Chương 193: Sinh tử một đường.


Diệp Mặc biết mình đã bị Biên Pha phát hiện ra, có ẩn náu thêm cũng không có tác dụng gì, hắn đứng ra từ phía sau hòn đá.

Tuy Biên Pha biết là phía sau có người đang ẩn náu nhưng lúc Diệp Mặc đứng ra, anh ta cũng ngạc nhiên một chút, anh ta không ngờ rằng Diệp Mặc lại trẻ như vậy, xem ra chỉ chừng hai mươi đổ lại.

- Cậu từ đâu đến?

Biên Pha quan sát Diệp Mặc một lượt rồi hỏi

Lúc nãy nếu không phải tên tóc dài nói anh đang theo dõi ông ta thì anh có lẽ sẽ không phát hiện ra Diệp Mặc, tên tóc dài cũng thuộc dạng óc heo, theo dõi mà lại có thể theo dõi từ phía trước à.

Lúc nãy sở dĩ anh có thể giết hai người trong khoảng thời gian ngắn là vì lợi dụng sự sợ hãi của hai người họ về tài nghệ của anh, nếu hai người họ thật sự cùng nhau liều mạng xông lên, cứ cho là cuối cùng anh vẫn giết được hai người họ nhưng chắc chắn sẽ không dễ dàng như vậy. Mà người thanh niên trước mặt có thể theo dõi hai người đó mà không bị phát hiện thì có thể thấy thân thủ có lẽ cũng không tầm thường, cho nên thấy Diệp Mặc trẻ tuổi như vậy nên anh ta mới cảm thấy ngạc nhiên.

Diệp Mặc so sánh đao pháp của Biên Pha và người đàn ông gặp ở trước sân nhà họ Diệp thì phát hiện đao pháp của Biên Pha đã đạt đến cảnh giới khác, so với người đàn ông mà hắn gặp lúc đầu không chừng còn cao tay gấp mấy lần.

Hắn thật sự không muốn phải giao đấu với người như vậy, nếu có giao đấu thì Diệp Mặc cũng không muốn phải giao đấu ở đây, nhưng hắn biết gặp được Biên Pha ở đây còn nghe nói đến "Hồng diệp nam thị" thì dựa vào sự tàn ác của Biên Pha chắc chắn sẽ không cho hắn ung dung rời khỏi nơi này.

- Nếu tôi nói tôi tới Thần Long giá du lịch thì anh có tin không?

Diệp Mặc liếc nhìn xung một lát, ở đây rất khó chạy thoát, trừ đường lên núi ra thì những chỗ khác đều là vách đá.

Biên Pha cười mỉm, mặt không chút biểu hiện nói

- Tôi tin, có điều chuyện này không có tác dụng gì cho cậu cả, xem đao của tôi đây.

Lời vừa dứt, thanh đao trên lần nữa tạo thành một quần sáng trắng càn quét về phía Diệp Mặc, cứ cho là Diệp Mặc phản ứng được thì cũng không thể trong thời gian đầu có thể cảm giác được đao của anh ta đã chém ra.

Sắc mặt Diệp Mặc biến đổi, thân người xoay gấp mấy lần mới có thể thoát khỏi một đao nguy hiểm này. Còn ánh sáng quét về phía chỗ lúc nãy mà Diệp Mặc đứng tạo ra một dấu vết rất sâu, có thể tưởng tượng nếu như một đao lúc nãy chém trúng Diệp Mặc thì hắn đã bị phân ra hai mảnh rồi.

Diệp Mặc đứng xa về phía đỉnh núi, nhìn chăm chăm vào Biên Pha nhưng con mắt từ đầu đến cuối đều tập trung vào chuyển động tay của anh ta, hắn không ngờ rằng loại người như Biên Pha khi đối phó với một người không quen biết như hắn lại phải dùng đến thủ đoạn đánh lén, có điều nếu có như vậy thì hắn cũng không tức giận gì, đối với hắn trong lúc chiến đấu bất luận dùng thủ đoạn gì chỉ cần giết được đối phương thì xem như đã thắng.

Có điều Diệp Mặc đối với Biên Pha lại càng e sợ hơn, con người này không những lợi hại mà còn bất chấp thủ đoạn hơn nữa cũng không xem thường đối thủ nào cả. Có thể nói Biên Pha là một đối thủ khó đối phó nhất mà hắn đã gặp, có thể hôm nay trên đỉnh vách đá này chính là nơi chôn thây của Diệp Mặc.

- Khá lắm, còn tránh được một đao này

Ánh mắt của Biên Pha lộ chút kinh ngạc, có điều nhanh chóng trở lại bình thường, sau câu nói đó, thanh trường đao trên tay lại lần nữa hóa thành luồng sáng trắng hướng về phía Diệp Mặc.

Diệp Mặc luôn chú ý đến động tác của Biên Pha, thấy anh ta động thủ lần nữa, biết được mình không có vũ khí là một thiệt thòi lớn, chưa cần nói đến tài nghệ của Biên Pha cao hơn hắn, cứ cho là ngang tài ngang sức mà không có vũ khí thì muốn chiến thắng Biên Pha cũng rất khó. Cách duy nhất chính là tìm cơ hội chạy xuống đỉnh vách đá để thoát thân.

Lần chém này của Biên Pha không phải là một đao mà là bảy đao, bảy đao kết thành một dải, phong tỏa hết bốn hướng chạy thoát thân của Diệp Mặc.

Diệp Mặc tiện tay lấy ra cây roi dài của Nhàn đạo nhân, có thể khẳng định, nếu không phản xạ thì cho dù là mấy cái Diệp Mặc cũng sẽ chết, cứ cho là kịp phản xạ thì một luồng đao phát ra thì cây roi dài trên tay Diệp Mặc cũng đứt thành mấy khúc, còn phần roi còn lại so với thanh trường đao của biên pha cũng không dài hơn là mấy.

Cây roi dài này của Nhàn đạo nhân cũng được xem là một loại vũ khí công kích có chất liệu tốt nhưng dưới lưỡi đao của Biên Pha thì cũng giống như những loại da bình thường, vẫn bị chém thành từng đoạn.

Nếu không phải có sợi roi da này đỡ lấy mấy đao thì Diệp Mặc lúc này có lẽ đã bị chém đứt đoạn rồi. Có thể nói từ lúc bắt đầu cho đến bây giờ Diệp Mặc chỉ bị Biên Pha đánh tới tấp, quần áo trên người hắn đã bị chém tới tơi tả cả, bắp thịt săn chắn cũng bị nhiều nhát chém, nhìn rất đáng sợ.

Nhưng Diệp Mặc biết, đây chỉ là lần công kích đầu, con người Biên Pha này thật quá đáng sợ. Chênh lệch có một bậc chẳng lẽ lại có sự khác biệt xa đến vậy? Nếu hắn vẫn đang luyện khí tầng thứ hai thì sớm đã bị giết chết rồi. Nếu bây giờ Diệp Mặc không tìm cách chạy trốn thì cuối cùng hắn chỉ có một con đường chết.

Biên Pha công kích lần hai, chưa thể giết được Diệp Mặc, anh ta dừng tay lại rồi nhìn một cách lạnh lùng, nhìn chằm chằm Diệp Mặc một hồi lâu rồi hỏi

- Rốt cuộc cậu là ai mà lại có thể tránh được liên hoàn thất đao của tôi? Còn cái roi dài của cậu từ đâu mà có? Nói.

Diệp Mặc cười lạnh, tuy Biên Pha lợi hại hơn hắn rất nhiều nhưng anh ta cũng không phải cái gì cũng biết, lúc nãy cái roi dài của Nhàn đạo nhân đã bị anh ta chém đứt có điều hắn đã tìm thấy nhược điểm của Biên Pha.

Biên Pha nhất định chỉ nâng cấp chưa được bao lâu, liên hoàn thất đao của anh ta tuy lợi hại nhưng giữa mỗi đao lại có một khoảng cách nhỏ, mà khoảng cách nhỏ này lại cho Diệp Mặc một tia hy vọng, nếu không có khoảng cách này thì cho dù Diệp Mặc có cây roi dài thì cũng bị anh ta giết. truyện được lấy tại t.r.u.y.ệ.n.y-y

- Ít nói lời dư thừa đi, muốn đánh thì đánh

Diệp Mặc bình ổn lại chân khí, trong lòng lên kế hoạch tìm cách làm cách nào lợi dụng sức đao của mình để cho anh ta trở tay không kịp, sau đó thừa dịp chạy thoát than.

- Được, tôi xem thử cậu có thể kéo dài được bao lâu

Biên Pha hừ một tiếng lạnh lùng, trường đao trên tay biến hóa lần nữa, tạo thành một luồng sang trắng, người và đao đều xông về hướng Diệp Mặc.

- Ninh Khinh Tuyết, cô đang xem gì vậy?

Giờ đã nửa đêm rồi, hướng dẫn viên Thúy Linh phát hiện ở nơi xa xa Ninh Khinh Tuyết nhìn chằm chằm vào một hòn đá lớn, cô chạy qua hỏi

- Cô nhìn xem cái này

Ninh Khinh Tuyết chỉ vào tảng đá to nhất nói với giọng kinh ngạc

- Ý \… thì ra là bóng của hai người đang đánh nhau, chuyện gì xảy ra vậy nhỉ? Thần Long Gía cũng có thành phố ảo ảnh trên biển? Không đúng, đã dừng lại rồi.

Thúy Linh nói tới đây thì thấy bóng của hai người đang đấu với nhau đã tách ra, mỗi người đứng một bên.

- Lại đánh tiếp nữa rồi

Thúy Linh lại thấy hai bóng người này lại đánh với nhau thành một chỗ, cô làm hướng dẫn viên mấy năm rồi nhưng trước giờ chưa hề thấy qua tình trạng này.

Thúy Linh quay lại nhìn Ninh Khinh Tuyết một hồi phát hiện Ninh Khinh Tuyết rất chú tâm vào hai bóng người đang đánh nhau này, thần sắc dường như có chút gì đó kích động.

Hướng dẫn viên Thúy Linh không hề chú ý đến mà chỉ nói

- Nếu như ở Vô Lượng Sơn thì tôi chắc rằng mình đang xem một cặp thần tiên đang luyện kiếm dưới ngòi bút của Kim Dung. Chuyện này quả thật rất kỳ lạ, tôi phải kêu mọi người tới xem.

Nói xong Thúy Linh vội vàng đi gọi người

Ninh Khinh Tuyết vẫn nhìn chằm chằm vào hòn đá to nhất có hiện bóng người, tim của cô đang đập loạn cả lên dường như muốn nhảy khỏi lồng ngực, cô đã cảm nhận được một trong hai người là Diệp Mặc, cái thân người và động tác đó, quả thật giống hệt người mà cô vẫn thường mơ thấy trong mộng, chẳng lẽ do cô đã quá nhớ sao?

Nếu không phải lúc nãy Thúy Linh cũng nhìn thấy thì Ninh Khinh Tuyết còn tưởng mình đang bị hoa mắt hoặc là tại cô đang nhớ Diệp Mặc quá nên mới có ảo giác này.

Thành phố ảo ảnh ư? Ninh Khinh Tuyết bỗng nghĩ bóng dáng này không biết có thật là hai người đang đánh nhau không, sau đó mặt trời đã chiếu khúc xạ tới đây?

Bóng hai người đang đánh nhau chiếu trên tảng đá dần dần mờ nhạt, sau đó dần chuyển qua tảng đá lớn bên cạnh, cuối cùng biến mất.

Trái tim của Ninh Khinh Tuyết bắt đầu đập thình thịch, vội vàng lấy chiếc kính viễn vọng đang treo trước ngực nhìn khắp nơi, cô cảm thấy một trong hai người thật sự là Diệp Mặc, thậm chí cô cảm giác được chắc chắn là hắn, dáng người Diệp Mặc đã vô số lần hiện lên trong đầu cô, cô tuyệt đối không nhìn lầm.

Kính viễn vọng của Ninh Khinh Tuyết chưa xem được bao lâu thì lập tức như bị sét đánh, cô thật sự trông thấy ở một ngọn núi xa xa có hai dáng người mơ hồ đang đánh nhau.

Đúng thật, là thật, là anh thật sao Diệp Mặc? Sao anh lại ở đây? Trong lòng Ninh Khinh Tuyết đang gào thét, cô trách mình không thể bay nay đến vách núi kia để giúp Diệp Mặc một tay, nếu có thể nhặt một viên đá ném cho tên đối thủ của Diệp Mặc một cái thì hay quá nhưng cô biết ở đây cách rất xa với đỉnh vách núi mà họ đang đánh, tuy hôm nay ánh sáng rất tốt, sương mù cũng ít, một khi sương xuống cô thậm chí sẽ không nhìn thấy được đâu là đâu nữa.

Ninh Khinh Tuyết cầm lấy kính viễn vọng mà tim đập thình thịch, có điều cô chỉ có thể nhìn thấy bóng hai người trong kính viễn vọng mà không hề có cách nào để giúp cả.

Tuy Diệp Mặc đã tìm được cách tránh được đao pháp của Biên Pha nhưng nhát chém lần thứ ba giáng xuống thì trên người Diệp Mặc lại thêm mấy vết thương, trừ mấy vết roi ra thì Diệp Mặc ngay cả một chút cơ hội trả đòn công kích lại cũng không có.

Cái roi dài trên tay Diệp Mặc đã biến thành đoạn ngắn bằng tay, máu trên ngực men theo hông chạy xuống, thậm chí từ từ thấm vào quần của Diệp Mặc.

Sắc mặt Diệp Mặc đã trở nên trắng bệch, hắn biết nếu tiếp tục như vậy thì một nhát đao kế tiếp sẽ là mạng sống của hắn, có điều tên Biên Pha không những có lực công kích kinh người mà năng lực phòng thủ của anh ta cũng rất đáng sợ, Diệp Mặc đã trải qua ba lần chém mà cũng không tìm được nới để hạ thủ anh ta.

Diệp Mặc biết hắn chỉ có một cơ hội ra tay, nếu bỏ lỡ thì mãi mãi sẽ không có cơ hội trở mình.

Biên Pha thở hơi dài, quần áo trên người anh cũng đồng thời bị cái roi dài của Diệp Mặc đánh tơi tả, thậm chí có thể thấy mấy vết hằn nữa.

- Cậu là một đối thủ tương đối mạnh nhưng cũng chỉ có như vậy, ngày này năm sau sẽ là ngày giỗ của cậu.

Biên Pha bất kể trên người có bao nhiêu vết thương, trường đao trên tay anh ta lại giơ lên lần nữa.

Diệp Mặc lấy cây roi trên tay ném về phía Biên Pha, thân người của hắn bay vọt lên, giống như đã tìm được đường thoát xuống núi vậy.

- Đúng là tự tìm cái chết

Biên Pha thấy Diệp Mặc tháo chạy dữ dội thì lạnh lùng hừ một tiếng, trường đao lần nữa biến thành một luồng trắng hướng về phía Diệp Mặc, thậm chí ngay cả cây roi mà Diệp Mặc vừa ném qua anh ta cũng chẳng thèm ngó ngàng tới.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #193


Báo Lỗi Truyện
Chương 193/2272