Chương 1104: Đan sư duy nhất luyện chế ra được đan dược


Trong khi toàn bộ dược liệu trong lò Thần Nông được luyện hóa, sau đó Diệp Mặc bỏ hết phần cặn bã ra khỏi lò luyện, lúc này mới thầm thở phào. Hắn biết mình đang giả bộ, nhưng giả bộ cũng rất nguy hiểm, một khi giả bộ quá đà, hắn sẽ phá hủy hết những gì mình đã gây dựng lên.

Một số đan sư có dược liệu tương đối ít đã dừng tay, bởi vì bọn họ chỉ có thể chiết xuất, thành phần của đan dược cũng chưa phân tích được, muốn luyện đan thì cũng chỉ giống trò cười mà thôi.

Sau một tuần nhang, toàn bộ quảng trường chỉ còn lại chưa đến mười người vẫn đang tiếp tục cố gắng.

Cùng với mấy âm thanh “Răng rắc” cuối cùng vang lên, ngay cả đan vương Bán Tiên - Từ Bán Xương và đan vương cấp bốn Quý Bưu Đình cũng đã thất bại mà chấm dứt. Lúc này dường như tất cả các đan sư đều dồn ánh mắt về phía Diệp Mặc và Cửu Kiền, hai Linh đan sư này vẫn còn đang miệt mài làm.

Đặc biệt là cách thức của Cửu Kiền lại càng thu hút sự chú ý của mọi người, lúc trước gã phân giải đan dược lưu loát sinh động, mà bây giờ gã luyện đan cũng rất linh hoạt trôi trảy. Cách thức quen thuộc, không ngừng đánh đan quyết vào lò đan, quả thức khiến cho người khác cảm thấy chính là một loại nghệ thuật. Hơn nữa mồi lửa của gã cũng đã là Muội Sát Hỏa màu hồng nhạt rồi, lại càng khiến cho người khác hồi hộp chờ đợi.

- Đúng là một cách hay, gã ít nhất cũng là đan vương cấp bốn trở lên.
Cho dù là Thẩm Nghiên Thanh cuối cùng cũng bị thủ pháp của Cửu Kiền thu hút, thực ra không cần y nói, mấy đan vương trong hội trường cũng có thể nhìn ra Cửu Kiền tuyệt đối không phải là một Linh đan sư cấp chín, mà là một Đan vương hàng thật giá thật, còn là một đan vương cao cấp nữa.

Một mùi hương đan dược nhàn nhạt tỏa ra, khu vực ban giám khảo cũng tinh thần chấn động, tất cả đều dồn ánh nhìn về phía Cửu Kiền, vì mùi hương vừa rồi chính là từ phía gã truyền đến.

Mặc dù một khi cuối cùng Cửu Kiền luyện chế ra được “Thiên Hoa đan”, thì uy danh của mấy vị ban giám khảo cũng vị trượt xuống rất nhiều, bởi vì trong vòng đầu gã chỉ đứng thứ hai mà thôi, nhưng những vị ban giám khảo này cũng vẫn trông ngóng Cửu Kiền có thể luyện chế ra Thiên Hoa đan. Hoặc là Thiên Hoa đan vốn chỉ có mười loại dược liệu, loại đan dược này chưa được luyện ra, thì có ai mà biết được?

Diệp Mặc cười nhạt, tiếp tục luyện chế Thiên Hoa đan của mình, chỉ có hắn biết, trong quá trình luyện chế Thiên Hoa đan được thêm “nội đan Đề hoa thú” thì không có chút mùi vị nào, trong quá trình luyện chế tản ra mùi đan dược cũng không phải là Thiên Hoa đan.

Răng rắc một tiếng, rồi lại một tiếng giòn vang nữa, Cửu Kiền thất vọng thu hồi đan hỏa, mấy vị ban giám khảo dời ánh nhìn ra khỏi chỗ gã.

Thất bại, cuối cùng vẫn không luyện chế ra Thiên Hoa đan được.

Dường như lúc đó tất cả ban giám khảo di chuyển ánh mắt về phía Diệp Mặc, Diệp Mặc giơ tay ra kéo, trong lò Thần Nông trực tiếp lôi ra được sáu viên đan dược, trong nháy mắt, mấy viên đan dược này rơi vào một bình ngọc đã được chuẩn bị từ trước.

Theo kinh nghiệm Diệp Mặc luyện chế ra Thiên Hoa đan, một lò Thiên Hoa đan dùng nội đan “Đề hoa thú” cấp bảy có thể luyện chế ra được mười hai viên. Bây giờ hắn dùng nội đan “Đề hoa thú” cấp sáu, vì để bảo đảm dược tính của đan dược, hắn khống chế số lượng đan dược ở mức sáu viên.

- Thành rồi?

- Thành công thật rồi?

Dường như trong lúc nhìn thấy Diệp Mặc lấy sáu viên đan dược ra, mấy vị ban giám khảo liền đứng dậy, ánh mắt nổi lửa, nếu như không phải nhớ ra bây giờ bọn họ là ban giám khảo, lúc này bọn họ đã vọt tới trước mặt Diệp Mặc, cướp bình đan dược đi rồi.

Toàn hội trường có khoảng một trăm người luyện đan, cuối cùng chỉ có một đan sư luyện ra được đan dược, mà còn là sáu viên. Thẩm Nghiên Thanh và một Đan vương cấp bốn lại càng ảo não. Bởi vì bọn họ bị mùi hương của Cửu Kiền thu hút, không ngờ không chú ý gì đến cách thức luyện đan của Diệp Mặc, chỉ nhìn thấy cuối cùng cách hắn lôi đan dược ra. Đáng tiếc, thực sự quá đáng tiếc. Nhưng may là lát nữa còn có hình ảnh giám sát quay lại được, nhưng hình ảnh cũng chỉ là hình ảnh, thoạt nhìn cũng không thực tế.

Lúc này không những là ban giám khảo, mà ngay cả những người ở ngoài cũng nhìn rất rõ ràng. Vòng đấu thứ hai đã kết thúc, dường như chỉ có một đan sư luyện chế ra được đan dược, hơn nữa đan sư đó chính là đan sư đã giải được phương thuốc Thiên Hoa đan hoàn chỉnh nhất ở vòng một, cho dù hắn luyện chế không phải Thiên Hoa đan, nhưng chỉ có một mình hắn luyện chế ra được đan dược, thắng bại vừa nhìn đã biết rõ.

Lần này toàn hội trường cũng rất yên tĩnh, kết quả này nhiều người cũng đoán ra được, không ngờ vòng thứ nhất chỉ có duy nhất Diệp Mặc có được phương thuốc, hắn luyện chế ra đan dược, cũng là rất thường tình.

Nếu như nói cái duy nhất không bình thường, đó chính là đan sư duy nhất luyện chế ra được đan dược lại là người có cấp bậc thấp nhất, mồi lửa được sử dụng cũng là thấp nhất.

Cửu Kiền chấn động nhìn Diệp Mặc, từ trước tới nay, gã đều cho mình là thiên tài đan giới, hơn nữa đệ nhất của đại hội đan vương lần này, gã thậm chí còn không nghĩ rằng sẽ bị người khác lấy đi. Nhưng bây giờ không những có người giải ra được phương thuốc Thiên Hoa đan, hơn nữa chỉ dùng Anh Hỏa mà có thể luyện chế ra được Thiên Hoa đan, có thể nói đến đây, gã đã thua hơn một nửa rồi.

Tất cả thành tích của những đan sư tham gia dự thi đều xuất hiện trên bàn ban giám khảo, một lò Thiên Hoa đan mà Diệp Mặc luyện chế ra được cũng có trên tay Nguyệt Kỳ Siêu rồi.

Nguyệt Kỳ Siêu mở bình ngọc ra đổ sáu viên Thiên Hoa đan giống nhau như đúc ra, lập tức thở dài nói:
- Dùng Anh hỏa lần đầu tiên đã luyện chế ra Thiên Hoa đan, có bốn viên thượng đẳng và hai viên hạng nhất, tôi nghĩ thành tích này cho dù là Đan vương cấp bốn cũng khó mà có được. Mấy viên Thiên Hoa đan này, cũng không có ai dám nghi ngờ chuyện Lạc Tiểu Mặc biết trước phương thuốc Thiên Hoa đan nữa rồi.

- Nhóc con, không ngờ cũng là một đan sư thật.
Lục Vô Hổ nhìn đan dược trong tay Nguyệt Kỳ Siêu, cũng kinh ngạc nói một câu.

Nguyệt Kỳ Siêu lắc lắc đầu nói:
- Không, hắn nhất định không phải là một đan sư, nếu nhưng tôi nhìn không nhầm, tên Lạc Tiểu Mặc này ít nhất cũng là một Đan vương cấp bốn. Nhưng tôi nghĩ không ra, hắn không ngờ lại là một Đan vương, vì sao chỉ dùng danh nghĩa một Linh đan sư tham gia thi đấu?

Lục Vô Hổ cười cười xấu hổ nói:
- Người báo danh tên nhóc đó chính là tôi, hắn cố ý đến Đan thành muốn tham gia đại hội Đan vương, nhưng đáng tiếc hắn không có tư cách báo danh đại hội Đan vương Đan thành, nên tôi giúp hắn, giúp hắn có được thân phận Linh đan sư cấp bảy.

Điều khiến cho Lục Vô Hổ không ngờ chính là, Nguyệt Kỳ Siêu sau khi nghe thấy y nói như vậy, bỗng nhiên bước tới trước mặt y khom người hành lễ nói:
- Cám ơn Lục tiền bối, nếu như không có sự giúp đỡ của Lục tiền bối, tôi sao có thể biết được trong Đan thành lại có tu sĩ thiên tài như này bị ngăn chặn bên ngoài chứ.

Nói xong gã quay về phía Thẩm Nghiễn Thanh nói:
- Nghiễn Thanh sư đệ, quy tắc của Đan thành chúng ta đổi chút đi, sau này bất luận là cuộc thi nào, đều tiến hành chứng thực Linh đan sư và Đan vương. Tuyệt đối không để chuyện như này xảy ra lần nữa, lần này Lục Tiểu Mặc may mắn gặp được Lục tiền bối, lần sau thì sao? Ai dám bảo đảm?

- Vâng, Nguyệt sư huynh.
Thẩm Nghiễn Thanh vội vàng trả lời.

Đan vương Trường Thuận - Triệu Thuận Thiên bỗng nhiên nói:
- Thành chủ Ngân Nguyệt, cái tên Lục Tiểu Mặc này trước giờ chưa từng nghe qua, cứ như là từ trên trời rơi xuống vậy, lại lợi hại như vậy. Tuổi của hắn cũng không lớn, có tí tuổi như vậy mà còn là Đan vương cao cấp rồi, tôi nghĩ…

Không đợi Triệu Thuận Thiên nói hết lời, Nguyệt Kỳ Siêu gật đầu nói:
- Tôi biết, sau vòng thi thứ nhất, tôi đã cho người đi điều tra lai lịch của người này rồi, chắc là nhanh có kết quả thôi.

Vừa lúc đó, một đường phi kiếm truyền thư bỗng nhiên rơi vào tay Nguyệt Kỳ Siêu, Nguyệt Kỳ Siêu cầm lấy phi kiếm truyền thư nhìn một chút, bỗng nhiên đứng dậy nhìn Diệp Mặc, sau đó lại ngồi xuống.

Không đợi người khác hỏi đến, Nguyệt Kỳ Siêu đã nói:
- Vừa rồi nhận được thư của đạo hữu Từ Khải Lượng và đạo hữu Vương Hàn bảo vệ Truyền Tống trận, Diệp Mặc tu sĩ Bắc Vọng châu mà chúng ta mời đã đến Nam An châu cũng gần hai năm rồi, hơn nữa truyền đến bức hình của Diệp Mặc…

- Hả, Diệp Mặc đã đến Nam An châu rồi, tên này sao không đến tìm ta? Hơn nữa thiên tài như vậy, sao lại không có đại môn phái nào thu nhận làm đệ tử?
Nằm ngoài dự liệu của mọi người, người hỏi đầu tiên chính là Kỷ Bẩm.

Kỷ Bẩm thấy tất cả mọi người nhìn gã, không thể làm gì khác hơn là lúng túng nói:
- Ha ha, tên Diệp Mặc này mặc dù tuổi tác không lớn, nhưng đồng thời cũng là Đại sư trận pháp, khi tôi đến Bắc Vọng châu cũng đã tìm hắn vài lần rồi, nhưng hắn đều bận, chưa gặp được một lần nào, cho nên tôi để lại ngọc bài cho hắn.

- Anh nói hắn còn là Đại sư trận pháp?
Bất luận là Lục Vô Hổ hay là mấy người Thẩm Nghiễn Thanh đều bị tin tức này làm cho kinh ngạc, trở thành một Đan vương đã cần phải tốn mất bao nhiêu thời gian, tên Diệp Mặc này không những đặc biệt am hiểu về luyện đan, không ngờ lại còn là một Đại sư trận pháp.

Nguyệt Kỳ Siêu cười khổ một tiếng, lấy ra một bức hình nói:
- Nếu như mọi người biết lần này Lạc Tiểu Mặc trong Đại hội Đan vương lần này chính là Diệp Mặc, tôi chắc là mọi người lại càng không dám tin.


Mấy vị ban giám khảo đều im lặng.

Quả thực giống với dự đoán của Nguyệt Kỳ Siêu, dường như tất cả mọi người sau khi nhìn bức hình, đều chăm chú nhìn Diệp Mặc. Thiên tài là có thể, nhưng cũng phải thực tế một chút chứ. Ở Bắc Vọng châu hắn tên Diệp Mặc, có thể tạo ra Chức Thần đan. Đến Nam An châu, hắn đổi tên thành Lạc Tiểu Mặc, rồi tương tự cũng có thể luyện chế ra Thiên Hoa đan. Bất luận hắn tên Diệp Mặc hay Lạc Tiểu Mặc, đều cũng rất xuất chúng.

Cho dù ban giám khảo mỗi người đều là bậc thiên tài, cũng bị cái tên quái thai Diệp Mặc này đánh cho một đòn kinh hãi.

- Sao hắn lại phải đổi tên?
Kỷ Bẩm là người thật thà, theo cách nghĩ của gã, Diệp Mặc vốn cũng đủ nổi danh rồi, nhưng sao lại muốn đổi tên? Đến đại hội Đan vương không phải vì để nổi tiếng sao?

- Chắc là hắn đắc tội với ai ở Nam An châu, Từ Khải Lượng và Vương Hàn cũng nói, khi Diệp Mặc vừa mới gặp bọn họ, cũng không đổi tên, báo danh vẫn là Diệp Mặc, đổi tên chắc là chuyện sau đó. Nhưng bất luận hắn đắc tội với ai, nếu như đã đến được Đan thành, ai cũng không thể động đến hắn được.
Những lời nói trước đây của Nguyệt Kỳ Siêu rất bình tĩnh, nhưng khi nói đến câu cuối cùng, giọng điệu lại trở nên lạnh lùng, hoàn toàn không giống với vẻ mặt bình thản của gã.

Một lát sau, Nguyệt Kỳ Siêu khua tay nói:
- Tìm người thử Thiên Hoa đan trước đã, sau đó chọn ra Top 5.

Thẩm Nghiễn Thanh gật đầu, bước từ chỗ ban giám khảo đi ra, y nhìn nhìn Diệp Mặc rồi mới bước lên đài cao tuyên bố:
- Đại hội Đan vương lần này mặc dù vẫn chưa kết thúc, nhưng đã xuất hiện nhiều Đan vương và đan sư thiên tài. Mà phương thuốc thượng cổ của chúng tôi ở vòng một đã được phá giải, đúng vậy, mọi người cũng đã rõ hết rồi, phương thuốc được phá giải là Thiên Hoa đan, mà đan sư thành công tên Lạc Tiểu Mặc. Anh ta không những hoàn nguyên được phương thuốc Thiên Hoa đan, mà còn xuất sắc luyện chế ra được một lò Thiên Hoa đan. Bây giờ mời một tu sĩ Kim Đan bất kỳ lên đài thử nghiệm thật giả…

Lời nói này của Thẩm Nghiễn Thanh vừa nói ra, lập tức có vô số tu sĩ Kim Đan muốn xông lên. Nhưng gã nhanh chóng lựa chọn ra được một tu sĩ Kim Đan tầng thứ sáu, yêu cầu tất cả những tu sĩ còn lại lui xuống dưới.

Sở dĩ lựa chọn tu sĩ Kim Đan tầng thứ sáu, đó là vì nếu như Thiên Hoa đan có thể khiến tu sĩ Kim Đan trung kỳ thăng cấp lên Kim Đan hậu kỳ, vậy thì căn bản không có gì nghi ngờ nữa.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #1104


Báo Lỗi Truyện
Chương 1104/2272