Chương 1216: Bóng đen trong Lạc Hồn Khư


Phệ thần trận là một trận pháp vô cùng tà ác, cũng có tên gọi khác là Giá linh trận. Nhưng cho dù là phệ thần trận cấp một, thì cũng khó có người nào có thể bố trí được, bởi vì tài liệu dùng để bố trí Phệ thần trận thì người thường căn bản là không thể có được.

Tài liệu chủ yếu để bố trí Phệ thần trận chỉ có một loại, đó chính là Phệ thần mộc. Phệ thần mộc sinh trưởng ở nơi cực kỳ bí mật, hơn nữa không thể có chút ánh sáng nào. Một khi bị ánh sáng chiếu vào, lập tức sẽ héo rũ đi nhanh chóng.

Phệ thần trận bị coi là trận pháp tà ác, bởi vì Phệ thần trận có thể di dời linh căn của một tu sĩ. Thông qua loại trận pháp này, có thể đem linh căn vô cùng tốt của một tu sĩ di dời sang cho mình, khiến cho linh căn của mình càng thêm mạnh mẽ, thậm chí có thể chồng thêm vào linh căn vốn có.

Nhưng ở Tu Chân giới cũng có rất ít người làm như vậy, bởi vì sử dụng Phệ thần trận có điều kiện quá mức hà khắc. Đầu tiên Phệ thần mộc là tài liệu cực kỳ quý hiếm, tu sĩ bình thường không cách nào có được, cho dù là có được Phệ thần mộc, thì cũng rất ít người lập Phệ thần trận để sử dụng. Bởi vì cho dù có sử dụng Phệ thần trận để lấy được linh căn có tư chất tốt, thì chính bản thân người bầy trận cũng không thể dùng, mà phải mang cái linh căn vừa lấy được này cấp cho người thứ ba, cho nên sử dụng Phệ thần trận thì người chiếm được chỗ tốt chính là người thứ ba. Chính vì nguyên nhân này, cho nên trận pháp này mới có thêm cái tên là Giá linh trận.

Hơn nữa người thứ ba muốn lấy được linh căn thì cần phải có một điều kiện đó là phải có quan hệ huyết thống với người khống chế trận pháp, nếu không thì cũng vô dụng.

Có vẻ như là Phong Hi muốn sử dụng Phệ thần trận này để lấy được linh căn của Kế Hôn, để làm cho linh căn của y trở nên ưu tú hơn, nhưng cái linh căn này y lại không thể sử dụng, mà phải cấp cho một người khác có quan hệ huyết thống với y sử dụng.

Đồng thời Diệp Mặc cũng hiểu ra vì sao Kế Hòa sau khi thấy Phệ thần trận cũng không giết Phong Hi, bởi vì Phong Hi cũng là người bị hại mà thôi. Mà người hại y cũng có thể chính là cha của y Phong Thuần.

Dưỡng hồn trận cùng với Phệ thần trận có cách bố trí không khác nhau mấy, thứ duy nhất khác nhau chính là Phệ thần mộc. Có thể chính Phong Thuần đã dùng trăm phương ngàn kế, sắp xếp cho Phong Hi học cách bố trí Phệ thần trận, sau đó lại nói đó là cách bố trí Dưỡng hồn trận, rồi lại đem Phệ thần mộc luyện chế thành trận kỳ rồi đưa cho Phong Hi.

Thế nhưng Diệp Mặc lại không hiểu. Chuyện này cho dù là do Phong Thuần làm, thì vẫn có điểm đáng ngờ. Bởi vì bất luận là Phong Hi có thành công hay không, thì Phong Thuần cũng không cần phải bố trí một cái ảo trận lớn như vậy chứ, hơn nữa còn tạo ra một màn sương mù màu xám trắng dày đặc và khủng bố như vậy nữa. Màn sương mù này có thể khiến cho tu sĩ bị lạc mất cả thần hồn, thì hiển nhiên không phải là thứ đồ đơn giản gì.

Huống chi nơi phát ra cái tin tức kia cũng chỉ nói đó là một truyền thuyết mà thôi, mà đã là truyền thuyết thì ai biết thật hay giả? Hơn nữa lúc ấy Minh Nguyệt Thành đều đã bị hủy diệt, vậy thi ai đã đem tin tức này truyền ra? Đương nhiên, Phong Thuần chính là hiềm nghi lớn nhất trong chuyện này.

Diệp Mặc lắc đầu, không tiếp tục suy nghĩ nữa. Hắn rời khỏi gian phòng này tiếp tục tìm kiếm linh thảo, cái câu truyện kia quá mức phức tạp, hơn nữa lại chẳng liên quan gì tới hắn cả.

Ngay khi Diệp Mặc vừa bước ra cửa gian phòng, thì trong thần thức của hắn lại phát hiện ra ánh mắt của cái bóng đen kỳ lạ kia. Lần này 'Vô Ảnh' sớm đã biết ý của Diệp Mặc rồi, cho nên đã nhanh chóng vọt lên. Bóng đen kia dường như biết là 'Vô Ảnh' muốn tấn công mình, cho nên muốn bỏ chạy. Nhưng công phu ăn uống của 'Vô Ảnh' đã lập tức được thi triển, bóng đen kia lập tức bị biến thành một đường màu đen kéo theo hai con mắt chui vào bụng 'Vô Ảnh'.

Diệp Mặc nhìn 'Vô Ảnh' nuốt gọn cái bóng đen kỳ quái, trong lòng thầm kêu lợi hại. Cái tên nhóc này đúng là cái gì cũng ăn, hơn nữa đều là một hơi nuốt gọn.

Sau một lát Diệp Mặc liền cảm nhận được sự vui sướng của 'Vô Ảnh'. Rất nhanh hắn hiểu được cái mà 'Vô Ảnh' ăn chính là một thần hồn được nuôi dưỡng ở trong đám sương mù kia.

Sau khi hiểu được điều này, trong lòng Diệp Mặc liền hoảng hốt, nếu thật sự là như vậy, thì màn sương mù này quả thực là một tồn tại khủng bố. Những tu sĩ đã mất đi thần hồn ở Lạc Hồn Khư này, nói không chừng đều là được nuôi dưỡng ở trong cái màn sương trắng này, đến thời điểm cần sử dụng thì sẽ có người đến lấy.

Là cái loại công pháp gì mà lại có thể cắt nuốt thần hồn? Hơn nữa còn có thể nuôi dưỡng được thần hồn bên trong thì là cái loại đồ vật gì? Rốt cuộc là ma tu hay yêu tu đã làm cái việc nghịch thiên này?

Nếu tìm được 'Tiên khuyên hoa', thì hiện tại không chừng Diệp Mặc đã rời đi rồi, hắn căn bản là không hề muốn ở lại cái nơi quái quỷ này. Nhưng hiện tại lại không tìm được 'Tiên khuyên hoa', cho nên hắn vẫn phải tiếp tục nán lại đây.

Hắn không còn tâm tình tiếp tục ở trong căn phòng này nữa, hắn vội vã rời khỏi gian phòng, rất nhanh đã xuyên qua một cái ngã tư đổ nát, tìm được một nơi hẻo lánh, rồi tiến vào trong Thế giới trang vàng.

Cho dù là nguyên thần của Kỷ Bẩm lão ca hiện tại rất suy yếu, thì hắn cũng phải hỏi Kỷ Bẩm một chút. Nếu hắn không có được chút thông tin nào về sự quỷ dị của nơi này, thì cho dù là có 'Vô Ảnh' hỗ trợ cũng vẫn rất nguy hiểm.

Kỷ Bẩm còn đang ngủ say, nhưng vì được 'Linh mạch Dược Vương' và 'Khổ Trúc' của Diệp Mặc bảo vệ, nên nguyên thần tuy không lớn mạnh lên được, nhưng cũng không tiếp tục bị suy yếu đi.

Bị Diệp Mặc đánh thức, Kỷ Bẩm lập tức biết được là có truyện trọng yếu, nếu không thì Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không tìm đến lão, cho nên không đợi Diệp Mặc hỏi đã tự lên tiếng dò hỏi Diệp Mặc:
- Có phải có chuyện quan trọng gì không?

Diệp Mặc gật đầu:
- Tiền bối, tôi ở bên ngoài gặp một thứ, đó là một màn sương trắng, chỉ cần tiến vào trong màn sương đó, thì thần hồn của tu sĩ sẽ dễ dàng bị mất đi, sau đó biến thành…

- Cậu nói đến Lạc Hồn Khư?
Kỷ Bẩm không đợi Diệp Mặc nói xong, đã lập tức kinh ngạc.

Diệp Mặc đứng im trả lời:
- Đúng thế, chính là Lạc Hồn Khư.

- Diệp Mặc, cám ơn cậu, cậu tới Lạc Hồn Khư là để tìm 'Tiên khuyên hoa' phải không?
Kỷ Bẩm lập tức đã hiểu được nguyên nhân trong đó, truyền thuyết có nói rằng bên trong Lạc Hồn Khư có rất nhiều linh thảo cấp chín, Diệp Mặc hiện tại tới nơi này, nhất định là vì hắn muốn tìm kiếm 'Tiên khuyên hoa'.

- Kỷ Bẩm tiền bối, hiện tại không phải lúc nói tới chuyện này, tôi ở bên trong Lạc Hồn Khư gặp rất nhiều thần hồn, chúng chỉ là một cái bóng mầu đen không có thân thể, nhưng có một ánh mắt tỏa ra ánh sáng mỏng manh…

Diệp Mặc còn chưa nói hết lời, thì Kỷ Bẩm đã kinh hãi:
- Hóa ra Lạc Hồn Khư là nơi của các Ma tu phệ hồn. Diệp Mặc, cậu mau chóng chạy ra khỏi đó đi. Cho dù tôi không khôi phục lại được thân thể, cũng không thể để cậu ở bên trong Lạc Hồn Khư được. Cậu không biết sự đáng sợ của tu sĩ phệ hồn đâu, bọn họ thực sự còn kinh khủng hơn cả ma quỷ nữa!

Diệp Mặc đã đi vào, thì nếu không tìm được 'Tiên khuyên hoa', hắn tuyệt đối sẽ không đi ra, trừ phi là ở chỗ này không hề có 'Tiên khuyên hoa'.

Kỷ Bẩm muốn hắn đi ra ngoài, cũng là vì muốn tốt cho hắn. Nhưng Diệp Mặc vẫn nói:
- Tiền bối, tu sĩ phệ hồn là loại tu sĩ gì, tôi lần đầu tiên nghe thấy cái tên này, họ cũng là tu sĩ như yêu tu, quỷ tu hay sao?

Kỷ Bẩm lập tức trả lời:
- Không, đây chẳng qua là một loại công pháp tu luyện vô cùng đáng sợ mà thôi. Tu sĩ tu luyện bằng cách nuôi dưỡng thần hồn của người khác, sau đó sẽ để cho thần hồn đó tự mình lớn mạnh. Đến khi bọn họ cần, thì tùy thời đều có thể cắt nuốt thần hồn đó để làm lớn mạnh thần hồn của chính mình. Loại tu sĩ này có thần hồn vô cùng cường đại, hơn nữa thần thức mạnh mẽ không chỉ gấp mười lần tu sĩ bình thường. Trong cùng đẳng cấp tuyệt đối là tồn tại vô địch. Cũng có thể vượt cấp chiến đấu mà giết chết đối thủ.

Nói xong Kỷ Bẩm lại bổ xung thêm một câu:
- Khó trách nơi này lại có nhiều linh thảo như vậy.

- Vì sao?
Diệp Mặc hỏi.

- Bởi vì tu sĩ tu luyện công pháp phệ hồn cần phải dùng linh thảo để nuôi dưỡng thần hồn, nếu không gian linh thảo nuôi dưỡng thần hồn không đủ cấp bậc, thì đối với bọn họ sẽ không có ích lợi gì.
Giọng nói của Kỷ Bẩm đã dần yếu ớt đi.

Diệp Mặc thấy thế thì liền vội vàng nói:
- Tiền bối, người tiếp tục ngủ đi, tôi đã biết rồi.

Kỷ Bẩm thở dài một tiếng. Lão biết cho dù là bản thân lo lắng cho Diệp Mặc, nhưng cũng không có cách nào để trợ giúp hắn cả, chỉ có thể lựa chọn cách tiếp tục ngủ say mà thôi.

Diệp Mặc ra khỏi Thế giới trang vàng. Lúc này hắn đã hiểu vì sao 'Vô Ảnh' lại thích cắn nuốt những bóng đen thần hồn kia như vậy. Hóa ra là những thần hồn đó đều được nuôi dưỡng bằng linh thảo cao cấp. Cắn nuốt thứ tinh hoa tích tụ do được linh thảo cao cấp nuôi dưỡng, thì 'Vô Ảnh' không thích mới là chuyện lạ.

Lúc này Diệp Mặc thậm chí còn hoài nghi tu sĩ lúc trước cầm linh thảo cao cấp trong tay chạy thoát ra khỏi Lạc Hồn Khư có khi chính là được cố ý thả ra. Nói không chừng người đó muốn thông qua việc này để thu hút thêm nhiều người tiến vào. Cho tới bây giờ Tu Chân giới vẫn không bao giờ thiếu tu sĩ liều mạng vì tài nguyên tu luyện cả.

Biết rằng chuyện này còn có một sự tồn tại mạnh mẽ đứng đằng sau sắp xếp, nên Diệp Mặc không tiếp tục tìm kiếm linh thảo nữa. Nếu là linh thảo chuyên dùng để nuôi dưỡng những thần hồn kia, thì hắn có tìm được cũng sẽ không có cách nào cướp đi cả. Dựa theo lời Kỷ Bẩm nói, thì tu sĩ tu luyện công pháp phệ hồn kia thực sự là vô cùng mạnh mẽ, bản thân hiện tại chắc chắn không phải là đối thủ. Hiện giờ điều hắn cần làm chính là tìm được cái trận môn của ảo trận này, sau đó mới có thể tiếp tục tìm kiếm linh thảo.

Chỉ khi hiểu được ảo trận này, thì Diệp Mặc mới có tự tin để chạy trốn khi không thể địch lại đối thủ.

Ngay lúc đó, Diệp Mặc lại cảm nhận được trên người 'Vô Ảnh' truyền đến một đợt linh nguyên dao động mãnh liệt. Hắn lập tức hiểu được là 'Vô Ảnh' sắp thăng cấp. Cho dù Diệp Mặc không biết 'Vô Ảnh' sẽ thăng cấp thế nào, nhưng hắn lại biết mỗi lần 'Vô Ảnh' thăng cấp thì thực lực đều tăng lên trên diện rộng.

Ăn vào một cái bóng đen thần hồn, 'Vô Ảnh' liền thăng cấp, hơn nữa khi thăng cấp 'Vô Ảnh' còn không chìm vào ngủ say như lần trước. Điều này làm cho Diệp Mặc mừng rỡ, hắn cũng thu hồi lại 'Tử nhãn thần hồn thiết cát', để mặc cho đám sương mù tiếp cận đến gần.

Quả nhiên màn sương mù mầu xám trắng kia vừa tới gần Diệp Mặc, thì lập tức đã biến thành một đường mầu xám chui thẳng vào bụng của 'Vô Ảnh'. Mà cái màn sương mầu xám trắng này cũng thực sự có linh tính, sau khi có một số bị 'Vô Ảnh' cắn nuốt, thì chúng bắt đầu tự động tránh xa khỏi Diệp Mặc và 'Vô Ảnh'.

Đối với màn sương mù mầu xám trắng đang lùi lại này, thì 'Vô Ảnh' dường như cũng không có hứng thú đuổi theo cắn nuốt, ánh mắt của nó không ngừng tìm kiếm cái gì đó bên trong màn sương, hiển nhiên là đang muốn tìm những bóng đen thần hồn.

Diệp Mặc nhẹ nhàng thở ra một hơi, có 'Vô Ảnh' thì hắn có thể thoải mái hơn rất nhiều, có thể chuyên tâm mà nghiên cứu trận pháp rồi.

Tuy rằng ảo trận này có cấp bậc vô cùng cao, nhưng một tông sư trận pháp cấp chín như Diệp Mặc muốn tìm ra trận môn cũng không phải là quá khó, huống chi hiện tại hắn không cần phải kiêng nể màn sương mù kia nữa.

Một lúc lâu sau, Diệp Mặc lại đi tới cái quảng trường đổ nát kia, hắn tìm được ở đây một trận môn đầu tiên. Đồng thời hắn còn phát hiện đấy không chỉ có một ảo trận, mà còn có một trận pháp công kích cấp tám, cùng với một trận pháp vây khốn cấp tám nữa, nhưng chỉ có duy nhất ảo trận là trận pháp cấp chín mà thôi.

Nơi bố trí trận kỳ cũng là hai nơi, một cái là ẩn trên không, một cái biến ảo thành đá vụn ở trên quảng trường.

Nếu trước đây, Diệp Mặc nhất định là sẽ nhớ kỹ trận pháp này sau khi tìm được trận môn, nhưng hiện tại thì hắn còn phải đi tìm linh thảo. Hơn nữa hắn biết nơi này có thể có một Tu sĩ đại năng tu luyện công pháp phệ hồn vô cùng nguy hiểm, cho nên Diệp Mặc không thể chậm trễ thời gian được.

Hắn tìm được trận môn thứ nhất, liền nhanh chóng luyện chế một miếng trận kỳ, đem trận kỳ của trận pháp này đổi thành của mình. Đối với nơi như thế này, thì Diệp Mặc chắc chắn sẽ không tiếc rẻ mấy cái tài liệu trận pháp cấp chín nữa.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #1216


Báo Lỗi Truyện
Chương 1216/2272