Chương 1214: Thiên đường của Vô Ảnh


Sau khi bước vào Thế giới trang vàng, Diệp Mặc vội vàng nuốt một viên Phục Thần đan chữa trị thương tổn thần hồn của mình, trong lòng thầm kêu lợi hại.

Hắn đã là tu vi Thừa Đỉnh rồi, hơn nữa thần thức còn hơn nhiều so với những tu sĩ cùng bậc, hơn nữa lại có công pháp thần thức, cuối cùng cũng bị ép vào Thề giới trang vàng. Nhưng những tin đồn về Lạc Hồn Khư cũng không là giả, mà là thật không thể thật hơn được nữa.

Ít nhất hắn cảm thấy được thần hồn suýt chút nữa thì bị mất đi, đồng thời cũng cảm thấy được âm thanh đó lại kêu gào. Nhưng vừa quay đầu thì lại không nhìn thấy đường ra, Diệp Mặc cho rằng, đã là chuyện không dễ dàng giải thích rồi. Đây chắc hẳn là huyễn trận mà thôi, Diệp Mặc tin rằng chỉ cần cho hắn thời gian, cho dù huyễn trận có lợi hại hơn nữa, hắn cũng có thể tìm được lối ra, thậm chí có thể phá vỡ.

Nhưng màn sương mù màu xám tro thì lại không có cách nào giải thích được, màn sương mù này gần giống với màn sương mù trong Sa Nguyên dược cốc, nhưng lại hoàn toàn không giống, vì nó rất quỷ dị.

Diệp Mặc vừa mới nuốt Phục Thần đan, còn chưa hoàn toàn hồi phục thần thức, Vô Ảnh liền xuông ra ngoài, tâm trạng dường như có chút xao động.

Diệp Mặc lúc này tâm trạng cũng không được tốt, quát lớn Vô Ảnh một câu, sau khi để cho Vô Ảnh đứng sang một bên, lúc này mới bố trí trận bàn quan sát

Từ bên trong trận bàn quan sát Diệp Mặc nhìn bên ngoài màn sương mù màu xám tro, chỉ là một khung cảnh phế tích tan hoang. Nơi này đừng nói là có linh thảo, đến một sự sống cũng chưa chắc đã có.

Vì có màn sương mù màu xám tro này, Diệp Mặc từ bên trong trận bàn quan sát cũng không thể nhìn được nhiều cảnh vật bên ngoài. Nhưng cho dù là như vậy, Diệp Mặc cũng có thể nhìn rất rõ, Lạc Hồn Khư căn bản chính là một ảo trận cực lớn, vì ảo trận này cộng thêm màn sương mù mờ ảo, những người bình thường căn bản không có cách nào sinh sống trong này được.

Nếu như hắn không có Thế giới trang vàng, cho dù là tông sư trận pháp cấp chín, cũng không có bất kỳ chiêu nào trong này. Ảo trận trong này tuyệt đối không dưới trận pháp cấp chín, mà cho dù là tông sư trận pháp cấp chín muốn phá vỡ trận pháp ở trong này, cũng không thể nhất thời là làm được. Không đợi hắn nghiên cứu xong trận pháp này, nói không chừng hắn cũng bị mất mạng rồi.

Hơn nữa Diệp Mặc còn cảm giác nơi này không chỉ có ảo trận và màn sương mù mờ ảo kia, hắn còn cảm thấy trong màn sương mù mờ ảo kia còn có một thứ gì đó rất lợi hại, chỉ là bây giờ hắn không thể nào phát hiện ra được mà thôi. Giống như lúc trước khi ở tầng thứ bảy của Vẫn Chân điện, những thứ lúc đó không nhìn thấy, sau đó mình lại cho rằng đó là linh tu.

Lúc này Vô Ảnh lại bay lên tay của hắn, mặc dù mắt của Vô Ảnh rất nhỏ, nhưng Diệp Mặc vẫn có thể từ mắt của nó nhìn thấy có chút ánh mắt nịnh nọt.

- Chẳng lẽ mày muốn ra ngoài?
Diệp Mặc nghi ngờ liếc nhìn Vô Ảnh hỏi.

Điều khiến hắn không thể tưởng tượng được chính là, Vô Ảnh sau khi nghe thấy hắn nói vậy, lập tức gật đầu lia lịa, không ngờ lại muốn ra ngoài thật.

Diệp Mặc giật mình, Vô Ảnh thực ra chính là Vô Ảnh Thao Tằm, là một tên ăn tham chân chính, mặc dù nhỏ, nhưng hệ thống tiêu hóa của nó lại vô cùng kinh khủng, có lẽ nó có thể nuốt trôi được màn sương mù kia thật.

Nghĩ tới đây, Diệp Mặc cũng không do dự nữa, trực tiếp ném Vô Ảnh ra ngoài, đồng thời cũng chuẩn bị xong, một khi Vô Ảnh xảy ra chuyện, hắn lập tức ra ngoài mang nó vào trong. Mặc dù mình cũng sợ màn sương mù mờ mịt kia, nhưng dưới Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát, duy trì mấy phút chắc cũng không có vấn đề gì.

Càng làm cho Diệp Mặc không thể tưởng tượng được chính là, Vô Ảnh vừa mới bị ném ra ngoài, liền giống như một cái máy hút bụi vậy, màn sương mù màu xám tro kia không ngờ hóa thành một sợi dây màu xám nhỏ, trực tiếp lọt vào miệng Vô Ảnh. Còn màn sương mù màu xám tro kia không ngờ lại giống như có linh tính vậy, bị Vô Ảnh hút vào như vậy, lập tức tan ra bốn phía, thậm chí muốn rời xa Vô Ảnh.

Thật đúng là có thể ăn? Diệp Mặc cũng không nghĩ gì nhiều, lập tức ra ngoài Thế giới trang vàng, đồng thời Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát mang theo vài đường thần thức đao cắt ra ngoài.

Vì mối liên hệ với Vô Ảnh, màn sương mù xung quanh Diệp Mặc đã mỏng đi rất nhiều, hắn rất dễ dàng cắt được màn sương mù màu xám tro vây quanh hắn, hình thành một khoảng không an toàn.

Vô Ảnh cảm nhận được màn sương mù xung quanh muốn rút lui, càng không cam lòng yếu thế, muốn đuổi theo để hấp thụ. Diệp Mặc vội vàng gọi Vô Ảnh trở về, tên này đang cao hứng ăn uống, đến lúc đó ăn no rồi quay về Thế giới trang vàng ngủ là xong, mình bây giờ lại đang cần nó giúp.

Vô Ảnh nhận được tâm ý của Diệp Mặc, mặc dù có chút không bằng lòng, nhưng lại không thể không quay về bả vai Diệp Mặc, vừa hấp thụ những tia sương mù màu trắng thỉnh thoảng trôi vào thần thức thiết cát của Diệp Mặc, vừa không bằng lòng bò qua bò lại trên vai Diệp Mặc, rõ ràng là vì Diệp Mặc quá làm phiền bắt nó rút lui, cũng ảnh hưởng đến bữa ăn của nó.

Diệp Mặc lúc này cũng chẳng thèm để ý Vô Ảnh nghĩ cái gì, hắn nhanh chóng điều tra tình hình xung quanh một chút. Một cảnh tượng hoang vu đổ nát, đồng thời cảm thấy vị trí bây giờ hắn đang đứng chắc là một con phố.

Nhưng hai bên con phố lúc này ngoại trừ một số kiến trúc bị phá hoại, cũng không tìm thấy thứ gì khác.

Diệp Mặc sau khi dọc theo con đường được mấy chục bước, bỗng nhiên phát hiện ra một vấn đề, đó chính là tiếng gọi “Hồn của tôi đâu” lúc trước hắn nghe thấy, còn lúc này thì lại không nghe thấy chút nào. Nếu nói là mình nghe nhầm, Diệp Mặc cũng tuyệt đối cũng không tin được, hắn đã là tu sĩ Thừa Đỉnh, không thể nào lại có loại ảo giác này.

Diệp Mặc cũng không tiếp tục đi về phía trước nữa, mà lại bước vào một cửa hàng ở ven đường đã đổ một nửa rồi. Sau khi vào cửa hàng rồi, Diệp Mặc mới nhìn thấy một đống xương người chất đống lên nhau, còn cả hai binh khí đã mục nát, chắc đây là dấu tích của những người của Minh Nguyệt thành đánh nhau với yêu thú ngày trước.

Diệp Mặc cũng không để ý đến những thứ này, hắn tìm một chỗ thoáng một chút, bắt đầu tìm dấu hiệu thần thức trên người. Mặc dù lúc trước hắn không biết dấu tích thần thức của mình bị đánh dấu ở những chỗ nào, nhưng Diệp Mặc khẳng định hai tu sĩ Hóa Chân kia sẽ không vô duyên vô cớ mà vỗ hắn một cái, ngoại trừ làm dấu hiệu thần thức, Diệp Mặc cũng không nghĩ ra được mục đích của bọn họ.

Với kinh nghiệm phong phú của Diệp Mặc, chỉ trong chốc lát, liền tìm ra được dấu tích thần thức của hai tu sĩ Hóa Chân kia trên người mình, một trái một phải.

Sau khi tìm được hai dấu tích thần thức, Diệp Mặc trong lòng cười đểu, hai tên này đúng là thật ăn ý nhau quá, quả thực đem mình trở thành con cừu mà xử lý.

Mặc dù Diệp Mặc có thể túy ý phóng ra Thiên Hỏa để thiêu hủy hai dấu tích thần thức này, nhưng hắn cũng không làm như vậy, còn bóc hai dấu tích thần thức trên người mình ra, sau đó bố trí một khốn trận, rồi đem hai dấu tích thần thức đó đặt vào bên trong khốn trận, lúc này mới đứng dậy rời khỏi cửa hàng hoang tàn này.

Nhưng Diệp Mặc cũng không nghĩ tới chính là, bên trong cửa hàng mà hắn vừa mới rời khỏi bỗng nhiên lại có thêm một bóng đen, bóng đen kia không ngờ lại không nhìn thấy thân thể, chỉ là hai tia sáng yếu ớt chuyển động, hình như là hai con mắt. Bóng đen cũng không cùng Diệp Mặc rời khỏi cửa hàng, mà lại đi vài vòng xung quanh khốn trận mà Diệp Mặc bố trí, cuối cùng không ngờ lại chui vào khốn trận của Diệp Mặc.

Mục đích của Diệp Mặc bố trí khốn trận này, chỉ là muốn để lại hai dấu tích thần thức vào trong đó mà thôi, hắn không ngờ lại không lãng phí nguyên liệu tốt để bố trí khốn trận cao cấp, cho nên đẳng cấp cũng không được cao.

Diệp Mặc tiến vào Thế giới trang vàng, đồng thời Đằng Hùng của Giao Đằng cung lập tức nhíu mày, một tu sĩ Hóa Chân khác làm một dấu tích thần thức trên người Diệp Mặc cũng nhíu mày, thậm chí có chút nôn nóng.

Đằng Hùng là chủ, sắc mặt của gã không được tốt, những người còn lại cũng lập tức cảm nhận được.

Nhưng mấy tên tu sĩ Hóa Chân rõ ràng hiểu đây là chuyện gì, cũng hiểu hai vị này tại sao lại nhíu mày, vừa nãy Đằng Hùng và tên Tự Thiên đảo làm dấu tích thần thức trên người Diệp Mặc, bọn họ cũng nhìn thấy nhưng chỉ là không có nói ra mà thôi. Lúc này bọn họ lại nhíu mày, nói không chừng là có liên quan đến dấu tích thần thức mà bọn họ làm ra.

Nếu như không phải ba người còn lại thực lực hơi kém, bọn họ chắc chắn cũng sẽ không bỏ qua cho đan vương thất phẩm như Diệp Mặc. Đan vương thất phẩm ở Vô Tâm Hải cũng chỉ có một hai người mà thôi, đan vương thất phẩm có tu vi như Diệp Mặc, một khi gia nhập vào phe bọn họ, thì căn bản cũng không có cách nào lường được.

- Anh Hùng, tên Diệp Mặc mà lệnh lang vừa mới kết giao là đan vương thất phẩm thật sao?
Lúc này một tên tu sĩ Hóa Chân trung kỳ đột nhiên phá vỡ bầu không khí âm trầm.

Cùng lúc đó, Đằng Hùng và tu sĩ Hóa Chân của Tự Thiên đảo dường như thở phào nhẹ nhõm, rõ ràng bọn họ cũng cảm ứng được dấu tích thần thức trên người Diệp Mặc.

Nghe thấy tên tu sĩ Hóa Chân trung kỳ này nỏi vậy, Đằng Dịch cười ha hả nói:
- Người trẻ tuổi thích mạnh miệng là chuyện bình thường, tốc độ tu luyện của Diệp Mặc rất nhanh, là đan vương cũng rất có khả năng, nhưng nói là đan vương thất phẩm, ha ha, không cần tôi nói, mọi người cũng hiểu được chuyện này không có chút thực tế nào.

Nói tới đây Đằng Hùng bỗng nhiên chuyển đề tài nói:
- Nhưng cho dù là Đan vương dưới cấp tứ phẩm, với độ tuổi của hắn cũng là rất tài giỏi rồi. Cho nên tên Diệp Mặc này, tôi cũng rất thích hắn. Hơn nữa hắn và Đằng Dịch là bạn bè, tôi cũng muốn mời hắn ở lại Giao Đằng cung.

Lúc trước tu sĩ Hóa Chân của Tự Thiên đảo muốn mời Diệp Mặc làm cháu rễ bỗng nhiên mở miệng cười nói:
- Lúc trước anh Lãm nói muốn gả cháu gái cho Diệp Mặc mà, nếu như tên Diệp Mặc này nhìn thấy cháu gái của anh Lãm, thì không biết hắn còn tâm trạng ở lại Giao Đằng cung nữa hay không?

- Ha ha, đúng vậy, đúng vậy. Tên Diệp Mặc tôi nhìn cũng ưa, thật ra cũng xứng đôi với cháu gái của tôi, đợi hắn và Đại Đằng trở về, thì cùng đến Tự Thiên đảo của tôi chơi nhé.
Anh Lãm kia vội vàng gật đầu nói, trong lòng lại càng cảm kích tu sĩ đã nói ra đề nghị này.

Đằng Hùng trong lòng cười đểu, muốn mời Diệp Mặc đến Tự Thiên đảo, đến rồi còn có thể rời đi được không? Nhưng biểu hiện của gã không có chút dị dạng nào, lại cười ha hả nói:
- Đề nghị này quả thực không tồi, cháu gái tôi có rất nhiều, anh Lãm cũng là đã nhắc nhở tôi

Anh Lãm của Tự Thiên đảo kia nghe thấy Đằng Hùng nói vậy, sắc mặt lập tức có chút không được tốt, gã sở dĩ bị rơi vào bước đường này, là vì Diệp Mặc là bạn của con trai Đằng Hùng của Giao Đằng cung.

Đang lúc gã muốn phản bác lại, một người con gái xinh đẹp bưng vài đĩa linh quả còn tươi đến.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #1214


Báo Lỗi Truyện
Chương 1214/2272