Chương 1219: Giằng co với Hóa Chân


Diệp Mặc cảm giác được thần thức của đối phương như một bàn tay to lớn vô hình, muốn bóp nát thức hải của hắn, sau đó lôi hồn phách của hắn đi.

Công pháp thần thức thật là lợi hại, thần hồn thật mạnh mẽ. Nữ tu này vừa nãy trong lúc tu luyện tấn cấp bị mình cưỡng ép làm gián đoạn, khẳng định thần hồn bị thương, thần hồn thọ thương hiển nhiên sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến thần thức. Thế nhưng sau khi ả ta bị thương vẫn cường hãn như vậy, có thể thấy được nếu không bị thương ả sẽ cường hãn đến mức độ nào…

Kỷ Bẩm lão ca thật không nói sai, tu sĩ tu luyện công pháp phệ hồn, thần hồn đúng là vô địch trong cùng cấp. Thế nhưng Diệp Mặc tin tưởng, nếu như mình tu luyện tới Hóa Chân tầng sáu, thần thức cũng sẽ không kém hơn đối phương

Diệp Mặc thôi động thần thức đao của mình, muốn cắt đứt bàn tay thần thức kinh khủng này đang thâm nhập thức hải, thế nhưng lại phát hiện thần thức của mình thiếu khuyết một thứ gì đó

Lúc này hai cô gái vừa vào thấy một màn này trước mắt nhất thời kinh hoảng, sau khi nữ tu lõa thể kia nhìn thấy hai cô gái này tiến đến, nhất thời biến sắc, lập tức hừ lạnh một tiếng, bàn tay chân nguyên liền vươn qua đó

Hai cô gái kia nhất thời đứng hình, hai cô dưới bàn tay chân nguyên to lớn của một tu sĩ Hóa Chân ngoại trừ chờ chết ra thì không còn biện pháp nào

Thế nhưng khiến hai người thật không ngờ chính là, ngay lúc bàn tay chân nguyên to lớn sắp chạm tới đỉnh đầu của hai người, nữ tu Hóa Chân kia bỗng nhiên kêu lên một tiếng đau đớn, khóe miệng lại lần nữa tràn ra một vệt máu, đồng thời mấy chục thủ ấn đánh ra, bàn tay chân nguyên lại thay đổi phương hướng hướng Diệp Mặc mà chộp tới

Diệp Mặc vào lúc hai cô tiến vào, trong nháy mắt ả nữ tu lõa thể động thủ đối với hai cô, bắt được một tia dao động của bàn tay thần thức của đối phương.

Sau khi cảm nhận được dao động này, Diệp Mặc nhất thời có một tia cảm ngộ, đồng thời thần thức đao của hắn lại lần nữa biến hóa, biến thành lưỡi dao sắc bén như thực chất mà bổ ra ngoài.

Thế là bàn tay thần thức to lớn muốn thu lấy thần hồn của hắn trong thức hải, trong nháy mắt bị thần thức đao của hắn đánh tan tành

Trong cùng lúc Diệp Mặc bổ nát bàn tay thần thức của đối phương, Diệp Mặc biết, bởi vì cảm ngộ vừa nãy, 'Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát' của hắn lại lần nữa tấn cấp, đã tới tầng thứ tư, thần thức hóa hình.

Thế nhưng Diệp Mặc căn bản không kịp mừng rỡ, cùng lúc với với việc lấy lại tự do, hắn không chọn cách đào tẩu, mà là trong nháy mắt phóng ra 'Tử Đao', bổ ra một đao.

Hai cô gái tìm được đường sống trong chỗ chết, thấy Diệp Mặc sau khi bổ ra một đao mang theo quầng sáng tím, càng không dám có chút dừng lại, lập tức bỏ chạy ra ngoài.

Vào lúc này nữ tu loã thể kia căn bản không thể tin được cứ nhìn chằm chằm Diệp Mặc, Diệp Mặc vừa nãy vừa không ngờ dùng thần thức đao đánh nát bàn tay thần thức của ả, đồng thời khiến cho thức hải của ả càng bị thương nặng hơn. Ả nghĩ không ra một tu sĩ Thừa Đỉnh tầng hai không ngờ còn có loại bản lĩnh này, cho dù thần thức ả thọ thương, chỉ có một phần mười của thần thức thôi đã đủ giết chết một tu sĩ Thừa Đỉnh tầng hai

Nhưng sự thực là ả không chỉ không thể giết chết đối phương, còn để đối phương thoát khỏi thần thức bắt chước ‘vực’ của mình. Cho nên ả nghĩ cũng không nghĩ liền bỏ qua không giết hai cô gái kia, ngược lại lại lần hướng về phía Diệp Mặc mà giết.

Tu sĩ Thừa Đỉnh tầng hai có thần thức cường hãn như vậy, ả tuyệt đối là lần đầu tiên gặp được

Khiến cho ả thật không ngờ chính là, cách suy nghĩ của Diệp Mặc và ả như nhau, cũng là không muốn chạy trốn, trái lại quay đầu giết nhau. Về phần hai cô gái kia, cho dù là làm gì, Diệp Mặc cũng sẽ không chủ động giết các cô, cho nên cứ thế để hai cô chạy thoát ra ngoài.

Diệp Mặc sở dĩ làm như vậy, là bởi vì hắn phát hiện ả nữ tu lõa thể này hình như không thể di chuyển, ả vẫn luôn ngồi một chỗ. Tuy rằng thần thức của mình không thể quét tới đó xem rốt cuộc là gì, thế nhưng Diệp Mặc lại có thể phán đoán hẳn là bởi vì nguyên nhân gì đó mà không thể rời khỏi.

Hơn nữa trước đó quá trình ả tấn cấp bị mình ép cho gián đoạn, cho nên lúc này thực lực của ả thậm chí cực suy yếu, nếu như hắn muốn chạy trốn, nói không chừng trái lại rơi xuống hạ phong. Cho nên Diệp Mặc thẳng thắn liều mạng một phen, sau khi 'Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát' tấn cấp đến tầng thứ tư, rồi loại bỏ uy hiếp trong thức hải, lập tức phóng 'Tử Đao' ra công kích.

‘Oành’ một tiếng vang lên

Khiến Diệp Mặc thật không ngờ chính là, một đao kia của hắn không ngờ hoàn toàn đánh nát bàn tay chân nguyên của đối phương. Diệp Mặc trong lòng đại hỉ, ả nữ tu này nhất định là một cái thùng rỗng, mới vừa rồi bị mình làm gián đoạn tu luyện, tuyệt đối ảnh hưởng không nhỏ.

Sau khi hiểu rõ điểm này rồi, Diệp Mặc không còn cố kỵ, 'Tử Đao' liền hóa thành một dãy cầu vồng bổ tới, Huyễn Vân Hoa Sơn Đao.

Nữ tu kia bỗng nhiên lại lần nữa kêu lên một tiếng đau đớn, một cái bóng màu đỏ lóe lên, va chạm với 'Tử Đao' của Diệp Mặc

Lại một tiếng trầm đục vang lên, Diệp Mặc lần này không chiếm được tiện nghi, bị đánh bay ra xa vài trăm thước, va vào một ngọn núi giả, khiến nó vỡ tanh bành

Diệp Mặc phun ra một ngụm máu đọng, lần này không tiếp tục lỗ mãng tiến lên. Hắn đã không hiểu ả nữ tu này rốt cuộc còn có vài phần chiến lực, bàn tay chân nguyên trước đó hình như so với hắn cũng không mạnh hơn bao nhiêu. Mà uy lực pháp bảo màu đỏ vừa rồi bộc phát ra, so với bàn tay chân nguyên trước đó thì mạnh hơn mấy chục lần

Nữ tu lạnh lùng liếc mắt nhìn Diệp Mặc, tay hươ một cái, trên người đã có thêm một bộ quần áo.

Thế nhưng ả lại không hề có ý đứng dậy, chỉ là lạnh lùng nhìn Diệp Mặc nói:
- Để lại Dược Viên, sau đó cút.

 

Diệp Mặc sửng sốt, lập tức liền biết nữ tu này không có năng lực giết hắn rồi. Nhất thời cũng cười lạnh một tiếng nói:
- Bảo tôi để lại Dược Viên? Dược Viên này là của cô sao?

Diệp Mặc nói Dược Viên không phải của nữ tu, hoàn toàn là suy đoán. Thế nhưng sau khi hắn nói ra, nữ tu kia không hề phản bác, hắn liền biết suy đoán của mình là chính xác

Quả nhiên nữ tu kia hồi đáp:
- Ta đến sớm hơn ngươi, vậy Dược Viên hiển nhiên là của ta. Ta không truy cứu ngươi làm gián đoạn tu luyện của ta, đã là ân tình cực lớn rồi, nếu như ngươi không đi, thì đừng trách ta không khách khí

Đang khi nói chuyện, trong tay nữ tu kia đã ném ra vô số trận kỳ, Diệp Mặc cười lạnh một tiếng đồng thời cũng ném ra vô số trận kỳ

Chỉ chốc lát, nữ tu kia khiếp sợ nhìn chằm chằm Diệp Mặc
- Ngươi… không ngờ là một tông sư trận pháp cấp chín, còn động tay chân vào toàn bộ mấy trận pháp bên ngoài

Diệp Mặc cười nhạt nói
- Không động tay chân lẽ nào chờ tôi sau khi rời khỏi đây, cô dùng trận pháp vây khốn tôi? Đừng có nằm mơ

Lúc này Diệp Mặc mới biết, nữ tu này căn bản là không phải không để hắn đi, mà là để hắn sau khi rời khỏi đây, lại dùng trận pháp vây khốn hắn. Hiển nhiên ả nữ tu này hiện tại hẳn là gặp phải phiền phức rồi. Bằng không một tu sĩ Hóa Chân như ả, sẽ không có khả năng mượn trận pháp vây khốn mình

- Ta cứ nghĩ mãi sao ngươi vào được, còn có những người khác tiến vào nữa, hóa ra màn sương mù u hồn và hồn phách ta nuôi dưỡng cũng đều là ngươi thả ra
Ngữ khí nữ tu này trở nên băng hàn hẳn lên

Diệp Mặc sửng sốt một chút, lập tức liền hiểu rõ là chuyện gì xảy ra.
Sau khi mình tiến vào, liền lập tức khống chế trận kỳ chủ, màn sương mù màu xám trắng và bóng đen thần hồn gì đó, hắn đương nhiên sẽ không thèm để ý. Cho nên hắn sau khi khống chế trận pháp, màn sương mù và bóng đen thần hồn mất đi ràng buộc liền chủ động tản ra.
Thảo nào vừa rồi có hai cô gái cũng vào được, hóa ra nguyên nhân là thế

Nữ tu này tu luyện chính là công pháp phệ hồn, hiển nhiên màn sương mù màu xám trắng và bóng đen thần hồn kia là nguồn sống của ả, hiện giờ mình lại loại bỏ nguồn sống kia, còn lấy luôn Linh dược viên của ả, ả không giết mình mới là chuyện lạ

Khí thế trên người nữ tu kia lại lần nữa bành trướng, tay duỗi ra, ánh sáng đỏ kia lại xuất hiện trên tay của ả, Diệp Mặc lần này thấy rõ ràng rồi, đây lại là một dải ruy băng màu đỏ

Dải ruy băng mang theo khí tức cường hãn, hiển nhiên là một món chân khí cực phẩm.

Diệp Mặc không cần suy nghĩ, lập tức lấy ra đại đỉnh tám cực, 'Tử Đao' đồng thời cuồn cuộn nổi lên từng đạo ánh tím bổ tới.

Đối với Diệp Mặc mà nói tiến công là cách phòng ngự tốt nhất, với việc chờ đối phương động thủ, hắn thà rằng động thủ trước.

Nữ tu kia lạnh lùng nghiêm mặt vẫy dải ruy băng màu đỏ trong tay, chỉ là tiện tay vẫy một cái, dải ruy băng màu đỏ cuồn cuộn nổi lên ánh sáng đỏ đánh tan toàn bộ ánh tím của Diệp Mặc, mà lúc này một chiêu của Diệp Mặc vẫn chưa hoàn toàn thành hình.

Diệp Mặc trong lòng cả kinh, không đợi hắn lui ra phía sau, dải ruy băng màu đỏ trực tiếp đánh bay đại đỉnh tám cực của hắn, sau đó như một con độc xà xẹt qua trước ngực của hắn, đồng thời mang theo một tia máu bắn ra

Diệp Mặc lại lần nữa bay ngược ra ngoài, trong không trung phun ra một ngụm máu, triệu hồi đại đỉnh tám cực, đồng thời nuốt vào mấy gốc đan dược.

Ả ta thật là lợi hại, mà đây là ả đang bị trọng thương trong người. Nhưng chỉ cần vậy, nửa chiêu của ả cũng đã khiến cho mình không còn lực đánh trả lại

Lúc này Diệp Mặc đã rõ, trước đó sở dĩ hắn có thể đánh tan bàn tay thần thức biến ảo của ả ta, khẳng định là có nguyên nhân khác. Mà ả ta dù là bị thương nặng, hiện tại muốn giết Diệp Mặc hắn, thì chỉ là chuyện dễ dàng.

Diệp Mặc thu hồi đại đỉnh tám cực, không động thủ nữa, tuy rằng công lực đối phương cực yếu, thế nhưng chính mình không đủ sức chống trả, hắn hiện nghĩ đến là làm thế nào chạy thoát

Ả ta dùng một chiêu đã đánh hắn tan tác, không ngờ lại không có ý thừa thắng xông lên, mà là mặt tái nhợt lấy ra một gốc đan dược nuốt xuống

Diệp Mặc biết nữ tu này đang ở cửa ải tấn cấp quan trọng, bởi vì bị mình làm gián đoạn mà bản thân bị trọng thương, nhưng hắn vẫn không dám lập tức đào tẩu, dải ruy băng màu đỏ của đối phương bất cứ lúc nào đều có thể cuốn hắn đến bên cạnh ả. Tuy rằng nữ tu kia có thể phóng ra pháp bảo, thế nhưng Diệp Mặc tin tưởng hiện tại hắn cách nữ tu kia càng xa, hắn càng an toàn.

Mà nữ tu kia sau khi Diệp Mặc lui xuống gần nghìn mét, vẫn không có nhúc nhích, đồng thời cũng không phóng ra dải ruy băng màu đỏ của mình, lúc này Diệp Mặc đã khẳng định ả đúng là không thể chuyển động

Nữ tu kia không động thủ với Diệp Mặc nữa, Diệp Mặc cũng không dám đào tẩu, hai người trong lúc nhất thời đơ người ra. Diệp Mặc trong lòng lại đang lo lắng suy nghĩ đối sách, thời gian giằng co càng lâu đối với mình càng không có lợi.

Kỳ thực nữ tu kia trong lòng cũng đang suy tính đối sách, thời gian giằng co càng lâu đối với Diệp Mặc không có lợi, đối với ả càng không có lợi. Bởi vì Lạc Hồn Khư hiện tại không còn là Lạc Hồn Khư trước đây không người nào dám vào, đáng tiếc chính là khi ả muốn động thủ lần nữa thì cần phải tụ kết chân nguyên lần nữa.

Ả cũng không nắm chắc một lần phóng ra pháp bảo là có thể đánh chết Diệp Mặc, phòng ngự của đại đỉnh tám cực của tên tu sĩ Thừa Đỉnh trước mắt rất mạnh mẽ. Tuy rằng thần hồn của ả cũng cường đại không gì sánh được, thế nhưng lần bị thương này quá mức nghiêm trọng rồi. Huống chi tên tu sĩ Thừa Đỉnh trước mắt cũng có công pháp thần thức, mà còn rất lợi hại, dù so với ả đã trọng thương, cũng không chênh lệch gì nhiều.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #1219


Báo Lỗi Truyện
Chương 1219/2272