Chương 1218: Nữ tu lõa thể


- Chị à, người kia chắc là đã chết rồi nhỉ, đã vào đấy hai ngày rồi.
Hai người con gái nhìn thấy Diệp Mặc cũng đứng ở ngoài trọn hai ngày rồi, bây giờ ngày thứ hai đã trôi qua, người con gái mặc quần áo màu đỏ lúc này mới hỏi.

Người chị ừ một câu nói:
- Chị nói rồi mà, bước vào trong này là chết không nghi ngờ gì. Người vừa nãy chị e rằng cũng đã là tu vi Ngưng Thể rồi, em nhìn sau khi hắn bước vào trong đó, cũng chỉ là một giọt nước rơi xuống biển bao la, biến mất không còn tung tích.

Người con gái quần áo màu đỏ lại có chút không phục cãi lại một câu:
- Chị, cũng không thể nói như vậy được. Lạc Hồn Khư mặc dù nguy hiểm, nhưng Tinh Tráo của em cũng là chân khí phòng ngự trung phẩm, chị sao lại biết được em không thể chặn được màn sương mù màu xám kia chứ? Hơn nữa, em cũng không định bây giờ bước vào trong đó.

- Được rồi, chị biết Tinh Tráo của em là đệ nhất, đại tỷ bị thương chị cũng rất sốt ruột, nhưng bây giờ sức mạnh của chúng ta vẫn chưa đủ. Chẳng may chúng ta lại xảy ra chuyện gì, cha chắc chắn sẽ càng lo lắng, chúng ta ra ngoài cũng được vài ngày rồi, hay là quay về trước đã…
Người con gái mặc váy hoa màu xanh nói được nửa câu thì dừng lại câu nói của mình.

Người con gái mặc quần áo màu đỏ lúc này đã thét chói tai:
- Chị, chị nhìn kìa, bên trong Lạc Hồn Khư…

Không cần em gái nhắc, người chị cũng đã nhìn rất rõ, những hình ảnh hoang tàn đổ nát bên trong Lạc Hồn Khư dần dần trở nên rõ ràng, hơn nữa màn sương mù dày đặc tĩnh mịch cũng đã bắt đầu quay cuồng, dường như bên trong có chuyện gì đó xảy ra vậy.

- Bên trong có chuyện rồi.
Người con gái mặc váy hoa màu xanh nhìn Lạc Hồn Khư không ngừng quay cuồng lẩm bẩm nói một câu.

Người con gái mặc quần áo màu đỏ nhìn chị gái, bỗng nhiên nói
- Chị à, cái này có phải có liên quan gì đó tới người tu sĩ hai ngày trước bước vào đó hay không?

- Chị cũng không biết?
Người con gái mặc váy màu xanh lắc đầu, cô cũng cảm thấy rất kì quái với chuyện xảy ra trong Lạc Hồn Khư.

- Hay là chúng ta vào trong đó xem sao? Dù sao em cũng có Tinh Tráo chân khí trung phẩm.
Người con gái mặc quần áo màu đỏ đề nghị.

Người con gái mặc váy hoa màu xanh lập tức phản đối nói:
- Chị biết em có Tinh Tráo chân khí trung phẩm, lúc nào cũng muốn vào trong Lạc Hồn Khư, không được, tuyệt đối không được, trong Lạc Hồn Khư, có bao nhiêu tu sĩ Kiếp Biến thậm chí tu sĩ Hóa Chân đã mất mạng trong đó rồi, hai người chúng ta mới chỉ là tu vi Hư Thần, đi vào khác gì chịu chết.

- Em nghe nói trong đó có Tiên Khuyên Hoa, chẳng may có Tiên Khuyên Hoa thật, chúng ta lại bỏ lỡ như vậy, nói không chừng cuối cùng lại cả đời tiếc nuối. Em nghĩ đại tỷ sớm khỏe lại, sau đó ba chị em chúng ta có phải vui hơn nhiều không.
Người con gái mặc quần áo màu đỏ lập tức có chút bất mãn nói.

- Đợi một chút, chị báo cho cha đến, hai người chúng ta tu vi thấp quá, cho dù có chân khí trung phẩm, cũng không thể vào trong được.
Người con gái mặc váy hoa màu xanh chần chừ một chút, cũng gật đầu nói, rõ ràng đề nghị của người con gái mặc áo đỏ đã làm cô rung động.

Trước mặt Diệp Mặc là một tu sĩ lõa thể ánh mắt phẫn nộ chằm chằm nhìn hắn, xung quanh người tu sĩ này có màn sương mù màu đen đang quay cuồng. Từng bóng đen thần hồn không biết từ nơi nào đến, đều tự động nhảy vào bên trong màn sương mù màu đen đang quay cuồng.

Trên đỉnh đầu tu sĩ này lại có một lốc xoáy giống như thật, thần thức của Diệp Mặc không thể nào quan sát được bên trong cái lốc xoáy đó. Lúc này cái lốc xoáy đã dần dần nhạt lại, dường như trong chốc lát, cái lốc xoáy này sẽ hoàn toàn biến mất.

Hóa ra người tu sĩ này tu luyện công pháp phệ hồn đang đến cửa quan trọng thăng cấp, Diệp Mặc cũng hiểu được đây là chuyện gì. Chẳng lẽ mình bên ngoài gây chuyện long trời lở đất, bên trong này lại không có bất kì tiếng động nào.

Diệp Mặc trong lòng thầm kêu may mắn, đồng thời cũng không ngừng hoảng sợ. Lúc trước mình làm ầm ầm lên vậy, tên tu sĩ này nếu như không phải đang tấn cấp, ngược lại sẽ toàn lực đối phó hắn, hắn sẽ thế nào?

Càng khiến cho Diệp Mặc kinh dị chính là, tên tu sĩ này còn là một nữ tu, nếu như không phải Diệp Mặc biết Lạc Hồn Khư đã tồn tại bao nhiêu năm như vậy rồi, hắn thậm chí sẽ cho rằng nữ tu này là một cô nương trẻ tuổi.

Người nữ tu lõa thể này bị Diệp Mặc nhìn thấy hết, cũng không có chút ngượng ngùng nào, mà lại còn dữ tợn chằm chằm nhìn Diệp Mặc. Dường như lúc nào cũng có thể ăn tươi nuốt sống Diệp Mặc đến cái xương cũng không còn vậy.

Cho dù nữ tu này có xinh đẹp, nhưng Diệp Mặc cũng không có chút hứng thú nào nhìn. Lúc này cái mà hắn chú ý chính là cái lốc xoáy trên đầu nữ tu này. Cái lốc xoáy đó đã càng ngày càng nhạt, Diệp Mặc biết cũng không bao lâu nữa, nữ tu này sẽ hoàn toàn thành công. Mà quan trọng hơn chính là, tu vi của nữ tu này cao hơn hắn nhiều, đã sắp bước vào Hóa Chân hậu kỳ rồi.

Lúc này Diệp Mặc cũng không để ý đến sự phẫn nổ của nữ tu Hóa Chân này với hắn nữa, không ngừng rắc trận kỳ trong tay mình xuống, nữ tu kia nhìn thấy Diệp Mặc bắt đầu rắc trận kỳ xuống thì chỉ cười khẩy. Khi cô nhìn thấy vị trí mà Diệp Mặc rắc trận kỳ xuống, lại nhìn đại trận biến ảo của mình, nhất thời sắc mặt trở nên khó coi.

Khi cô thấy Diệp Mặc rắc mấy chục trận kỳ cố định xung quanh người cô, sắc mặt của cô cuối cùng đại biến.

Những trận kỳ của Diệp Mặc không ngừng được rắc xuống, lúc này những bóng đen dấn thân vào màn sương mù quay cuống lại càng ngày càng ít, cuối cùng không ngờ không còn một con nào. Rõ ràng Diệp Mặc đã nhìn thấu được trận pháp mà nữ tu kia tu luyện, tiện tay phá vỡ trận pháp của cô, những thần hồn màu đen kia đã không còn cách nào thông qua trận pháp mà bay vào giúp cô tu luyện nữa.

Lốc xoay trên đỉnh đầu nữ tu sĩ lõa thể kia cũng đã nhạt dần vì sự cản trở của Diệp Mặc, không ngờ không tiếp tục nhạt dần nữa, cô lập tức thét chói tai:
- Dừng tay ngay cho ta.

Diệp Mặc lúc này làm sao có thể dừng tay được, hắn dường như lấy toàn bộ thủ đoạn của mình ra để bố trí trận pháp, nhưng để cắt đứt đối phương tu luyện cần phải chặn bóng đen thần hồn bước vào trận pháp, còn phải toàn quyền khống chế trận pháp trong tay mình, điều này cũng không tính, hắn còn bố trí thêm khốn trận và sát trận. Chơi trận pháp, hắn bây giờ cũng không sợ bất cứ ai.

Chỉ trong chốc lát, xung quanh nữ tu liền xuất hiện khốn trận cấp bảy, nhưng Diệp Mặc vẫn chưa hài lòng, hắn lại bắt đầu bố trí sát trận cấp bảy.

Sau khi Diệp Mặc bố trí xong sát trận cấp bảy, lại hoảng sợ phát hiện nữ tu kia đã thu công, mặc dù không biết cô có phải ép buộc thu công hay không, nhưng Diệp Mặc cũng biết chuyện này đối với hắn cũng không phải là chuyện tốt gì.

Không đợi nữ tu kia công kích khốn trận của hắn, Diệp Mặc lại đánh mấy đường lôi kiếm màu đen vào bên trong, nữ tu vốn dĩ vì ép buộc thu công đã bị thương, hơn nữa công pháp lại bị cắn trả. Bây giờ Diệp Mặc lại đánh xuống vài đường lôi kiếm, nhất thời bị công kích liên tục mà phun ra vài ngụm máu tươi, vẻ mặt trở nên vô cùng dữ tợn.

Mà lúc này hai chị em đứng bên ngoài Lạc Hồn Khư phát hiện ra màn sương mù trên bầu trời Lạc Hồn Khư bắt đầu tiêu tan, màn sương mù đó dường như không bị trói buộc nữa, dần dần tự động phân tán, đồng thời cổ thành hoang tàn rách nát Lạc Hồn Khư cũng dần dần hiện ra.

- Chị ơi, nhìn kìa.
Người con gái mặc áo đỏ chỉ vào cổ thành quái dị Lạc Hồn Khư mà nói.

- Màn sương mù màu xám tiêu tan rồi.
Người con gái mặc váy hoa màu xanh cũng kinh ngạc nhìn chằm chằm Lạc Hồn Khư vô cùng hoang tàn.

Người con gái mặc áo đỏ quay đầu về phía người con gái mặc váy hoa xanh nói:
- Chị à, bây giờ chắc chắn là cơ hội ngàn năm có một rồi, chúng ta nhanh chóng tiến vào trong Lạc Hồn Khư thôi. Nếu không đợi tất cả mọi người đều biết rồi, thì linh thảo trong đó cũng bị người ta cướp đi hết.

Người con gái mặc váy xanh do dự một hồi lâu, lúc này mới gật đầu nói:
- Được, nhưng em nhất định phải theo sát chị, một khi có bất kỳ nguy hiểm nào, chúng ta sẽ lập tức ra ngoài.

Hai người con gái sau khi bàn bạc cẩn thận, cẩn thận xuyên qua màn sương mù tiến vào bên trong Lạc Hồn Khư.

Diệp Mặc sau khi phóng ra hơn mười tia sét, liền hiểu được nữ tu này cho dù đã bị thương, hắn vẫn không thể nào giết được cô ta, hay là đi tìm Tiên Khuyên Hoa trước, rồi lập tức rút lui.

Nơi này linh khí vô cùng nồng đậm, thần thức của Diệp Mặc lúc nào cũng có thể quét ra ngoài được, lập tức quét được một Tụ Linh trận cực lớn. Bên trong Tụ Linh trận không ngờ có hai đại dược viên, một là linh thảo cấp thấp, đều là dưới cấp sáu, còn một khu còn lại không ngờ lại là linh thảo trên cấp bảy, hơn nữa linh thảo cấp chín cũng có hơn ba mươi gốc.

Đây là lần đầu tiên Diệp Mặc nhìn thấy nhiều linh thảo cấp chín như vậy, hơn nữa hắn liếc mắt nhìn liền thấy được bốn gốc Tiên Khuyên Hoa, chính xác đúng là Tiên Khuyên Hoa, còn không chỉ là một gốc, Kỷ Bẩm được cứu rồi. Hắn không do dự xông vào trong, trực tiếp di chuyển dược viên linh thảo cấp chín vào trong Thế giới trang vàng của mình.

Diệp Mặc cũng không để ý đến dược viên cấp thấp kia, mặc dù hắn nhìn thấy bên trong dược viên cấp thấp có vài loại dược liệu vô cùng quý giá, nhưng hắn biết lúc này chạy trốn mới là quan trọng nhất.

Ầm…

Diệp Mặc còn chưa kịp chạy khỏi chỗ này, liền nhìn thấy nữ tu trong hai trận pháp mà hắn bố trí đã công kích ầm ầm, trận pháp hoàn toàn tan nát. Những kiếm quang phát ra từ trận pháp công kích đó của hắn, trước mặt nữ tu kia cũng như một đám cỏ non mà thôi. Đồng thời hắn cũng cảm thấy xung quanh mình bị giam cầm lại, không gian xung quanh dường như chậm lại.

Lúc này Diệp Mặc cũng không nghĩ ngợi gì, phun ra một ngụm tinh huyết, trực tiếp phòng Tử Đao ra, mạnh mẽ bổ ra một đao.

Một đường đao dài màu tím quét ra, hắn cảm giác thấy xung quanh mình dường như thoải mái được một chút, nhưng trong nháy mắt lại chậm lại.

Diệp Mặc sắc mặt biến sắc, đây không phải là vực, không ngờ là một loại công pháp thần thức, nói cách khác hắn bị nữ tu này dùng thần thức vây khốn lại, rõ ràng công pháp thần thức của nữ tu này rất mạnh mẽ.

Thần thức của Diệp Mặc cho dù vô cùng cường đại, hắn trước giờ chưa bao giờ nghĩ sẽ có một ngày thần thức của người khác lại có thể vây khốn được hắn. Nếu như là lúc trước, Diệp Mặc chắc chắn cho dù là tu sĩ Hóa Chân đỉnh phong, cũng không thể chỉ dùng thần thức mà khống chế được mình.

Nhưng bây giờ hắn thật sự lại bị người khác khống chế lại, hắn giống như bị người ta cùng một sợi dây thừng vô hình trói lại, còn sợi dây thừng thì siết chặt, đến Tử Đao của hắn cũng không có cách nào chặt đứt được. Hoặc vừa mới chặt đứt, thì sợi dây thừng lại phục hồi lại nguyên trạng.

Chẳng lẽ thần thức của người tu luyện công pháp phệ hồn không ngờ lại mạnh tới mức này? Diệp Mặc trong lòng nhớ đến câu nói của Kỷ Bẩm, thần thức của người tu luyện công pháp thần thức mạnh hơn không chỉ mười mấy lần so với người bình thường, vô địch so với người cùng bậc, huống chi mình còn thấp hơn người ta mấy bậc?

- Ta nói rồi, muốn anh trở thành hồn quán của ta.
Nữ tu sau khi thét lên, căn bản không để ý mình không mặc quần áo, lại một lần nữa hừ lạnh một tiếng.

Diệp Mặc vốn cử động đã rất khó khăn, lại hừ lạnh rồi phun ra một ngụm máu, không ngờ không có cách nào chống cự được. Càng làm cho hắn kinh hãi chính là, hắn cảm giác được thức hải của mình từng trận quay cuồng, đến cả hồn phách cũng muốn rời khỏi cơ thể hắn.

Mà trong lúc này, hai người con gái một người mặc áo đỏ một người mặc váy hoa xanh đột nhiên xông vào, hai người nhìn thấy cảnh một người con gái trần truồng giằng co với một người đàn ông, nhất thời ngây dại.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #1218


Báo Lỗi Truyện
Chương 1218/2272