Chương 1139: Diệp Mặc của Mặc Nguyệt


Tuy rằng thần thức của Diệp Mặc không thể quét vào trong khoang thuyền, thế nhưng cho tới tận bây giờ bên trong vẫn chưa có người đi ra, điều này làm cho trong lòng Diệp Mặc ổn định một chút. Nếu như chỉ có mấy gã tu sĩ Hư Thần này, thì đúng là hắn vẫn có lòng tin không cần phải sợ hãi.

Diệp Mặc nhặt lấy cái pháp bảo của tên tu sĩ Hư Thần vừa bị giết, lạnh giọng nói:
- Diệp Mặc của Mặc Nguyệt, chuyên giết những tên rác rưởi Vô Cực Tông.

Nói xong hắn căn bản là không cần đối phương trả lời, 'Tử Đao' trong tay đã đánh ra, đồng thời cũng lén phóng xuất ra 'Vô Ảnh', hai người đối phương đều là tu vi Hư Thần, một là Hư Thần tầng bốn, một lại là Hư Thần tầng bảy. Diệp Mặc coi như là kiêu ngạo đến đâu thì bản thân hắn cũng chỉ là Hư Thần tầng một mà thôi.

Từ sau lần 'Vô Ảnh' tấn cấp lên màu vàng, thì Diệp Mặc còn chưa có dùng nó để đối địch lần nào.

- Thì ra là mày...
Tên tu sĩ Hư Thần sau khi nghe được tên của Diệp Mặc, con mắt liền đỏ lên, không nói thêm tiếng nào, lập tức lấy ra một pháp bảo hình quả trứng.

Là một tu sĩ Hư Thần, thì y cũng có biết một số sự tình của cao tầng trong Vô Cực Tông rồi, đệ tử thiên tài Viên Quan Nam của tông môn y chính là bị cái tên Diệp Mặc này giết. Bây giờ Diệp Mặc lại tự đưa đến trước mặt y, y đâu còn có thể khoan dung nữa?

Đây là lần đâu tiên Diệp Mặc thấy loại pháp bảo này, nó quả thực là giống như cái bô vậy. Sau khi tên tu sĩ Hư Thần kia lấy ra pháp bảo hình quả trứng, thì từ hai đầu của pháp bảo đó lập tức bắn ra hai luồng sáng màu đỏ thẫm. Đao quang mà Diệp Mặc đánh ra bị hai luồng sáng này quét qua, không ngờ lập tức ảm đạm đi. Ngay cả 'Tử Đao' trong tay của hắn cũng run lên, thiếu chút nữa là đã làm rớt rồi.

Trong lòng Diệp Mặc thầm e ngại, lập tức phát ra một đạo 'Thần thức đao', lại lần nữa nắm chặt lấy 'Tử Đao' trong tay, thế nhưng lại không có cách nào đánh ra thêm một chiêu 'Huyễn vân Hoa Sơn đao' nữa.

- A...
Tên tu sĩ Hư Thần hậu kỳ thấy pháp bảo của mình không thể làm rơi 'Tử Đao' trong tay Diệp Mặc, thì liền kinh ngạc ‘A’ lên một tiếng, nhưng lại lập tức cười lạnh:
- Mày có thể giữ chặt được cây thái đao đó dưới công kích của 'Song sắc Hỗn Nguyên kim đấu' của tao, coi như là mày cũng có chút bản lĩnh. Thế nhưng nếu đã dám giết đệ tử Vô Cực Tông chúng tao, thì tao sẽ cho mày biết cái gì gọi là hối hận.

Hóa ra đó là 'Song sắc Hỗn Nguyên kim đấu', thảo nào mà nhìn giống như là cái ‘bô’ vậy. Diệp Mặc không đợi tên tu sĩ Hư Thần hậu kỳ tiếp tục phát ra công kích, liền nhấc 'Tử Đao' trong tay lên đánh ra liên tiếp mười ba đao.

Ánh đao màu tím của 'Tử Đao' trong nháy mắt đã bao vây lấy tên tu sĩ Hư Thần tầng bảy rồi, nhưng tên tu sĩ Hư Thần tầng bảy vẫn không có chút e ngại nào, liền cười nhạt một tiếng:
- Chút tài mọn mà thôi.

Nhưng mà mục tiêu của Diệp Mặc cũng không phải là y, mà chính là tên tu sĩ Hư Thần tầng bốn. Cho dù bản thân hắn có thể giết tên tu sĩ Hư Thần tầng bảy thì cũng không phải là chuyện có thể làm trong một chốc một lát, cho nên trước tiên hắn phải giết tên tu sĩ Hư Thần tầng bốn trước đã.

Vì thế Diệp Mặc mới dùng cả 'Huyễn vân phân liệt đao', 'Huyễn vân hình ý đao', và 'Huyễn vân trận sát đao' để vây khốn tên tu sĩ Hư Thần tầng bảy, sau đó nhanh chóng ra tay đánh về phía tên tu sĩ Hư Thần tầng bốn.

Tên tu sĩ Hư Thần tầng bốn vốn cũng đã lấy ra pháp bảo của mình, đó cũng là một pháp bảo có hình dạng một cây đao. Thế nhưng vẻ ngoài đẹp hơn thái đao của Diệp Mặc nhiều. Y lấy ra pháp bảo của mình, đó là vì y có dự định liên thủ cùng tên tu sĩ Hư Thần tầng bảy kia vây giết Diệp Mặc. Một đao lúc trước Diệp Mặc chém chết tên đồng bạn tu sĩ Hư Thần tầng ba, khiến y có chút e ngại Diệp Mặc.

Thế nhưng không đợi hắn sử dụng pháp bảo, 'Huyễn vân Hoa Sơn đao' của Diệp Mặc đã đánh tới y rồi.

Tuy rằng y không thấy rõ một đao vừa rồi của Diệp Mặc, thế nhưng cũng có thể hiểu rõ một đao đó nếu không lấy được mạng của mục tiêu thì sẽ không ngừng lại. Bản thân y không có 'Song sắc Hỗn Nguyên kim đấu', vì thế không đợi 'Tử Đao' của Diệp Mặc xuất hiện trước mắt y, thì y cũng biết một đao kia đã được đánh ra rồi, cho nên y cũng nhanh chóng lấy ra một lá chắn vuông màu đen.

Một đao kia của Diệp Mặc lúc trước đã gây cho y chấn động quá lớn, hơn nữa y cũng không thể ngờ rằng trong lúc Diệp Mặc và sư huynh của y tranh đấu với nhau, vậy mà Diệp Mặc vẫn có thể quay sang đánh lén mình.

Trường đao của tên tu sĩ Hư Thần tầng bốn cũng đánh ra, liền xuất hiện một mũi nhọn dài đến mấy trượng, dường như muốn chặt ngang giữa Diệp Mặc và 'Tử Đao' vậy.

Diệp Mặc biết rằng đây không phải là đao kỹ, mà là pháp thuật. Thế nhưng cho dù biết đây là pháp thuật, 'Tử Đao' của Diệp Mặc cũng không ngừng lại chút nào cả.

'Huyễn vân Hoa Sơn đao' đã được hắn đánh ra. 'Tử Đao' còn chưa biến thành vô số đao quang, thì đã va chạm với trường đao của tên tu sĩ kia rồi.

Chát.
Một thanh âm vang lên, ánh tím bắn ra khắp nơi, đao quang màu trắng của tên tu sĩ kia cũng biến mất hoàn toàn, thế nhưng một đao của Diệp Mặc đã bị cản lại rồi.

Diệp Mặc kêu lên một tiếng đau đớn. Nhưng cũng không thu hồi 'Tử Đao' lại, mà lại lần nữa đánh ra, tên tu sĩ kia cũng cực kỳ phẫn nộ, toàn lực điều động tấm chắn hình vuông đen thui phía trước.

Bành...
Một tiếng nổ vang lên, 'Tử Đao' của Diệp Mặc đánh thẳng vào tấm chắn của tên tu sĩ kia, khiến y phun ra một ngụm máu tươi. Tấm chắn màu đen trong tay nhất thời trở nên ảm đạm, không đợi Diệp Mặc đánh ra đao thứ ba, thì trong tay của y đã xuất hiện một tấm bùa.

Lá bùa vừa được lấy ra, lập tức phát nổ, một tia sét to như cánh tay từ lá bùa bắn thẳng về phía Diệp Mặc.

Diệp Mặc cười lạnh một tiếng, căn bản là chẳng thèm quan tâm đến tia sét kia, nếu như là loại bùa khác, thì có thể hắn còn lo lắng một chút. Nhưng loại bùa ‘Lôi kích phù’ này thì đừng nói là một lá, cho dù là bảy tám lá cùng phát ra một lúc, hắn cũng sẽ không chút nhíu mày. Lúc trước hắn độ kiếp thì tia sét yếu nhất cũng mạnh hơn loại ‘Lôi kích phù’ này một chút. Loại 'Lôi kích phù' này đối với tu sĩ Hư Thần hậu kỳ bình thường cũng vẫn có thể gây thương tổn một chút, nhưng đối với hắn thì lại chẳng có chút tác dụng nào.

Thấy Diệp Mặc không thèm để ý đến lá bùa mình phát ra, mà lại tiếp tục đánh ra một đao khiến tên tu sĩ Hư Thần tầng bốn hết sức khó hiểu, chẳng lẽ là hắn muốn tìm chết. Hắn giết được mình rồi, chẳng lẽ còn có thể hứng chịu được một đạo 'Lôi kích phù' này sao?

Ngay khi Diệp Mặc vừa đánh ra một đao nữa, trực giác của hắn liền cảm thấy có sự nguy hiểm. Thế nhưng Diệp Mặc căn bản là không có ý định thu đao lại, vì trong nháy mắt hắn đã hiểu được cảm giác nguy hiểm mà hắn cảm thấy không phải đến từ đạo 'Lôi kích phù' này mà là từ tên tu sĩ Hư Thần tầng bảy đang bị 'Huyễn vân trận sát đao' của hắn trói buộc ở đằng kia. Ngay lập tức hắn liền lấy ra đại đỉnh tám cực, cho dù là bị thọ thương thì cũng phải giết tên tu sĩ Hư Thần tầng bốn này đã.

Phụt'Tử Đao' của Diệp Mặc lần này đã hoàn toàn đánh trúng tên tu sĩ Hư Thần tầng bốn, trong mắt của tên tu sĩ Hư Thần tầng bốn này hiện lên một tia ảm đạm, phun một ngụm máu lên mui thuyền, từ trên không trung vô lực rơi xuống.

Mà trong nháy mắt này Diệp Mặc cũng phun ra một ngụm máu tươi, đồng thời 'Đại đỉnh tám cực' phát ra từng trận âm thành ‘Oong, Oong...’. Diệp Mặc biết đây là kết quả của việc chịu một kích đánh lén của tên tu sĩ Hư Thần tầng bảy.

Thời gian hắn đánh lén tên tu sĩ Hư Thần tầng bốn đến khi hoàn toàn giết được đối phương cũng không phải là ngắn. Nhưng cũng chỉ trong chốc lát thời gian này mà tên tu sĩ Hư Thần tầng bảy kia cũng đã thoát khỏi 'Huyễn vân trận sát đao' để quay sang đối phó với chính hắn rồi.

Diệp Mặc nuốt một viên đan dược, quay đầu lại lạnh lùng nhìn tên tu sĩ Hư Thần tầng bảy, hắn thực sự đã nổi giận rồi. Lúc nãy hắn đã bố trí một trận pháp cấp bốn, tuy rằng chỉ là trận pháp cấp bốn thôi, thế nhưng Diệp Mặc nghĩ rằng cái trận pháp cấp bốn này nói không chưừng lại có thể giúp hắn chuyển bại thành thắng ở thời điểm mấu chốt cũng nên.

- Đúng là Diệp thành chủ.

Lạc Phi nhìn thấy Diệp Mặc, mắt cô liền đỏ lên. Tuy rằng quan hệ giữa cô và Diệp Mặc cũng không có thân thiết cho lắm, thế nhưng so với người khác, thì Diệp Mặc càng cho cô nhiều cảm giác thân thiết hơn. Ngày đó Diệp Mặc cứu cô khỏi tên đàn ông mặt người dạ thú, lại đưa cô tới thành Lạc Nguyệt, giờ đây khi đang sống tha hương thì lại lần nữa gặp được hắn, cái loại cảm giác thân thiết này càng mãnh liệt hơn.

- Cam sư huynh, anh không sao chứ? Thật là tốt quá rồi.
Khi nhìn thấy Cam Lang, hai đệ tử Kim Đan liền mừng rỡ tiến đến ân cần thăm hỏi.

- Cam Lang bái kiến Kiệt sư thúc, Miêu sư đệ, hai vị sư muội, chưởng mồn hiện giờ có khỏe không?
Cam Lang chào hỏi tất cả mọi người rồi vội vã hỏi.

Lúc trước Diệp Mặc một đao đã chém chết một tên tu sĩ Hư Thần tầng ba, vì thế trong mắt của Cam Lang, thì hắn ít nhất đã có tu vi Hư Thần đỉnh rồi, cho nên anh ta lại không có lo lắng cho Diệp Mặc.

- Cam sư huynh, chưởng môn... chưởng môn… người... người đã quy tiên rồi. Hiện tại chưởng môn nhân là Phi sư tỷ, chưởng môn yêu cầu chúng ta sau này phải nghe lời Lạc Phi sư tỷ...
Cô gái ít tuổi nhất có chút đau thương nói.

Vành mắt Cam Lang nhất thời đỏ lên, từ nhỏ y đã gia nhập vào Kiếm Côc, bất luận là y học ‘Kiếm đạo’, hay là học ‘Nhân đạo’ thì cũng đều có chưởng môn ở một bên tận tình chỉ bảo. Chương môn dạy y rằng muốn biết được đạo của kiếm, thì trước tiên phải học đạo làm người đã.

Thế nhưng kiếm đạo của y còn chưa thành công, chưởng môn giờ đây đã quy tiên mất rồi.

- Cam sư huynh, anh cũng không cần quá đau lòng, Kiếm Côc sau này còn phải dựa vào tay chúng ta mà phát triển, hiện tại việc chúng ta cần làm chính là đừng để chưởng môn ở dưới cửu tuyền phải thất vọng.
Lạc Phi lúc này đã tỉnh lại từ trong kích động khi nhìn thấy Diệp Mặc, vội vã an ủi Cam Lang.

Cam Lang lập tức đáp lại:
- Hiện tại người đã là chưởng môn của Kiếm Cốc rồi, nghìn vạn lần không nên gọi tôi là sư huynh nữa.

Lạc Phi gật đầu:
- Vậy cũng tốt, sau này mọi người hãy gọi tôi là chưởng môn sư tỷ, nếu cứ chưởng môn chưởng môn mãi, thì có vẻ có chút xa lạ.

Lạc Phi từ lâu đã không còn là một cô gái ngây thơ nữa rồi, trong lòng cô hiểu rõ, nếu như muốn Kiếm Cốc được phát dương quang đại, thì không chỉ dựa vào mấy câu nói là có thể làm được. Hiện tại tu vi của cô còn quá thấp, nhưng là có một số việc không thể làm giống như trước đây nữa rồi, cái cần quy củ thì phải quy củ, cái không cần theo quy củ thì vẫn phải cố mà làm theo quy củ.

- Cam sư huynh, vị tiền bối lợi hại kia là người đi cùng anh sao? Hắn là ai vậy?
Cô gái ít tuổi nhất chỉ vào Diệp Mặc nghi hoặc hỏi.

Cam Lang cũng trả lời với giọng nói rất tôn kính:
- Vị tiền bối này chưởng môn sư tỷ có quen biết đó, chính là Đan Vương thất phẩm đạt danh hiệu đệ nhất trong đại hội Đan Vương của Đan thành, Diệp Mặc tiền bối. Ngài biết được Vô Cực Tông giận chó đánh mèo với Kiếm Côc chúng ta, nên lập tức đã cùng tôi đi tới đây.

- Hóa ra là Đan Vương tiền bối...
Tên thanh niên Kim Đan tầng sáu cũng dùng vẻ mặt khiếp sợ nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc, tuổi của Diệp Mặc thoạt nhìn thì cũng không lớn hơn so với bọn họ, nhưng đã là một Đan Vương rồi, lại còn có thực lực có thể giết hai gã tu sĩ Hư Thần nữa.

- Thật là lợi hại.
Tu sĩ Hư Thần trưởng lão của Kiếm Cốc kinh hãi than một tiếng, lúc trước y không đoán được thân phận Diệp Mặc, thế nhưng cũng nhìn ra được tu vi Diệp Mặc chỉ có Hư Thần tầng một, vậy mà không chỉ đã giết hai tên tu sĩ Hư Thần tầng ba và tầng bốn, thậm chí còn liều mạng với một tên tu sĩ Hư Thần tầng bảy.

Lúc này ánh mắt của tên tu sĩ Hư Thần tầng bảy vô cùng phẫn nộ nhìn về phía Diệp Mặc, Diệp Mặc vừa nuốt vào một viên đan dược, y đã lại lần nữa xuất ra 'Song sắc Hỗn Nguyên kim đấu'. Lần này 'Song sắc Hỗn Nguyên kim đấu' phóng xuất ra hai luồng ánh sáng màu hồng chói mắt, sau đó xoắn vào nhau lao về phía Diệp Mặc.

Còn tên tu sĩ Hư Thần cũng lao thẳng vào Diệp Mặc đánh ra một quyền chứ không có lấy thêm loại pháp bảo nào ra.

Một quyền bình thường, nhưng lại khiến Diệp Mặc cảm giác được khí lưu quanh thân có chút hỗn loạn, trong nháy mắt nắm tay của tên tu sĩ Hư Thần liền biến ảo thành một thiết chùy dài nửa trượng vô cùng to lớn, cái thiết chùy này còn chưa có tới trước mặt Diệp Mặc, thì cảm giác bị áp bách đã truyền đến rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #1139


Báo Lỗi Truyện
Chương 1139/2272