Chương 146: Không ai có thể uy hiếp tôi.


Thấy Đỗ Đào đã rất tức giận, Diệp Mặc trong lòng cảm thấy buồn cười. với tính cách y chưa đánh đã xem người ta không phải là đối thủ của mình, võ thuật của y cũng tiến triển không tới đâu, có thể chấm dứt tại đây. Nếu hai người trước kia từng đánh nhau, mình không bằng y, y có suy nghĩ vậy thì cũng bình thường.

- Còn nhìn cái gì, lên đây đi, đánh nhanh thắng nhanh, đánh xong tôi còn phải đi chọn lựa vật liệu.

Diệp Mặc thấy giọng điệu của Đỗ Đào, âm thầm lắc đầu. Ở Tu Chân Giới, ban đầu không hiểu gì về đối thủ, nếu một chút sơ sẩy đều toi mạng.

Diệp Mặc là vì có thể nhìn ra bản lĩnh Đỗ Đào nên mới dám lên mặt như thế, Đỗ Đào lại không biết bản lĩnh của Diệp Mặc lại ra vẻ ăn chắc như vậy. Đây thực sự là sự kiêng kị.

Nghe theo lời nói của Diệp Mặc, Đỗ Đào không nói gì, xông lên bỏ luôn màn cúi chào, Diệp Mặc xem như không nhìn thấy, không động tĩnh gì. Loại bản tính như Đỗ Đào, sở trường của y là hai chân, y tranh thủ thời gian ngắn nhất đánh ngã mình, mà không dùng đến quả đấm. Hơn nữa quả đấm của y tuy rằng mang theo quyền nhưng không có lực, lực cũng chỉ ở trên đùi.

Qủa nhiên Diệp Mặc đoán không lầm, Đỗ Đào đấm hai đấm chỉ có điều là đấm trên không, vài đạo quyền còn chưa kết thúc, lực từ đùi của y đá như ra với tốc độ nhanh như gió cuốn.

Diệp Mặc gật gật đầu, Đỗ Đào này thần pháp so với Điểu Cường thì không bằng, nhưng y dùng tốc độ chân của y cũng là mạnh ngang Điểu Cường, chẳng những tốc độ nhanh, hơn nữa sát thương cũng lớn, Diệp Mặc luyện khí đến tầng ba, dùng chân đá đúng hai mươi cái cũng cảm thấy đau. Có thể thấy chân của Điểu Cường mạnh như thế nào.

Tốc độ thân pháp của Đỗ Đào tuy kém hơn Điểu Cường một chút, lực chân của y đá ra cũng kém xa. Hơn nữa Đỗ Đào còn có suy nghĩ không thực tế, y nghĩ chân phải đá trúng Diệp Mặc ở phía sau, đổi chân trái đá bay Diệp Mặc. Diệp Mặc có thể nhìn ra lực chính của y nằm ở chân trái.

Diệp Mặc lắc đầu, hắn không biết đây là ‎‎ý tưởng của Đỗ Đào, nếu có thể đánh thắng được Diệp Mặc chỉ cần dùng chân phải là được. Y muốn đổi chân trái, bởi vì muốn có thế đẹp, người này là một tên sĩ diện. Hơn nữa không hiểu đối thủ, vừa ra tay đã nghĩ đá bay người khác, y thực sự quá đề cao mình.

Cô gái kia luôn luôn bên cạnh Hàn Lão là, thấy Diệp Mặc dưới hư chiêu của Đỗ Đào không hề động đậy, lập tức mí mắt giật một cái. Cô đương nhiên nhìn ra Đỗ Đào ra hư chiêu là giả, nhưng cô cũng không nghĩ tới Diệp Mặc cũng đã nhìn ra. Diệp Mặc còn chưa kịp phản ứng, cô tuyệt đối sẽ không tin tưởng.

Diệp Mặc chẳng những không nhúc nhích, còn nhìn chân trái Đỗ Đào, thậm chí còn lắc đầu. Cô gái này lập tức hiểu được. Diệp Mặc cũng đã nhìn ra ý tưởng của Đỗ Đào muốn đổi hai chân, đá bay Diệp Mặc. Tư thế đẹp như thế này nhưng không hề có tác dụng, hơn nữa đối thủ phải kém hơn y nhiều mới có hiệu quả.

Qủa nhiên Diệp Mặc nhanh mình tránh ra bên cạnh, đánh cũng chưa muốn đánh. Lại nâng chân trái lên đá Đỗ Đào vài cú, thậm chí ngay cả cô gái cũng không thấy rõ động tác của Diệp Mặc, Diệp Mặc đã đổi chân phải, một cái đá văng Đỗ Đào ra xa mấy thước. Động tác Diệp Mặc đánh với Đỗ Đào giống đánh với Điểu Cường, chỉ có điều đánh với Đỗ Đào hắn cảm thấy thoải mái hơn.

Chân của Đỗ Đào cùng với chân của Diệp Mặc đá vào nhau, trong lòng mừng thầm, mình đá cú đá mạnh nhất Diệp Mặc có thể nhận ra, y đang chuẩn bị thời gian mà Diệp Mặc kêu đau, quyết không đổi chân lựa tư thế đẹp đá bay Diệp Mặc. Nhưng y vẫn không làm được, cảm giác đau đớn lan truyền khắp chân phải của y, thậm chí y không thể đá tiếp.

Đỗ Đào trong lòng kinh ngạc, lập tức biết có điều gì không tốt, y muốn lui ra phía sau, nhưng chân phải của Diệp Mặc bay lên, một cú đá vào bụng của y. Đầu óc của y nghe vù vù, thậm chí y không thể tin được mình bị đá bay, động tác giống y suy nghĩ của y.

Thật nhanh, trong đầu Đỗ Đào liền nghĩ đến hai chữ này, tổng cộng y giữ vững chưa đến năm chiêu, đã bị Diệp Mặc đá bay.

Cô gái kia thấy Diệp Mặc đã đem ý tưởng của Đỗ Đào làm ra không sai chỗ nào, chỉ có điều là gọn gàng thậm chí so với Đỗ Đào còn hoàn mỹ. Trong lòng nhất thời động, có ý muốn cùng Diệp Mặc so chiêu. nhưng cuối cùng cô vẫn áp chế nguyện vọng này xuống. Tuy rằng cô khẳng định sẽ không thua Diệp Mặc, nhưng cô không muốn bại lộ thực lực của mình trước mặt mọi người.

Đỗ Đào té trên mặt đất không dậy nổi, Hàn Tại Tân trong lòng như có sóng to gió lớn. Đỗ Đào là ai, lão đương nhiên biết, ở bộ đội "Phi Tuyết" cũng là thân thủ ở cấp trung đẳng, hơn nữa còn là cao thủ hoàng cấp. Ở trước mặt Diệp Mặc ngay cả mấy chiêu cũng không chịu được.

Lư Cương và Lý Hồ trợn mắt há hố mồm, Lý Hồ biết Diệp Mặc lợi hại, nhưng không nghĩ hắn lợi hại đến mức này. Nhìn sắc mặt của Lư Cương không nhịn được cười, y còn tính thi đấu với Diệp Mặc một phen. Có mười Lư Cương cũng không phải là đối thủ của Đỗ Đào. Nhưng Đỗ Đào đang ở trước mặt Diệp Mặc không ngờ thua như thế.

Hàn Tại Tân không phải là người thường, lão đương nhiên nhìn thấy nếu thật sự hạ sát thủ, Đỗ Đào có lẽ chết nhanh hơn. Khó trách Tống Gia đến bên giờ còn kiêng kỵ Diệp Mặc, tài nghệ của hắn không ngờ thật kinh khủng, bản lĩnh hắn là học ở nơi nào? Hắn không ngờ lợi hại như vậy, tài nghệ của hắn chẳng phải ở trình độ người luyện võ Huyền cấp sao?

Nghĩ đến Diệp Mặc cới tài nghệ của hắn về sau gia nhập "Phi Tuyết", thực lực "Phi Tuyết" liền tăng lên nhiều, Hàn Tại Tân có chút ngẩn người. Không được, Diệp Mặc người này nhất định phải ở trong mạng lưới của bộ đội, tuyệt đối không thể thoát.

Diệp Mặc chẳng thích đá bay Đỗ Đào, hiện tại hắn quan tâm là kho tài liệu kia có bao nhiêu tài liệu. Hắn thấy bộ dạng Hàn Lão dường như có chút ngẩn người, đi tới nói:

- Hàn Lão, lão xem…

Hàn Tại Tân giọng nói như thở dài, lão càng nhìn càng thấy Diệp Mặc đáng yêu. Diệp Mặc thực là nhân tài, may mắn hôm nay lão đột nhiên muốn đến xem Diệp Mặc, nếu không lão sẽ không kiếm được nhân tài. Người tài giỏi như Diệp Mặc chỉ có người giỏi võ nhất ẩn môn cổ võ mới có thể sánh vai, nhưng rõ ràng Diệp Mặc không phải là người của Ẩn môn. Nếu hắn là người của Ẩn môn, Tống Gia nào dám gây phiền toái đến hắn, Diệp Gia làm sao đuổi hắn đi.

- Diệp Mặc, thực sự là không nghĩ tới, cậu thật sự không ngờ là lợi hại, tốt, tốt, tốt.

Hàn Tại Tân nói vài chữ tốt liên tục, lúc này mới cẩn thận đánh giá Diệp Mặc, dường như lão mới nhìn ra Diệp Mặc là một bảo bối vậy

Diệp Mặc bất đắc dĩ, chờ đợi Hàn Tại Tân nói chuyện. xem tại t_r.u.y.ệ.n.y_y

Đỗ Đào lúc này đã bò lên, chỉ có trên đùi còn đau, còn lại nơi khác không sao. Y nhìn Diệp Mặc ở phía xa có chút kính nể, y không ngờ tài nghệ của Diệp Mặc thật kinh khủng. Từ lúc sinh ra tới giờ đây là lần y gặp đối thủ lợi hại nhất, hiện tại y đã tin lời nói ban đầu của Diệp Mặc. Bản lãnh của hắn là giết người, không phải đùa, vừa rồi Diệp Mặc nếu muốn giết y, có đến vài Đỗ Đào cũng không xong rồi.

Ban đầu cho rằng tài nghệ của mình rất tốt, nhưng xem ra bây giờ cao thủ đang ở trước mặt, Đỗ Đào sức yếu như cũ không thể hồi phục. Hơn nữa Diệp Mặc này‎ ý định muốn giết người rất lớn, vừa rồi hắn nói dùng một chân của hắn tài nghệ hơn so với nhiều người dùng hai chân, xem hẳn là sự thật, Diệp Mặc hẳn không phải loại người nói dối.

Nghĩ đến nếu chẳng may bản thân mình đắc tội với Diệp Mặc, làm hai chân của mình phế đi, y không có cách nào. Vừa nghĩ tới hai chân của mình phế đi, Đỗ Đào không khỏi rùng mình, nghìn lần không dám đắc tội. Nghe nói hắn đắc tội với Tống Gia không có việc gì, xem bộ dạng là thật, xem ra không phải Tống Gia không muốn tìm hắn, mà là không dám tìm hắn.

Hàn Tại Tân sau khi nói vài chữ tốt, lúc này nhìn Diệp Mặc thân mật, một lúc lâu sau mới lên tiếng:

- Diệp Mặc gia nhập "Phi Tuyết" đi, cậu nhất định phải gia nhập "Phi Tuyết", làm huấn luyện viên ở đó là được

Diệp Mặc lắc lắc đầu nói:

- Hàn Lão, tôi không có hứng thú gia nhập bộ đội, hiện tại tôi chỉ có hứng thú tài liệu trong kho.

- Không được, ngươi nhất định phải gia nhập "Phi Tuyết", nếu cậu không gia nhập, ta sẽ không cho cậu chọn lựa tài liệu.

Nghe Diệp Mặc nói không muốn tham gia "Phi Tuyết", không ngờ Hàn Tại Tân lấy tài liệu ra uy hiếp Diệp Mặc.

Diệp Mặc cười nhạt một tiếng,

- Nếu như vậy, Lý Hồ, tôi xin phép cáo từ.

Nói xong xoay người đi, không để ý gì đến Hàn Tại Tân. Dường như trong mắt hắn, Hàn Tại Tân giống như không khí.

Vừa thấy Diệp Mặc đi, Hàn Tại Tân liền vội kéo áo Diệp Mặc nói:

- Người anh em Diệp Mặc, không nhất thiết phải đi, có chuyện gì thì thương lượng, trước hết hãy xem tài liệu không được sao? Xem hết tài liệu chúng ta bàn lại, tôi van xin cậu đó.

Tình thế cấp bách, đến anh em cũng gọi ra được

Diệp Mặc vốn dễ nổi nóng, nhìn vẻ mặt của Hàn Tại Tân như vậy cũng không tiện tức giận, hất tay ra khỏi áo nói:

- Nếu như vậy, tôi không khách sáo, mời Hàn Lão phái người cùng đi với tôi

- Không cần, không cần ta sẽ tự đi với cậu

Hàn Tại Tân dường như cảm thấy mình đã biết được một chút tính tình của Diệp Mặc, vội vàng nói.

Lấy tài liệu Diệp Mặc không chần chừ, với lại vốn là hắn thắng mà, thấy Hàn Tại Tân nói như vậy, lập tức nói:

- Như thế thì cảm tạ Hàn Lão rồi, nếu như Diệp Mặc tôi không muốn làm, không ai có thể uy hiếp tôi, dù là Thiên Vương Lão Tử cũng không được.

Đằng sau lời nói của Diệp Mặc có một chút không khách khí, khóe miệng của Đỗ Đào và Lý Hồ co giật vài cái, nhưng không dám phản bác. Nếu như trước lúc cùng Diệp Mặc tỷ thí, Đỗ Đào nhất định sẽ trả lời lại một cách mỉa mai. Bây giờ y nghĩ mình không có tư cách trả lời mỉa mai.

Bên cạnh Hàn Tại Tân là cô gái đang nhíu nhíu mày, dường như muốn nói cái gì, tuy nhiên cuối cùng cũng không nói ra được.

Hàn Tại Tân biết lời nói của chính mình không có chút đạo lý gì, bây giờ nghe Diệp Mặc nói như vậy cũng không tức giận, vội vàng nói:

- Chuyện gia nhập vào bộ đội, dễ thương lượng, dễ thương lượng, chúng ta đi xem tài liệu trước đi, sau rồi tính, đương nhiên là do cậu tự nguyện.

Nói như thế, nhưng trong lòng Hàn Tại Tân vẫn suy nghĩ, làm như thế nào mới giữ được Diệp Mặc ở lại. Xem ra mình có chút vội vàng, gây cho Diệp Mặc mất hứng, hắn là loại cao thủ, làm sao có thế bị trói buộc ở đây. Nếu hắn thật sự dễ dàng như thế, Tống Gia đã ăn xương cốt hắn rồi.

Vừa rồi Hàn Tại Tân dưới tình thế cấp bách, bây giờ đã phản ứng lại, đương nhiên biết sự tình không thể gấp, càng gấp càng làm hỏng việc. Nhưng Diệp Mặc bất kể như thế nào lão cũng muốn giữ lại, giữ lại như thế thì đến lúc đó dùng chút biện pháp thôi

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #146


Báo Lỗi Truyện
Chương 146/2272