tĩnh Văn không ngờ Tạ Uý Tranh lại kích động như vậy. Nói chuyện thậm chí không thèm để ý tí nào đến Ninh Khinh Tuyết. Cô hơi không thoải mái, nếu nói người khác thì thôi, đằng này người anh ấy nói chính là Diệp Mặc.

- Anh họ, anh nói không sai, em vẫn đối với anh như trước kia. Trong tim em thì anh vẫn là anh họ của em. Anh có thể ở lại Ninh Hải, em và mẹ đều rất vui nhưng anh ở lại Ninh Hải chả nhẽ còn nguyên nhân khác sao? Còn nữa, anh Uý Tranh, em thích nhảy với ai, thích cho ai lên xe của em đây chắc là quyền tự do của em. Anh Uý Tranh, hình như anh thay đổi không ít đâu.

Tô Tĩnh Văn thở dài, thầm nhủ chả hiểu sao lại có chút không thoải mái.

Ninh Khinh Tuyết đứng dậy,

- Tĩnh Văn, tớ đi đây, chờ khi nào rảnh thì tớ lại gọi điện cho cậu nhé.

Cô thật sự là không chịu nổi sự dài dòng của Tạ Uý Tranh.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #197


Báo Lỗi Truyện
Chương 197/2272