Chương 1109: Kéo thêm đồng minh


Lúc này một gã tu sĩ Nguyên Anh tầng một của Vô Cực Tông đang nắm chặt nắm tay lại, nghiến răng nghiến lợi thì thào:
- Hóa ra chính là mày đã trộm đi "Tử Quỳ Hỏa".

- Thiên Nhai, cái gì bị y lấy đi?
Lúc này một gã tu sĩ Ngưng Thể ở bên cạnh y nghi ngờ lên tiếng hỏi.

Tu sĩ Nguyên Anh kia nghiến răng nghiến lợi nói với giọng căm hận:
- Sư phụ, lúc trước con chẳng phải đã nói với người, cái tên Lạc Tiểu Mặc kia chính là kẻ con gặp được bên trong "Sa nguyên dược cốc" sao. Lúc đó "Tử Quỷ Hỏa" xuất thế, cũng không chú ý cái tên họ Lạc kia. Sau đó "Tử Quỷ Hỏa" lại biến mất dưới đáy hồ, con còn tưởng rằng bị ‘Tam nhãn tử Oa’ (con ếch ba mắt) đoạt đi rồi, hóa ra lại là bị tên kia trộm mất.

Hiển nhiên tên tu sĩ Nguyên Anh này là Đổng Thiên Nhai mà Diệp Mặc đã gặp ở trong "Sa nguyên dược cốc", Đổng Thiên Nhai cũng là một đệ tử thiên tài của Vô Cực Tông, được xếp gần với Viên Quan Nam. Trước đó y còn chưa có tấn cấp lên Nguyên Anh, còn là đệ tứ của Kim Đan danh nhân đường. Mà y cũng là một kẻ ái mộ Văn Thái Y, vì thế khi Viên Quan Nam chết đi, y cũng chẳng có bao nhiêu thương tâm, thậm chí trong lòng còn có chút hưng phấn.

- Con nói chính là "Tử Quỳ Hỏa" trong tay Lạc Tiểu Mặc sao ....
Tên tu sĩ Ngưng Thể là sư phụ của Đổng Thiên Nhai nói đến đây thì đột nhiên ngưng lại, quay ra ôm quyền nói với một gã tu sĩ khác:
- Hóa ra là Điền sư huynh của Lôi Vân Tông đại giá quan lâm, không biết anh Điền vì sao rảnh rỗi lại tới Vô Cực Tông của tôi?

Điền Cực cũng ôm quyền không chút khách khí nào, mà là trầm giọng nói rằng:
- Tên tu sĩ ở trên "Mười hai bậc Đan Vương" mà anh đang nói tới cũng không phải gọi là Lạc Tiểu Mặc, mà tên thật của y gọi là Diệp Mặc.

- Diệp Mặc?
Đổng Thiên Nhai cùng sư phụ y đều nghi hoặc hỏi lại một câu:
- Y nếu đã tham gia đại hội Đan Vương, lại có thực lực mạnh như thế, vì sao cần phải thay tên đổi họ?

- Hắc hắc, y phải giả trang là bởi vì y sợ Vô Cực Tông các anh tìm tới y gây phiền phức.
Điền Cực cười hắc hắc, giọng nói mang theo chút ý vị sâu xa.

Sắc mặt của Sư phụ Đổng Thiên Nhai có chút không được tốt nhìn Điền Cực nhàn nhạt nói:
- Đối với loại tu sĩ thiên tài như Lạc Tiểu Mặc này, Vô Cực Tông tôi hận không thể mời y về làm cung phụng, thế nào lại tìm Lạc đan sư gay phiền phức, anh Điền đừng nói đùa.

Đích thực là hiện giờ hầu hết các môn phái đều hận không thể nịnh bợ Lạc Tiểu Mặc, cầu hắn về làm cung phụng, Vô Cực Tông làm sao có thể đi tìm hắn gây phiền toái? Tu sĩ Ngưng Thể của Vô Cực Tông nghĩ rằng Điền Cực nói như vậy hình như là không có ý tốt.

Điền Cực tựa hồ như không nghe được ý tứ của sư phụ Đổng Thiên Nhai, mà lại thản nhiên nói tiếp:
- Bởi vì đệ nhất đệ tử thiên tài của môn phái các anh là Viên Quan Nam bị chính Diệp Mặc giết chết, y ở Vẫn Chân Điện dùng một cái tên giả là Ninh Tiểu Ma giết Viên Quan Nam, khi ra ngoài thì được Cảnh Anh Ly của Huyền Âm Các bao che nên mới tránh được bị truy trã...

Điền Cực căn cứ vào quan hệ của Cảnh Anh Ly và Diệp Mặc nên đoán rằng cô bao che cho y, về phần có phải thật hay không y căn bản là không có rảnh để tính toán.

 

- Cái gì...

Gần như khi Điền Cực vừa mới dứt lời thì đã có đến mấy người kinh ngạc thốt lên.

Văn Thái Y vừa kêu lên, lại thấy Điền Cực nhìn về phía mình, cô liền biết biểu hiện của mình không đúng, vội vẽ điều chỉnh lại vẻ mặt phẫn nộ.

Sắc mặt của Sư phụ Đổng Thiên Nhai biến hóa mấy lượt, rồi mới nhìn Điền Cực nới:
- Anh Điền, vì sao đột nhiên lại nói cho chúng tôi biết chuyện này?

Y vẫn có chút hoài nghi đối với chuyện này, y sợ đây là chuyện xấu của Lôi Vân Tông. Tên Lạc Tiểu Mặc kia dù là luyện đan lợi hại, nhưng không có nghĩa là tu vi y cũng lợi hại, Viên Quan Nam là đệ tử thiên tài của Vô Cực Tông, hơn nữa tu vi của y đã là Nguyên Anh tầng năm, có rất ít người cùng cấp có thể giết được y. Lạc Tiểu Mặc bất quá cũng chỉ là Nguyên Anh tầng năm, làm sao có thể giết được Viên Quan Nam?

Khác với sư phụ của Đổng Thiên Nhai, Văn Thái Y vừa nghe thấy lời Điền Cực nói, thì cô đã biết y nói sự thực rồi. Sư huynh Viên Quan Nam khẳng định là bị Lạc Tiểu Mặc, cũng chính là Ninh Tiểu Ma hay cũng có thể gọi là Diệp Mặc kia giết chết. Cô vô thức nhìn Diệp Mặc còn đang luyện đan ở "Mười hai bậc Đan Vương", bỗng nhiên lại buông lỏng nắm tay.

Diệp Mặc là ai, cô đương nhiên rất rõ ràng, nếu như không phải Điền Cực nói, cô tuyệt đối không nghĩ ra Diệp Mặc không chỉ trở ra từ Vẫn Chân Điện, lại còn làm cho nàng đi thăm dò cái tên Bác Dung, hơn nữa còn tra đến tận ‘An bắc tam ma’.

- Bởi vì Điền Ngạo Phong của Lôi Vân Tông chúng tôi cũng là bị y giết chết, tôi và tên họ Diệp này cũng có thù giết chết đệ tử, nếu tôi không giết y thì không thể nào an lòng.
Điền Cực nghiến răng nói từng chữ một, hiển nhiên thù hận của y đối với Diệp Mặc cũng đã ăn vào tận trong xương tủy.

- Sự tình của việc này rất trọng đại, mời anh Điền đợi một chút.
Sư phụ của Đổng Thiên Nhai nói xong liền vội và đi ra ngoài.

Điền Cực biết, y là đi về phía cao tầng của môn phái để bẩm báo, vì thế y cũng không có nóng vội. Y tin tưởng Vô Cực Tông chỉ cần tra một chút là có thể biết lời y nói là thật, như vậy thì Vô Cực Tông này cũng đã xác định là một đồng minh của mình rồi.

Khi thấy Diệp Mặc lấy ra "Tử Quỳ Hỏa", trong nháy mắt Ninh Khinh Tuyết bỗng cảm giác được khí lực toàn thân của mình đều mất hết, cô tuy rằng cảm giác được cả người mềm nhũn ra, nhưng nội tâm lại hết sức yên ổn. Diệp Mặc có mồi lửa kỳ dị mà đến bây giờ mới lấy ra, nói rõ rằng lúc trước anh ấy căn bản là không có dùng toàn lực.

Hiện tại anh ấy lấy ra mồi lửa kỳ dị, hiển nhiên biểu lộ là anh ấy chí ít có thể lên tới "Đan bậc" thứ năm, nói cách khác anh ấy ít nhất là một Đan Vương nhị phẩm.

Đan Vương nhị phẩm? Trong lòng Ninh Khinh Tuyết chấn động, cô ở Nam An Châu lâu như vậy, đương nhiên cũng biết giá trị của một Đan Vương nhị phẩm. Coi như là Phiêu Miểu Tiên Trì của cô cũng chỉ có một Đan Vương nhất phẩm mà thôi, nhưng lại được đối xử giống như là bảo bối. Một Đan Vương nhị phẩm có giá trị thế nào thì có thể nghĩ được rồi.

Bỗng nhiên trong lòng Ninh Khinh Tuyết có một chút đau buồn, nếu Diệp Mặc đã là một Đan Vương nhị phẩm rồi, vì sao còn không sớm tới Phiêu Miểu Tiên Trì đón cô? Một Đan Vương nhị phẩm hoàn toàn có thể đưa cô rời đi rồi, hơn nữa Phiêu Miểu Tiên Trì sẽ không có bất kỳ cản trở nào.

Thế nhưng rất nhanh cô đã đem ý niệm này vứt ra khỏi đầu, Diệp Mặc không có đi đón cô, nhất định là anh ấy có nỗi khổ riêng.

Lúc này thấy Diệp Mặc lấy ra "Tử Quỳ Hỏa", trong mắt Trịnh Kha Nhân hiện lên một tia ngạc nhiên, thế nhưng bà lập tức nhíu mày một chút, sau đó nhìn Ninh Khinh Tuyết một cái rồi bỗng nhiên nói:
- Các con rời đi trước đi.

- Vâng thưa sư phụ.
Ninh Khinh Tuyết ước gì được sớm rời khỏi đây lâu rồi, sư phụ cho cô áp lực thật sự là quá lớn.

Hoàng Thiên vội vàng đi theo Ninh Khinh Tuyết, cô và mấy trưởng lão ở cùng một chỗ, cũng có cảm giác được chút áp lực. Vẫn là ở bên sư phụ và các chị em của mình là tốt nhất, muốn nói cái gì thì nói cái đó.

Không đợi Ninh Khinh Tuyết đi tới chỗ của mình, Hoàng Thiên liền ôm lấy cánh tay Ninh Khinh Tuyết mà nói:
- Chị Khinh Tuyết, Lạc Tiểu Mặc kia của chị hóa ra lại là một Đan Vương, vậy sau này chị đừng quên em đó nha. Nhớ kỹ cấp cho em "Thảo hoàn đan", "Hư lạc đan", ‘Sinh Nguyên Đan’...

Ninh Khinh Tuyết cười khổ, không biết làm sao, nhìn Hoàng Thiên đáp lại:
- Những đan dược này cần những linh thảo rất quý hiếm, nếu có thì chị khẳng định sẽ bảo anh ấy luyện chế cho em.

- Em biết chị Khinh Tuyết đối với em tốt nhất mà, vừa rồi em cũng muốn liều mạng giúp đỡ chị.
Hoàng Thiên lập tức vui vẻ ra mặt.

Chờ Ninh Khinh Tuyết và Hoàng Thiên hai người rời đi rồi, lúc này Trịnh Kha Nhân sư phụ của Ninh Khinh Tuyết mới đi tới chỗ ghế ngồi của mấy vị trưởng lão, trước tiên thi lễ sau đó mới nhỏ giọng hỏi:
- Trì sư thúc, người tìm con có việc gì?

Vị trưởng lão gọi là Trì sư thúc là một nữ tu trung niên thoạt nhìn cũng rất mi thanh mục tú, cũng đã là một tu sĩ tu vi Ngưng Thể. Cô thấy Trịnh Kha Nhân đi tới, liền bảo cô ta ngồi xuống, lúc này mới nhẹ nhàng nói:
- Kha Nhân, đệ tử của con là Ninh Khinh Tuyết có phải là không có bao nhiêu hảo cảm đối với Phương Chủng Sư phải không?

Sắc mặt Trịnh Kha Nhân cứng đờ, vội vã nói:
- Xin sư thúc yên lòng, Khinh Tuyết bình thường cũng rất nghe lời, chỉ là đối với chuyện này có chút bướng bỉnh, con sẽ trở lại cố gắng khuyên bảo con bé đáp ứng chuyện này.

Nữ tu trung niên gọi là Trì sư thúc mỉm cười:
- Kha Nhân, con hiểu lầm ý ta rồi, ta nghĩ nếu Khinh Tuyết thực không muốn, vậy thì quên đi.

- Hả...
Trịnh Kha Nhân đã là tu sĩ Hư Thần, rất nhiều chuyện tình của môn phái, cô cũng đã hiểu được một ít. Về phần vì sao cần có hôn sự với Lôi Vân Tông, cô cũng biết được một chút. Chỉ là thật không ngờ trưởng lão nội môn lại nói là ‘quên đi’. Nếu trưởng lão đã nói như vậy rồi, cô đương nhiên sẽ không tiếp tục kiên trì nữa. Coi như là để cho Ninh Khinh Tuyết được như ý, dù sao đó cũng là đồ đệ của cô.

Không đợi Trịnh Kha Nhân nói, vị Trì sư thúc lại nói tiếp:
- Con xem cái tên Lạc Tiểu Mặc trên đài kia, tuổi cũng không lớn lắm, nhưng lại lợi hại như thế, không chỉ đạt được thành tích đệ nhất ở hai vòng thi trước, hơn nữa lại còn là một Đan Vương, thậm chí còn có mồi lửa kỳ dị là "Tử Quỳ Hỏa". lần này ở đại hội Đan Vương khẳng định sẽ tỏa sáng, hiển nhiên là sẽ được lọt vào mắt xanh của Ngân Nguyệt thành chủ và Nghiễn Điền thành chủ, tiền đồ chắc chắn là không thể hạn lượng.

- Sư thúc, ý của người là?

Trịnh Kha Nhân nghi hoặc nhìn Trì trưởng lão, cô sao càng nghe càng thấy giống chuyện lúc trước nói về Phương Chủng Sư chứ?

Trì sư thúc gật đầu:
- Phiêu Miểu Tiên Trì chúng ta là môn phái tám sao, không có thực lực cạnh tranh Lạc Tiểu Mặc cùng với tông môn chín sao khác. Nếu như muốn thiết lập quan hệ với Lạc Tiểu Mặc, ngoại trừ việc dùng mỹ nhân kế ra, không có biện pháp nào khác. Phiêu Miểu Tiên Trì chúng ta cũng không có gì nhiều. Chỉ là có nhiều nữ đệ tử xinh đẹp thôi. Khinh Tuyết lại là người xếp thứ ba trong Thập mỹ Nam An, ta tin tưởng Lạc Tiểu Mặc sẽ không thể nào không động tâm được.

Dừng một chút rồi cô lại nói thêm:
- Để phòng ngừa vạn nhất, đến lúc đó, con phái thêm hai nữ đệ tử có nhan sắc nữa đến gặp y. Hơn nữa, sau khi lần này Lạc Tiểu Mặc thành danh, thì cũng không đến mức làm đệ tử của chúng ta bị ủy khuất.

Nói xong cô lại thở dài một tiếng:
- Nếu như không phải môn phái có nguy cơ, Phiêu Miểu Tiên Trì của chúng ta cũng sẽ không xuống cấp đến mức dùng loại thủ đoạn này rồi. Sau khi con trở về, phải tận lực khuyên bảo đệ tử, nói cho mọi người nguyên nhân mà chúng ta phải dùng hạ sách này.

- Vâng thưa sư thúc.
Trịnh Kha Nhân nghe xong lời của Trì trưởng lão, biết đây nhất định là ý của mấy vị trưởng lão cùng môn chủ thương lượng qua. Cô chỉ có thể lại nói với Ninh Khinh Tuyết giống như khi trước, nhưng giờ thay vì gả vào Lôi Vân Tông thì là gả cho Lạc Tiểu Mặc mà thôi.

Nghĩ tới đây, Trịnh Kha Nhân cũng âm thầm thở dài, chỉ có thể trách một đời làm đệ tử của Ninh Khinh Tuyết này có vận khí không tốt mà thôi, sinh ra đúng vào lúc môn phái gặp biến động. Nếu như đổi thành khi xưa, nữ đệ tử của Phiêu Miểu Tiên Trì lúc nào phải dùng cái loại phương pháp này để nịnh bợ người khác? Cho tới giờ đều là người khác đến nịnh bợ Phiêu Miểu Tiên Trì mà thôi.

Sau khi Diệp Mặc lấy ra "Tử Quỳ Hỏa", tốc độ luyện hóa linh thảo đã nhanh hơn nhiều, hơn nữa "Thảo hoàn đan" thì hắn đã sớm luyện chế qua vài lần rồi, vì thế hiện tại luyện chế đan dược Thiên cấp cấp một này cũng không có chút khó khăn nào, vẫn là lưu loát sinh động như mây bay nước chảy.

Mấy vị giám khảo há miệng ngây ngốc nhìn, chỉ trong thời gian một nén nhang hắn lại luyện chế được một lò "Thảo hoàn đan" hạng nhất, đồng thời lại chuẩn bị tiến lên "Đan bậc" thứ năm.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #1109


Báo Lỗi Truyện
Chương 1109/2272