Chương 191: Giải sầu.


Lạc Thương.

Ninh Khinh Tuyết không ngờ, cô không ngờ lại nhận được điện thoại của Tô Tĩnh Văn, phản ứng đầu tiên của Ninh Khinh Tuyết khi nhận được điện thoại của Tô Tĩnh Văn chính là, có phải Tô Tĩnh Văn muốn hỏi cô về chuyện của ba viên ngọc không?

Không biết tại sao, Ninh Khinh Tuyết rất sợ Tô Tĩnh Văn sẽ hỏi mình về chuyện ba viên ngọc đó, nếu thực sự Tô Tĩnh Văn muốn chúng, thì cô cũng chỉ có thể cho cô ấy mà thôi.

- Khinh Tuyết, bây giờ cô đang ở cùng một chỗ với Diệp Mặc sao? Tôi muốn nói với Diệp Mặc vài câu.

Giọng nói của Tô Tĩnh Văn có chút gì đó cẩn thận, dường như là sợ Ninh Khinh Tuyết hiểu lầm điều gì đó.

Ninh Khinh Tuyết thở phào nhẹ nhõm, có lẽ Tô Tĩnh Văn còn chưa biết mối quan hệ giữa cô và Diệp Mặc, nhưng cô cũng không muốn giải thích, chỉ nói:

- Không có, tôi và Diệp Mặc không ở cùng nhau. Bạn đang xem tại TruyệnYY - www.truyenyy_com

Tô Tĩnh Văn hình như hơi ngạc nhiên, nhưng cũng nói lại:

- Không phải Diệp Mặc đã ở Lạc Thương sao? Lẽ nào cô chưa gặp anh ấy?

- Diệp Mặc ở Lạc Thương?

Ninh Khinh Tuyết lặp lại câu nói của Tô Tĩnh Văn, trong lòng nghĩ Diệp Mặc đã đến Lạc Thương rồi sao?

- Anh Diệp ở Lạc Thương? Không thể nào

Câu nói này là của Trì Uyển Thanh, cô vừa mới bước vào phòng thì nghe thấy lời của Ninh Khinh Tuyết.

Sau đó Tô Tĩnh Văn còn nói gì đó nữa, Ninh Khinh Tuyết cũng không biết nữa, cô có chút thất vọng cúp máy. Trong lòng vẫn đang nghĩ, Diệp Mặc không thể nào đến Lạc Thương được, Tô Tĩnh Văn chắc đã hiểu nhầm mối quan hệ giữa cô và Diệp Mặc, tưởng rằng Diệp Mặc đang ở cùng mình, nên mới cho rằng Diệp Mặc đang ở Lạc Thương, nhưng Tô Tĩnh Văn tìm Diệp Mặc có chuyện gì thế nhỉ?

Ninh Khinh Tuyết nghĩ đến sinh nhật lần trước của Tô Tĩnh Văn, Diệp Mặc đã cùng nhảy với cô ấy, bỗng nhiên có cảm giác bực bội, một lúc lâu sau mới quay sang nhìn Trì Uyển Thanh,

- Uyển Thanh, tôi nghĩ tôi phải về thôi.

Trì Uyển Thanh gật gật đầu nói:

- Ừ, bố tôi nhất định muốn tôi đi du học ở Anh, muốn đi bộ đội cũng không được. Tôi cũng phải đi, Khinh Tuyết, một mình cô phải biết giữ gìn đấy.

Ninh Khinh Tuyết gật đầu, một lúc lâu sau mới lên tiếng:

- Uyển Thanh, có thể nói cho tôi biết có phải cô cũng thích Diệp Mặc đúng không?

Trì Uyển Thanh nghe thấy những lời này của Ninh Khinh Tuyết, mặt hơi ửng đỏ, nhưng cuối cùng cô vẫn lắc đầu nói:

- Tôi cũng không biết, nhưng tôi rất thích ở cùng anh ấy, khi ở cùng với anh Diệp tôi cảm thấy rất thoải mái, cảm thấy vui vẻ và an toàn. Tôi không biết đó có phải là thích không, nhưng nếu như là thích thì khi nhìn thấy anh ấy ở cùng với người phụ nữ khác tôi phải cảm thấy ghen tuông mới đúng, nhưng khi nhìn thấy dì út của cô ở cùng với anh ấy, tôi lại cảm thấy họ mới thực sự là một đôi, không hề có chút ghen tuông nào.

Nói rồi một lúc lâu sau sắc mặt của Trì Uyển Thanh mới khôi phục lại được bình thường, quay đầu lại nhìn Ninh Khinh Tuyết, nói:

- Khinh Tuyết, cô cảm thấy đây có phải là thích không? Bố tôi cũng cảm thấy cách nghĩ này có chút kì quái, chuyện này mới khiến tôi phải đi Anh. Vốn dĩ tôi rất không muốn đi, nhưng không ngờ lần này mẹ tôi cũng đồng ý rồi.

- Tôi không biết.

Ninh Khinh Tuyết lắc lắc đầu theo bản năng, đến tình cảm của mình đối với Diệp Mặc như thế nào cô cũng còn không biết, làm sao có thể phán đoán được tình cảm của Trì Uyển Thanh?

Trì Uyển Thanh cúi đầu, một lúc lâu sau mới lên tiếng:

- Bà nội tôi từng nói, nếu thích thì nên bắt lấy, để sau này không phải hối hận. Nhưng có thể bà nội tôi cũng không biết, không phải tất cả những thứ mình thích đều nên bắt lấy. Thế nên, lần này bố tôi nói muốn tôi đi, cộng thêm những lời nói của mẹ tôi nữa, mặc dù tôi không muốn đi, nhưng sau chuyện này tôi nghĩ, có lẽ họ đã nói không sai. Hai ngày nữa là tôi đi rồi, hôm nay tôi đến đây nói với cô một tiếng.

- Đúng vậy, tôi cũng nên đi rồi.

Ninh Khinh Tuyết đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi, cô thà rằng ở trong nhà họ Ninh làm một người phụ nữ mạnh mẽ còn hơn là phải mệt mỏi như thế này. Thích thì nên bắt lấy, nhưng có thể bắt lấy được sao?

Trì Uyển Thanh bỗng nhiên ngẩng đầu lên hỏi:

- Khinh Tuyết, cô có thích Diệp Mặc không?

Ánh mắt Ninh Khinh Tuyết có chút thất thần, một lúc sau mới trả lời được:

- Trước đây tôi không biết, nhưng bây giờ tôi nghĩ có lẽ là tôi đã thích anh ấy, tôi không biết chuyện xảy ra lúc nào. Nhưng mọi chuyện đều đã qua rồi... Uyển Thanh, tôi sẽ đi du lịch một chuyến, để giải sầu, khi trở về có lẽ sẽ định cư ở Ninh Hải, cũng có thể tiếp tục làm ở Du Châu, cô mà về thì đến tìm tôi nhé.

- Ừ, cô phải bảo trọng đấy, tôi đi nhiều nhất hai năm là tôi lại về thôi. Sau khi trở về, nhất định tôi sẽ đi tìm cô, có lẽ đến lúc đó, cô đã tìm được mục tiêu sống của mình rồi. Nói không chừng lại yên bề gia thất rồi ý chứ.

Trì Uyển Thanh hiểu rất rõ tâm tư của Ninh Khinh Tuyết, nếu như nói cô đối với Diệp Mặc là thứ tình cảm dựa dẫm và biết ơn, thì Ninh Khinh Tuyết đã thực sự bước vào mộng tương tư đơn phương rồi.

Ninh Khinh Tuyết lắc lắc đầu, cô không tranh luận với Trì Uyển Thanh, cho dù không được ở bên cạnh Diệp Mặc, thì cô vẫn có cuộc sống riêng của mình. Về việc lập gia đình, từ trước đến giờ cô chưa hề nghĩ tới.

...

Tô Tĩnh Văn bỏ điện thoại xuống, cô không ngờ là Ninh Khinh Tuyết và Diệp Mặc lại không ở cùng nhau. Một khi đã như vậy, cô còn muốn đến Lạc Thương nữa không đây?

- Tĩnh Văn, con đang nghĩ cái gì thế?

Mẹ của Tĩnh Văn bước đến, nhìn thấy con gái ngồi ngây người ra, nên lập tức hỏi.

- Không, không có gì, chỉ...

Tô Tĩnh Văn muốn nói cho mẹ nghe, chuyện cô đại sư bán bùa có lẽ ở Lạc Thương.

Mẹ của Tô Tĩnh Văn lại nói:

- Tĩnh Văn, Úy Tranh đã về rồi, vừa mới gọi điện cho mẹ, nó sẽ sớm đến Ninh Hải.

- Thật sao, anh Úy Tranh đã tốt nghiệp rồi sao?

Tô Tĩnh Văn thể hiện sự ngạc nhiên vui mừng. Úy Tranh chính là Tạ Úy Tranh, là người cùng lớn lên bên cạnh Tô Tĩnh Văn, hơn nữa còn luôn là người chăm sóc lo lắng cho cô. Chỉ từ sau khi anh ấy đi Mỹ du học, hai người mới không còn thường xuyên liên lạc với nhau nữa, lần gặp mặt gần đây nhất của hai người cũng phải cách đây hai năm rồi, là lúc Tô Tĩnh Văn cùng mẹ sang Mỹ để chữa bệnh cho bà.

Cho nên nghe đến việc Tạ Úy Tranh quay về, phản ứng đầu tiên của Tô Tĩnh Văn là vui mừng.

- Xem ra con rất vui mừng, lần này Úy Tranh về sẽ không đi nữa, nó sẽ phát triển sự nghiệp ở Ninh Hải, đến lúc đó con phải giúp nó nhiều nhiều nha.

Mẹ của Tô Tĩnh Văn biết rõ là con gái mình rất có thiện cảm với Tạ Úy Tranh.

- Đúng rồi mẹ ơi, con quên mất chưa nói với mẹ, lần trước người bán bùa cho con hình như xuất hiện ở Lạc Thương,, rất có thể con quen biết anh ta.

Tô Tĩnh Văn mặc dù biết Diệp Mặc chính là người đó, nhưng chưa gặp mặt nên cô cũng chưa dám khẳng định một trăm phần trăm với mẹ.

- Thật vậy sao, Tĩnh Văn. Nếu như người đó thực sự ở Lạc Thương, nhất định chúng ta phải mời anh ta về mới được.

Mẹ Tô Tĩnh Văn lộ vẻ vui mừng và kinh ngạc.

- Vâng, nhưng cũng không chắc lắm, cũng có thể là anh ta chỉ đi ngang qua Lạc Thương thôi, ay...

Tô Tĩnh Văn nghĩ đến khuôn mặt cười của Diệp Mặc, rồi vô thức vuốt ve lấy sợi dây xích thô ráp mà cô đang đeo trên tay, có chút gì đó thất thần.

...

Ba ngày sau, Ninh Khinh Tuyết đã tới Du Châu, cô chỉ ở hai ngày ở Du Châu, rồi lại đi du lịch cùng một đoàn du lịch khác. Bởi Lý Mộ Mai có quan sát cô, Lam Dụ thì cũng hiểu biết chút ít về tâm tư của con gái, chỉ có thể thở dài, để mặc cô. Đợi sau khi cô hết buồn, cũng có lẽ cô ấy có thể trở lại cuộc sống như trước đây.

Vốn dĩ tưởng rằng nhà họ Tống không có người đến quấy rối, Ninh Khinh Tuyết sẽ rất nhanh lấy lại được tinh thần. Nhưng bây giờ điều khiến Lam Dụ thất vọng chính là, con gái mình đã không thể nào lấy lại được tinh thần như trước kia nữa rồi, hơn nữa còn càng ngày càng tỏ ra buồn bực không vui, có lẽ để cho nó đi giải sầu cũng là một chuyện tốt.

Đoàn du lịch mà Ninh Khinh Tuyết tham gia lần này là đoàn du lịch do một tổ chức khá uy tín tổ chức, mặc dù cô muốn đi một mình, nhưng từ sau khi cô trải qua chuyện ở Lưu Xà, nên cô biết thế giới này vốn không hề an toàn như nó vẫn thể hiện.

"Du lịch Thần Châu" là công ty du lịch lớn nhất ở Du Châu, hơn nữa cũng là một trong những công ty có tiếng tăm trong nước về du lịch, điều khiến "Du Lịch Thần Châu" trở nên khác biệt với những công ty du lịch khác đó là những địa điểm du lịch của "Thần Châu" đều do du khách tự đề xuất, sau đó mới bố trí lộ trình.

Đặc điểm này rất mới mẻ, nhưng vẫn mang chút mạo hiểm, nhưng thực lực của "Thần Châu" rất mạnh, về mặt an toàn cũng không có gì đáng ngại, bởi công ty du lịch này còn có cả trực thăng làm nhiệm vụ cấp cứu, điều duy nhất khiến du khách e ngại đó là giá cả rất cao. Tuy nhiên đối với người có tiền thì giá có cao một chút cũng không sao, bởi nếu muốn đi du lịch thì đương nhiên là phải suy xét đến vấn đề an toàn rồi, giá có cao thì cũng là chuyện bình thường thôi.

Tuy rằng Ninh Khinh Tuyết muốn đi sang Tây Tạng du ngoạn một chuyến, nhưng công ty du lịch này lại chưa có kế hoạch đi Tây Tạng, bọn họ đã định ra kế hoạch đi Thần Long Giá.

Bởi "Du lịch Thần Châu" có thực lực và đội ngũ nhân viên rất khổng lồ, nên giá tiền của bọn họ cũng gấp mấy lần những công ty khác, nhưng vẫn có rất nhiều người đồng ý lựa chọn công ty này.

Lần này tham gia đoàn du lịch của công ty cùng với Ninh Khinh Tuyết tổng cộng có hai mươi hai người, đa số đều là những người rất có thực lực, lại còn có một ông chủ tư nhân nữa. Nhưng chỉ có bảy nữ du khách trong đoàn của Ninh Khinh Tuyết thôi.

Hướng dẫn viên du lịch là một cô gái tên Thúy Linh, hơn hai mươi tuổi, nói năng rất rõ ràng, vẻ mặt và động tác cử chỉ phong phú, bài giới thiệu rất lôi cuốn.

Sau khi đoàn du lịch đi đến đỉnh Thần Nông, nhưng không đi Thần Nông Tế Đàn, Kinh Thiên hay những địa điểm du lịch khác. Mà lại đi vào một khu rừng rậm để tìm dấu vết của người rừng, theo con đường mà công ty đã định sẵn rồi.

Mặc dù nói là vào rừng rậm tìm kiếm người rừng, nhưng kỳ thực tất cả những người trong đoàn du lịch đều biết rằng, đây chỉ là những thứ mà công ty tạo ra mà thôi, đây cũng là điểm mà "Du lịch Thần Châu" khác biệt với những công ty khác, đem lại sự mới mẻ cho du khách.

Điểm hấp dẫn du khách chính là mọi người đến khu rừng rậm này vào lúc chạng vạng, rồi sau đó khu rừng được bao phủ bởi một lớp sương mù, coi như mọi thứ xung quanh đã được sắp xếp, nhưng có quá nhiều điều không thể lường trước được trong khu rừng rậm nguyên thủy của Thần Nông Giá, công ty du lịch cũng không dám để cho du khách tiến vào quá sâu, chỉ dám quanh quẩn ở bìa rừng mà thôi.

Bởi Ninh Khinh Tuyết quá xinh đẹp, nên lúc leo lên ngọn núi nhỏ, có không ít người muốn mang giúp cô balo, mượn cớ để tiếp cận cô.

Tuy nhiên Ninh Khinh Tuyết luôn giữ thái độ từ tốn nhã nhặn, chỉ nói chuyện phiếm với hai người phụ nữ lớn tuổi hơn đi bên cạnh, còn đa số là không nói gì, chỉ lo đeo balo rồi đi thẳng. Dường như cô không phải đến du lịch, mà là để đi bộ, trải qua một khoảng thời gian, mọi người cũng biết được tính cô, nên dần dần cũng không ai làm phiền cô nữa.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #191


Báo Lỗi Truyện
Chương 191/2272