Chương 1155: Không phải đệ nhất Vô Ảnh tằm


Thôn hỏa trùng đứng thứ bảy trong các loại linh trùng kỳ dị, chuyên cắn nuốt các loại vật phẩm hệ kim, đồng thời còn thích cắt nuốt các loại mồi lửa, thậm chí có thể nuôi dưỡng chúng trong mồi lửa.

Có thể nói Thôn hỏa trùng là loại linh trùng không gì không thể phá, rất ít có cái gì có khả năng khắc chế được loại linh trùng này. Mẫn Vô Kiếm không ngờ lại có nhiều Thôn hỏa trùng như vậy, y làm sao có thể nuôi dưỡng được chúng? Dù cho Thôn hỏa trùng của y là đẳng cấp thấp nhất, nhưng lại có nhiều Thôn hỏa trùng như vậy, cho dù là một môn phái cũng nuôi không nổi chúng nó. Bởi vì Thôn hỏa trùng không chỉ cắt nuốt mồi lửa, còn cần rất nhiều khoáng thạch hệ kim để cho nó cắt nuốt nữa, bằng không chúng căn bản là không thể sinh sôi nẩy nở.

Hơn nữa Thôn hỏa trùng càng lớn càng khó nuôi dưỡng, hiện tại Thôn hỏa trùng của Mẫn Vô Kiếm là đẳng cấp thấp nhất. Lượng tài nguyên tiêu hao cho chúng măc dù cũng nhiều nhưng không nhất định đều phải là thứ cao cấp.

Lúc này thì không chỉ là Diệp Mặc, cho dù là những thành chủ trưởng lão của các môn phái có mặt ở đại điện này đều biến sắc khi thấy Thôn hỏa trùng.

Hiển nhiên bọn ho đều biết về loại Thôn hỏa trùng này, hơn nữa còn biết đến uy lực kinh khủng của loại côn trùng này sau khi chúng hoàn toàn trưởng thành.

- Không ngờ lại là Thôn hỏa trùng?

Ngay cả sắc mặt của Lục Vô Hổ cũng trở nên kinh dị, hiển nhiên là cũng bị Thôn hỏa trùng làm cho sợ hãi.

Ngay cả Ngạn Quan, Nhạc Dao và các trưởng lão của các tông môn chin sao khác cũng đều kinh ngạc đứng lên, bọn họ không hề lo lắn đến Mẫn Vô Kiếm. Mà bọn họ lo lắng chính là Vô Cực Tông, không ngờ Vô Cực Tông lạ có loại Thôn hỏa trùng kinh khủng này. Một khi họ đem toàn bộ tài nguyên của tông môn nuôi dưỡng Thôn hỏa trùng trưởng thành, vậy thì còn có môn phái nào có thể chống lại được.

Chỉ cần toàn bộ Thôn hỏa trùng lao ra, lập tức có thể tiêu diệt cả một môn phái. Tuy rằng bọn họ cũng biết không có khả năng có thể nuôi dưỡng Thôn hỏa trùng đến trưởng thảnh. Cho dù chỉ cần nuôi dưỡng một phần vạn số Thôn hỏa trùng để trưởng thành hoàn toàn đã cực kỳ khó khăn rồi. Thế nhưng chỉ riêng cái tên Thôn hỏa trùng thôi cũng đủ để mọi người phải sợ hãi rồi.

Hơn một vạn năm trước, ở đại lục Lạc Nguyệt có một ma đầu, được mệnh danh là Thôn hỏa trùng ma. Người này nuôi dưỡng vô số Thôn hỏa trùng đã trưởng thành, không một ai có thể chống lại được y. Một mình y đã từng tiêu diệt cả một tông môn chín sao, chỉ vì bản thân y muốn lấy địa bàn của tông môn đó làm sơn môn của mình nhưng tông môn chín sao kia lại không đồng ý. Kết quả là dưới cơn nóng giận y đã mang theo Thôn hỏa trùng vây giết toàn bộ tông môn chín sao này từ trên xuống dưới đến chó gà cũng không tha.

Thôn hỏa trùng ma tung hoành cả ngàn năm, cuối cùng gặp phải Sở Cửu Vũ rồi bị Sở Cửu Vũ giết chết. Từ đó Thôn hỏa trùng cũng biến mất không ai thấy nữa.

Không nghĩ tới một vạn năm sau, lại có thể được nhìn thấy Thôn hỏa trùng, còn là từ một đệ tử nòng cốt của tông môn chín sao Vô Cực Tông nữa.

Nhưng mọi người cũng không thể ngờ được, chính Dương Phí Thành thành chủ của Vô Cực Tông lúc này cũng đang hết sức kinh ngạc, vẻ mặt âm trầm. Trong tông môn có người nuôi dưỡng Thôn hỏa trùng, vậy mà một môn chủ như y lại không hề hay biết. Nếu như y biết trong môn phái của mình có đệ tử nuôi dưỡng được Thôn hỏa trùng, thì y khẳng định sẽ không bao giờ để cho Mẫn Vô Kiếm xuất chiến. Khẳng định sẽ đem Thôn hỏa trùng này trở thành cơ mật tối cao của Vô Cực Tông.

Thế nhưng hiện tại Mẫn Vô Kiếm lại không biết trời cao đất rộng. Không chỉ xuất chiến, đã vậy còn lấy Thôn hỏa trùng ra chiến đấu ngay từ đầu. Một khi Thôn hỏa trùng đã bại lộ, cho dù là giết được Diệp Mặc, thì cuối cùng những môn phái khác cũng sẽ không để cho Vô Cực Tông một mình chăn nuôi Thôn hỏa trùng được.

Thôn hỏa trùng tuy rằng rất khó nuôi dưỡng, thế nhưng chỉ cần có phương pháp, có tài nguyên là có thể làm được. Nếu có thể thành công đến bước cuối cùng, thì sẽ trở thành một Thôn hỏa trùng ma khác.

Sở Cửu Vũ cũng đã một vạn năm không xuất hiện rồi, không có Sở Cửu Vũ thì chẳng phải 'Thôn hỏa trùng Ma' sẽ tung hoành ở toàn bộ Tu Chân Giới hay sao?

Đồng thời Dương Phí Thành cũng đã nhìn ra Mẫn Vô Kiếm đối với những Thôn hỏa trùng này cũng không phải là rất quen thuộc, hơn nữa điều khiển cũng rất gian nan, hiển nhiên là những Thôn hỏa trùng này y vừa mới bắt đầu nuôi dưỡng, hoặc là có người khác truyền cho y.

Diệp Mặc lúc này đã hiểu rõ vì sao những con côn trùng này không sợ Thiên hỏa của hắn, hóa ra lại là Thôn hỏa trùng, cũng may là Thiên hỏa của hắn đã là màu đỏ cho nên mới có thể thiêu cháy được một phần Thôn hỏa trùng. Nếu như Thiên hỏa của hắn chỉ có màu vàng, nói không chừng không chỉ đốt không được một con Thôn hỏa trùng nào, trái lại còn trở thành chất dinh dưỡng cho chúng nó nữa.

Lúc này Diệp Mặc cảm giác Đại đỉnh tám cực càng ngày càng chậm chạp, hơn nữa vì hắn sử dụng cùng lúc cả Đại đỉnh tám cực và Thiên hỏa nên thần thức cũng phải tiêu hao rất nhiều.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, thì tuyệt đối không được, Diệp Mặc rất muốn đánh ra Thập nhất lôi kiếm, hơn nữa hiện giờ hầu hết mọi người đều đã biết Điền Ngạo Phong là do hắn giết, lúc này sử dụng Thập nhất lôi kiếm cũng không có vấn đề gì, cùng lắm là thù oán giữa hắn và Lôi Vân Tông càng tăng thêm mà thôi.

Khi mà Diệp Mặc muốn sử dụng Thập nhất lôi kiếm đánh bọn Thôn hỏa trùng này, thì lại nhìn thấy Mẫn Vô Kiếm đang ở bên ngoải chỉ huy đàn côn trùng sắc mặt tái nhợt, thậm chí mỗi một thủ ấn pháp quyết đều có chút mệt mỏi.

Chẳng lẽ bọn Thôn hỏa trùng này không phải do Mẫn Vô Kiếm nuôi dưỡng. Diệp Mặc lập tức đưa ra cái kết luận này, nếu như Mẫn Vô Kiếm đúng là người nuôi dưỡng bọn Thôn hỏa trùng này thì không có khả năng y điều khiển chúng lại khó khăn như vậy.

Nhưng tên Mẫn Vô Kiếm này thoạt nhìn rất khôn khéo, Diệp Mặc cũng không dám khẳng định sự mệt mỏi của y có phải là thật hay không. Nghĩ tới đây Diệp Mặc liền lấy ra một thanh phi kiếm, thử đánh về phía Mẫn Vô Kiếm.

Lấy ra một thanh phi kiếm, Diệp Mặc cũng cảm nhận được một trận mệt mỏi bốc lên trong thức hải.

Mẫn Vô Kiếm thấy Diệp Mặc còn có thể lấy ra phi kiếm, trong mắt liền hiện lên một tia kinh dị, hiển nhiên cũng không ngờ được điều này. Nhưng y lập tức phun ra một ngụm máu tươi, lại một lần nữa bắt tay đánh ra mấy thủ ấn. Đột nhiên bên trong cái hồ lô đen sì lại bay ra thêm một đàn Thôn hỏa trùng lớn nữa.

Diệp Mặc phát hiện Mẫn Vô Kiếm thiêu đốt cả tinh huyết khiến sắc mặt càng thêm tái nhợt, hiển nhiên là y tiêu hao thần thức so với hắn còn lớn hơn. Lập tức sáng tỏ, những Thôn hỏa trùng này khẳng định là không phải do y nuôi dưỡng.

Thế nhưng Diệp Mặc rất nhanh thấy phi kiếm linh khí thượng phẩm mà mình vừa đánh ra ngoài đã bị Thôn hỏa trùng thôn phệ, nháy mắt tiêu tán không còn gì cả, trong lòng liền âm thầm sợ hài. Bọn côn trùng này thật sự quá lợi hại rồi.

Lúc này Diệp Mặc đã bỏ ý nghĩ sử dụng Thập nhất lôi kiếm, Mẫn Vô Kiếm chỉ huy những Thôn hỏa trùng này khó khăn như vậy, thì hắn chỉ cần lấy ra 'Vô Ảnh' đánh lén Mẫn Vô Kiếm là được. Không cần phải phí sức đánh ra Thập nhất lôi kiếm.

Diệp Mặc lặng yên đem 'Vô Ảnh' phóng xuất ra, ý của hắn là muốn 'Vô Ảnh' đánh lén Mẫn Vô Kiếm, thế nhưng Diệp Mặc lại không ngờ được là khi Vô Ảnh vừa đi ra ngoài, liền kêu lên một tiếng, có vẻ như là đang rất hưng phấn.

"Chuyện quái gì thế này?"

Diệp Mặc ngây ngẩn cả người.

"Mày hét to như vậy thì còn đánh lén cái gì nữa?". Thế nhưng Diệp Mặc phát hiện Vô Ảnh không ngờ không nghe theo lệnh của hắn đi đánh lén Mẫn Vô Kiếm, mà lại hóa thành một đạo bóng ảnh màu vàng bay thẳng tới cái hồ lô đen sì của Mẫn Vô Kiếm rồi chui vào bên trong.

Diệp Mặc ngây ra, sao lại có cái chuyện không đầu không đuôi thế này? Nhưng hắn rất nhanh chóng cảm giác được, vốn bọn Thôn hỏa trùng vẫn đang công kích Đại đỉnh bát cực, không ngờ đã bắt đầu lui lại, sau đó liền trở nên hỗn loạn, thậm chí còn muốn bay đi nơi khác, cũng may chỗ Diệp Mặc và Mẫn Vô Kiếm thi đấu có cấm chế do tu sĩ Hóa Chân vả tu sĩ Kiếp Biến bố trí nên bọn Thôn hỏa trùng này không thể bay ra ngoài được.

Bị cấm chế ngăn trở lại, Thôn hỏa trùng lại một lần nữa bay trở về, sau đó giống như bọn ruồi nhặng bay loạn trong không trung, nhưng đại bộ phận vẫn là nhắm phía hồ lô đen kia mà bay tới một cách gấp gáp.

Mẫn Vô Kiếm nhìn đám Thôn hỏa trùng hỗn loạn, kinh hãi đến mức cả người run rẩy, thì thào nói:

- Không phải linh trùng không phải tiên, không phải đệ nhất Vô Ảnh tằm.... Không ngờ thật sự lại có 'Vô Ảnh tằm'...

Diệp Mặc lúc này đã không cần phải cực lực chống đỡ nữa rồi, liền lấy một viên Phục Thần Đan ra nuốt vào, rồi lại lấy ra Tử Đao. Vô Ảnh tuy rằng không có đánh lén Mẫn Vô Kiếm, trái lại lại chạy vào bên trong cái hồ lô đen của đối phương, nhưng cũng coi như là đã giúp hắn một chút.

Thế nhưng hắn rất nhanh dừng lại việc lấy ra Tử Đao, không phải bởi vì sắc mặt tái nhợt cả người run rẩy của Mẫn Vô Kiếm, mà là bởi vì Diệp Mặc phát hiện cái hồ lô kia đang rung động kịch liệt, dường như có thể phát nổ bất cứ lúc nào.

Diệp Mặc vừa nghĩ đến nó sẽ phát nổ, thì liền nghe thấy "Uỳnh" một tiếng, sóng nhiệt thật lớn trào ra, Diệp Mặc cũng không suy nghĩ gì, lập tức lại điều khiển Đại đỉnh tám cực bảo vệ bản thân. Đồng thời khẩn trương kết nối với Vô Ảnh, Vô Anh chính là trợ thủ đắc lực của hắn, nghìn vạn lần không nên bị nổ chết.

Cũng may là hắn đã nhanh chóng cảm thụ được 'Vô Ảnh', Vô Ảnh vọt ra từ trong vụ nổ, chỉ là nó lúc này lung lay lảo đảo giống như say rượu, hơn nữa thân thể màu vàng của nó trước kia lại lần nữa biến thành màu tro rồi, Diệp Mặc cũng không suy nghĩ nhiều, lập tức đem Vô Ảnh đưa vào trong nhẫn linh thú, về phần Thế giới trang vàng, hắn dự định lát nữa mới cho nó đi vào.

Khí lưu của vụ nổ kinh khủng làm cho cấm chế xung quanh lung lay một hồi, Diệp Mặc thấy vậy liền âm thầm kinh hãi, hắn không hiểu vì sao mà Vô Ảnh lại không bị nổ chết, mà còn có thể trở ra.

Thế nhưng những Thôn hỏa trùng trước mắt thì lại rớt xuống từng mảng lớn, sau đó chết đi, một số Thôn hỏa trùng còn chưa chết điên cuồng đánh về phía Mẫn Vô Kiếm vả Diệp Mặc. Chỉ là Diệp Mặc có Đại đỉnh tám cực ngăn trở, nhưng Mẫn Vô Kiếm lại không có. Cho nên chỉ chốc lát Mẫn Vô Kiếm đã bị vô số Thôn hỏa trùng cắn nuốt hoàn toàn, ngay cả bột phấn cũng không còn nữa.

Sau khi Thôn hỏa trùng cắn nuốt Mẫn Vô Kiếm, lại bay xung quanh một vòng, không tìm được cái hồ lô đen lúc trước nữa, dần dần đều rớt xuống mặt đất, cuối cùng biến thành một đồi nhỏ mảu đen.

Diệp Mặc thấy có chút buôn nôn, hắn liền lấy ra Thiên hỏa đem cái đồi nhỏ toàn xác Thôn hỏa trùng thiêu hủy đi. Cho dù là toàn Thôn hỏa trùng đã chết thì Thiên hỏa của Diệp Mặc cũng phải đốt cả nửa ngày mới xong.

Sau khi mùi vị hôi thối bay đi hết, toàn bộ không gian dường như cũng lắng xuống, bỗng lại có một mồi lửa màu cam xuất hiện ở trước mặt của Diệp Mặc.

Mồi lửa xếp thứ chín trong các loại mồi lửa kỳ dị của Tu Chân Giới 'Ly minh hỏa', thuộc về loại thiên hỏa. Không ngờ rằng bên trong cái hồ lô đen của Mẫn Vô Kiếm thậm chí còn cả một Thiên hỏa, thế nhưng Diệp Mặc cũng biết dưới tình huống này thì hắn không thể chiếm 'Ly minh hỏa' này làm của riêng được.

Quả nhiên sắc mặt của Dương Phí Thành lại âm trầm xuống khi thấy 'Ly minh hỏa'. Diệp Mặc không đợi y đi ra thu lấy 'Ly minh hỏa', lậptức quay sang nói với Lục Vô Hổ:

- Lục lão ca, đóa 'Ly minh hỏa' này tặng cho lão ca đó. Bạn đang đọc chuyện tại Truyện.YY

- Ha ha, được, ta đây xin thu nhận.

Nói xong liền biến ảo chân nguyên thành hình bàn tay đem 'Ly minh hỏa' thu về.

Diệp Mặc thở phào một cái, hắn biết năng lực hiện tại của hắn thì muốn thu lấy 'Ly minh hỏa' cần phải mất thời gian đến nửa nén hương, mà khi ấy thì Dương Phí Thành đã sớm cầm 'Ly minh hỏa' đi rồi, hiện lại hắn để cho Lục Vô Hổ thu lấy 'Ly minh hỏa', thì cho dù Dương Phí Thành có muốn cũng không dám.

Quả nhiên Dương Phí Thành thấy Lục Vô Hổ thu lấy Ly minh hỏa liền dừng bước lại, sắc mặt biến đổi, rồi ôm quyền nói với Lục Vô Hổ:

- Lục tiền bối, Ly minh hỏa này là của đệ tử Mẫn Vô Kiếm của Vô Cực Tông tôi, xin tiền bối hoàn trả.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #1155


Báo Lỗi Truyện
Chương 1155/2272