Chương 1113: Bậc Đan vương thứ chín


Áp lực và lực đẩy trên bậc Đan vương thứ chín khi Diệp Mặc vẫn rơi xuống đã có thể cảm nhận được, hắn sớm đã có kinh nghiệm rồi, căn bản không đợi mình rơi xuống bậc, liền phóng ra một đường “Tử nhãn thần hồn thiết cát”, áp lực trên cơ thể giảm xuống rất nhiều, Diệp Mặc lại phóng thần thức phân cắt, lập tức phân chia hoàn toàn áp lực và lực đẩy.

Diệp Mặc không biết Cửu Kiền dùng cách gì, nhưng hắn chắc rằng Cửu Kiền cũng dùng cách giống như hắn. Lúc này Cửu Kiền cũng rơi xuống bậc Đan vương thứ chín rồi, anh ta quay đầu nhìn Diệp Mặc, lạnh lùng nói:
-    Anh đúng là không đơn giản nhỉ, đến công pháp thần thức công kích cũng có.

Diệp Mặc nghe thấy vậy, lập tức cũng biết Cửu Kiền cũng dùng công pháp thần thức công kích, chẳng trách anh ta không cảm giác thấy áp lực. Nếu như nói mình ăn gian, thì tên này cũng ăn gian. Nhưng cái này có lẽ cũng không thể tính là ăn gian được, “Mười hai bậc đan vương” vốn dĩ là võ đài dành cho Đan vương có thần thức cường đại.

-    Sư phụ của anh cũng không đơn giản.
Diệp Mặc cũng lạnh giọng nói một câu, hắn không chỉ dựa vào “Tam sinh quyết”, mà bản thân cũng nỗ lực cố gắng, nên hắn chắc rằng Cửu Kiền cũng là do người khác dạy.

Cửu Kiền nhíu mày, không biết có phải nghe ra ý tứ trong câu nói của Diệp Mặc hay không, nhưng lại không tiếp tục nói nữa.

Diệp Mặc cũng không để ý đến Cửu Kiền, hắn trực tiếp chọn Lộ Ngưng đan trên bảng chọn đan. Lộ Ngưng đan là đan dược cần thiết cho tu sĩ Ngưng Thể kỳ tu luyện, có tác dụng rất lớn đối với đột phá bình cảnh. Đan dược này chỉ có thể coi là hạng trung trong những đan dược Thiên cấp lục phẩm, cũng không phải là đan dược luyện chế vô cùng khó.

Sở dĩ chọn Lộ Ngưng đan, là vì khi trên đan bậc thứ tám Diệp Mặc đã quyết định rồi, trên đan bậc thứ chín sẽ luyện chế Lộ Ngưng đan. Khi hắn luyện chế đan dược Thiên cấp ngũ phẩm Phá Thần đan, cũng đã trên diễn hóa luyện chế Lộ Ngưng đan.

Còn có một nguyên nhân nữa chính là hắn sợ vừa mới lĩnh ngộ đan dược Thiên cấp lục phẩm, chẳng may chọn đan dược phức tạp, hắn sẽ thất bại.

Hắn không biết Cửu Kiền chọn đan dược gì, nhưng hắn không muốn dùng thần thức để quan sát, như vậy thì rõ ràng hắn đã chột dạ rồi.

Mặc dù đây là lần đầu tiên Diệp Mặc luyện chế Lộ Ngưng đan, nhưng khi trước hắn trên đan bậc thứ tám đã cân nhắc rất kĩ, hơn nữa còn dùng “Tam sinh quyết” diễn sinh nhiều lần. Cho nên hắn đã một khái niệm rồi. Nếu như đan dược này hắn dùng “Vụ liên tâm hỏa” để luyện chế, chẳng những tỉ lệ thành công được nâng lên rất nhiều, hơn nữa còn có thể luyện chế ra tương đối nhiều đan dược hạng nhất.

Nhưng bây giờ Diệp Mặc vẫn chưa định lấy “Vụ liên tâm hỏa” ra, vì hắn cảm thấy bây giờ vẫn chưa phải là lúc không còn đường tiến.

Thấy Diệp Mặc đã bắt đầu luyện chế linh dược, Cửu Kiền cười lạnh một cái, cũng không thèm để ý. Lúc trước khi Diệp Mặc luyện chế đan dược Thiên cấp ngũ phẩm ở đan bậc thứ tám, cũng tốn mất mấy canh giờ. Bây giờ là luyện chế đan dược Thiên cấp lục phẩm, chắc chắn hắn sẽ tốn nhiều thời gian hơn.

Mà với anh ta mà nói, đan dược Thiên cấp lục phẩm anh ta luyện chế không chỉ có một lần, hơn nữa anh ta vốn dĩ là Đan vương lục phẩm đỉnh. Mặc dù chưa luyện chế đan dược Thiên cấp thất phẩm bao giờ, nhưng muốn nói là Đan vương sắp lên Thiên cấp thất phẩm cũng không quá đáng.

Nếu như đối mặt với một đan sư đến luyện chế đan dược Thiên cấp ngũ phẩm cũng gặp chút trở ngại, nếu như anh ta cũng sợ hãi, vậy thì cũng phí phạm danh tiếng Đan vương lục phẩm của anh ta.

Lúc này bất luận là trên bục ban giám khảo hay là chỗ khán đài, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc và Cửu Kiền. Lần đại hội Đan vương này đã khiến cho mọi người quá vui mừng ngạc nhiên rồi, chẳng những còn tìm được phương thuốc thượng cổ ngày trước, hơn nữa còn xuất hiện hai đan sư thiên tài. Đối với những đại môn phái mà nói, càng quan trọng hơn chính là hai đan sư thiên tài này đều là tán tu.

Nếu như là Đan vương do một tông môn nào bồi dưỡng, vậy thì đối với tông môn khác mà nói cũng không có lợi ích gì lớn. Nhiều nhất thì cũng chỉ có thể đến môn phái của bọn họ thỉnh cầu hợp tác mà thôi, nhưng một khi đối phương là tán tu thì lại khác, cho dù không thể kéo bọn họ vào tông môn của mình, nhưng mời làm trưởng lão đan vương khách mời thì lại có thể.

Cho nên thấy Diệp Mặc và Cửu Kiền sau khi đều lên được đan bậc thứ chín, tất cả các tông môn đều trở nên vui mừng hớn hở. Bất kể cuối cùng bọn họ có thể luyện chế ra đan dược Thiên cấp lục phẩm hay không, đại hội Đan vương lần này đã khiến cho chuyến đi của bọn họ không uổng phí.

Huống chi cuối cùng còn có thể xin bọn họ luyện đan miễn phí, quyền lợi này quả thực nằm ngoài sức tưởng tượng của bọn họ. Đan vương Thiên cấp ngũ phẩm có thể luyện chế Phá Thần đan, còn Cửu Kiền và tên Lạc Tiểu Mặc kia lại là đan vương Thiên cấp lục phẩm, luyện chế ra Phá Thần đan chắc chắn dễ như chơi.

Phá Thần đan có biết bao tu sĩ Hư Thần đỉnh phong của các đại môn phái cần? Cho dù là một số tông môn chín sao đứng đầu, cũng không có được vài viên Phá Thần đan. Bình thường khoản tiền mời gọi Đan vương ngũ phẩm luyện chế ra Phá Thần đan cũng tốn một lượng lớn, cho dù là tông môn chín sao cũng không gánh vác được.

Nếu có Đan vương lục phẩm luyện đan miễn phí, bọn họ có thể không vui mừng cực độ được hay sao?

-    Hắn không ngờ lại là một Đan vương lục phẩm…
Lúc này sư thúc của Hoàng Ngọc Sơn bên Lôi Khí tông có chút khô khan nói ra một câu.

Gã mặc dù là tu sĩ Hư Thần, hơn nữa còn thỉnh cầu tông môn đưa đến “Ngũ thải liên”, nhưng một khi Diệp Mặc là một Đan vương lục phẩm, vậy thì bọn họ lấy “Ngũ thải liên” thậm chí ngay cả cửa Diệp Mặc cũng không mở ra được. Lại càng không cần phải nói dùng “Ngũ thải liên” đi đút lót Đan vương lục phẩm như tên Diệp Mặc này.

Hoàng Ngọc Sơn biết được ý tứ của sư thúc, khóe miệng của y có chút gượng gạo khổ sở. Sớm biết tên Diệp Mặc này nghịch thiên như vậy, lúc trước y đã đem toàn bộ linh thảo của mình đưa cho hắn rồi, còn phân cao thấp với hắn làm gì? Như hôm nay muốn đút lót người ta, nhưng không có thứ gì có thể lấy ra.

Thấy sư thúc dường như có chút bất đắc dĩ, Hoàng Ngọc Sơn bỗng nhiên nói:
-    Sư thúc, tên Diệp Mặc này hình như rất coi trọng “Ngũ thải liên”. Có lẽ hắn vẫn còn rất coi trọng “Ngũ thải liên”, hay là chúng ta thử xem sao. Cho dù hắn không cần, cũng không sao, hắn cũng không thể nào làm cho người khác mất mặt được. Huống chi lúc trước người thiệt thòi trong Sa Nguyên dược cốc lại là chúng ta, hắn cũng không có lỗ gì.

Tên tu sĩ Hư Thần kia gật đầu nói:
-    Cũng chỉ có thể làm vậy thôi.

Đồng thời Trịnh Kha Nhân của “Phiêu Miểu Tiên Trì” khóe miệng cũng lộ ra vẻ khổ sở, lúc trước Trì trưởng lão nói đợi sau khi tên Lạc Tiểu Mặc này thi đấu xong, sẽ để cho cô dẫn Ninh Khinh Tuyết đến gặp hắn. Nhưng bây giờ người ta đã là Đan vương lục phẩm rồi, mình chỉ là một tu sĩ Hư Thần của tông môn tám sao, có thể gặp được người ta không lại là hai chuyện khác nhau.

Mà lúc này vài vị trưởng lão của Lôi Vân tông và Vô Cực tông đang ngồi cùng nhau vẻ mặt cũng âm trầm, Vô Cực tông sau khi biết Diệp Mặc chính là tu sĩ giết hại Viên Quan Nam, đã coi Diệp Mặc là người phải giết chết. Bất cứ ai, dám giết hại đệ tử thiên tài của Vô Cực tông, thì cũng chỉ có một con đường chết mà thôi.

Nhưng khiến bọn họ không ngờ tới chính là, tên Diệp Mặc này không những là một Đan vương, hơn nữa lại còn là Đan vương lục phẩm. Uy lực của một Đan vương lục phẩm căn bản không thua một tông môn tám sao, nếu như đối phương là một Đan vương thất phẩm, cho dù tông môn chín sao cũng không dám động đến hắn.

Loại người như này có bao nhiêu cao thủ muốn bảo vệ miễn phí bọn họ. Hơn nữa Điền Cực và mấy vị trưởng lão của Vô Cực tông cũng có thể tưởng tượng ra được, cho dù đại hội bây giờ kết thúc, với danh tiếng Đan vương lục phẩm của Diệp Mặc, thì cũng có vô số cao thủ tình nguyện cùng hắn đến Mặc Nguyệt Chi Thành, khi đó, Mặc Nguyệt Chi Thành không phải là một thành phố bình thường nữa rồi, lúc đó căn bản chính là một Đan thành thu nhỏ.

-    Cho dù hắn là Đan vương thất phẩm, Lôi Vân tông tôi cũng phải giết hắn không nghi ngờ gì.
Điền Cực vẫn lạnh như băng nói, về việc Diệp Mặc giết Điền Ngạo Phong, y đã không còn chút ý nghĩ thỏa hiệp nào rồi, chỉ muốn giết Diệp Mặc báo thù.

Một vị trưởng lão của Vô Cực tông gật đầu nói:
-    Nếu như đệ tử nòng cốt Viên Quan Nam của chúng tôi đúng là do tên Diệp Mặc này sát hại, Vô Cực tông chúng tôi cũng phải lấy mạng của hắn, bất kỳ Đan vương nào cũng không được. Chẳng qua là trước đó, tôi cần phải đem chuyện này hồi báo cho Thái Thượng Cung Phụng của tông môn biết đã.

Vài vị ban giám khảo lúc này đang to nhỏ bàn luận, đối với bọn họ mà nói, trên thực tế thắng bại đã được phân định rồi.

-    Nếu như không có điều gì xảy ra, Cửu Kiền chắc là đứng đầu vòng “Mười hai bậc đan vương” này rồi. Cứ tính như vậy, thì tổng điểm của anh ta cũng cao hơn Lạc Tiểu Mặc kia, lấy được ngôi vị quán quân của đại hội Đan vương lần này.
Triệu Thuận Thiên cũng nói ra suy nghĩ của mình.

Ngũ Thản vẫn cảm thấy Diệp Mặc quá giỏi cũng gật đầu nói:
-    Đúng vậy, khi Lạc Tiểu Mặc trên đan bậc thứ tám luyện chế Phá Thần đan cũng có chút khó khăn, mà trên đan bậc thứ chín này hắn lại chọn Lộ Ngưng đan. Loại đan dược này so sánh với Đỉnh Nguyên đan mà Cửu Kiền chọn lựa, độ khó cũng thấp hơn một bậc. Hơn nữa, cái mà tôi nghi ngờ chính là Lộ Ngưng đan, hắn cũng không chắc có thể luyện chế thành công.

Ngũ Thản vừa nói xong, mấy vị ban giám khảo cũng gật gật đầu, chỉ có Lục Vô Hổ không hiểu gì về luyện đan thì cười ha hả nói:
-    Vậy cũng không chắc, tên nhóc này vô cùng gian xảo, có mấy lần tôi còn cho rằng hắn không xong rồi, nhưng cuối cùng không ngờ hắn vẫn có thể đứng trên đan bậc thứ chín. Không tin, mọi người bây giờ có thể xem xem hắn đang làm gì.

Mấy vị ban giám khảo cũng theo bản năng nhìn về phía Diệp Mặc, nhất thời trở nên yên tĩnh. Diệp Mặc lúc này đang luyện hóa linh dược, còn tốc độ hắn luyện hóa linh dược thì đâu chỉ nhanh hơn mười lần so với khi trên đan bậc thứ tám? Tốc độ đó quả thực nhanh như sông thiếu đê vậy, không có chút nào là dừng lại. Gần hai mươi loại dược liệu, cứ như đã được xếp hàng, được hắn cho vào lò đan, sau đó nhanh chóng luyện hóa, ngay sau đó bị ném ra cặn bã.

Không đến hai tuần hương, mấy vị ban giám khảo phát hiện ra linh dược của Diệp Mặc đã hoàn toàn luyện hóa hết. Hơn nữa bắt đầu đánh vào đan quyết, chuẩn bị thành hình đan dịch rồi.

-    Vừa nãy là chuyện gì vậy?
Nguyệt Kỳ Siêu nhìn không hiểu, càng không cần phải nói đến những đan vương còn lại. Không có một ai nhìn hiểu tại sao biểu hiện của Diệp Mặc trên đan bậc thứ chín lại tốt hơn trên đan bậc thứ tám, đây quả thực là chuyện không thể giải thích được.

Đan dược sau khi tăng lên một cấp bậc mới sở dĩ luyện chế cũng khó hơn, ngoài việc thành đan khó khăn, đan sư không có cách nào trói buộc và nắm được linh tính của linh dược ra, chính là luyện hóa linh dược. Linh dược càng cao cấp thì càng khó tinh chế luyện hóa, tuyệt đối không tồn tại việc khi luyện chế dược liệu Thiên cấp ngũ phẩm thì luyện chế khó khăn, đến khi luyện chế đan dược Thiên cấp lục phẩm thì lại đơn giản như vậy được. 

Diệp Mặc lại càng không biết suy nghĩ này của ban giám khảo, khi hắn luyện chế đan dược Thiên cấp ngũ phẩm Phá Thần đan, thì nghĩ đến cách luyện đan dược Thiên cấp lục phẩm này. Hơn nữa hắn đã chuẩn bị tốt rồi, luyện chế đan dược Thiên cấp lục phẩm chính là Lộ Ngưng đan. Hắn cũng tin rằng trên đan bậc thứ chín chắc chắn có Lộ Ngưng đan, trên thực tế hắn không đoán nhầm.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #1113


Báo Lỗi Truyện
Chương 1113/2272