Chương 182: Cảnh cáo.


-Chuyện này, anh Diệp, không phải là anh đã thích Song Song rồi chứ?

Trác Ánh Tình nhìn theo Nhiếp Song Song đi khá xa rồi mới đột nhiên hỏi.

Diệp Mặc nhíu nhíu mày, không nói gì, hắn đang nghĩ rốt cục thì Nhiếp Song Song là người như thế nào, mục đích cô ta đến Hoa Đại là gì? Nếu cô em gái Diệp Lăng không ở Hoa Đại thì cũng không nói gì, nhưng bây giờ Diệp Lăng cũng ở đây, Hoa Đại mà có một người như thế, thật là nguy hiểm.

-Gì nào, thích thì cứ thừa nhận, em đâu có nói gì anh, không chừng em còn có thể giúp anh nữa đấy, sao anh không trả lời tôi, thật là.

Trác Ánh Tình bỗng nhiên bĩu môi nói.

Diệp Mặc cười lạnh nhạt,

-Nếu như cả hai cô mà phải chọn một thì tôi thà thích cô hơn, cũng không thèm thích Nhiếp Song Song đâu.

-Thật sao, anh Diệp, anh thíchem thật sao? Thật là tốt quá, tuy em thích anh không nhiều lắm, nhưng em có thể nói cho chú ba em biết là anh thích em. Ây, anh không biết là chú ba em tôn sùng anh thế nào đâu, nếu biết anh thích em, thì sẽ không còn biết cách nào để tác hợp cho em đâu?

Đột nhiên Trác Ánh Tình vui lên, cứ kéo lấy tay Diệp Mặc không buông.

Diệp Mặc trở tay bắt lấy cổ tay Trác Ánh Tình, chân khí xâm nhập vào cơ thể cô, quả nhiên trong cơ thể cô có một luồng khí lạnh. Hiển nhiên là Song Song đã hạ thủ, cô gái này dù nam hay nữ cũng không tha.

Cổ tay của Trác Ánh Tình bị Diệp Mặc bắt lấy, lập tức la lên "Á" một tiếng. Cô có thể bắt tay Diệp Mặc, nhưng Diệp Mặc thì không thể bắt tay cô. Cô liền vùng tay ra, vội vàng nói:

-Chú Diệp, chú làm thật đấy à, cho dù là thích thì cũng không nhanh đến thế chứ. Tôi vẫn chưa nói là thích chú mà, chú mau buông… Bạn đang xem tại TruyệnYY - www.truyenyy_com

-Im miệng, cô tự cảm thấy thật sự tốt à

Diệp Mặc quát lớn một tiếng, có chút không nói gì. Chân khí của hắn đã vận chuyển vào trong cơ thể Trác Ánh Tình, chớp mắt đã hóa giải hàn khí trong cô, rồi mới buông tay

Trác Ánh Tình còn đang vung vẩy cánh tay thì bị Diệp Mặc la một tiếng, lập tức không dám động đậy nữa. Cô phát hiện mình cũng sợ Diệp Mặc thật đấy chứ.

Đến khi Diệp Mặc buông tay ra, và không làm gì tiếp theo, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng cô cũng sợ hãi nói ngay:

-Ôi, sao em lại có cảm giác thoải mái hơn thế này? Anh Diệp, anh bắt cái nữa đi.

Nói xong Trác Ánh Tình lại chìa cổ tay qua.

Diệp Mặc không hơi đâu nhìn cô ta nói:

-Hãy thu cái móng mèo của cô về đi, tôi không có hứng thú, sau này cảm giác sẽ không tốt như vậy đâu.

-Anh…

Trong lòng Trác Ánh Tình bất mãn, lúc nãy là hắn đã chủ động cơ mà, bây giờ cho hắn bắt hắn cũng không thèm. Nhưng lúc nãy hắn bắt một cái, đúng là cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Cái gì mà tự cảm giác rất tốt, Trác Ánh Tình cô vốn là hoa khôi số hai ở Hoa Đại này mà, cô tự cao là vì muốn sánh với Ninh Khinh Tuyết, cô cũng không cảm thấy xấu hổ.

Diệp Mặc nhìn Đình Đình, cô bé đã gục vào lòng hắn ngủ, hắn mới nói với Trác Ánh Tình:

-Cô về đi, tôi phải vào quán bar có việc. Nhưng có chuyện này tôi muốn nhắc nhở cô, cô coi như là cảnh cáo cũng được.

-Có chuyện gì thế? Chú Diệp, chú nói đi.

Trác Ánh Tình lập tức nói.

-Sau này khi xưng hô với tôi, cô đừng thay đổi lung tung, tôi nghe mệt lắm, đương nhiên đó không phải là điều tôi muốn nói. Chuyện chính là, sau này cô đừng đi chung với Nhiếp Song Song nữa, không tốt cho cô đâu, còn nghe hay không là tùy cô.

Nói xong Diệp Mặc quay người đi ngay.

Trác Ánh Tình đứng ngây ra nửa ngày, nhíu nhíu mày, tại sao hắn ta bảo mình đừng đi chung với Nhiếp Song Song nữa? Con người Nhiếp Song Song không phô trương, vả lại còn là hoa khôi số một nữa, tính tình lại hiền lành.

Càng nghĩ không ra, thì càng không được. Trác Ánh Tình đang muốn gọi Diệp Mặc lại, nhưng không cần nữa rồi, bởi vì có người đã cản hắn lại.

Hai tên cảnh sát đã cản Diệp Mặc lại. Trác Ánh Tình chỉ thấy tên Tần Tấn đang đứng ở xa, thì biết ngay là y đã giở trò.

-Anh hãy lấy chứng minh thư ra xem nào, lúc nãy anh đã ẩu đả trên phố, xin mời theo chúng tôi về sở cảnh sát.

Một trong hai tên cảnh sát cản Diệp Mặc lại nói.

Diệp Mặc đương nhiên cũng nhìn thấy tên Tần Tấn đứng phía xa kia, cười lạnh lùng, hắn biết hai gã cảnh sát này cùng một phe với gã ta, thậm chí là lính của gã.

Nếu như khi còn đang học ở Ninh Hải, thì Diệp Mặc sẽ đi với bọn họ, nhưng bây giờ, Diệp Mặc chỉ cười lạnh lùng rồi nói một câu:

-Cút ngay.

Trác Ánh Tình còn đang định đi đến nói giúp Diệp Mặc vài câu, nhưng bây giờ nghe Diệp Mặc bảo hai tên cảnh sát cút đi, thì cô cuống lên. Cái tên này sao chả biết xử sự thế, không biết bình tĩnh gì cả. Cho dù sau cùng tôi có thể giúp được anh, nhưng chuyện về đồn là không thoát khỏi rồi. Trác Ánh Tình thở dài, cô lấy điện thoại ra, chuẩn bị gọi cho chú ba.

Quả nhiên chữ cút của Diệp Mặc mới vừa nói ra, sắc mặt của hai tên cảnh sát liền thay đổi. Tên cảnh sát lùn chỉ vào Đình Đình trong lòng Diệp Mặc, lại chỉ vào Ánh Tình nói:

-Chúng tôi nghi ngờ anh dụ dỗ bán trẻ con, mà còn bắt thiếu nữ vị thành niên, bây giờ dẫn anh đến cục cảnh sát điều tra, nếu anh có bất kì câu hỏi nào anh có thể đi thiếu nại.

Trác Ánh Tình nghe hai tên cảnh sát nói cô ta là thiếu nữ vị thành niên bị lừa bán, lập tức tức giận xông lên:

-Anh nói láo, anh nhìn sao ra nói bà đây là vị thành niên? Tôi nói cho anh biết, là tôi lừa bán công tử bột, anh bắt tôi à.

Nói xong Trác Ánh Tình ưỡn bộ ngực vốn không nhỏ của mình, lại khoác cánh tay của Diệp Mặc, ý rõ ràng là anh có thể làm gì? Đã quên lúc nãy còn đang nghĩ Diệp Mặc không bình tĩnh nữa.

Sắc mặt đằng xa của Tần Tấn xanh mét, hôm nay không những bị Diệp Mặc đánh, còn nhìn người mình yêu khoác lấy cánh tay Diệp Mặc.

Diệp Mặc bị Trác Ánh Tình khoác lấy cánh tay cũng không ngạc nhiên, dù sao cũng không phải lần đầu tiên làm như vậy, cô ta thậm chí có thể lộ liễu xem xét hạ bộ của mình, còn đâu để ý đến đang khoác cánh tay mình nữa, chỉ là Trác Ánh Tình này thực sự quá táo bạo, bà này bà nọ, cô gái này thoạt nhìn cũng chưa đến hai mươi tuổi.

Quả là, hai tên cảnh sát bị lời nói của Trác Ánh Tình nói đến đỏ cả mặt, tên cảnh sát cao lập tức phản ứng nói:

-Có thể là giao dịch tình dục, cùng đưa đi.

Sắc mặt Trác Ánh Tình thay đổi, lấy điện thoại ra định gọi.

Diệp Mặc đưa tay ra chặn Trác Ánh Tình lại, hắn chỉ lấy cuốn sổ màu xanh để trước mặt tên cảnh sát cao nói:

-Tôi đến tới ba, anh còn không đi thì đi vào tù ngồi đi.

Trước mắt của hai tên cảnh sát là một hình chạm nổi màu đỏ, với nét chữ "tổng huấn luyện viên quân đội đặc chủng "Phi Tuyết", tổng cục bộ đội Hoa Hạ", sợ đến mức toàn thân chảy mồ hôi lạnh.

Cho dù là bà quét dọn của tổng cục quân đội đặc chủng, bọn ho cũng không dám đắc tội, đừng nói là tổng huấn luyện viên "Phi Tuyết", người khác không biết sự lợi hại của danh xưng này nhưng bọn họ là cảnh sát lại biết rất rõ, mà cái dấu chạm nổi kia vừa nhìn thấy là phát ra ánh sáng nhạt, không thể giả mạo được.

Diệp Mặc chưa nói gì hai tên cảnh sát đã liên tục nói xin lỗi sau đó rời khỏi, thậm chí Tần Tấn ở kia cũng không dám qua đó

-Anh Diệp, lúc nãy anh cho bọn họ xem cái gì vậy? Sao có hiệu quả như vậy giúp em làm một cái được không?

Trác Ánh Tình hỏi xong thì biết mình điên rồi, đó rõ ràng là chứng nhận làm cho cảnh sát sợ hãi thì có thể là chứng nhận gì? Rõ là chứng nhận lợi hại của quân đội rồi.

Khóe miệng Diệp Mặc giật một cái:

-Cô có thể về xin chú ba của cô.

Trác Ánh Tình đã hiểu đương nhiên biết Diệp Mặc chế nhạo cô, có chút không vui nói:

-Anh vừa nói em tại sao phải tránh xa Nhiếp Song Song?

Diệp Mặc cười lạnh lùng nói:

-Nhiếp Song Song muốn uống rượu chẳng lẽ gần trường học không có? Lại phải chạy đến quán bar này, Tần Tấn làm sao biết? Cũng đột nhiên xuất hiện ở đây? Cái này quá trùng hợp rồi.

-Ý anh là…

Trác Ánh Tình lập tức hiểu ra, Nhiếp Song Song nghe lời Tấn Tấn lừa cô tới, lỡ cô uống say rồi thì sẽ như thế nào?

Nhưng tại sao Nhiếp Song Song phải làm như vậy? Mình giúp cô ta không ít chẳng lẽ còn cấu kết với Tần Tấn lừa mình lúc bình thường cô ta đều giả bộ sao?

-Tôi đi hỏi Tần Tấn.

Lúc Trác Ánh Tình quay đầu lần nữa Tần Tấn không biết đã đi đâu rồi.

-Không ngờ cô ta là loại người này, thật là sai lầm, tên Tần Tấn cũng là tên chẳng ra gì.

Trác Ánh Tình tức giận nói.

Diệp Mặc đã không nói cho cô biết cái kỳ lạ của Nhiếp Song Song, không có lợi gì với Trác Ánh Tình cả, nhưng cũng nên nhắc nhở cô ta một chút:

-Sau này cô đừng tiếp xúc với cô ta nữa, không có lợi gì cho cô đâu.

-Tiếp xúc thì sao chứ, tôi còn phải tính sổ với cô ta đấy. Hơn nữa, không phải anh cũng muốn lại gần cô ta sao, nếu không anh lấy danh thiếp của cô ta làm gì? Con hồ ly tinh.

Trác Ánh Tình rất bất mãn, rất hiển nhiên là nếu không tìm gặp Nhiếp Song Song thì cô sẽ không hả giận được. Vả lại Nhiếp Song Song đã đột nhiên trở thành hồ ly tinh trong mắt cô, cô quên mất không lâu trước đó, cô còn nói với Diệp Mặc rằng cô ta rất đáng thương.

Diệp Mặc hừ một tiếng, rồi nói:

-Có phải cô cảm thấy bình thường cô ta rất hay ngại ngùng, rất chân thật không? Một cô gái đoan chính lại luôn mang bên mình cái danh thiếp mang nặng mùi vị khiêu khích như thế sao?

Nói xong Diệp Mặc lấy tấm danh thiếp ra phẩy phẩy, sau đó mới tiếp tục nói:

-Tin hay không tùy cô, cô có thể xem những lời tôi nói là vô nghĩa.

Trác Ánh Tình không phải là cô gái ngốc, tuy rằng có lúc phân tích sự việc không toàn vẹn, nhưng không có nghĩa là cô không biết gì hết. Từ lúc Diệp Mặc lấy tấm danh thiếp ra, và chuyện hôm nay Nhiếp Song Song hẹn cô đi uống rượu, và gặp phải Tần Tấn, lại liên kết với những chuyện thường ngày, Trác Ánh Tình đã hiểu, có thể là Diệp Mặc đã nói đúng.

Đột nhiên cô nghĩ đến chuyện hắn bắt lấy cổ tay cô, sau khi buông ra một lần nữa, trong cơ thể cô thay đổi, chẳng lẽ đó cũng liên quan đến Nhiếp Song Song sao?

Trác Ánh Tình đang muốn hỏi Diệp Mặc có phải hay không, thì Diệp Mặc đột nhiên thay đổi sắc mặt, chạy mấy bước xông vào quán bar.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #182


Báo Lỗi Truyện
Chương 182/2272