Chương 1123: Chuyện xấu Diệp Mặc đã làm


Cố Mân Tiềm vừa mới đến đan hội, lập tức có một đám người vây lấy y, những người này không phải là chưởng môn một phái, nhưng thấp nhất cũng là tu sĩ Ngưng Thể, dường như không có người nào kém cả. Nhưng Cố Mân Tiềm cũng biết, những người này không phải đến tìm y, mà là tìm sư phụ Diệp Mặc của y.

Cố Mân Tiềm chỉ có thể nói cho những người này biết, sư phụ Diệp Mặc của mình tạm thời có chút chuyện, phải một lúc nữa mới đến được.

Những người đến tìm Diệp Mặc có người nào là không nổi bật, nếu như là người bình thường mà dám từ chối như vậy, những người này nói không chừng sớm đã tức giận. Nhưng đối với Đan vương thất phẩm mới nổi như Diệp Mặc, lại không có ai dám nói gì nhiều, chỉ có thể rối rít tỏ vẻ không có vấn đề gì, bọn họ chờ một lát là được. 

Trong một phòng ở Đan Tức lầu cách đan hội không xa, Thiện Băng Lam lại đích thân rót cho Diệp Mặc một cốc linh trà, khiến cho Diệp Mặc lại càng nghi ngờ không thể giải thích được. Nếu hắn trước khi nhận được huy chương Đan vương thất phẩm, nói không chừng hắn cũng là được sủng ái mà bị sốc rồi. Dù sao Thiện Băng Lam cũng là một cao nhân của tông môn chín sao, hơn nữa Diệp Mặc cho rằng, tu vi của cô thậm chí cũng đã là Hóa Chân rồi.

Nhưng Diệp Mặc lại không cho rằng cô đến tìm mình, là muốn mình giúp cô ấy luyện đan. Hắn cảm thấy Thiện Băng Lam không phải loại người vì mình là Đan vương thất phẩm, liền đến kết giao với mình, đây hoàn toàn là một loại cảm giác, mà không có bất cứ lí do gì.

Huống chi, cho dù là mình muốn giúp cô ấy, đan dược Kiếp Biến đỉnh phong cần, bản thân bây giờ cũng không luyện ra được. 

Khiến Diệp Mặc càng kinh ngạc chính là, Thiện Băng Lam sau khi rót một cốc linh trà, không ngờ lại không nói gì, chỉ cười hi hi nhìn hắn. Hơn nữa từ đầu đến chân, từ chân lên đầu, tâm trạng Diệp Mặc bị cô ấy nhìn không ngờ lại có chút hốt hoảng, hắn bỗng nhiên nhớ ra sư phụ của Cầm Mộ Tâm, chưởng môn Tiên dược cốc Minh Tâm. Cô Thiện Băng Lam này cũng không có suy nghĩ giống cô kia đấy chứ, muốn Lăng Hiểu Sương làm vợ mình đấy chứ?

Nhưng chuyện mình và Ninh Khinh Tuyết gặp nhau, phỏng chừng bây giờ người của cả Đan thành cũng đều biết hết, cô ấy chắc là không thể không biết được. Hay là nói bản thân cô ấy muốn đánh vào chủ ý của hắn? Cái này lại càng không thể nào, cô Thiện Băng Lam này thoạt nhìn mặc dù trẻ tuổi, nhưng vừa nhìn cũng biết được là người thành công. Diệp Mặc nhìn Thiện Băng Lam vô cùng thanh tú mà trong lòng bỗng nhiên nghĩ, nếu như muốn hắn phải chọn một người, nói không chừng hắn sẽ chọn cô Thiện Băng Lam này, mà không chọn đồ đệ Lăng Hiểu Sương của cô ấy.

Nhưng Diệp Mặc lại tự khinh bỉ mình, rốt cục là đang nghĩ cái gì vậy? Người ta là tu sĩ Kiếp Biến, cũng không biết đã bao tuổi rồi. Hơn nữa hắn làm sao có thể chọn người con gái khác, cái này căn bản thật quá lộn xộn.

Thiện Băng Lam bỗng nhiên mở miệng nói:
-    Tôi gọi anh đến không phải vì chuyện gả Lăng Hiểu Sương cho anh, cũng không phải muốn gả bản thân mình.

-    Hả…
Diệp Mặc lần đầu tiên cảm giác lúng túng như vậy, thậm chí mặt còn có chút đỏ. Hắn không ngờ vừa nãy vì mình không có chút đề phòng gì với Thiện Băng Lam, tâm tình lại lộ ra sơ hở, bị Thiện Băng Lam nhìn thấu được tâm tư của mình, đúng là một con yêu quái già.

Nghĩ tới đây, Diệp Mặc lại càng chấn chỉnh tinh thần, cũng không dám suy nghĩ linh tinh nữa.

Thấy Diệp Mặc chấn chỉnh lại tinh thần, mặt có chút đỏ, Thiện Băng Lam gật gật đầu mỉm cười nói:
-    Tôi không phải đã nhìn thấu những suy nghĩ trong lòng anh, mà là vì vừa nãy anh không tập trung chú ý, là tôi đoán ra từ biểu cảm của anh thôi, anh không phải lo lắng. Anh thấy cách suy nghĩ của tôi không được bình thường, không cần phải để ý.

Diệp Mặc đã trở lại bình thường, hắn có chú ngượng ngùng nói:
-    Để tiền bối chê cười rồi, vừa nãy vãn bối suy nghĩ lung tung, tiền bối không cần phải để tâm.

Mặc dù Diệp Mặc không biết Thiện Băng Lam có phải là vì biểu cảm của hắn mà nhìn thấu được tâm tư của hắn thật hay không, nhưng hắn biết vừa nãy Thiện Băng Lam đã dùng thuật nhìn trộm tâm tư gì gì đó với hắn. Trong khi mình không để ý, không ngờ lại bị cô nói. Nếu bị cô ta nhìn ra rồi, Diệp Mặc dứt khoát thừa nhận.

Nhưng Diệp Mạc cũng không để ý lắm, hắn vừa nãy cũng không có chút đề phòng gì với Thiện Băng Lam, bị cô ta dùng thuật nhìn trộm tâm tư cũng là bình thường. Nếu như đổi là người khác, bản thân đề phòng rồi, cho dù cô ta là Hóa Chân, cũng không chắc có thể nhìn ra được những gì mình đang nghĩ.

Thiện Băng Lam cũng khẽ cười nói:
-    Nếu như anh có tình cảm với Thanh Sương thật, tôi cũng có thể giúp anh vun vén được một chút.

Diệp Mặc vội khua tay nói:
-    Không có, không có, một chút cũng không có.

Lời này cũng là lời thật tâm, hắn bây giờ thật không có chút ý nghĩ gì với người con gái khác. Đây cũng là bản tính của hắn, về ý nghĩ xấu xa vừa nãy, nói không chừng cũng chỉ là thuật nhìn trộm tâm tư của đối phương ảnh hưởng mà thôi. Hoặc là mấy ngày nay đã triền miên cùng Ninh Khinh Tuyết quá nhiều, thấy người con gái xinh đẹp cũng chỉ là suy nghĩ bản năng.

Thiện Băng Lam gật đầu, rõ ràng cô cũng đã nhìn ra những lời này của Diệp Mặc là nói thật, nên cũng không dây dưa chuyện này nữa, mà lại nói thẳng:
-    Lúc trước ở Nam An châu anh đã đề danh trên bảng đề danh Kim Đan ở quảng trường bia đề danh rồi?

Diệp Mặc nghe thấy chuyện này, lập tức thở phào nhẹ nhõm nói:
-    Đúng vậy, tu vi vãn bối có hạn, không lưu lại tên trên bia đề danh được.

Mặc dù Diệp Mặc không biết vì sao hắn không thể lưu lại tên trên bia được, nhưng cũng không để ý. Chuyện này bây giờ hắn cũng có thể chấp nhận, hơn nữa lời nói này của Thiện Băng Lam vừa hỏi ra, Diệp Mặc liền biết được lúc trước hắn đoán không sai. Hôm đó người đề danh sau hắn nhất định là Lăng Hiểu Sương.

Thiện Băng Lam lắc đầu nói:
-    Không phải, không phải tu vi của anh có hạn, mà là tu vi của anh quá nghịch thiên so với những người cùng cấp, làm xuất hiện bia bạch ngọc ‘Hoành Không Xuất Thế’, cho nên anh chính là người của Hoành Không Xuất Thế. Khi anh không thể tự vệ được, tấm bia bạch ngọc cũng không để lộ ra tên của anh được, nhưng bây giờ anh đã có thể tự vệ được rồi. Nếu như tôi đoán không sai, lúc này trên tấm bia bạch ngọc Hoành Không Xuất Thế của bia đề danh Kim Dan cũng đã hiện ra tên của anh rồi.

-    Hoành Không Xuất Thế?
Diệp Mặc nhíu nhíu đầu lông mày, lúc trước khi hắn đề danh là xuất hiện một tấm bia bạch ngọc, nhưng trên tấm bia bạch ngọc đó không có tên của hắn. Chẳng lẽ lại giống như những gì Thiện Băng Lam nói, bây giờ cũng đã có tên rồi?

-    Không sai!
Thiện Băng Lam chắc chắn nói:
-    Một năm trước ở Nam An châu xuất hiện một Diệt tuyệt lôi kiếp, chắc là cũng do anh làm ra?

Lần này Thiện Băng Lam vừa nói ra, Diệp Mặc liền phản ứng lại ngay, lúc trước khi hắn thăng cấp lên Nguyên Anh, cũng không phải là Tứ cửu lôi kiếp nhỏ, mà là Cửu cửu lôi kiếp. Hóa ra là Diệt tuyệt lôi kiếp, quả nhiên là gài bẫy người.

Thiện Băng Lam vừa nhìn biểu cảm của Diệp Mặc liền biết được mình suy đoán không nhầm, lại thở dài nói:
-    Tôi nghe nói qua Diệt tuyệt lôi kiếp, nhưng tôi chưa bao giờ nghe thấy có người lại có thể vượt qua được Diệt tuyệt lôi kiếp, anh là tu sĩ đầu tiên tôi thấy có thể vượt qua được Diệt tuyệt lôi kiếp.

Diệp Mặc cười ha hả nói:
-    Vãn bối may là có mấy pháp bảo phòng ngự trong tay, chỉ là may mắn mà thôi.

Thiện Băng Lam lắc đầu nói:
-    Có thể vượt qua được Diệt tuyệt lôi kiếp tuyệt đối không phải là may mắn, hơn nữa tấm bia bạch ngọc Hoành Không Xuất Thế, cũng đã cho thấy anh chính là người ứng kiếp, ứng phó với đại kiếp của Tu chân giới.

Người ứng kiếp? Diệp Mặc sững sờ, hắn bỗng nhiên nhơ ra, chẳng lẽ mình là trời giáng trách nhiệm lớn trúng vào mình? Muốn mình ứng phó với đại kiếp của đại lục Lạc Nguyệt? Đúng là quá mơ hồ, nhưng ngay sau đó lại nói tiếp:
-    Thiện tiền bối, tôi phải ứng phó với đại kiếp của Tu chân giới?

Sắc mặt Thiện Băng Lam trầm mặc, lập tức nói:
-    Không phải anh phải ứng phó với đại kiếp của Tu chân giới, bởi vì lần đại kiếp này chính là do anh dẫn đến, nếu như không phải anh, Tu chân giới Lạc Nguyệt ta ít nhất bây giờ cũng sẽ không có đại kiếp lớn như vậy, đại kiếp tới sớm, anh quả thực là khó bỏ trách nhiệm. Những chuyện xấu này chính là do anh làm, nếu nói đáng chết, thì cũng không quá đáng.

Diệp Mặc nghe Thiện Băng Lam nói mình đáng chết, lập tức không thoải mái, đồng thời giọng nói trở nên lạnh lùng, nói: 
-    Tôi từ trước tới giờ đều vì tu luyện của mình mà nỗ lực phấn đấu, cũng chưa bao giờ làm chuyện gì không có tính người nào cả. Giới tu chân cho dù có đại kiếp, cũng có quan hệ gì đến tôi? Lời nói của Thiện tiền bối, tôi không dám gánh vác.

Lần này đến cả xưng hô vãn bối cũng không còn, rõ ràng Diệp Mặc cũng không bị lời nói của Thiện Băng Lam dọa nạt.

Thiện Băng Lam dường như biết giọng điệu của mình có chút nghiêm khắc rồi, dù sao danh tiếng của Diệp Mặc bây giờ cũng lớn hơn cô. Nhưng ngay sau đó cô lại mềm mỏng chậm giọng nói:
-    Anh nghĩ xem, anh có phải đã tiếp xúc với phong ấn gì gì rồi không, hoặc là gặp chuyện gì đó không có cách giải quyết chẳng hạn? 

Diệp Mặc chợt nhớ đến phong ấn bát giác của dãy núi Vạn Dược, còn cả U Linh cắn nuốt không gian rất kinh khủng của Sa Nguyên dược cốc nữa, và cả sát cơ không nhìn thấy của Vẫn Chân điện tầng thứ bảy … thậm chí “Vụ liên tâm hỏa” của mình cũng có nguồn gốc không rõ ràng. Rất có khả năng là do người khác nuôi dưỡng ở Trường Phần Khâu. 

Chẳng lẽ Tu chân giới có đại kiếp, chính là do mình tiếp xúc với những thứ này? Nếu những thứ này hình thành lên đại kiếp Tu chân giới thật, vậy thì có thể liên quan đến mình thật.

Lần này Diệp Mặc không giấu diếm, trừ lai lịch của thiên hỏa, những thứ còn lại đều nói ra hết. Bậc cao nhân như Thiện Băng Lam chắc là sẽ không lừa hắn, cho nên cũng không có gì phải giấu diếm cả.

Quả nhiên sau khi Diệp Mặc nói ra hết, Thiện Băng Lam nhíu nhíu đầu lông mày, sau chốc lát cô liền nói:
-    Vừa nãy những lời của tôi có hơi quá một chút, anh cũng không cần tự trách. Tôi mặc dù tính toán tinh thông, nhưng chuyện sau khi có người đề danh trên Hoành Không Xuất Thế, đại kiếp Tu chân giới sẽ ập đến, tôi cũng chỉ là nghe sư phụ của tôi nói.

-    Thực ra nếu không phải anh động đến những phong ấn đó, đặc biệt là sát cơ ở Sa Nguyên dược cốc và Vẫn Chân điện. Một khi không bị người khác động đến, mà là tự phát tác, hoặc là đã hoàn toàn lớn lên, đến lúc đó kiếp nạn sẽ lại càng lớn hơn nữa. Từ mặt này mà nói, anh có lẽ là làm một chuyện tốt, tuy rằng khiến những cái này đến sớm hơn, nhưng sẽ khiến cho sát nghiệt ít đi một chút. Thị phi họa phúc, sao có thể một lời mà định được.

Nói đến đây, Thiện Băng Lam dừng một chút rồi nói tiếp:
-    Có điều, anh là một Đan vương thất phẩm, bất luận chuyện này có liên quan đến anh hay không, tôi hi vọng sau khi đại kiếp đến thật rồi, anh có thể giúp sức được chút ít.

Diệp Mặc vội vàng nói:
-    Vãn bối nhất định dốc sức tương trợ.

Diệp Mặc trước sau xưng hô thay đổi, Thiện Băng Lam làm như không nghe thấy, theo cô, Diệp Mặc vẫn chỉ là một người trẻ tuổi mà thôi, có chút bồng bột của tuổi trẻ, cái này cũng rất bình thường.

Thiện Băng Lam khẽ mỉm cười nói:
-    Bất luận anh đã động đến phong ấn hay chưa, đại kiếp đó vẫn sẽ đến. Bây giờ xem ra, nếu đại kiếp đó sắp đến rồi, cũng phải đợi đến ba mươi năm sau Vẫn Chân điện xuất thế, hoặc là năm mươi năm sau Sa Nguyên dược cốc xuất thế. Nhưng anh là một tu sĩ Nguyên Anh có thể leo lên được tầng thứ bảy của Vẫn Chân điện, quả thực là hiếm gặp. Hơn nữa anh có thể trong thời gian hơn một năm, có thể từ Kim Đan viên mãn thăng cấp lên Nguyên Anh tầng thứ năm, hơn nữa dẫn động Diệt tuyệt lôi kiếp, nói vậy tư chất của anh cũng vô cùng nghịch thiên rồi.

Diệp Mặc thẹn thùng cười cười, tư chất của hắn như thế nào, hắn đương nhiên biết, nếu như không có Tam Sinh quyết, hắn cũng chỉ là tư chất của đồ bỏ đi. Hắn chắc rằng Thiện Băng Lam cũng không nhìn ra linh căn của hắn, bởi vì một khi sau khi tu luyện Trúc Cơ, linh căn trên cơ bản cũng không nhìn ra được, nhất định cần phải khảo nghiệm.

Hơn nữa hắn cũng đoán ra, hắn sở dĩ dẫn động Diệt tuyệt lôi kiếp, có thể không phải vì vấn đề tư chất của hắn, mà là vì hắn tu luyện chính là công pháp Tam Sinh quyết.

Cũng may Thiện Băng Lam cũng không có lằng nhằng vấn đề này, mà lại chuyển đề tài nói:
-    Tôi đề nghị anh tốt nhất là đi gặp Lục Vô Hổ tiền bối, đối với anh hẳn là có lợi.

-    Tại sao?
Diệp Mặc thốt lên.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #1123


Báo Lỗi Truyện
Chương 1123/2272