Chương 1107: Bậc Đan Vương cản trở Diệp Mặc


Thẩm Nghiễn Thanh sau khi thấy 'Mười hai bậc Đan Vương’, liền đứng lên nói:
- Vòng thứ ba của đại hội Đan Vương chính là mười hai bậc Đan Vương, mười hai bậc Đan Vương cũng chính là mười hai đan bậc, thí sinh dự thi ở bậc thứ nhất chỉ cần lựa chọn việc luyện chế ra một linh đan thất phẩm là có thể qua được rồi, tương tự như vậy lên đến bậc thứ hai cần lựa chọn luyện chế một loại linh đan bát phẩm, cứ lần lượt như vậy mà lên. Đương nhiên các loại linh đan mà các thí sinh lựa chọn có không giống nhau thì thành tích của các thí sinh cũng sẽ có sự khác biệt, linh đan càng khó luyện chế thì điểm càng cao.

Rất nhiều người dự thi đều đã biết quy tắc này rồi, thế nhưng Diệp Mặc thì một chút cũng chưa biết gì, thế nên hắn nghe rất tỉ mỉ.

- Thế nhưng, cũng không phải người nào lựa chọn đan dược càng khó, thì người đó có thể đạt được thứ hạng cao. Bởi vì đan dược càng khó thì thời gian luyện chế sẽ càng dài, nếu như những thí sinh khác đều lên bậc rồi, mà các bạn vẫn còn đang luyện chế linh đan thất phẩm ở bậc thứ nhất, vậy thì không cần so điểm thì các bạn cũng đã bị loại rồi. Những thí sinh khác ở bậc thứ hai cho dù luyện chế một loại linh đan bát phẩm, thì cũng cao điểm hơn so với người luyện chế linh đan thất phẩm cao cấp. Tôi xin được nhắc nhờ những người chưa từng tham gia đại hội này rằng, mười hai bậc Đan Vương không chỉ là mười hai bậc thang bình thường, mà nó cũng giống với bia đề danh, mỗi khi bước lên một bậc khác nhau thì đều sẽ phải chịu khảo nghiệm nghiêm ngặt về ý chí và thần thức.

Thẩm Nghiễn Thanh nói đến đây, thanh âm đột nhiên đề cao hơn:
- Vì vậy mười hai bậc Đan Vương chính là so sánh bản lĩnh luyện đan một cách chân thực, đồng thời cũng là tổng hợp so về thực lực, tâm kế, và tu vi của mọi người. Bất luận là vì không có cách nào kiên trì trên bậc thang, hay là không thể luyện chế ra đan dược, thì cuối cùng cũng là bị đan bậc đẩy ra ngoài. Cuộc tranh tài đã bắt đầu, tôi mong tất cả mọi thí sinh đều có thể leo lên đến đỉnh.

Diệp Mặc đã hiểu được, dựa theo lời Thẩm Nghiễn Thanh nói, thì mười hai bậc Đan Vương này thì bậc thứ nhất sẽ luyện chế linh đan thất phẩm, nếu như muốn lên tới bậc thứ mười hai thì sẽ phải luyện chế chế đan dược Thiên cấp cửu phẩm. Đồng thời mười hai bậc Đan Vương này còn có chút giống với thang đá ở Vẫn Chân Điện, không chỉ đại biểu cho việc thăng cấp của đan dược, hơn nữa tựa hồ là cho dù không có luyện đan thì mỗi lần lên một bậc cũng sẽ không dễ dàng.

Như vậy xem ra chính mình tuyệt đối không có khả năng đi tới bậc thứ mười hai rồi, nói cách khác, căn bản là không có khả năng lên tới đỉnh.

Diệp Mặc nghĩ tới đây, bỗng nhiễn nở một nụ cười tự giễu, chính là bản thân chỉ cần lên tới bậc thứ tám đã là rất tốt rồi. Dựa theo quy tắc của mười hai bậc Đan Vương, lên tới bậc thứ tám chính là cần phải luyện chế thành công một đan dược Thiên cấp ngũ phẩm.

Đồng thời Diệp Mặc cũng biết, tuy rằng Thẩm Nghiễn Thanh nói là mong muốn tất cả mọi người đều lên được tới đỉnh, trên thực tế thì căn bản là không có bất kỳ một Đan Vương nào có thể lên được đỉnh cả. Bản thân mình không được, coi như là vị giám khảo Thẩm Nghiễn Thanh kia cũng không được. Bởi vì theo lý luận thì lên tới đỉnh đồng nghĩa với việc chính là một Đan Vương cửu phẩm, mà Đan Vương cửu phẩm cũng không nhất định có thể đi lên tới đỉnh, bởi vì mười hai bậc Đan Vương còn có những nhân tố khác.

Hơn nữa coi như là có người lên tới đỉnh rồi, Đan thành lại có thể lấy ra một đống linh thảo cấp chín để cho thí sinh luyện chế đan dược cửu phẩm sao? Điều này hiển nhiên là không có khả năng.

Theo một tiếng bắt đầu của Thẩm Nghiễn Thanh, năm mươi Đan Sư dự thi đều bước lên bậc Đan Vương thứ nhất.

Diệp Mặc cũng theo các Đan Sư khác bước lên bậc Đan Vương thứ nhất có màu vàng nhạt, Diệp Mặc vừa lên, cũng cảm giác được một lực đẩy cường đại muốn đẩy hắn xuống dưới.

Sau khi cảm giác được lực đẩy này, trong lòng Diệp Mặc trầm xuống, hắn cũng không phải là vì lực đẩy này mà trở nên như vậy. Thực tế là do hắn đang nghĩ tới bậc thứ nhất đã có lực đẩy mạnh như thế này, đây chăng phải là nói rõ rằng càng về sau, loại lực đẩy này sẽ càng trở nên mạnh hơn?

Mà bản thân hắn chỉ có tu vi Nguyên Anh, mà lại phải vừa luyện đan vừa chống lại loại lực đẩy này, hiển nhiên so với những Đan Vương có tu vi Hư Thần thậm chí là Ngưng Thể thì còn kém hơn nhiều lắm. Cái này căn bản là không phải so sánh thực lực luyện đan rồi, mà là xem chân nguyên của ai hùng hậu hơn, ai mới là người có thể cười đến cuối cùng.

Chính vì vậy, bản thân là tu vi Nguyên Anh tầng năm, muốn ở trong năm mươi thí sinh này lọt vào top mười, tựa hồ là không hề có chút khả quan nào.

Con người chính là như vậy, khi anh còn đứng ở trên đỉnh cao, thì sẽ có rất nhiều người nịnh nọt anh. Thế nhưng một ngày anh từ trên cao rơi xuống, thì những ai không đạp cho anh một cái đã là bạn bè lắm rồi, mà người sẽ đạp thêm cho anh một cước thì nhiều vô số. Cho dù người ta vì giẫm lên anh để thượng vị, hay là vì phát tiết nội tâm đố kị ra, vậy thì cũng không có gì khác nhau cả.

Diệp Mặc đương nhiên hiểu rõ được đạo lý này, hắn thậm chí nghĩ đến một khi mình thất bại ở vòng thứ ba này, chờ đợi hắn cũng không phải là thành tích chói lọi của hai vòng thi trước, mà chính là sự hoài nghi và chất vấn của vô số người.

Bởi vì một khi biết trước được phương thuốc của 'Thiên Hoa Đan', thì hiển nhiên có thể hoàn mỹ chiến thắng hai vòng. Vậy mà đến vóng thứ ba là thi đấu thực lực chân thực qua mười hai bậc Đan Vương, thì cái tên hạng nhất là mình lại thất bại, nếu như không có người nào hoài nghi và bỏ đá xuống giếng, thì chính bản thân mình cũng sẽ không tin.

Không đợi Diệp Mặc tiếp tục tưởng tượng, Thẩm Nghiễn Thanh lại cao giọng:
- Các thí sinh dự thi, các bạn có thể thấy được ở vị trí luyện đan của mỗi người đều có tên gọi của một số đan dược. Chỉ cần các bạn lựa chọn một loại đan dược trong đó, sẽ có các linh thảo tương ứng được truyền tống đến trước mặt các bạn. Bậc thứ nhất đều là linh đan thất phẩm, sau đó mỗi một bậc sẽ đều sẽ là đan dược tương ứng với mỗi tầng để các bạn lựa chọn.

Rất nhiều Đan Sư đã sớm biết cái quy tắc này, căn bản là không có đợi Thẩm Nghiễn Thanh nói xong, mà đã bắt đầu lựa chọn linh đan rồi. Bởi vì càng nhanh luyện chế xong đan dược, thì điểm lại càng cao.

Diệp Mặc không lựa chọn linh đan, hắn ngồi ở vị trí của mình, ngơ ngác nhìn hơn mấy chục loại linh đan thất phẩm ở trước mặt.

Hắn biết nếu như không giải quyết được vấn đề lực đẩy của mười hai bậc Đan Vương, hắn cho dù là có tốc độ luyện chế đan dược nhanh hơn nữa thì cũng không làm nên được chuyện gì. Càng lên cao, hắn càng cần lượng chân nguyên hùng hậu hơn. Thà rằng ngồi ở bậc thứ nhất này tìm cách giải quyết vấn đề, còn lơn là chạy lên các bậc trên để chịu áp lực lực đẩy cao hơn. Hắn khác với các Đan Sư khác, các Đan Sư muốn cố gắng lên đến bậc thứ mấy, thì sẽ là hạng bao nhiêu. Còn hắn thì lại cần phải lọt vào top mười, thậm chí là top ba, bằng không thì sẽ không còn ý nghĩa gì nữa.

Một hình ảnh khiến mọi người khó hiểu đã xuất hiện, ở bậc thứ nhất của mười hai bậc Đan Vương hiện có năm mươi thí sinh dự thi, và đang có bốn mươi chín người đang luyện đan, chỉ có một mình Diệp Mặc là lẳng lặng ngồi ở đó, hơn nữa còn đang cau mày.

- Hắn đang làm gì thế?
Kỷ Bẩm thật sự là nhịn không được liền hỏi ra, y sau khi hỏi xong, phát hiện biểu càm của mấy vị giám khảo khác và y đều giống y nhau, hiển nhiên những người khác cũng không biết Diệp Mặc rốt cuộc đang làm cái gì

Kỳ Bẩm sau khi biết được Diệp Mặc chính là Đại sư trận pháp mà mình xem trọng, đối với Diệp Mặc lại càng có hảo cảm và mong chờ hơn. Hiện tại y thấy Diệp Mặc ngồi đó không luyện đan, nhất thời có chút lo lắng.

Không chỉ vài vị giám khảo, ngay cả ở khán đài cũng có rất nhiều tu sĩ cùng với một số môn phái quan tâm đến Diệp Mặc đều bắt đầu nhỏ giọng bàn tán.

Dù sao thì đây mới là bậc thứ nhất, nếu như luyện chế một linh đan thất phẩm cũng phải do dự như thế, vậy thì còn thi thố gì nữa? Sớm bỏ cuộc đi cho xong.

Tiếng bàn tán càng lúc càng nhiều, chỉ lát sau thậm chí đã có tu sĩ ngang nhiên tỏ ý hoài nghi Diệp Mặc.

- Tôi đã nói rồi y sở dĩ có thể được điểm tuyệt đối ở vòng thứ nhất và vòng thứ hai là vì y chỉ biết có một phương thuốc của 'Thiên Hoa Đan' mà thôi. Thấy rồi chứ, vòng thứ ba này chính là so đấu bản lĩnh thật sự, mà y là một Linh đan sư thất phẩm, vậy mà cũng không có cách nào luyện chế đan dược.

- Nếu như tôi có thể biết trước được phương thuốc của 'Thiên Hoa Đan', thì tôi cũng có thể đạt điểm tuyệt đối ở cả hai vòng.

- Đúng là có khả năng này, dù sao Đan Sư tham gia đại hội Đan Vương, vẫn chưa từng có ai thất bại ở ngay bậc thứ nhất của mười hai bậc Đan Vương cả.

- Hắc hắc, đại hội Đan Vương lần này sẽ có rất nhiều thứ đặc sắc đây.

Lúc này đã có Linh đan sư luyện hóa xong linh thảo rồi, thậm chí đan dược cũng đã thành hình rồi, mà Diệp Mặc vẫn như cũ, ngay cả loại đan dược cũng chưa lựa chọn

Vốn Ninh Khinh Tuyết đang vui sướng trong lòng, bỗng nhiên đứng lên, tâm tình của cô lúc này so với bất cứ ai cũng đều khẩn trương hơn, vì sao Diệp Mặc đến giờ cũng không động đậy? Chí ít thì phải lựa chọn một loại đan dược chứ, rồi bắt đầu luyện hóa linh thảo, nếu cứ ngồi im bất động như vậy, coi như là tới ngày mai, cũng không có cách nào luyện chế ra Linh đan thất phẩm cả.

-    Ngồi xuống, đại hội Đan Vương không cần phải đứng lên để xem như vậy, sợ người phía sau không biết con là một tu sĩ Kim Đan hay sao?
Trịnh Kha Nhân vốn đã bất mãn với Ninh Khinh Tuyết, lúc này lại càng không hài lòng với hành động của cô.

Vành mắt của Ninh Khinh Tuyết đỏ lên, Hoàng Thiên kéo cô ngồi xuống sau đó nhẹ nhàng an ủi:
- Đừng lo lắng, chị Khinh Tuyết, bây giờ chỉ vừa mới bắt đầu thôi mà.

Nửa canh giờ đã qua, đã có vài Đan Vương bắt đầu đi lên bậc thứ hai, mà Diệp Mặc vẫn ngồi yên đó không nhúc nhích. Mà ngay cả Cận Chỉ Hằng đang ngồi ở hàng ghế khán giả cũng khẩn trương đến nỗi đứng ngồi không yên, vì sao những người khác đều đã đi lên rồi, mà đến giờ sư phụ của mình cũng không có nhúc nhích chứ, ngay cả sư huynh Đan Vương Hồ Mân cũng sắp hoàn thành việc luyện chế đan dược ở bậc thứ nhất này rồi. 

Vài tên trưởng lão của Lôi Vân Tông vẫn một mực quan tâm đến Diệp Mặc, hiện tại thấy Diệp Mặc ngay cả bậc thứ nhất cũng không thể qua được, nhất thời đều kinh ngạc.

Sư phụ Điền Cực của Điền Ngạo Phong cũng cười một cách dữ tợn:
- Tự làm bậy không thể sống, tên này nhất định là có vận khí nghịch thiên, trước đây đã chiếm được phương thuốc của 'Thiên Hoa Đan', thế nên mới có được thành tích tuyệt đối ở hai vòng thi trước. Hiện giờ là thi tài trên mười hai bậc Đan Vương, cũng chính là thi thố bản lĩnh thực sự, ta xem y làm thế nào có thể hoàn thành được. Đến khi đó chắc chắn thành tích của hai đợt thi trước cũng có thể bị tra xét lại, thực sự là trời cũng giúp ta báo thù mà.

Nói xong Điền Cực liền đứng lên, nói với tu sĩ trung niên bên cạnh:
- Khương môn chủ, tôi muốn qua bên Vô Cực Tông xem.

Vị tu sĩ trung niên gật đầu, đương nhiên là hiểu rõ ý của Điền Cực. Y muốn đi nói việc Diệp Mặc giết Viên Quan Nam cho Vô Cực Tông biết, để tranh thủ thêm sự trợ giúp của một tông môn chín sao. Bất luận có đúng Viên Quan Nam là do Diệp Mặc giết hay không, thế nhưng đối với một tông môn chín sao mà nói, chỉ cần có người hoài nghi là được rồi, cũng không cần phải xác định chính xác. Một khi Diệp Mặc thất bại ở Mười hai bậc Đan Vương của vòng thi thứ ba, thì thành tích của hai vòng thi trước của y coi như là thực thì cũng sẽ bị coi là gian lận. 

Tới lúc đó, Lôi Vân Tông bọn họ cùng liên hợp với Vô Cực Tông để giết Diệp Mặc, cho dù thành chủ Đan thành cũng không thể ngăn cản được. Lẽ nào thành chủ Đan thành còn có thể bảo vệ một tên thí sinh có gian lận khi dự thi sao?

Diệp Mặc không thể luyện đan, có người vui mừng, có người lo lắng. So ra thì người hoài nghi Diệp Mặc nhiều hơn một chút. Dù sao thành tích hai vòng thi trước của Diệp Mặc rất tuyệt vời, mà đến vòng ba lại biểu hiện quá kém, tất sẽ khiến người khác hoài nghi.

Mà ở dưới khán đài đang lo lắng nhất còn có Cảnh Anh Ly, Cảnh Anh Ly khác với những người khác, cô biết bản lĩnh thật sự của Diệp Mặc, cũng mơ hồ đoán được nguyên nhân khiến Diệp Mặc ngồi im bất động. Đáng tiếc là cô không có cách nào để lên đài thi nhắc nhở Diệp Mặc cả. Nếu như có thể nhắc nhở, cô sẽ trực tiếp nói với Diệp Mặc vấn đề hắn lo lắng giống y như thang đá của Vẫn Chân Điện.

Diệp Mặc cau mày, một bên chống lại lực đẩy của 'Đan bậc' truyền đến, một bên liên tục xoay chuyển ý nghĩ, rốt cuộc chuyện này là như thế nào? Nếu như tu vi càng cao, càng có thể tiến lên các 'Đan bậc' càng cao, vậy căn bản là không cần thi rồi, cứ trực tiếp để Đan Sư hoặc Đan Vương có tu vi cao nhất đạt giải là được rồi.

Đại hội Đan Vương làm sao lại có thể phạm vào loại sai lầm nhỏ nhặt này chứ.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #1107


Báo Lỗi Truyện
Chương 1107/2272