Chương 1191: Một vụ giao dịch


Mông Hàn An nhìn sắc mặt của Diệp Mặc, lập tức liền biết được suy nghĩ của Diệp Mặc, cô cũng không giải thích, mà lại nói thẳng:
- La Khúc thập bát bàn thoạt nhìn là một cái bàn hình tròn rộng lớn, qua mỗi một cái bàn, trận pháp sẽ lại càng phức tạp hơn, nghe nói sau bàn thứ mười tám, chính là một đỉnh núi cao chót vót chạm mây. Mỗi lần ba nhà Tam Hải chúng tôi tham gia đại hội La Khúc thập bát bàn, đều là ba mươi người, mỗi nhà có thể chọn ra mười người. Mỗi lần ai xông đến càng gần với bàn cao nhất thì người đó sẽ là đứng đầu. Nếu như hai nhà cùng xông đến cùng một bàn, vậy thì dựa vào số lượng người gần với bàn sau là bao nhiêu.

Dừng một lúc, Mông Hàn An lúc này mới có chút áy náy nhìn Diệp Mặc nói:
- Mỗi lần trong những người đến tham gia La Khúc thập bát bàn, đều có tu sĩ Thừa Đỉnh, mỗi bên ba người…

Lần này Diệp Mặc lại không nhẫn nhịn được nữa, hắn bỗng nhiên đứng dậy, có chút không tin nhìn Mông Hàn An nói:
- Chị Mông, ý chị nói là ở địa bàn Tam Hải có tu sĩ Thừa Đỉnh trong khoảng một trăm tuổi sao? Hơn nữa lại có nhiều như vậy? Ở đây quả thực có nhiều thiên tài như vậy sao? Điều này quả thực khiến cho người khác khó có thể tin được…

Một cô gái rụt rè vẫn đứng sau lưng Mông Hàn An cũng không nhịn được, bật cười xì một tiếng, rõ ràng biểu hiện của Diệp Mặc có chút hơi kích động rồi. Vì cười thành tiếng, sự ưu phiền ẩn sau sắc mặt cô lại ít đi một chút.

Diệp Mặc không thể không kích động, trình độ tu chân ở Nam An châu cao như vậy, tu sĩ Ngưng Thể trong khoảng một trăm tuổi cũng rất hiếm hoi, còn ở hải ngoại Vô Tâm Hải, không ngờ đến tu sĩ Thừa Đỉnh trong khoảng một trăm tuổi lại cũng nhiều như vậy, chẳng lẽ sự chênh lệch lại lớn như vậy sao?

Nếu như ở đây có nhiều tu sĩ thiên tài như vậy thật, vậy thì tông môn chín sao ở Nam An châu chắc là sớm đã đến nhận đệ tử rồi, những đệ tử thiên tài này còn mạnh hơn Viên Nam Quan, Điền Ngạo Phong gấp nhiều lần.

Mông Hàn An mỉm cười nói:
- Diệp đại sư không cần sốt ruột, theo như tôi giải thích, ở bên ngoài Vô Tâm Hải, mặc dù thế lực ba nhà tôi là lớn nhất, nhưng cũng có một số yêu tu. Có một số yêu tu không thích chiến đấu, bọn chúng tiến hành giao dịch với tu sĩ con người chúng tôi, lâu dần, một số yêu tu tiến hóa, hoặc là yêu tu dùng qua Hóa hình đan là có thể lấy tu sĩ con người. Cứ như vậy, đời sau của yêu tu và tu sĩ con người lấy nhau sinh ra, có một số người cực kì xuất chúng. Một khi gặp phải những đời sau thiên phú cực kì xuất chúng này, chỉ cần không ngừng dùng linh thảo tẩy tủy, tốc độ mà bọn họ tu luyện cao hơn gấp mười lần những tu sĩ bình thường.

Diệp Mặc vẫn có chút nghi ngờ nhìn Mông Hàn An, nếu như vậy thì cũng không thể tưởng tượng được rồi. Tu sĩ con người kết hôn với yêu tu, cuối cùng toàn thế giới chẳng phải là sẽ bị những hậu duệ này chiếm lấy hay sao?

- Nhưng…
Mông Hàn An chuyển đề tài nói:
- Những tu sĩ này tiêu hao linh dược rất kinh khủng, cho dù là một môn phái cũng chưa chắc có thể nuôi được mấy người, hơn nữa loại tu sĩ này còn có một mối tai họa ngầm cực kì lớn, đó chính là những tu sĩ này sau khi lên đến Thừa Đỉnh đỉnh phong rồi, thì rất khó tiến thêm nữa. Cho dù là thăng cấp Biến Kiếp cũng là tỉ lệ 1/100, còn thăng cấp Hóa Chân, thì trước giờ chưa từng có.

Diệp Mặc thở phào một hơi, trong lòng lúc này mới bình thường lại được, nếu như nghịch thiên như vậy, vậy thì nơi khác cũng không cần lăn lộn nữa. Loại tu sĩ này chỉ là đến Thừa Đỉnh là xong rồi, vì sao còn phải nuôi dưỡng nữa? Diệp Mặc chỉ vừa nghĩ lại thôi thì đã hiểu rồi, Tam Hải đều nuôi dưỡng những loại tu sĩ này, chắc chắn là vì tham gia La Khúc thập bát bàn.

Mông Hàn An thấy Diệp Mặc ngồi xuống, mỉm cười nói:
- Diệp đại sư cũng không cần lo lắng, loại tu sĩ này mỗi nhà chúng tôi chỉ cho phép nuôi ba người, những người còn lại đều là tu sĩ con người giống chúng ta. Tham gia La Khúc thập bát bàn quả thực có chút nguy hiểm, nếu như Diệp đại sư không đồng ý, tôi cũng không miễn cưỡng. Nếu như anh đồng ý, tôi sẽ nói cho anh biết nơi xuất hiện Tiên Khuyên Hoa trong truyền thuyết, hơn nữa sau cuộc đấu còn tặng anh một viên Côn Thừa đan.

Diệp Mặc cũng không để ý lắm đến Côn Thừa đan, cái mà hắn để ý chính là nơi mà Tiên Khuyên Hoa có thể xuất hiện. Sau khi nghe thấy Mông Hàn An nói vậy, Diệp Mặc đã biết người con gái có mái tóc gợn sóng mà ngày trước hắn gặp chắc là chính là hậu duệ của yêu tu và con người.

- Được, tôi đồng ý.
Diệp Mặc không chút do dự gật đầu nói.

Nói xong, hắn lại nhớ đến người con gái mái tóc gợn sóng kia, người con gái đó rõ ràng chính là một trong ba thế lực lớn. Chẳng may mình tham gia đại hội thập bát bàn bị cô ấy nhìn thấy, sẽ gây rắc rối cho mình không? Chuyện này hắn phải nói rõ trước, huống chi với ánh mắt của Diệp Mặc, người con gái đó ngang ngược kiêu ngạo như vậy, thì chắc chắn sẽ gây phiền phức cho hắn.

Thấy Diệp Mặc đồng ý, Mông Hàn An lập tức mừng rỡ nói:
- Đại hội thập bát bàn còn có thời gian là một tuần, Diệp đại sư nếu có vấn đề gì, bây giờ có thể hỏi tôi.

Diệp Mặc cũng không khách khí, hắn nói thẳng:
- Tôi thực ra có vài vấn đề, chính là khi tôi đến Lăng Đảo có đắc tội với một người con gái, tôi không biết cô ấy là thế lực nơi nào, nếu đến lúc đó cô ấy gây phiền phức cho tôi, thì xin chị Mông nói hộ tôi một câu, nhưng tôi đoán là lai lịch người con gái đó chắc cũng không tầm thường đâu.

Mông Hàn An nhíu mày nói:
- Vậy anh có thể nói cụ thể hơn chút được không? Ví dụ như người con gái đó có đặc điểm gì đặc biệt?

Diệp Mặc gật đầu, đối với người con gái kia có thể nói hắn rất có ấn tượng, bây giờ Mông Hàn An hỏi đến, hắn lập tức nói:
- Tính khí cô ta rất ngang ngược, làn da rất trắng, uhm, mái tóc bồng bềnh gợn sóng, đúng rồi, bộ ngực cô ta rất to…

Đây là ấn tượng trực quan của Diệp Mặc, hắn không nghĩ nhiều, nói thẳng ra. Nhưng sau khi nói ra rồi, lập tức cảm thấy lời nói của mình có chút không thích hợp, lập tức dừng lại. Vì ngồi đối diện hắn là một người con gái, đứng trước mặt cũng có một người con gái, mặc dù hắn căn bản không để ý gì, nhưng những lời này nói ra khó tránh được người khác hiểu lầm, thậm chí có chút lỗ mãng. Vì ánh nhìn đầu tiên của mình chính là bộ ngực của người khác, nhưng Diệp Mặc biết rằng cái này thực không thể trách hắn được, bộ ngực của người con gái kia quả thực quá lớn.

Quả nhiên Diệp Mặc vừa nói ra, người con gái rất điềm đạm đứng trước mặt lập tức cúi đầu xuống, mặt đỏ ửng.

Diệp Mặc đang lúc xấu hổ, Mông Hàn An lại mỉm cười nói:
- Tôi nghĩ anh chắc biết cô ta là ai, cô ấy có phải là có pháp bảo Phong xa đúng không?

Diệp Mặc vỗ đầu của mình, thầm mắng mình đúng là ngốc, bây giờ Mông Hàn An nhắc nhở, hắn lập tức nói cách khác:
- Đúng vậy, cô ta không những có một pháp bảo Phong xa, mà còn có hai hộ vệ. Lúc đó cô ta đuổi theo tôi một đoạn đường, tôi dừng lại hỏi cô ta có chuyện gì, không ngờ cô ta lại muốn cướp pháp bảo phi hành của tôi. Vì thoát thân, tôi đành phải ra tay làm hỏng pháp bảo Phong xa của cô ta.

Mông Hàn An nghe Diệp Mặc nói vậy, lập tức khiếp sợ nhìn Diệp Mặc, một lúc lâu sau mới không tin được mà nói:
- Cô gái đó là con gái giáo chủ Ung Lam Y của Thông Hải giáo tên là Ung Du Nhi, mẹ của cô ta mặc dù là yêu tu, nhưng lại không phải là yêu tu của Vô Tâm Hải. Hai tên hộ sĩ của cô ấy là tu vi Thừa Đỉnh, anh không ngờ lại chạy thoát được dưới tay hai tu sĩ Thừa Đỉnh.

Mông Hàn An mặc dù khiếp sợ, rõ ràng còn chút nghi ngờ khi nghe thấy Diệp Mặc nói vậy. Đến cả cô gái điềm tĩnh đỏ mặt vừa nãy cũng ngẩng đều lên kinh ngạc nhìn Diệp Mặc, thậm chí Vương Hóa Năng bên cạnh cũng tỏ thái độ nghi ngờ.

Diệp Mặc lúc này mới hiểu được hóa ra cô gái có mái tóc bồng bềnh kia lại là con gái của một thế lực lớn, địa vị quả nhiên không tầm thường. Sau khi hắn nghe thấy Mông Hàn An nói vậy, lập tức nói:
- Tôi không phải đối thủ của bọn họ, tôi chỉ là lợi dụng bọn họ khinh địch, sau đó dùng một số kế sách phá hỏng pháp bảo Phong xa của bọn họ.

- Phù…
Mông Hàn An trong mắt hiện lên chút ưu tư, nhưng lập tức lại thở phào một tiếng rồi mới nói:
- Dù là như vậy, anh cũng thật tài giỏi. Anh yên tâm được rồi, chuyện này anh không sai gì cả, gã Ung Lam Y dù có bênh đến con gái gã, trong đại hội thập bát bàn này cũng không làm gì được anh đâu.

Diệp Mặc không có ý kiến gì, nghe thấy Mông Hàn An nói vậy thì cũng thở phào nhẹ nhõm. Cô gái đó vừa nhìn cũng biết không phải là thứ tốt đẹp gì, hắn cũng chẳng muốn đối nghịch với loại công chúa điêu ngoa như vậy làm gì. Ức Mặc cũng lớn hơn cô ta không là bao, nhưng trong lòng Diệp Mặc, Ức Mặc mạnh hơn cô gái đó không chỉ một trăm lần.

Thấy chuyện này Mông Hàn An cũng đã đồng ý rồi, Diệp Mặc lại nói tiếp:
- Tôi vẫn còn muốn hỏi thêm chút nữa, nơi mà Tiên Khuyên Hoa kia xuất hiện bây giờ có thể nói cho tôi biết được hay không.

Mông Hàn An cười nhạt nói:
- Anh không nói thì tôi cũng cho anh biết.

Nói xong cô lấy ra một ngọc giản đưa cho Diệp Mặc:
- Nơi này là tàn đồ của Hải vực, tôi đã từng đến đó cùng Vượng sư huynh, nhưng nơi này nằm dưới đáy biển sâu Vô Tâm Hải, lần đó tôi suýt nữa thì bị ngã xuống. Mặc dù trên tấm bản đồ này chú thích có Tiên Khuyên Hoa, nhưng tấm bản đồ này không biết đã bao nhiêu năm rồi, cho dù là có Tiên Khuyên Hoa, bây giờ phỏng chừng cũng không tồn tại nữa rồi, tôi chỉ có cái này, nếu như…

Diệp Mặc nhanh tay nhận lấy ngọc giản nói:
- Cám ơn chị Mông.

Hắn vốn dĩ không có chút đầu mối gì về Tiên Khuyên Hoa, bây giờ có chút manh mối, cho dù thời gian cũng đã lâu lắm rồi, hắn cũng không để ý, nếu như đã từng xuất hiện, thì cũng có thể tìm được một chút dấu tích của chúng.

- Uhm.
Mông Hàn An thấy Diệp Mặc nhận lấy tấm bản đồ liền gật gật đầu, sau đó chỉ vào cô gái đứng sau nói:
- Đây là Mông Kỳ đệ tử của tôi, lần này cũng đến La Khúc thập bát bàn, nếu như không tính mấy tu sĩ Thừa Đỉnh đặc biệt kia, với tu vi Hư Thần tầng thứ chín của nó cũng coi như là cao rồi. Nhưng nó lại không hiểu trận pháp, cho nên nguyên nhân thứ hai tôi muốn mời anh đến Thập bát bàn, chính là muốn anh chăm sóc Kỳ Nhi một chút.

Diệp Mặc lại nghi ngờ hỏi:
- Vậy thì không cần phải đi là được rồi?

Mông Hàn An lại mỉm cười nói:
- Diệp đại sư có thể vẫn chưa hiểu La Khúc thập bát bàn lắm, mặc dù có chút nguy hiểm, nhưng lại có thể nâng cao cảnh giới của tu sĩ, bình thường những tu sĩ vượt qua Thập bát bàn, đều có thể giảm thiểu tâm ma trong quá trình tu luyện. Tinh lọc thần thức, có thể khiến mình nhanh chóng thăng cấp lên một tầng mới cao hơn. Hơn nữa Mông Kì đã là tu sĩ Hư Thần tầng thứ bảy rồi, những tu sĩ trong khoảng một trăm tuổi cũng coi được xếp vào hạng tương đối cao rồi, cho dù không có lợi, nó cũng cần phải đi.

- Lại còn chỗ tốt này nữa?
Diệp Mặc lập tức có chút kì vọng, hắn để ý nhất chính là thần thức, nếu thần thức được tinh lọc, thì Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát của hắn có càng thêm sắc bén hay không?

Mông Hàn An gật đầu:
- Đúng vậy, cho nên nói anh bây giờ là tu sĩ Ngưng Thể tầng thứ bảy đến La Khúc thập bát bàn, đối với anh cũng có lợi.

- Có phải trên đường tham gia đại hội, thì không thể rút lui được?
Diệp Mặc lại hỏi, câu hỏi của hắn là có mục đích.

Mông Hàn An dường như biết được suy nghĩ của Diệp Mặc, lại nói:
- Anh yên tâm, nếu tôi đồng ý không để cho Ung Du Nhi động vào anh rồi, thì có thể bảo vệ anh được. La Khúc thập bát bàn một khi đã vào rồi, chỉ có đợi khi nào trên đường thất bại bị giết chết hoặc bị truyền tống đi, hoặc là đợi mười tám ngày sau, La Khúc thập bát bàn đóng cửa bị truyền ra ngoài.

- Ồ.
Diệp Mặc có chút thất vọng ồ lên một tiếng, hắn quả thực vẫn có chút lo lắng Ung Du Nhi sau này sẽ đến gây phiền phức cho hắn.

Mặc dù Mông Hàn An nói dễ nghe, nhưng mình và Hải Tu Minh không có chút quan hệ nào, hoàn toàn là mối quan hệ lợi dụng lẫn nhau, nói trắng ra chỉ là một cuộc giao dịch mà thôi. Mà tính tình cô Ung Du Nhi ngang ngược kiêu ngạo, ai mà biết được cô ta có yêu cầu cha của cô ta là giáo chủ của Thông Hải giáo gây áp lực cho Mông Hàn An hay không? Dù sao giáo chủ Ung Lam Y của Thông Hải giáo cũng đã là Hóa Chân đỉnh phong rồi, nghe nói còn là người đứng đầu ngoài biển. Còn Mông Hàn An chỉ là một tu vi Biến Kiếp sơ kì mà thôi, khác biệt quá lớn. Có lúc, chuyện cũng không như những gì mà Mông Hàn An có thể khống chế được.

- Tôi nghe nói La Khúc thập bát bàn chỉ cần leo lên được đỉnh bàn cuối cùng, cũng chính là đỉnh núi bàn thứ mười tám, là có thể rời đi bất cứ lúc nào. Nhưng từ trước tới nay, hình như vẫn chưa có ai lên được bàn thứ mười tám, cho dù Tam Hải chúng tôi tranh đấu, đã từng có tu sĩ lợi hại nhất cũng chỉ leo lên được bàn thứ mười hai đã bị truyền ra ngoài rồi.
Mông Hàn An còn giải thích thêm, nhưng cô cũng biết, lời này đối với Diệp Mặc mà nói cũng không có chút tác dụng gì.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #1191


Báo Lỗi Truyện
Chương 1191/2272