Chương 1125: Thu nạp Ngưng thể


Nghe thấy câu hỏi của Diệp Mặc, một gã hộ vệ vội vã nói:
- Diệp thành chủ, hai người này không có hẹn trước, thế nhưng bọn họ lại cứ nhất thiết muốn tiến vào bên trong tìm ngài, vì vậy chúng tôi mới ngăn bọn họ lại.

Diệp Mặc chính là Đan Vương thất phẩm đạt danh hiệu đệ nhất của đại hội Đan Vương, muốn nhờ hắn luyện đan, thì dù là miễn phí hỗ trợ thì cũng phải có hẹn trước, hơn nữa còn phải là người có thân phận. Không có hẹn trước mà muốn tìm hắn luyện đan thì đúng là rất khó khăn.

- Lâm Dị Bán bái kiến Diệp Đan Vương, đây là vợ của tiểu nhân tên gọi Từ Đồng.
Sau khi tên tu sĩ trung niên thấy Diệp Mặc thì liền vội vã ôm quyền nói.

Diệp Mặc quan sát hai người Lâm Dị Bán và Từ Đông này một chút, tướng mạo của Lâm Dị Bán rất bình thường, tướng người hơi lùn, hơn nữa tên gọi cũng thật quái dị. Nhưng Từ Đồng lại là một cô gái rất đẹp, thậm chí không thua gì Khâu Tuyết trong Thập mỹ Nam An. Hai người này sánh đôi cùng nhau khiến người khác có cảm giác không cân xứng, thế nhưng lại có vẻ rất là ân ái.

Diệp Mặc cũng ôm quyền đáp lại:
- Anh Lâm, bởi vì mấy ngày này là miễn phí hỗ trợ luyện đan, cho nên những người đến tìm tôi nhờ luyện đan rất nhiều, nếu như anh Lâm cũng muốn luyện đan, vậy thì có thể hẹn trước. Coi như là số người hẹn trước đã đầy, thì tôi cũng có thể vì anh Lâm phá lệ mà luyện đan một lần.

Diệp Mặc mới vừa được tương phùng cũng Ninh Khinh Tuyết, cho nên đối với đôi vợ chồng tình cảm đằm thắm này có một loại cảm giác đồng cảm, vì thế phá lệ giúp họ một lần thì cũng không có vấn đề gì cả.

Lâm Dị Bán nghe được lời nói của Diệp Mặc, lập tức ôm quyên nói với Diệp Mặc:
- Đa tạ Diệp Đan Vương đã ưu ái, chỉ là Lâm mỗ cùng vợ đến đây cũng không phải vì muốn nhờ ngài hỗ trợ luyện đan, mà là có việc muốn cầu Diệp Đan Vương trợ giúp, nếu như Diệp Đan Vương không muốn, thì Lâm mỗ xin lập tức rời đi, tuyệt đối sẽ không làm ảnh hưởng đến ngài.

Lâm Dị Bán cũng không nói ra chuyện cần cầu Diệp Mặc là chuyện gì, thế nhưng Diệp Mặc cũng nhìn ra được nỗi khó khăn của y. Nghĩ tới đây, Diệp Mặc gật đầu nói:
- Đã như vậy, anh cùng vợ theo tôi vào trong rồi hẵng nói.

- Đa tạ Diệp Đan Vương.
Lâm Dị Bán mừng rỡ, vội vã ôm quyền cám ơn Diệp Mặc.

Hai tên hộ vệ đều thấy Diệp Mặc đã đồng ý gặp hai vợ chồng kia, cũng không nói thêm gì nữa, tiếp tục đứng canh giữ ngoài cửa. Về phần an toàn của Diệp Mặc, bọn họ rất yên tâm, cấm chế của đan phòng này, thì cho dù là tu sĩ Kiếp Biến cũng không thể nào động thủ với Diệp Mặc được.

Sau khi vào đan phòng, Diệp Mặc mời hai vợ chồng Lâm Dị Bán và Từ Đồng ngồi xuống, lúc này mới lên tiếng:
- Hai vị tìm tôi có chuyện gì, xin mời cứ nói.

- Diệp Đan Vương, tôi và vợ của mình muốn đến nương tựa ngài.
Lâm Dị Bán trực tiếp đứng lên khom người ôm quyền nói với Diệp Mặc.

Thân là một tu sĩ Ngưng Thể thi lễ đối với một tu sĩ Nguyên Anh như Diệp Mặc, cho dù Diệp Mặc có thân phận là một Đan Vương, thì hắn cũng cần phải có một quyết tâm rất lớn.

Diệp Mặc từ chối cho ý kiến, hắn bây giờ là một Đan Vương thất phẩm. Cho nên người cần tìm đến nương tựa hắn nhiều lắm. Hắn căn bản là sẽ không lưu ý tới hai người tu sĩ Ngưng Thể như thế, huống chi người hắn đã đắc tội rất nhiều, ai biết được những người tìm tới nương tựa hắn là thật hay giả.

Thấy Diệp Mặc không nói gì, Lâm Dị Bán bỗng nhiên giơ một tay lên trời:
- Tôi Lâm Dị Bán thề với trời, nếu như ngày hôm nay tôi có nửa câu dối trá, thì sẽ vĩnh viễn không thể thành công độ kiếp, sẽ chịu hình phạt thần hồn câu diệt dưới lôi kiếp.

Diệp Mặc nghe thấy lời thề của Lâm Dị Bán, lập tức lộ vẻ cảm động. Đối với tu sĩ mà nói, hình phạt thần hồn câu diệt dưới lôi kiếp có thể nói chính là lời thề nặng nhất rồi.

Không đợi Diệp Mặc lên tiếng, Từ Đồng cũng đã lập lời thề:
- Tôi Từ Đồng cùng chồng xin thề, nếu như hai vợ chồng chúng tôi có nửa câu giả dối, Từ Đồng cũng xin chịu thần hồn câu diệt dưới lôi kiếp.

Diệp Mặc mời hai người tiếp tục ngồi xuống rồi mới lên tiếng hỏi:
- Coi như là cần tìm đến nương tựa tôi, thì hai người cũng không cần phải phát ra lời thề độc như vậy chứ? Tôi thấy có phải còn có chuyện gì khác hay không?

Lâm Dị Bán gật đầu:
- Vâng thưa Diệp Đan Vương. Bởi vì vợ chồng chúng tôi đã không còn con đường nào khác để đi nữa rồi.

Nói xong y cũng không đợi Diệp Mặc hỏi, mà tiếp tục nói luôn:
- Tôi và vợ đều là người Lôi Vân Tông phải giết, cho nên đã phải lẩn trốn rất lâu, lần đại hội Đan Vương này của Đan thành. Hai vợ chồng chúng tôi vốn muốn đến tìm kiếm một ít đan dược, sau đó lại tiếp tục ẩn nấp mà cố gắng tu luyện. Không ngờ rằng lại bị người của Lôi Vân Tông phát hiện, chỉ là bọn họ không có cách nào động thủ ở Đan thành nên chúng tôi vẫn còn sống được đến giờ. Thế nhưng đại hội Đan Vương hiện đã kết thúc, hai chúng tôi cũng không thể ở lại mãi trong Đan thành được, chỉ có thể tới cầu Diệp Đan Vương che trở.

Không ngờ cũng là người đắc tội với Lôi Vân Tông, đồng thời Diệp Mặc cũng thầm cảm thán sự bá đạo của Lôi Vân Tông, cả hai người này đều là tu sĩ Ngưng Thể, vậy mà cũng bị bức đến nỗi không còn đường nào để đi. Diệp Mặc gật đầu lên tiếng hỏi:
- Đan Vương ở Đan thành nhiều như vậy, vì sao hết lần này đến lần khác hai người lại tìm đến tôi để mà nương tựa.

Lâm Dị Bán lập tức trả lời:
- Với tu vi của chúng tôi mà nói thì cũng chẳng là gì ở Đan thành, tìm tới những Đan Vương khác xin nương tựa thì cũng sẽ không được coi trọng, càng không thể vì chúng tôi mà đắc tội với một tông môn chín sao, còn Diệp Đan Vương ngài không chỉ là một Đan Vương thất phẩm, hơn nữa còn là thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành, cho nên chúng tôi nghĩ ngài khẳng định sẽ cần người hỗ trợ, vì thế chúng tôi mới tìm tới ngài...

Diệp Mặc cười lạnh một tiếng:
- Người khác không muốn đắc tội với một tông môn chín sao, mà bản thân tôi tuy là một Đan Vương thất phẩm thế nhưng cũng chỉ là một tu sĩ tu vi Nguyên Anh mà thôi, vậy thì tôi dựa vào cái gì mà đắc tội với Lôi Vân Tông bây giờ?

Lúc này Từ Đồng bỗng nhiên lến tiếng:
- Năm ngày trước, trên tấm bia bạch ngọc của Bia đề danh Kim Đan thuộc thành Nam An đã hiện lên tên của Diệp Đan Vương. Hiện giờ ngài đã là người đứng đầu trên Bia đề danh Kim Đan. Nghe đồn rằng sau khi Diệp Đan Vương sau khi đề danh liền đột nhiên rời khỏi thành Nam An. Điền Ngạo Phong của Lôi Vân Tông đã bị giết tại Vô Tâm Hải, còn đêm hôm đó Lôi Vân Tông cũng đã điều tra ở thành Nam An, biết đến đối tượng hoài nghi là Mạc Ảnh, mà tên của Diệp Đan Vương đọc ngược lại cùng đồng âm với Mạc Ảnh, vì thế cũng không chỉ có chúng tôi mà rất nhiều người cũng đều nghĩ cái chết của Điền Ngạo Phong có quan hệ với Diệp Đan Vương...

Diệp Mặc bỗng nhiên cười ha ha nói:
- Tốt, đã như vậy thì hai người cùng tôi trở lại Mặc Nguyệt Chi Thành. Chúng ta đều có chúng một kẻ thù, vì thế chúng ta chính là bạn. Nguyên tắc của tôi luôn là ‘Người kính ta một thước, ta kính người một trượng’.

Còn có một câu mà Diệp Mặc không có nói ra, đó chính là ‘Mày hại ta một lần, ta sẽ trả lại mày mười lần’. Chỉ là lời này cũng không cần phải nói ra, Lâm Dị Bán và Từ Đồng đều tự hiểu rõ.

Đối với chyện mình đã giết Điền Ngạo Phong, Diệp Mặc cũng không cần tiếp tục che giấu nữa. Ngay cả Lâm Dị Bán cũng biết rồi, thì Lôi Vân Tông lẽ nào lại không biết gì, đó là chuyện không thể nào.

Chờ sau khi hai người rời khỏi, Diệp Mặc bắt đầu nghĩ đến chuyện của Mặc Nguyệt Chi Thành. Tuy rằng biết Lâm Dị Bán và Từ Đồng thật sự là đến nương tựa mình, nhưng tu vi của chính mình và bọn họ chênh lệch quá lớn, đôi khi đây là một khuyết điểm. Dù sao hắn cũng không hiểu hai người kia lắm, bởi vì có tu vi chênh lệch này, có đôi khi một số chuyện bí mật của mình, trái lại không tiện tìm hai người hỗ trợ

Diệp Mặc thở dài, mình nên đưa hai người đến Mặc Nguyệt Chi Thành trước thì hơn. Còn về phần sau khi kết thúc hoàn toàn đại hội Đan Vương, thì hắn muốn đi tìm 'Dược Vương Linh Mạch', việc này vẫn là không nói với người khác thì tốt hơn.

Không đợi Diệp Mặc nghĩ ra làm sao đi Đại Chú sơn, thì Cảnh Anh Ly đã dẫn theo Duẫn Phán Điệp đi tới.

Diệp Mặc vội vã đứng lên, đối với Cảnh Anh Ly thì hắn vô cùng cảm kích, bởi vì nếu không có cô thì bản thân sẽ không thể có được vị trí hiện tại.

Cảnh Anh Ly thấy Diệp Mặc đứng lên, lập tức cười khoát tay:
- Tôi biết anh muốn cảm ơn tôi. Nhưng mà không cần thiết, anh đã giúp tôi luyện chế đan dược, hơn nữa sau này không chừng tôi còn có thể đến tìm anh nhờ hỗ trợ, còn hôm nay là tôi đưa Duẫn Phán Điệp sư muội đến tìm anh.

Hiện giờ biểu hiện của Duẫn Phán Điệp đối với Diệp Mặc không còn tiêu sái như khi ở Vẫn Chân Điện nữa, mà còn có chút xấu hổ hướng đến Diệp Mặc thi lễ rồi nói:
- Lần trước ở cấm địa Vẫn Chân, xin được đa tạ ân cứu mạng của Diệp sư huynh, Phán Điệp lúc trước có nhiều điều không phải, xin Diệp sư huynh bỏ qua cho....

Diệp Mặc mời hai người ngồi xuống rồi cười nói:
- Việc nhỏ này hà tất phải để tâm như vậy, hơn nữa lúc trước cũng là chúng ta hiểu lầm nhau mà thôi, Duẫn sư muội không cần để ở trong lòng.

- Đúng rồi, chúc mừng anh được tương phùng với vợ của mình, Ninh Khinh Tuyết thật sự rất xinh đẹp.
Cảnh Anh Ly thấy Duẫn Phán Điệp chỉ nói một câu, không thể làm gì khác hơn là chủ động chuyển đề tài.

Nói đến chuyện được trùng phùng với Ninh Khinh Tuyết, Diệp Mặc lại cảm thấy biết ơn Cảnh Anh Ly, chỉ là hắn có cảm giác dường như Cảnh Anh Ly có tâm sự. Cho nên vốn dự định rủ Cảnh Anh Ly cùng đi đến Đại Chú sơn, thế nhưng hiện giờ chỉ có thể tạm thời đem ý niệm này chôn xuống dưới.

Sau khi ba người nói chuyện mấy câu, Cảnh Anh Ly và Duẫn Phán Điệp đứng lên cáo từ. Lúc này Diệp Mặc lại xuất hiện một cảm giác buồn vô cớ, hắn cảm giác giữa mình và Cảnh Anh Ly trong lúc này đã không còn có loại ăn ý như trước nữa.

Đêm đó Diệp Mặc và Kỷ Bẩm tâm tình cả một đêm, rồi lại đến chỗ của thành chủ Nguyệt Kỳ Siêu cùng vài tên Đan Vương đàm luận về đan đạo, đồng thời cũng đem phương pháp luyện chế 'Chức Thần đan' truyền cho Nguyệt Kỳ Siêu. Tuy rằng truyền thừa của Diệp Mặc là đến từ 'Tam sinh quyết', thế nhưng cùng Nguyệt Kỳ Siêu và mấy vị Đan Vương kia đàm luận với nhau mấy ngày, hắn cũng thu được lợi ích không nhỏ.

Thấy Triệu Thuận Thiên vẫn chưa quay lại, Diệp Mặc còn cố ý hỏi thăm một chút. Thẩm Nghiễn Thanh nói cho hắn biết, Đan Vương Trường Thuận có chút việc cho nên phải rời khỏi Đan thành một thời gian, cho nên Diệp Mặc không cần hỏi nữa cũng biết, chắc chắn là Mạc Hữu Thâm đã nhận ra mình rồi, cho nên y cùng Đan Vương Trường Thuận mới muốn tránh mình.

Cái tên Mạc Hữu Thâm này không biết đã gặp được cơ duyên gì, mà lại có thể được Đan Vương Trường Thuận thu nhận và ưu ái như vậy.

Rời khỏi phủ thành chủ của Đan thành, Diệp Mặc cũng mang theo một viên ‘Hóa Tang đan’. Chưa cần nói đến Nguyệt Kỳ Siêu muốn Diệp Mặc phân giải hoàn mỹ ra phương thuốc của ‘Hóa tang đan’, thì chính Diệp Mặc cũng muốn phân giải ra cái phương thuốc của ‘Hóa tang đan’ này. Từ cách nói truyện của Ngân Nguyệt thành chủ, Diệp Mặc mơ hồ cảm giác được Nguyệt Kỳ Siêu biết được hắn có phương thuốc của 'Thiên Hoa Đan', thế nhưng Nguyệt Kỳ Siêu không nhắc đến, thì Diệp Mặc cũng không nói ra.

Diệp Mặc lại lần nữa đi tới nơi ở của Lục Vô Hổ, nhưng vẫn chỉ thấy một khoảng không, Lục Vô Hổ sau khi rời khỏi hội trường Đan thành, hình như còn chưa trở về.

Rơi vào đường cùng, Diệp Mặc không thể làm gì khác hơn là mang theo Lâm Dị Bán và Từ Đồng về nơi ở của mình, sau khi sắp xếp cho Lâm Dị Bán và Từ Đồng, hắn chuẩn bị đi Đại Chú sơn một chuyến.

Việc đi đến Đại Chú sơn, Diệp Mặc ngoài trừ Ninh Khinh Tuyết thì cũng không hề nói cho bất cứ ai. Coi như là Cố Mân Tiềm hắn cũng không nói, bởi vì Diệp Mặc biết Cố Mân Tiềm mặc dù có tu vi Hư Thần, thế nhưng sức chiến đấu của y cũng rất bình thường, sở trường của y chủ yếu chỉ ở luyện đan mà thôi.

- Anh lại muốn đi?
Ninh Khinh Tuyết đối với Diệp Mặc cũng rất lo lắng, cô biết tình cảnh lúc này của Diệp Mặc, cho nên không hề muốn Diệp Mặc đơn độc rời khỏi Đan thành.

Thế nhưng Diệp Mặc hiểu rõ, hắn phải nhanh chóng tấn cấp lên tu vi Hư Thần, nếu chỉ dựa vào cách liều mạng tu luyện thì không thể được. Hắn mặc dù có 'Tam sinh quyết', thế nhưng lại cần có quá nhiều linh khí để tu luyện, không có 'Khổ trúc' hỗ trợ thì đừng nghĩ đến việc nhanh chóng tấn cấp. Mà 'Khổ trúc' không có linh mạch, thì hiện tại cũng không có giúp được gì cho hắn cả.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #1125


Báo Lỗi Truyện
Chương 1125/2272