Chương 1154: Loại côn trùng đáng sợ


Toàn bộ tu sĩ có mặt trong đại điện liền yên tĩnh chừng mười mấy nhịp thở. Diệp Mặc vượt cấp giết chết địch thủ thì cũng không đáng ngạc nhiên, các tu sĩ ở đại lục Lạc Nguyệt có thể vượt cấp giết người thỳ nhiều lắm. Đáng sợ chính là cái loại đao pháp này của Diệp Mặc, vô thanh vô tức, không có chút dấu hiệu gì.

Hơn nữa có vài người đã nhận ra Diệp Mặc giết Thiết Bách Phỉ và Nam Tấn Thăng đều dùng một loại đao kỹ, thế nhưng khi thi triển lại có hiệu quả khác nhau.

Hầu như trước đó mọi người đều cho rằng Diệp Mặc đã thua, nhất định là hắn sẽ bị Thiết Bách Phỉ giết, nhưng kết quả lại hoàn toàn ngược lại, Diệp Mặc không những chỉ giết Thiết Bách Phỉ, hơn nữa cũng chỉ dùng một chiêu mà thôi. Chỉ có rất ít tu sĩ Kiếp Biến mới có thể nhìn ra khi Diệp Mặc thi triễn "Huyễn vân Hoa Sơn đao" còn dùng một thủ đoạn khác, chính thủ đoạn đó dã khiến Thiết Bách Phỉ khựng lại trong nháy mắt.

Môn chủ Ngan Quan của Huyền Băng Phái hít một hơi khí lạnh, y vốn đã tính xem làm sao để giải thích với Đan Thành về cái chết của Diệp Mặc. Không nghĩ tới chỉ chốc lát Diệp Mặc đã giết Thiết Bách Phỉ, một tu sĩ Hư Thần tầng 6 rồi.

Văn Thái Y ngơ ngác nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc, thậm chí quên cả tức giận. Cô biết Diệp Mặc rất lợi hại, khi hắn so đấu cùng Nam Tấn Thăng, cô cho rằng Diệp Mặc ít nhất là tu vi Nguyên Anh hậu kỳ. Thế nhưng Diệp Mặc chỉ dùng một chiêu đã có thể giết Nam Tấn Thăng thì hiển nhiên đã có tu vi Hư Thần. Khi Nam Tấn Thăng nói Diệp Mặc là tu sĩ Hư Thần tầng 1, cô cũng có chút hoại nghi nhưng cũng vẫn tin tưởng.

Thế nhưng không ngờ Diệp Mặc lại giết cả Thiết Bách Phỉ rồi, Thiết Bách Phỉ đã là tu sĩ Hư Thần tầng sáu. Muốn giết y thỳ không phải là việc mà tu sĩ Hư Thần tầng 1 có thể làm được. Văn Thái Y cũng là 1 tu sĩ thiên tài, hiện tại có tu vi Nguyên Anh tầng 2, cho nên cô rất rõ ràng nếu như chính mình muốn giết một tu sĩ Nguyên Anh tầng 6 thì phỏng chừng cũng không đơn giản như vậy, thậm chí không thể làm được, huống chi lại là ở cấp độ Hư Thần.

Lẽ nào Diệp Mặc lại là một tu sĩ Hư Thần hậu kỳ? Điều này sao có thể?

Văn Thái Y rất nhanh liền nghĩ tới lần đầu gặp mặt Diệp Mặc thì hắn còn là một tu sĩ Nguyên Anh. Sau đó lại gặp mặt lúc hắn giết Lô Kiếm Cường, tu vi vẫn là Nguyên Anh, cho đến giờ mới có bao nhiêu thời gian, mầ đã có thể tấn cấp ới Hư Thần hậu kỳ rồi? Lẽ nào thật sự có loại thiên tài này sao? Nếu như hắn thật sự là cái loại thiên tài này, vậy thỳ những đẹ tử thiên tài của các tông môn chín sao đều kém hắn quá xa.

Tu sĩ trẻ tuổi tươi cười lúc trước nói chuyện cũng Thiết Bách Phỉ nhìn chằm chằm vào thi thể đã chết, nửa ngày cũng không có phản ứng. Y vốn không tin rằng một tu sĩ Hư Thần tầng 1 như Diệp Mặc có thể giết tu sĩ Hư Thần tầng 6 như Thiết Bách Phỉ. Nhưng giờ chuyện này đã xảy ra ngay trước mắt y, hơn nữa còn bị giết một cách đơn giản như vậy.

Thế nhưng sau hơn 10 lần hít thở. Y rốt cuộc cũng hiểu được, sự thật này so với vàng còn thật hơn. Diệp Mặc thực sự đã giết Thiết Bách Phỉ, thậm chí ngay cả thi thể Thiết Bách Phỉ cũng chỉ còn là một đống máu thịt mà thôi.

- Tao phải giết mày…

Sắc mặt tu sĩ trẻ tuổi nhất thời trở nên dữ tợn, y hầu như không thèm suy nghĩ gì, đã lập tức vọt tới đài thi đấu trong đại điện rồi, hơn nữa còn lấy ra một pháp bảo hồ lô đen thui.

- Vô Kiếm, quay lại.

Một gã trưởng lão thấy tu sĩ trẻ tuổi này lao lên đài thi đấu, lập tức lớn tiếng ngăn lại. Thế nhưng tu sĩ gọi là Vô Kiếm kia đã bị sự phẫn nộ che lấp thần trí, y căn bản là không nghe thấy tên trưởng lão kia gọi.

Diệp Mặc cười nhạt một tiếng, cái tên Vô Kiếm này là tu sĩ Hư Thần tầng bảy, đã là Hư Thần hậu kỳ rồi. So với Thiết Bách Phỉ vừa bị giết cao hơn một tầng. Thế nhưng hắn vẫn bình thản không chút sợ hãi. Giơ cánh tay lên, "Tử Đao" cũng đã xuất hiện ở trên tay.

Tu sĩ trẻ tuổi đang lao tới, thấy động tác của Diệp Mặc thì không ngờ lại dừng lại không tiếp tục lao lên nữa, trái lại còn có vẻ hòa hoãn xuống. Sắc mặt cũng dần trở nên âm trầm, thậm chí còn quay đầu hướng về phía Vô Cực Tông thi lễ.

Tên trưởng lão của Vô Cực Tông thấy động tác này của tu sĩ trẻ tuổi liền thở nhẹ ra một hơi. Nhưng từ đáy lòng mà nói, y hoàn toàn không muốn để tu sĩ trẻ kia lên đài thi đấu. Biểu hiện của Diệp Mặc đã quá mức cường hãn rồi, căn bản không kém bất cứ tên tu sĩ Hư Thần hậu kỳ nào. Sau đó lại thấy tên tu sĩ trẻ kia kích động như vậy, khiến y càng lo lắng hơn. Hiện tại thấy tên tu sĩ trẻ cuối cùng cũng đã bình tĩnh lại thì cũng có chút yên tâm rồi. Chỉ có điều y cũng nghi hoặc là tại sao Mẫn Vô Kiếm lại có một pháp bảo hồ lô vậy?

Tu sĩ trẻ sau khi tỉnh táo lại, để mặc cho pháp bảo hồ lô lơ lửng trước người, lạnh lùng nói với Diệp Mặc:

- Mày rất có can đảm, dám giết tu sĩ Hư Thần nòng cốt của Vô Cực Tông, tao tên Mẫn vô Kiếm, tao muốn mày phải chôn cùng với Thiết Bách Phỉ sư đệ của tao. Còn về Lạc Tố Tố kia, mày cũng có thể yên tâm, tao cũng sẽ thay mày chăm sóc tốt.

Sau khi Mẫn Vô Kiếm nói ra lời này, trong nháy mắt sát khí của Diệp Mặc dâng lên, "Tử Đao" còn chưa sử dụng, thế nhưng từng màn sương mù màu tím nhạt đã chập chờn bao quanh "Tử Đao".

Mẫn Vô Kiếm cười lạnh một tiếng, tay đánh ra mấy thủ ấn. Pháp bảo hồ lô đen sì vừa rồi còn đang lơ lửng trước mặt y, bỗng nhiên bắt đầu phát ra những tiếng "Ầm ầm…" giống như hồng thủy. Hơn nữa còn không ngừng lớn lên, đảo mắt đã biến thành một hồ lô lớn dài hai thước rộng một thước rồi, hơn nữa dường như nó vẫn không ngừng lớn hơn.

Diệp Mặc nhìn cái miệng hồ lô tối om, trong lòng liền có một cảm giác bất an, hắn cảm giác được thần thức của mình căn bản là không dò xét được bên trong cái hồ lô đó.

Không hề chần chừ nưa, Diệp Mặc nháy mắt liền lấy ra đại đỉnh tám cực, đồng thức cũng lập tức bổ ra một đao.

Thấy trên đầu Diệp Mặc đột nhiên xuất hiện một cái đỉnh lớn tám cạnh, mọi người trong đại điện đều nhất thời trở nên ngây ngẩn. Cái đại đỉnh tám cạnh này vừa nhìn là biết đó chính là một pháp bảo phòng ngự đỉnh cấp, bọn họ thật không ngờ là lúc trước Diệp Mặc đánh với Thiết Bách Phỉ, lại không có lấy cái pháp bảo này ra đã có thể giết chết Thiết Bách Phỉ rồi.

Đây quả thực là một tên biến thái mà, pháp bảo phòng ngự cũng không lấy ra, mà vẫn có thể lấy tu vi Hư Thần tầng 1 của mình giết chết tu sĩ Hư Thần tầng sáu Thiết Bách Phỉ, khiến mọi người đều khó có thể tin. Thế nhưng sự thực là bọn họ đang chứng kiến tận mắt cái chuyện khó tin đó, nếu không phải là Diệp Mặc thấy cái hồ lô đen sì của Mẫn Vô Kiếm có vẻ lợi hại, nói không chừng còn không lấy ra cái pháp bảo đại đỉnh tám cạnh này đâu.

Sắc mặt Dương Phí Thành của Vô Cực Tông càng âm trầm hơn, trong lòng y càng quyết tâm phải nhanh chóng giết chết Diệp Mặc. Thế nhưng hôm nay hắn đi cùng với Lục Vô Hổ, hiển nhiên là không thể ra tay được.

Ngoại trừ cách vây công, thì Vô Cực Tông của y vẫn không có tu sĩ nào có khả năng một mình giết chết được Lục Vô Hổ cả. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: t.r.u.y.e.n.y.y chấm c.o.m

"Đại đỉnh tám cực" của Diệp Mặc không có ai nhận ra, ngoại trừ Văn Thái Y. Văn Thái Y đương nhiên biết cái "Bát cực đại đỉnh" này, đó chính là tứ mà sư huynh Viên Quan Nam của cô lấy được khi cùng cô đi vào Vấn Chân cấm địa. Hiện tại đại đỉnh này xuất hiện trong tay Diệp Mặc, càng xác định rằng sư huynh của cô chính là bị Diệp Mặc giết.

Sau khi Mẫn Vô Kiếm thấy Diệp Mặc lấy ra "Đại đỉnh tám cực", chỉ là hơi sửng sốt một chút, nhưng lập tức không để ý tới nữa. Thậm chí cả đao quang màu tím mà Diệp Mặc bổ ra y cũng không thèm nhìn đến. Chỉ vung tay lên một cái, thậm chí còn không đánh ra cái thủ ấn nào, thì đã có vô số sợi chỉ đen vọt ra từ bên trong hồ lô.

Những sợi chỉ đen này cố tốc độ vô cùng kỳ quái, thậm chí còn mang theo từng đợt tiếng kêu bén nhọn có thể làm chói tai va chạm đến cả thần thức nữa. Ngoại trừ tử mang đao quang bị cái hồ lô đen sì ngăn trở, còn lại những tử đao quang mang diễn sinh ra đều bị những sợi chỉ đen này cuốn đi.

Diệp Mặc lập tức nhớ đến cái tên Mạc Thiên Lý ngày trước bị hắn giết ở Bắc Vọng Châu. Lúc đó Mạc Thiên Lý cũng có cái loại sợi tơ ác hồn giống như thế này, thế nhưng thứ đó của Mạc Thiên Lý cũng không có loại thanh âm bén nhọn chói tai này. Hơn nữa tốc độ của các sợi chỉ đen này còn nhanh hơn nhiều so với sợi tơ ác hồn kia.

Đây cũng không phải là sợi tơ gì. Diệp Mặc rất nhanh liền nhìn rõ được, hóa ra những sợi chỉ đen kia lại là những con trùng màu đen, chẳng những có cánh, mà còn có hàm răng bén nhọn. Thế nhưng kỳ quái hơn chính là những con côn trùng này chỉ có 1 chân.

Mẫn Vô Kiếm - đệ tử thiên tài của Vô Cực Tông, còn là đệ tử được bồi dưỡng trọng điểm, không ngờ lại là một "Trùng tu"? Diệp Mặc thật sự không ngờ được.

Những con côn trùng này nhanh vô cùng. Hơn nữa càng lúc càng nhiều hơn. Diệp Mặc chỉ có thể nhanh chóng điều khiển "đại đỉnh tám cực" bao quanh để tự bảo vệ, tốc độ xoay tròn của "đại đỉnh tám cực" cũng càng lúc càng nhanh hơn.

Thế nhưng nhưng con trùng này giống như tăng thêm với số lượng vô hạn vậy, nháy mắt cái đã nhiều hơn gấp đôi khi nãy. Chúng không ngừng công kích vào vòng bảo vệ của Đại đỉnh tám cực, Diệp Mặc còn có thể nghe thấy tiếng kim loại va chạm vào nhau nữa, hơn nữa Diệp Mặc cảm nhận được hắn ngày càng khó khống chế Đại đỉnh tám cực hơn, chuyển động của Đại đỉnh cũng ngày càng chậm dần. Mỗi một vòng chuyển động, Đỉnh ảnh lại thưa thớt đi một chút, lực phòng ngự cũng giảm dần theo đó.

Những con côn trùng này tuy rằng không có nhảy vào trong Đại đỉnh thì cũng đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến tốc độ của Đại đỉnh rồi. Cứ tiếp diễn như vậy thì cuối cùng khẳng định là Đại đỉnh của hắn sẽ dừng lại, sau đó hắn sẽ bị những con côn trùng này vây lấy.

Tuy rằng hắn chưa rõ sự lợi hại của những con trùng này, thế nhưng hắn cũng biết một khi bị đám côn trùng này vây lại, hẳn là hắn sẽ bị ăn sạch đến cả xương cũng không còn.

Trong lòng Diệp Mặc cũng rất là buồn bực. Hắn vốn dĩ có thể dùng Huyễn vân đao pháp đánh một trận, hai người đao kĩ cũng kiếm kỹ đại chiến một hồi có lẽ sẽ rất hứng thú. Thế nhưng hắn lại gặp phải mấy tên tu sĩ không được như ý nguyện.

Người thứ nhất Nam Tấn Thăng thì bị hắn 1 đao giết chết, người thứ hai Thiết Bách Phỉ thì sử dụng huyết sắc tuyết hoa. Đến cái tên Mẫn Vô Kiếm này thì lại mang vô số côn trùng ra cắn hắn.

Diệp Mặc lại một lần nữa phóng Tử Đao ra, đánh ra một chiêu Huyễn vân phân liệt đao, nhưng lần này thì tử sắc đao quang của hắn còn chưa có được hình thành thì đã bị vô số con trùng này cắn nuốt mất rồi.

Thật là một loại côn trùng đáng sợ. Ngay cả đao quang cũng có thể cắn nuốt. Diệp Mặc không tiếp tực đánh ra Tử Đao nữa, hắn không ngờ loại trùng này lại đông như thế, hiện tại thần thức của hắn khống chế Đại Đỉnh tám cực còn có chút khó khăn, càng không cần nói đến việc phân thần thức ra khống chế Tử Đao nữa. Chỗ đặc sắc của Huyễn vân đao pháp chính là ở khả năng vận dụng thần thức, thần thức càng mạnh thì đao kỹ thi triển ra đao quang càng lợi hại, một khi thần thức bị trói buộc, coi như là có đánh ra Huyễn vân đao pháp thì hiệu quả cũng cực kỳ yếu ớt.

Diệp Mặc tuy rằng còn có thể tiếp tục đánh ra Huyễn vân đao pháp, thế nhưng hắn không muốn làm chuyện vô ích, thủ đoạn của hắn còn rất nhiều. Không dùng được Huyễn vân đao pháp, thì hắn cũng không tin mình không chỉnh được mấy con trùng này.

Sau một khắc, Diệp Mặc liền trực tiếp lấy ra "Vụ Liên Tâm Hỏa", tuy rằng hiện tại hắn còn chưa có được công pháp Thiên hỏa, thế nhưng chỉ cần dùng Thiên hỏa đốt chết bọn côn trùng này chắc không có vấn đề gì.

Một số tu sĩ thấy Diệp Mặc lấy ra Thiên hỏa, lập tức nghĩ những con côn trùng này xong rồi. Bất luận loại côn trùng gì, Thiên hỏa cũng đều có thể dễ dàng thiêu hủy, nếu như ngay cả Thiên hỏa mà cũng không đốt được thì loại côn trùng này cũng quái nghịch thiên rồi.

Thế nhưng khi Diệp Mặc lấy ra Vụ Liên Tâm Hỏa, Mẫn Vô Kiếm lại cười lạnh, đồng thời càng không ngừng thôi động pháp bảo hắc sắc hồ lô.

Vụ Liên Tâm hỏa vọt vào trong đàn trùng, vô số con liền rơi xuống, thế nhưng chỉ trong chốc lát thời gian lại có một bộ phận lần nữa xông lên.

Diệp Mặc nhíu mày, lại lần nữa dùng Vụ Liên Tâm Hỏa, xác thực có thể thấy được có một bộ phận côn trùng bị thiêu chết, thế nhưng hầu hết lũ trùng đều không làm sao cả.

Trong lòng Diệp Mặc kinh hãi, không biết đây là cái loại côn trùng gì mà ngay cả Thiên hỏa cũng đốt không chết? Cho dù là màu sắc đẳng cấp Thiên hỏa của hắn còn thấp thì cũng đủ đã đủ thế hắn có thể thiêu chết một tu sĩ Ngưng Thể đỉnh phong rồi.

Đột nhiên Diệp Mặc nhớ tới một loại linh trùng được giới thiệu trong quyển sách Vật, sắc mặt liền trở nên khó coi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #1154


Báo Lỗi Truyện
Chương 1154/2272