Chương 1177: Đan thành gặp chuyện


Hồ Quý Minh hồn bay phách tán, gã đã từng nghe nói một đao tím hồng của Diệp Mặc, thậm chí đã từng bổ chết Thiết Bách Phỉ của Vô Cực tông. Cho dù đao kĩ của Diệp Mặc có lợi hại đi nữa, cũng chỉ là một đao kĩ mà thôi. Hơn nữa gã còn cao hơn Diệp Mặc mấy tầng, không ngờ đến một đao cũng không tránh được, chẳng phải vô dụng lắm sao?

Lúc này gã cùng hoàn toàn hiểu được đao này của Diệp Mặc lợi hại tới mức nào, đao này dường như cướp hết tâm thần của gã đi. May là tu vi của gã cao hơn Diệp Mặc nhiều, cho dù vừa nãy vì tia sét của Diệp Mặc liên tiếp tấn công, khiến gã sau khi bị thương tinh thần có chút không ổn định, nhưng cũng không bị đường đao tím hồng tuyệt đẹp kia mê hoặc. Dường như trong nháy mắt Tử Đao của Diệp Mặc phóng một đường đao đến, gã liền phản ứng lại, đồng thời phi kiếm trong tay cũng phóng ra, định chặn lại đường đao tím hồng kia.

Nhưng trong nháy mắt, gã lại không phải thất vọng, mà lại là tuyệt vọng, gã cảm giác được phi kiếm của mình chậm lại, đúng vậy, là vô cùng chậm chạp.

Đây là vực, tuyệt đối là vực, bản lĩnh của Hồ Quý Minh bình thường, nhưng xuất thân từ tông môn chín sao không có nghĩa là gã có kiến thức. Vực là lĩnh vực của tu sĩ cao cấp, tuyệt đối không phải tu sĩ Ngưng Thể có thể khống chế được, cho dù là tu sĩ thiên tài, cũng phải sau khi đến tu vi Thừa Đỉnh mới có thể mơ hồ cảm giác được sự tồn tại của vực.

Bình thường đại đa số vực đều là tu sĩ Hóa Chân, đương nhiên cũng có những tu sĩ Biến Kiếp cá biệt lý giải xa hơn so với những tu sĩ cùng bậc. Cho dù là tu sĩ Hóa Chân nắm được sự lý giải của vực, cũng có phần mạnh yếu.

Còn Diệp Mặc đao này vừa mới bổ ra, bất ngờ đã khiến gã đã tiến vào địa bàn của Diệp Mặc, địa bàn này hoàn toàn không phải do gã làm chủ.

Trong lúc này một sự sợ hãi kinh khủng lan tỏa, gã biết cứ tiếp tục như này bản thân mình sẽ chết không nghi ngờ gì. Hồ Quý Minh cũng không dám ở lại, miệng phun máu, đồng thời phóng một tấm bùa ra, tốc độ phi kiếm của gã trong nháy mắt tăng nhanh, chặn lại đường đao màu hồng tím của Diệp Mặc đang bổ xuống.

Một tiếng “Choang” thật lớn, anh tím văng khắp nơi, Hồ Quý Minh miệng phun máu, lại phát hiện ra cánh tay của mình biến mất không còn.

Gã cũng không dám ở lại, quay người chạy.

Hầu như tất cả mọi người đều cho rằng Diệp Mặc nhất định sẽ đuổi theo. Sau đó truy giết Hồ Quý Minh. Nhưng khiến tất cả mọi người ngạc nhiên chính là, Diệp Mặc lại không động đậy, thậm chí nhắm mắt lại.

Từ Đồng lúc này chú ý đến Diệp Mặc, vì Diệp Mặc xảy ra chuyện thì Lâm Dị Bán cũng xong đời. Khi Diệp Mặc đại triển thần uy, chém giết, Từ Đồng cuối cùng cũng yên lòng. Nhưng vào lúc quan trọng, cô lại phát hiện Hồ Quý Phi bỏ lại một cánh tay mà chạy thoát thân. Còn Diệp Mặc không ngờ lại không đuổi, trái lại lại nhắm mắt lại.

Từ Đồng là Ngưng Thể hậu kỳ, lập tức liền hiểu chuyện gì đang xảy ra, chắc là Diệp Mặc trong lúc đánh nhau đã ngộ ra điều gì đó, cho nên cô không do dự gì mà phóng phi kiếm ra, trực tiếp hướng về phía Hồ Quý Minh.

Hồ Quý Minh lúc này như chó chết chủ, thậm chí đã hồn bay phách lạc. Gã từ trước tới giờ vẫn chưa bao giờ gặp tu vi Ngưng Thể mà đã có ‘Vực’, cho nên gã lúc này chỉ muốn chạy trốn, chạy càng xa càng tốt.

Đến khi phi kiếm của Từ Đồng sát đến đầu gã thì mới lại lần nữa tỉnh lại, nhưng lập tức lại lâm vào một mớ hỗn độn, một đường nguyên thần đồng thời bị phi kiếm của Tử Đồng chém giết.

Trong đại điện vô cùng im ắng, chỉ có một mình Diệp Mặc nhắm mắt đứng bất động.

Diệp Mặc quả thực vào lúc này cảm nhận được một thứ gì đó rất huyền bí, hắn biết rõ Hồ Quý Minh chạy thoát thân. Nhưng cũng không ngăn gã lại, là vì hắn sợ cảm giác ấy lại biến mất.

Sau khi một đao Hoa Sơn của hắn phóng ra, thậm chí có một cảm giác chúa tể trời đất. Giống như không gian xung quanh đều theo Tử Đao của hắn mà bổ ra, biến thành của hắn vậy. Trong mảnh không gian đất trời này, hắn lại có thể cảm nhận được, hắn chính là chúa tể, hắn là người cầm quyền.

Pháp quyết Tu chân của Diệp Mặc đều là từ Tam Sinh quyết lĩnh ngộ được, hắn không hiểu Vực, nhưng trong nháy mắt hắn cảm giác được một chiêu này của mình chốc lát biến thành cực kì phi thường.

Một hồi lâu sau hắn mới mở mắt, gật đầu với Từ Đồng, ý tên Hồ Quý Minh kia giết rất hay. Hắn rất tiếc, không có một đối thủ xứng tầm, nếu như có một đối thủ mạnh, bây giờ hắn có thể nhẹ nhàng vui vẻ nhễ nhải đổ mồ hôi mà đánh một trận, nói không chừng lĩnh ngộ vừa nãy sẽ càng khắc sâu thêm.

-    Tiểu Ma… Diệp đan vương…
Thanh Hàn bước tới, cô căn bản muốn gọi Tiểu Ma sư đệ, nhưng bây giờ người ta bất luận về địa vị hay là tu vi cũng không phải người mà cô có thể so bì được rồi. 

Diệp Mặc mỉm cười nói:
-    Thanh Hàn sự tỷ, cứ gọi tôi là Tiểu Ma sư đệ đi, tình hữu nghị sẽ không vì sự tăng lên của năm tháng và tu vi mà biến đổi. Tiểu Ma vĩnh viễn vẫn là Tiểu Ma, sẽ không biến thành người khác.

-    Thanh Hàn, không được không hiểu quy tắc.
Một sư tỷ của Thanh Mộng trai bước tới quát lớn Thanh Hàn, sau đó lại hành lễ nói với Diệp Mặc:
-    Không ngờ đến bây giờ có thể gặp được Diệp đan vương ở đây, chúc mừng tu vi Diệp đan vương được nâng lên một tầng.

Diệp Mặc gật đầu không nói gì, chỉ quay đầu nói với Thanh Hàn:
-    Nơi này có chín linh tủy trì, các chị nhận hai cái là được rồi, một cái tặng cho các chị, còn một cái thì làm phiền các chị giúp tôi tặng cho Lăng Hiểu Sương sư muội.

-    Tiểu Ma sư đệ, cậu và Hiểu Sương sư tỷ …
Thanh Hàn vui mừng nói được nửa câu, rồi lại không nói tiếp, lúc trước tại Vẫn Chân điện Hiểu Sương sư tỷ hình như đối với Tiểu Ma sư đệ không được hài lòng cho lắm.

Diệp Mặc lắc đầu nói:
-    Tôi và cô ấy không thân nhau lắm, nhưng mối quan hệ giữa tôi và Thiện tiền bối sư phụ của cô ấy thì lại không tồi.

Diệp Mặc nói xong cũng không giải thích chuyện này, dù sao hắn cũng đã đáp ứng nhu cầu của Thiện Băng Lam là tặng cho Lăng Hiểu Sương một linh tủy, mặc dù hắn biết rõ linh tủy mà Thiện Băng Lam nói chắc chắn không phải linh tủy thượng đẳng ở đây, nhưng hắn có thể đến đây cũng là do đề nghị của Thiện Băng Lam.

-    Chị Từ Đồng, chị thu linh tủy trong linh tủy trì của chị tu luyện và của anh Lâm tu luyện lại đi.
Nói xong Diệp Mặc lại quay sang tám tên tu sĩ rút lui tranh giành linh tủy trì nói:
-    Nếu như đã gặp rồi, mọi người cũng là có duyên, ở đây tôi tặng một linh tủy trì cho các anh. Tám người các anh tự chia đi.

Bây giờ những người muốn cướp linh tủy trì của Diệp Mặc đều bị hắn giết hết, những linh tủy trì này Diệp Mặc không cho bất kỳ ai, cũng không có người nào dám nói. Bây giờ Diệp Mặc mở miệng rồi, những người này lập tức không khách khí nữa, ai ai cũng hướng về phía linh tủy trì mà Diệp Mặc chỉ.

Linh tủy là thứ tốt, không có ai là không thích, huống chi mọi người đến đây đều là vì thứ này mà đến. Có thể tám người chia nhau một linh tủy trì, bọn họ cũng đã rất mãn nguyện rồi. Không thấy những người trước đó muốn cướp linh tủy trì, đã bị Diệp Mặc giết chết hết rồi đấy sao.

Còn lại bốn linh tủy trì, Diệp Mặc không chút do dự lấy toàn bộ đi.

Chờ tất cả mọi người sau khi lấy hết linh tủy trong linh tủy trì, Diệp Mặc mới hỏi:
-    Tôi có bố trí một trận pháp cấp bảy trong này, sao mọi người lại phá vỡ được?

Lúc trước những người này sao lại vào được, lúc này Diệp Mặc cũng đã nghĩ thông rồi, chắc là sau khi hắn lấy linh mạch cực phẩm đi rồi, trận pháp phía dưới thiếu đi sự chống đỡ của linh khí, lúc này mới hoàn toàn mất đi. Không có sự chống đỡ của linh khí, trận pháp ẩn nấp và trận pháp phòng ngự cũng không phải là trận pháp nữa.

Hơn nữa trừng Phệ Linh Trùng và Phệ Linh Trùng mới phá trứng mà ra, nếu như không có sự chống đỡ của linh khí, chắc chắn không có cách nào sống sót được, nhìn từ góc độ này, chắc hắn là mình đã cứu những người này.

Nhưng trận pháp phòng ngự mà hắn bố trí thì lại là linh thạch khác, tại sao cũng bị phá rồi?

Dịch Cảnh nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, cả người run lên, liền bước tới trước mặt Diệp Mặc khom người ôm quyền nói:
-    Diệp đan vương, chuyện này quả thực là lỗi của Dịch mỗ. Tôi không biết trong này là trận pháp phòng ngự mà Diệp đan vương bố trí, cho nên chỉ điểm cho bọn họ đến phá.

-    Anh hiểu trận pháp?
Diệp Mặc nghi ngờ nhìn Dịch Cảnh hỏi một câu.

Dịch Cảnh gật đầu:
-    Đúng vậy, tại hạ là tông sư trận pháp cấp bảy của Thiên Diễn tông.

Diệp Mặc thư thái, hóa ra là vậy.

Vừa lúc đó, một âm thanh ầm ầm truyền đến, dường như có cái gì đang sụp đổ xuống vậy. Diệp Mặc đã từng có kinh nghiệm khi ở đầm lầy Chú Hà, cũng có thể ở đây sắp sụp xuống rồi, vội vàng nói:
-    Mọi người mau chạy đi, ở đây sắp sụp xuống rồi.

Mọi người đều lùi lại, sau một lát, những người ở đây đều đạp lên pháp bảo phi hành mà chạy, bay qua nơi Phệ Linh trùng đã chết, lại lần nữa quay về lòng sông.

Sau khi tới lòng sông rồi, những âm thanh ầm ầm bên dưới không ngừng truyền đến, nhưng lại không có dấu hiệu của sự sụp xuống. Nhưng lúc này, đã không có ai bằng lòng xuống dưới rồi, mọi người lần lượt cáo từ Diệp Mặc rồi đạp lên pháp bảo phi hành nhanh chóng rời khỏi chỗ này.

Khi Diệp Mặc thấy những pháp bảo phi hành của những tu sĩ này thậm chí còn có linh khí cực phẩm nhất thời sững sờ, linh khí cực phẩm có thể vào trong khu này được sao? Mình dùng lại là chân khí cực phẩm. 

Nhưng lập tức hắn lại hiểu ra, những người này mặc dù dùng pháp bảo chân khí không ra làm sao, nhưng mỗi pháp bảo phi hành xung quanh lại được khảm viên châu chống lạnh và trận pháp phòng lạnh cao cấp chuyên dùng.

Hóa ra như vậy cũng được, Diệp Mặc bừng tỉnh.

Diệp Mặc thấy ba người của Thanh Mộng trai vẫn chưa đi, lập tức hỏi:
-    Thanh Hàn sư tỷ, mọi người sao biết được nơi này?

Không đợi Thanh Hàn trả lời, sư tỷ của cô đã trả lời:
-    Mấy tháng trước, có một tu sĩ trước kia đã từng đến cấm địa Băng Thần phát hiện nơi này linh khí nồng đậm, bọn họ trước khi xuống liền phát phi kiếm truyền tin. Tôi và hai vị sư muội đúng lúc đi tôi luyện ở Nam cực, sau khi nhận được tin này, cũng cùng đến luôn. 

Diệp Mặc gật đầu, hóa ra là như vậy. Hiện tại tung tích của hắn lại lần nữa bị bại lộ, rõ ràng không thích hợp tiếp tục ở lại chỗ này nữa.

Mấy người Thanh Hàn sau khi cáo từ rời đi, Diệp Mặc định đưa Thanh Nguyệt cho Từ Đồng điều khiển, hắn chuẩn bị luyện chế một lò Quý Dương đan, thì một phi kiếm truyền tin phi màu lửa đỏ rơi vào tay hắn.

Người có thể truyền phi kiếm truyền tin cho hắn chỉ có mấy người, Diệp Mặc nhận được phi kiếm truyền tin có chút ngạc nhiên, là ai truyền phi kiếm truyền tin cho hắn. Nhưng sau khi đọc nội dung, hắn lập tức trầm giọng nói:
-    Chúng ta bây giờ sẽ quay về Mặc Nguyệt Chi Thành.

-    Chuyện gì xảy ra vậy?
Ninh Khinh Tuyết lập tức hỏi.

-    Thành chủ Nghiễn Điền của Đan thành quay về rồi, phi kiếm truyền tin chính là ông ấy gửi cho anh. Đan thành xảy ra chuyện rồi, bây giờ thành chủ Nghiễn Điền cũng không ở Đan thành, mà là ở Mặc Nguyệt Chi Thành đợi anh.
Diệp Mặc trầm giọng nói, không có tin tức của thành chủ Ngân Nguyệt, hắn lại có một dự cảm không tốt.

-    Đan thành xảy ra chuyện? Có ai to gan dám động đến Đan thành?
Từ Đồng biết địa vị của Đan thành, độc nhất vô nhị ở Nam An châu, hơn nữa cách xa thế giới bên ngoài. Nếu nói có người dám động thủ với Đan thành, cô tuyệt đối không thể tin được, thứ nhất là không có thế lực nào lại có khả năng chống lại Đan thành, thứ hai là cũng không có ai dám làm vậy.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #1177


Báo Lỗi Truyện
Chương 1177/2272