Chương 1208: Hai người bạn


Biên Phượng Tháp lập tức lắc đầu chỉ Diệp Mặc nói:
- Đại Đằng, pháp bảo phi hành này không phải của tôi, là của người anh em Diệp Mặc, là người bạn mà tôi mới làm quen, vì Diệp Mặc muốn đến Lạc Hồn Khư, cho nên tôi dẫn hắn đến.

Đằng Dịch sớm đã nhìn thấy Diệp Mặc, nhưng Diệp Mặc chỉ mới là tu vi Ngưng Thể viên mãn, gã cũng không để ý lắm. Bây giờ Biên Phượng Tháp nói Diệp Mặc muốn đến Lạc Hồn Khư, gã lập tức chú ý đến. Nhưng ngay sau đó lại có chút nghi ngờ nhìn Biên Phượng Tháp hỏi:
- Nhị Tháp, chú không có nói với hắn về chuyện Lạc Hồn Khư?

Diệp Mặc không đợi Biên Phượng Tháp trả lời, chủ động bước lên phía trước ôm quyền nói:
- Tôi biết chuyện ở đó, nhưng tôi có chuyện cực kì quan trọng cần phải vào đó.

Đằng Dịch ngây ngẩn cả người, lập tức giơ ngón tay cái lên khen Diệp Mặc:
- Tốt, có khí phách. Anh là bạn của Nhị Tháp, cũng chính là bạn của Đằng Dịch tôi đây, sau này cứ gọi tôi là Đại Đằng như Nhị Tháp là được rồi.

Diệp Mặc dễ dàng nhận ra Đằng Dịch là người thẳng tính, còn tính tình của Biên Phượng Tháp thì lại hiền từ, không ngờ có thể kết giao với người có tính hào sảng như Đằng Dịch, rõ ràng cũng không phải là người đơn giản.

- Tôi tên Diệp Mặc, nếu Đại Đằng đã nói như vậy, tôi sau này cũng gọi anh là Đại Đằng.
Diệp Mặc tương đối thích người có tính cách như Đằng Dịch này. Mặc dù hắn rất muốn hỏi Đằng Dịch, gã sau khi ăn Hóa Hình đan hóa hình, hay là sau khi độ kiếp mới hóa hình. Nhưng Diệp Mặc cũng biết, bây giờ hỏi chuyện này có chút đường đột.

- Được, nếu như vậy, tôi cũng giúp anh đi đến Lạc Hồn Khư. Nhưng Diệp Mặc huynh đệ, ý của tôi là đứng bên ngoài xem một chút là được rồi, tốt nhất là đừng vào trong.
Đằng Dịch nói rất thẳng thắn.

Diệp Mặc gật gật đầu nói:
- Anh Đại Đằng nói rất đúng, nếu như nói đó không thể đi vào được. Tôi cũng không lỗ mãng làm việc.

- Được, được.
Đằng Dịch cười ha hả, nói:
- Bây giờ chúng ta đi thôi, hôm nay đánh không xong, đến Lạc Hồn Khư đi dạo một chút cũng được.

Diệp Mặc lại nói:
- Bây giờ vẫn chưa thể đi được, tôi phải độ kiếp trước đã, tôi muốn đợi tôi thăng cấp lên Thừa Đỉnh rồi, đến lúc đó đi thì càng yên tâm hơn.

Biên Phượng Tháp nghe thấy Diệp Mặc nói vậy vội vàng nói:
- Diệp Mặc, anh vừa mới thăng cấp lên Ngưng Thể viên mãn, lại muốn độ kiếp nữa thì có chút không thỏa đáng. Lúc trước tôi sau khi thăng cấp lên Ngưng Thể viên mãn xong, phải dùng đến gần hai mươi năm, mới dám độ kiếp. Lôi kiếp Thừa Đỉnh và lôi kiếp Ngưng Thể không giống nhau, cần phải cẩn thận chút, nếu không sẽ mất mạng đấy.

Biên Phượng Tháp lúc trước chỉ là vì bị tốc độ Diệp Mặc thăng cấp dọa cho phát khiếp, lúc đó mới không nghĩ tới chuyện Diệp Mặc cần phải độ kiếp, bây giờ sau khi hiểu sự lợi hại trong đó, lập tức bắt đầu khuyên bảo.

Đằng Dịch mở to mắt nhìn Diệp Mặc:
- Anh vừa mới lên Ngưng Thể viên mãn, đã muốn độ lôi kiếp Thừa Đỉnh rồi?

Mặc dù câu hỏi của gã cũng không có nói ra, nhưng Diệp Mặc từ ngữ khí của gã cũng đã có thể nghe thấy, đây quả thực chẳng khác gì đâm đầu vào chỗ chết.

Không đợi Diệp Mặc trả lời, Biên Phượng Tháp lại khuyên bảo:
- Huống hồ thăng cấp lên Thừa Đỉnh chẳng những phải độ qua lôi kiếp Thừa Đỉnh hơn nữa còn phải có Côn Thừa đan. Nếu không độ kiếp chẳng qua chỉ là…

Y không nói tiếp, nhưng rõ ràng cũng là cùng ý tứ với Đằng Dịch.

Nói xong y lại giải thích:
- Cậu thăng cấp từ Ngưng Thể tầng thứ bảy lên Ngưng Thể viên mãn chỉ cần bốn tháng, tốc độ mặc dù nhanh, nhưng thiếu hụt căn cơ. Không có căn cơ thì sẽ dễ dàng bị tâm ma xâm lấn, cũng đừng nói đến độ qua lôi kiếp.

- Cái gì?
Đằng Dịch nghe thấy Biên Phượng Tháp nói vậy hoàn toàn kinh hãi. Có rất nhiều yêu tu có tốc độ tu luyện cực kỳ nhanh, nhưng cũng không ai lại có tốc độ kinh khủng như Diệp Mặc. Bốn tháng đã có thể từ Ngưng Thể tầng thứ bảy thăng cấp lên Ngưng Thể viên mãn, đang nói đùa sao?

- Chú thăng cấp từ Ngưng Thể tầng thứ bảy lên Ngưng Thể viên mãn chỉ cần bốn tháng?
Đằng Dịch lại không dám tin lời nói của Biên Phượng Tháp, chỉ chằm chằm nhìn Diệp Mặc.

Biên Phượng Tháp giúp Diệp Mặc trả lời:
- Đúng vậy, Đại Đằng, khi tôi vừa mới quen Diệp Mặc, chính là bốn tháng trước, tôi bị một tên Kiếp Biến theo đuôi truy sát, còn được Diệp Mặc giúp đỡ. Lúc đó hắn mới chỉ là tu vi Ngưng Thể tầng thứ bảy, chúng em trên đường đến Lạc Hồn Khư, đến hôm nay cũng mới có bốn tháng, Diệp Mặc liền dùng thời gian bốn tháng này tu luyện thăng cấp lên Ngưng Thể viên mãn, đây là chuyện tôi tận mắt chứng kiến, tuyệt đối không lừa anh.

Diệp Mặc có chút im lặng, hắn cũng không thể nói hắn tu luyện đã bốn năm rồi, chỉ là ở trong trận bàn thời gian. Hắn đành phải cười nói với hai người kia:
- Tôi cũng là một đan sư, có thể luyện chế ra một số đan dược phụ trợ, hơn nữa tôi còn có một linh tủy trì, cho nên tốc độ tu luyện có chút nhanh một chút.

- Cho dù có linh tủy trì và đan dược, cũng không thể nào trong vòng bốn tháng lại có thể thăng cấp từ Ngưng Thể tầng thứ bảy lên Ngưng Thể viên mãn được.
Đằng Dịch vẫn có chút không dám tin.

Biên Phượng Tháp gật đầu, nhưng lập tức lại càng kinh hãi ngó nhìn Diệp Mặc:
- Cậu nói cậu có thể luyện chế đan dược để cho tu sĩ Ngưng Thể tu luyện? Cậu là Đan vương ngũ phẩm? Hay là cậu đã là Đan vương lục phẩm rồi?

Đan dược thấp nhất cần phải có để tu sĩ Ngưng Thể tu luyện cũng cần phải là Đan vương ngũ phẩm mới có thể luyện chế ra được, còn cao hơn một chút thì là Đan vương lục phẩm mới có thể luyện chế ra được, cho nên Biên Phượng Tháp lúc này mới vô cùng kinh hãi.

Diệp Mặc biết hắn cũng không cần phải giấu diếm gì, nhưng ngay sau đó lại gật đầu nói:
- Tôi là một Đan vương thất phẩm, Côn Thừa đan chính là do tôi luyện chế ra.

Nói xong, Diệp Mặc lấy ra một viên Côn Thừa đan đưa cho Biên Phượng Tháp nói:
- Đây chính là Côn Thừa đan mà tôi luyện chế, anh xem xem.

Biên Phượng Tháp run rẩy nhận lấy viên đan dược mà Diệp Mặc đưa cho y, đặt viên đan dược vào lòng bàn tay nhìn ngắm, lập tức lẩm bẩm nói:
- Không ngờ đúng là đan dược Thiên cấp thất phẩm thật, đây tuyệt đối là vừa mới luyện chế ra, còn là đan dược hạng nhất nữa.

Có thể luyện chế ra đan dược Thiên cấp thất phẩm hạng nhất, rõ ràng là Đan vương thất phẩm không tầm thường, nói cách khác Diệp Mặc cũng có thể là Đan vương bát phẩm bình thường.

Biên Phượng Tháp ngây ra nhìn Diệp Mặc nói:
- Diệp Mặc huynh đệ, không ngờ anh đã là Đan vương bát phẩm rồi?

Diệp Mặc gật đầu nói:
- Đúng vậy, mặc dù tôi bây giờ đã là Đan vương bát phẩm rồi, nhưng tôi cảm thấy muốn thăng cấp lên Đan vương bát phẩm cũng không còn bao lâu nữa.

Diệp Mặc sở dĩ nói như vậy, là vì lúc trước hắn ở La Khúc thập bát bàn thu thập được một số linh thảo cấp tám, những linh thảo này hoàn toàn có thể khiến hắn thăng cấp lên Đan vương bát phẩm.

- Hả…
Đằng Dịch đứng ngây dại một hồi lâu bên cạnh lại thốt lên đầy kinh ngạc:
- Diệp Mặc, anh đúng là Đan vương thất phẩm thật sao? Sắp lên Đan vương bát phẩm rồi?

- Đúng vậy, tôi đúng là Đan vương thất phẩm, nhưng cũng còn chút khoảng cách với Đan vương bát phẩm.
Diệp Mặc nghi ngờ nhìn Đằng Dịch, trong lòng nhiều nhất cũng chỉ muốn mình giúp luyện chế ra một lò đan dược mà thôi, có cần thiết phải kích động như vậy không?

- Tốt, tốt, Diệp Mặc huynh đệ, tôi xin anh giúp tôi một chuyện… Anh nhất định phải đồng ý với tôi.
Đằng Dịch bước lên phía trước nắm lấy tay của Diệp Mặc, ngữ khí thậm chí có chút run rẩy, rõ ràng là muốn xin hắn một chuyện không đơn giản.

Diệp Mặc vừa muốn nói nếu muốn luyện chế đan dược cũng không có gì, Biên Phượng Tháp lúc này đã dần dần bình tĩnh trở lại, y bước đến trước mặt Diệp Mặc nói:
- Mẹ của Đại Đằng là giao vương Đằng Hùng của Vô Tâm Hải, mẹ của anh ấy trong một lần gặp kẻ thù, bị kẻ thù phế mất đan điền, còn thần thức cũng bị trọng thương. Đại Đằng nghe nói đan dược Thiên cấp cấp tám Huyễn Thần đan có thể khôi phục được thần thức, cho nên anh ta đã thu thập được mấy gốc Huyễn Thần hoa muốn mới người luyện chế ra Huyền Thần đan giúp.

- Đúng, đúng, tôi muốn mời anh luyện chế giúp tôi Huyễn Thần đan, tôi có Huyễn Thần hoa rồi.
Đằng Dịch không đợi mình nói xong, liền lấy ra mấy gốc Huyễn Thần hoa.

Huyễn Thần hoa Diệp Mặc cũng biết, hắn cũng có một gốc, cũng là lấy được từ chỗ của Lục Vô Hổ. Nhưng hắn biết Huyễn Thần hoa mặc dù có thể khôi phục thần thức, nhưng tác dụng chủ yếu lại không phải là khôi phục thần thức, mà là khôi phục thần hồn. Mẹ của Đại Đằng đan điền bị vỡ, hơn nữa thần thức bị tổn thương nghiêm trọng, dùng Huyễn Thần đan rõ ràng là không giải quyết được vấn đề.

Diệp Mặc nói thẳng:
- Đại Đằng, Huyễn Thần hoa mặc dù có tác dụng khôi phục thần thức, nhưng tác dụng chủ yếu của nó không phải là cái này, cho dù tôi giúp anh luyện chế ra loại đan dược này được, mẹ của anh cũng không thể nào khôi phục thần thức hoàn toàn được. Nếu anh tin tôi…

Không đợi Diệp Mặc nói xong, Đằng Dịch liền vội nói:
- Tôi biết, tôi biết, tôi bây giờ muốn chữa trị thần thức của mẹ tôi trước, đợi sau khi thần thức của bà khôi phục rồi, bà ít nhất cũng có thể tự bảo vệ mình được. Còn về nguyên liệu khôi phục đan điền, tôi sẽ tìm dần.

Diệp Mặc khua tay nói:
- Đại Đằng, anh nghe tôi nói xong đã, ý của tôi là nói anh không cần luyện chế Huyễn Thần đan, nếu anh tin tôi, tôi có thể đến xem mẹ của anh thế nào, nếu đúng như những gì anh nói, tôi sẽ có cách trị lành cho bà ấy.

Diệp Mặc có Quý Dương đan, là loại đan dược tốt nhất để hồi phục đan điền cho tu sĩ, hắn còn có đan dược cực phẩm Phục Thần đan chuyên chữa trị và khôi phục thần thức. Nếu đan điền của mẹ Đại Đằng bị vỡ tan, thần thức bị trọng thương, hắn cũng có thể giúp được.

Vậy thì Phục Thần đan coi như thôi, không có tác dụng phụ. Nhưng Diệp Mặc lại biết Quý Dương đan cũng không phải là vạn năng, chẳng may bệnh trạng của mẹ Đại Đằng không như những gì gã nói, Quý Dương đan lại có tác dụng phụ. Đằng Dịch tính tình thẳng tính, hào sảng dễ kết giao, Diệp Mặc cũng không để ý lãng phí chút thời gian.

Đằng Dịch thấy Diệp Mặc nói vậy, lập tức lộ ra biểu hiện vô cùng vui mừng hớn hở, gã thậm chí không nghĩ ngợi gì, liền quỳ rạp xuống trước mặt Diệp Mặc nói:
- Diệp Mặc huynh đệ, anh nhất định phải cứu mẹ tôi, mẹ tôi quả thực quá đáng thương rồi. Nơi nào bà cũng không thể đi được, nguyện vọng kiếp này của tôi, chính là chỉ cần cứu được mẹ của tôi

Diệp Mặc vội vàng kéo Đằng Dịch lên nói:
- Đại Đằng, không cần thế, nếu đã là bạn bè, chuyện của mẹ anh tôi nhất định sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Đợi sau khi tôi độ kiếp xong, chúng ta đến nhà anh xem sao.

- Hả, anh muốn độ kiếp thật sao?
Đằng Dịch lo lắng nhìn Diệp Mặc, nếu nói trước đây chỉ là sự lo lắng của bạn bè dành cho nhau, bây giờ gã thực sự để ý đến việc Diệp Mặc độ kiếp. Vì Diệp Mặc một khi xảy ra chuyện gì, thì mẹ của gã sẽ thế nào?

Diệp Mặc vỗ vai Đằng Dịch nói:
- Đại Đằng, anh và Nhị Tháp đứng bên cạnh hộ pháp cho tôi, lôi kiếp Thừa Đỉnh đối với tôi mà nói cũng không là cái gì cả.

Diệp Mặc nói là sự thật, lần độ kiếp Ngưng Thể trước, hắn căn bản là chưa đã nghiền, đối với người khác mà nói là trận độ kiếp sống chết, nhưng đối với hắn mà nói chỉ là lợi khí tu luyện lôi hệ công pháp mà thôi.

Đằng Dịch thấy căn bản cũng không có cách nào khuyên bảo được Diệp Mặc, đành phải lấy ra một mảnh lân phiến cực lớn đưa cho Diệp Mặc nói:
- Đây là pháp bảo phòng ngự của tôi, đưa cho anh độ kiếp trước.

Diệp Mặc đem lân phiến trả lại cho Đằng Dịch nói:
- Tôi độ kiếp không cần phải dùng đến pháp bảo phòng ngự, các anh chỉ cần hộ pháp giúp tôi là được rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #1208


Báo Lỗi Truyện
Chương 1208/2272