Chương 1209: Lôi kiếp Thừa Đỉnh cổ quái


Sau khi Diệp Mặc bố trí xong Tụ Linh trận, linh khí xung quanh lập tức trở nên điên cuồng, trong nháy mắt trên hoang đảo đã tràn đầy linh khí.

Đằng Dịch và Biên Phượng Tháp mặc dù không nhìn ra Tụ Linh trận của Diệp Mặc là trận pháp cấp mấy, nhưng Tụ Linh trận tụ kết được linh khí khủng bố như này rõ ràng là không tầm thường. Hai người đứng ngây ra nhìn bầu trời đã tràn đầy sương mù linh khí, căn bản cũng không dám tin, Diệp Mặc không ngờ lại là một đại sư trận pháp.

Mặc dù hai người biết Tụ Linh trận của Diệp Mặc bố trí không đơn giản, nhưng cũng không dám nghĩ Diệp Mặc bố trí ra Tụ Linh trận cấp bảy, bọn họ cho rằng Diệp Mặc là một trận pháp đại sư cấp sáu đã là quá tài giỏi rồi.

Diệp Mặc lên Thừa Đỉnh, hắn dùng bao nhiêu linh tinh và linh thạch, cũng không cần bố trí ra một Tụ Linh trận cấp chín, Tụ Linh trận cấp bảy đối với hắn mà nói cũng đủ rồi. Trận pháp cấp chín lãng phí nguyên liệu, nguyên liệu trận pháp cấp chín của hắn cũng không nhiều, cũng là lấy từ chỗ của Nguyệt Kỳ Siêu.

Thấy trên đỉnh đầu Diệp Mặc hình thành một lốc xoáy linh khí cực lớn, Đằng Dịch lẩm bẩm nói:
- Nhị Tháp, chú vừa nãy có nói Diệp Mặc huynh đệ nói trong vòng bốn tháng có thể thăng cấp từ Ngưng Thể tầng thứ bảy lên Ngưng Thể viên mãn tầng thứ chín, anh bây giờ cũng tin một chút rồi. Anh từ trước tới giờ chưa bao giờ gặp người nào lại hấp thụ linh khí lợi hại đến vậy, cho dù là yêu tu thiên tài nhất, cũng không thể so sánh được với Diệp Mặc.

Biên Phượng Tháp vốn dĩ muốn đáp lại câu nói của Đằng Dịch, nhưng nhìn bầu trời trong nháy mắt trở nên âm u, nhất thời không nói tiếp. Y không ngờ lôi kiếp của Diệp Mặc lại đến nhanh như vậy, theo cách nghĩ của y, lôi kiếp cho dù sắp đến, ít nhất cũng phải mất ba ngày.

Rầm rầm rầm…

Khi hơn ba mươi tia sét to bằng cánh tay người lớn đánh xuống, không cần nói Biên Phượng Tháp sợ ngây người, đến Đằng Dịch cũng đơ hết cả người ra.

Dưới tình huống này, lôi kiếp của yêu tu còn mạnh hơn rất nhiều so với lôi kiếp của tu sĩ cùng bậc, nhưng cho dù là mạnh hơn nữa, Đằng Dịch cũng chưa bao giờ nhìn thấy một lôi kiếp kinh khủng như này.

Một lần đánh xuống bốn tia không nói, sự kinh khủng của lôi kiếp này có thể so sánh với lôi kiếp mà tu sĩ Kiếp Biến thăng cấp lên Hóa Chân, hơn nữa cho dù tu sĩ Kiếp Biến thăng cấp lên Hóa Chân, số lượng sấm sét cũng không thể nào một lần mà lại đánh xuống ba mươi sáu tia được. Đây đâu phải là lôi kiếp? Đây rõ ràng là muốn đánh chết Diệp Mặc trong lần kiếp lôi thứ nhất.

Xong rồi, bọn họ còn biết được Diệp Mặc đến pháp bảo phòng ngự cũng không có.

Nhưng chuyện khiến hai người càng không thể tưởng tượng được lại xảy ra, Diệp Mặc căn bản không để ý đến những tia sét to lớn đánh vào người mình, thậm chí còn đánh ra tia sét công kích tia sét của lôi kiếp.

Nhưng tia sét mà hắn phóng ra lại là màu đen, còn tia sét trên trời rơi xuống lại là màu xanh.

- Ầm ầm ầm…

Một tia sét màu xanh thô to đánh trúng vào người Diệp Mặc, nhưng chỉ đánh vỡ hộ giáp linh khí cực phẩm của hắn mà thôi, nhưng trong chốc lát những tia sét lại biến mất, dường như bị Diệp Mặc hấp thụ hết vậy.

Không đợi Đằng Dịch và Biên Phượng Tháp hiểu được Diệp Mặc hấp thụ tia sét như nào, tia sét màu đen trong tay Diệp Mặc lại va đập vào tia sét lôi kiếp màu xanh từ trên trời rơi xuống.

Những tiếng “Răng rắc, răng rắc…” vang lên liên hồi, Đằng Dịch và Biên Phượng Tháp kinh hãi phát hiện ra, tia sét của Diệp Mặc không ngờ lại đánh tan tia sét màu xanh trên bầu trời.


Ầm, ầm…

Sau khi ba mươi sáu tia sét này bị Diệp Mặc đánh tan, lại một lần nữa đánh xuống hơn mười tia sét, nhưng những tia sét lần này lại không giống lần trước, chẳng những càng ngày càng to mà càng ngày lại càng dày đặc.

Nhưng chỉ trong nháy mắt, Đằng Dịch và Biên Phượng Tháp chỉ có thể nhìn tia sét lôi kiếp màu xanh trên trời và lôi kiếm màu đen của Diệp Mặc va đập vào nhau trên không trung, không ngừng phát ra những âm thanh răng rắc, còn chuyện rốt cục giáng xuống bao nhiêu tia sét lôi kiếp thì hai người họ cũng hoàn toàn không biết được.

Đằng Dịch và Biên Phượng Tháp khiếp sợ nhìn nhau, người bạn mà bọn họ mới kết giao rốt cục biến thái như nào?

Loại tia sét này cho dù là tu sĩ Kiếp Biến cũng không chắc đã có thể qua được, mặc dù hai người chưa gặp lôi kiếp thăng cấp của tu sĩ Hóa Chân , nhưng nghĩ đến cũng không kinh khủng như này?

Làm gì có lôi kiếp như này? Lôi kiếp bình thường đều là từng đợt từng đợt giáng xuống, còn có chút thời gian nghỉ ngơi. Nhưng trong lôi kiếp của Diệp Mặc thì lại không dừng lại chút nào, giống như lôi kiếp này không đánh tan xác Diệp Mặc thì không yên vậy, còn Diệp Mặc thì như không chọc tức lôi kiếp thề không buông tha vậy.

Đằng Dịch và Biên Phượng Tháp cũng đã từng trải qua lôi kiếp Thừa Đỉnh, nhưng lôi kiếp này của Diệp Mặc khiến bọn họ bây giờ tiến lên thì chết không nghi ngờ gì. Lúc này hai người cũng hiểu tại sao Diệp Mặc lại hiểu trận pháp, chỉ bố trí Tụ Linh trận, nhưng lại không bố trí trận pháp phòng ngự. Vì trận pháp phòng ngự cấp sáu bình thường, dưới trận lôi kiếp này, căn bản cũng không có tác dụng gì.

Lôi kiếp vừa mới bắt đầu, Diệp Mặc còn đếm xem có bao nhiêu tia sét, nhưng tia sét lôi kiếp càng ngày càng dày đặc, Diệp Mặc dường như không còn sức lực để luyện hóa lôi nguyên trên đó. Hắn cũng không còn hứng đi đếm có bao nhiêu tia sét, hắn chỉ hi vọng tia sét lôi kiếp lần này càng ngày càng nhiều, như vậy cảnh giới của hắn mới tăng lên càng lúc càng nhanh được.

Hộ giáp linh khí cực phẩm bị đánh tan, đồng thời Diệp Mặc cũng đổi một bộ linh khí cực phẩm khác. Hộ giáp linh khí cực phẩm của hắn có rất nhiều, căn bản không để ý chỉ là một hộ giáp linh khí. Nếu không phải có Đằng Dịch và Biên Phượng Tháp đứng một bên xem hắn độ kiếp, thì hắn thậm chí đến hộ giáp cũng lười chẳng thèm đổi.

Một tiếng “Răng rắc” rất nhỏ vang lên, mặc dù trong tiếng ầm ầm của lôi kiếp, nhung Diệp Mặc lại có thể nghe thấy rất rõ. Hắn biết mình đã thăng cấp lên Thừa Đỉnh rồi, trong lúc này, cảnh giới và sức mạnh của hắn cũng tăng vọt.

Chỉ trong nháy mắt, Diệp Mặc liền luyện hóa được linh khí giống như thực chất xung quanh mình, từ Thừa Đỉnh tầng thứ nhất thăng cấp lên Thừa Đỉnh tầng một đỉnh. Sau khi lại có chín đường lôi kiếp to giáng xuống, trong lòng Diệp Mặc lại càng sảng khoái. Đang lúc hắn hi vọng có càng nhiều tia sét kiếp lôi giáng xuống, thì mây mù lôi kiếp xung quanh không ngờ lại tiêu tán không còn, lôi kiếp cũng qua đi.

Lôi kiếp qua đi không còn chút dấu vết nào, cứ như trong lúc mãnh liệt lại đột nhiên biến mất không còn gì, khiến người ta không quen lắm.

Diệp Mặc lẳng lặng nhìn mây mù lôi kiếp trong nháy mắt biến mất trong không gian, nhíu nhíu mày, hắn cảm thấy số lượng tia sét lôi kiếp lần này không bằng lần trước khi hắn độ kiếp Ngưng Thể, mặc dù hẳn rất nghi ngờ, nhưng cũng không có cách nào hiểu được chuyện gì đang xảy ra.

Lôi kiếp đó dường như biết được hắn muốn mượn tia sét giúp đột phá vậy, trong lúc quan trọng nhất thì lại rút lui, điều này cũng tương đương với việc không giúp hắn.

Diệp Mặc tức giận phóng ra vài tia sét màu đen lên không trung, nhưng mặc cho hắn khiêu khích thế nào, lần độ kiếp Thừa Đỉnh này của hắn cũng đã kết thúc rồi.

Đang lúc Diệp Mặc vô cùng buồn bực, một đám mây linh khí màu xanh rơi xuống đỉnh đầu hắn, Diệp Mặc cảm thấy linh khí trong Tụ Linh trận của hắn lại càng nồng đậm và tinh khiết hơn, cũng thoải mái hơn rất nhiều. Hắn dường như không muốn buông tha một chút nào, hấp thụ hoàn toàn đám mây linh khí. Sau khi Diệp Mặc hấp thụ hoàn toàn đám mây linh khí màu xanh, tu vi của hắn từ Thừa Đỉnhtầng một đỉnh tăng lên Thừa Đỉnh tầng thứ hai.

Diệp Mặc sau khi cảm nhận được sức mạnh của mình đã là Thừa Đỉnh tầng thứ hai rồi, thoải mái thở phào, dùng Thanh thủy quyết rửa sạch bụi đen thui trên người. Đồng thời đổi một bộ quần áo khác sạch sẽ hơn, lúc này mới bắt đầu thu lại những linh thạch và linh tinh mình chưa dùng hết.

Biên Phượng Tháp và Đằng Dịch lúc này mới phục hồi tinh thần lại, đây là độ kiếp sao? Nếu như không phải bọn họ tận mắt chứng kiến Diệp Mặc độ kiếp, bọn họ cũng cho rằng mình hoa mắt rồi. Đây đâu phải là lôi kiếp? Đây căn bản chính là lôi kiếp giết người.

Nhưng hai người lập tức lại thấy Diệp Mặc đã là tu vi Thừa Đỉnh tầng thứ hai rồi, lại càng không có gì để nói. Thời gian một ngày, hai người đứng bên cạnh Diệp Mặc cũng đã biết được quá nhiều cái gọi là không thể nào.

Diệp Mặc vừa mới thu lại nguyên liệu trận pháp và linh thạch xong, lại có hai bóng người xà xuống hoang đảo này.

- Tu sĩ con người?
Đứng phía trước là một người đàn bà xinh đẹp, bên cạnh người đàn bà đó là một người đàn ông trung niên anh tuấn. Người đàn bà đó sau khi nói một câu tu sĩ con người, liền ngó chừng Diệp Mặc nói:
- Vừa nãy động tĩnh nơi này là có chuyện gì xảy ra vậy?

Người đàn ông kia bước lên phía trước lạnh nhạt nói:
- Y muội, có gì phải nói với những tu sĩ con người này chứ, cứ giết đi là xong việc.

Khi hai người này vừa đến, Diệp Mặc liền nhìn ra hai người này chính là yêu tu, hơn nữa đều là yêu tu Thừa Đỉnh đỉnh phong. Vốn dĩ Diệp Mặc muốn trả lời một chút, là mình vừa mới độ kiếp, nhưng hai yêu tu này không ngờ lại muốn giết chết hắn, ánh mắt hắn nhất thời trở nên lạnh lùng.

Nhưng Diệp Mặc cũng không nói chuyện, Đằng Dịch liền bước đến ngăn Diệp Mặc lại sau lưng mình rồi lạnh lùng nói với hai tên yêu tu:
- Diệp Mặc là bạn của Đằng Dịch ta, còn chưa tới lượt hai người quơ tay múa chân.

- Đằng Dịch, anh không ngờ lại kết giao với loại tu sĩ này?
Người đàn ông anh tuấn bị nhìn chằm chằm Đằng Dịch lạnh lùng nói.

Đằng Dịch cười ha hả nói:
- Tôi kết giao với tu sĩ con người? Tôi cứ như vậy đấy, anh làm gì được tôi? Có bản lĩnh thì đến trước mặt phụ vương mà nói. Phụ vương cũng có bạn là tu sĩ con người, huống chi là tôi. Cút đi, ở đây không hoan nghênh hai người.

- Anh…
Người đàn ông anh tuấn kia tức giận chỉ Đằng Dịch, nhưng cũng không làm gì được Đằng Dịch.

Người phụ nữ xinh đẹp kia dùng mắt liếc nhìn Đằng Dịch, bỗng nhiên nũng nịu nói:
- Đằng Dịch, gì thì tôi cũng là chị dâu của anh, anh sao lại có thể đối đãi với chúng tôi như vậy? Tôi chỉ là hỏi thăm nơi này có chuyện gì xảy ra một chút thôi mà, nơi này cũng nằm trong phạm vi của Giao Đằng cung chúng ta, chẳng lẽ tôi không thể đến hỏi sao?

- Ha ha…
Đằng Dịch bỗng nhiên cười ha hả, chỉ vào người đàn bà xinh đẹp nói:
- Hỗ Y, đừng để mình mất mặt như vậy chứ. Cô là chị dâu của tôi? Cô là chị dâu gì của tôi? Trước đây rất lâu rồi, cô hình như là chị hai của tôi, sao bây giờ lại ở cùng với anh sáu của tôi thế? Tôi nhổ vào!

- Hừ!
Người đàn bà xinh đẹp sau khi nghe thấy Đằng Dịch nói vậy, nhất thời hừ lạnh một tiếng, quay người bỏ đi. Người đàn ông anh tuấn đứng bên cạnh cô ta cũng hung hăng trợn mắt nhìn Đằng Dịch một cái, cũng rời đi theo.

Đằng Dịch cứ như không có chuyện gì xảy ra vậy, bước tới trước mặt Diệp Mặc giơ ngón tay cái lên nói:
- Diệp Mặc huynh đệ, Đại Đằng tôi thật có phúc, không ngờ lại có thể kết giao với nhân vật anh hùng như cậu. Nói thật lòng, đây lần đầu tiên tôi gặp một người độ kiếp như cậu, lợi hại, thật lợi hại!

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #1209


Báo Lỗi Truyện
Chương 1209/2272