Chương 1052: Tình bằng hữu ấm áp


Ngược lại Văn Thái Y có chút kinh ngạc nhìn Diệp Mặc, trong ánh mắt có ý coi thường. Cô không ngờ chàng trai này không những bụng dạ hẹp hòi, còn thích chèn ép tu sĩ cấp dưới, quả là một tu sĩ thâm hiểm.

Duẫn Phán Điệp lạnh lùng nhìn chằm chằm Diệp Mặc, trong tay bỗng nhiên xuất ra một đôi pháp bảo song hoàn minh nguyệt, sau đó thương lượng với Diệp Mặc:
- Giao đồ của Du sư muội ra, sau đó nhận lỗi, nếu không tôi sẽ giết anh.

Duẫn Phán Điệp tu vi Nguyên Anh tầng hai, chính là đệ tử nòng cốt của Tông môn tám sao, cô nói muốn giết Diệp Mặc Nguyên Anh tầng một không có gì là không ổn, người bên cạnh ngoài trừ Văn Thái Y ra, không ai cho rằng cô nói dối.
Lăng Hiểu Sương tuy rằng biết Diệp Mặc giấu kín tu vi, thế nhưng cô không cho rằng Diệp Mặc sẽ là đối thủ của Duẫn Phán Điệp, trí lực của Duẫn Phán Điệp không kém hơn cô, tuy rằng tuổi tác cũng nhỏ hơn cô mấy tháng, thế nhưng tu vi cao hơn cô một chút. Theo cô thấy, Diệp Mặc thậm chí cũng không phải là đối thủ của cô, thì làm sao có thể đánh thắng được Duẫn Phán Điệp?
Lăng Hiểu Sương ngược lại thương lượng với Duẫn Phán Điệp:

- Phán Điệp sư muội, người này đã giấu kín tu vi, hắn kỳ thực là tu sĩ Nguyên Anh tầng ba.
Duẫn Phán Điệp gật đầu, càng coi thường chẳng thèm nhìn Diệp Mặc:
- Đấu đầu lộ đuôi mà thôi, cũng không có gì to tác. Nếu như anh không làm theo lời tôi, tôi sẽ giết anh.
Cứ xem Diệp Mặc đã là Nguyên Anh tầng ba, thế nhưng Duẫn Phán Điệp vẫn tự tin có thể giết Diệp Mặc.

Vỗn dĩ tuổi của Diệp Mặc vẫn chưa được một trăm tuổi mà đã đạt tới Nguyên Anh tầng ba, hẳn là một tu sĩ có trí lực khá tốt. Ý của Duẫn Phán Điệp chính là trí lực của hắn khá tốt, thế nhưng hắn cũng chỉ có một điểm như vậy, muốn tiến thêm một bước đứng có nằm mơ.

Người hâm mộ Thập mỹ nhân Nam An cho dù ở bất cứ nơi nào, đều rất nhiều. Lúc này không cần Duẫn Phán Điệp và Lăng Hiểu Sương đầu độc, tu sĩ bốn phía nhìn Diệp Mặc với ánh mắt không mấy thiện cảm, trận pháp phòng ngự kia cũng tạm thời bị gác lại sang một bên.
Diệp Mặc nhìn bốn phía đều là kẻ địch của hắn, trong lòng cười khẩy, hắn biết lúc này hắn có ra tay cũng không có cách nào đánh hết đám người đông như vậy. Hơn nữa hắn có việc quan trọng cần phải làm, không thể ra tay lúc này.
- Thế nào, chẳng lẽ còn chưa muốn lấy ra?

Duẫn Phán Điệp thấy Diệp Mặc không nói gì, chỉ cười khẩy, giọng điệu lạnh lùng nghiêm nghị, một đôi song hoàn dưới sự kích động của chân nguyên, càng phát ra tiếng vang vù vù.
- Phán Điệp sư muội, chuyện này để cho tôi làm thì được rồi, tối dám bảo đảm khiến cho tên này phải dập đầu xin lỗi.
Lúc này một gã tu sĩ đứng bên cạnh của Duẫn Phán Điệp chủ động đứng ra nói.

Diệp Mặc nhìn lướt qua gã tu sĩ nam kia, không ngờ đã là tu vi Nguyên Anh tầng bốn, cũng là đệ tử của Thiên Tinh tông. Nguyên Anh tầng bốn trong vòng một trăm năm, không cần hỏi, cũng là một thiên tài trong thiên tài.
Duẫn Phán Điệp ngược lại lắc đầu nói:
- Không cần, đồ của Du sư muội, tôi nhất định phải để cho người này nuốt không trôi, tôi Duẫn Phán Điệp nói được thì làm được.

Diệp Mặc lạnh lùng nhìn Duẫn Phán Điệp:
- Ngu ngốc, vậy cô nói cho tôi biết, tôi đoạt đồ vật gì của người phụ nữ kia?
Duẫn Phán Điệp quay đầu nhìn Du sư muội, người mà nói Diệp Mặc đoạt đồ của cô sau đó hỏi:
- Du sư muội, hắn lấy đồ vật gì của em, em nói ra, chị nhất định bắt hắn ói ra.
Ánh mắt của Du sư muội có chút hoảng hốt, thế nhưng cô rất nhanh đã lấy lại được bình tĩnh, chỉ vào Diệp Mặc nói:
- Gã này cướp Ngừng Thúy đằng của em...

“Ngưng Thúy đằng”, không đợi Du sư muội tiếp tục nói, cô lại lạnh lùng nhìn Diệp Mặc nói:
- Lấy ra đi, đồ không biết điều.
“Ngưng Thúy đằng” cũng là một loại linh dược quý báu, thế nhưng đối với tu sĩ Nguyên Anh mà nói cũng không được xem là quý báu. Một tu sĩ Nguyên Anh cướp linh dược của nữ tu sĩ Kim Đan, du chỉ là linh dược cấp sáu, ắt cũng trở thành kẻ trơ tráo trong mắt mọi người.

Diệp Mặc thấy người phụ nữ từ đầu đến cuối muốn gây phiền hà cho hắn, cũng không thèm kiềm chế cơn tức giận, giương tay lên, một thanh phi kiếm nằm trong tay hắn, sau đó lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Duẫn Phán Điệp nói:
- Muốn đánh cứ đánh, đừng nói nhiều lời.

Duẫn Phán Điệp thấy Diệp Mặc chỉ muốn đánh nhau với cô, nhưng không muốn giao “Ngưng Thúy đằng” ra, cơn tức giận trào dâng. Khí thế toàn thân dâng lên đột ngột, một đôi “Minh Nguyệt hoàn” vùng lên.

Nhưng Lăng Hiểu Sương lại nhíu mày, công pháp mà Thanh Mộng trai các cô tu luyện phải chú đến vấn tâm và tĩnh tâm, cô cảm thấy lời nói của Du sư muội kia của Thiên Tinh phái không thật.

Thế nhưng cô tuy rằng biết lời nói của Du sư muội kia là giả tạo, nhưng cũng không nói ra, trong mắt của cô muốn Diệp Mặc cần được giáo huấn một lần, bằng không còn không biết có bao nhiêu nữ tu sĩ bị lừa.
- Đánh chết hắn!
- Giết hắn!

Thấy Diệp Mặc và Duẫn Phán Điệp đang chuẩn bị đánh nhau, tu sĩ đứng xung quanh lập tức châm dầu vào Duẫn Phán Điệp, hầu như mọi người đều đang nói nhanh chóng giết chết Diệp Mặc.
- Phán Điệp sư muội, loại tu sĩ vô liêm sỉ này có lưu lại cũng chỉ hại người mà thôi, đánh chết hắn đi. Cô yên tâm ra tay, tôi khẳng định hắn trốn không thoát.
Viên Quan Nam vẫn không nói gì bỗng nhiên mở miệng nói.

Duẫn Phán Điệp chỉ nhìn thoáng qua Viên Quan Nam, cô đương nhiên biết ý của Viên Quan Nam, cô có thể toàn lực ra tay, một khi cô có nguy hiểm và Ninh Tiểu Ma này muốn chạy trốn, y tự khắc ra tay. Thế nhưng Duẫn Phán Điệp vẫn không trả lời.
Khi hai đang chuẩn bị đánh nhau, lại có ánh sáng của mấy phi kiếm phát ra.

- Tiểu Ma sư huynh, tôi biết anh nhất định không có chuyện gì, cảm ơn trời đất.
- Tiểu Ma sư đệ, em không có chuyện gì thật sự là quá tốt.
- Anh Tiểu Ma...

Diệp Mặc nghe được mấy giọng nói vang lên, lập tức biết Thanh Nghi và Thanh Hàn mấy người đến rồi, trong lòng có chút ấm áp, không ngờ Hạ Ấu San tự ý đem sư huynh thăng cấp thành “anh Tiểu Ma”.
Bốn người phụ nữ đến, người đang ở đây đều biết bốn người phụ nữ này đến từ đâu,     là đệ tử của Thanh Mộng trai tông môn chín sao, trong đó ba người là đạo cô.

Người xung quanh thấy đạo cô của Thanh Mộng trai âm mưu thông đồng với gã tu sĩ thâm hiểm vô liêm sỉ này, bỗng chốc có tiếng xôn xao. Mà Duẫn Phán Điệp lại nhất thời quên ra tay, trong lòng chỉ có nghi hoặc, chuyện này là như thế nào? Môn quy của Thanh Mộng trai rất nghiêm khắc, đệ tử dưới môn hạ làm sao có thể kết giao một bè với Ninh Tiểu Ma, sao lại thân thiết như thế?
Các đạo cô của Thanh Mộng trai đã đến nơi cũng là vẻ mặt kinh ngạc Thanh Nghi bốn người, căn bản là không hiểu vì sao như vậy. Mà Lăng Hiểu Sương càng khó hiểu, mấy sư muội của cô đã đến, chẳng những không đến bên các cô chào hỏi trước, mà người đầu tiên bọn họ chào hỏi lại là Ninh Tiểu Ma, điều này làm cho cô quá khó hiểu.

Bỗng nhiên Lăng Hiểu Sương nhớ tới trước đây gặp nữ tu kia tại thành Vẫn Chân, sau khi nữ tu kia bị Ninh Tiểu Ma đắc thủ, thà rằng khóc cũng muốn nói giúp cho Ninh Tiểu Ma, lẽ nào...
Lăng Hiểu Sương không dám nghĩ tiếp, cô tuyệt đối không tin chỉ trong thời gian ngắn như thế này, Ninh Tiểu Ma đã có thủ đoạn tày trời, đem toàn bộ sư muội tới tay.

Lăng Hiểu Sương bỗng nhiên cảm thấy lạnh cả người, nếu quả thật là như vậy, Ninh Tiểu Ma đối phó phụ nữ cũng quá lợi hại rồi. Cô đang nhìn bốn người sư muội nói chuyện ríu rít với Diệp Mặc, lập tức la lớn:
- Thanh Hàn, các em ở đó làm gì, qua đây nhanh lên.
Thành Hàn lúc này cũng cảm thấy có chút không đúng, ánh mắt của cô nhìn lướt qua tu sĩ xung quanh, lại nhìn song hoàn Minh Nguyệt trong tay của Duẫn Phán Điệp đã được phóng ra, còn phi kiếm trong tay của Diệp Mặc, trong lòng có chút sáng tỏ.
Cô thấy Duẫn Phán Điệp nghi hoặc vội hỏi:
- Phán Điệp sư tỷ, chị có chút hiểu lầm với Tiểu Ma sư đệ phải không? Muốn ra tay đánh nhau với Tiểu Ma sư đệ?

Tiểu Ma sư đệ? Duẫn Phán Điệp cũng nghi hoặc nhìn Thanh Hàn, sau đó nói:
- Các cô có phải là bị gã ngụy quân tử này lừa rồi không? Người này vô sỉ, háo sắc, hơn nữa ức hiếp tu sĩ cấp thấp, căn bản không phải là một người tốt, cô còn gọi hắn là Tiểu Ma sư đệ gì chứ?
Duẫn Phán Điệp không nói lớn, sau khi nói ra đã vô tình xúc phạm Thanh Hàn mấy cô, nhưng ngược lại cô vẫn không biết.
Sau khi Duẫn Phán Điệp nói, giọng nói dịu dàng của Thanh Hàn vừa nãy bỗng nhiên trở nên lạnh lùng.

- Duẫn Phán Điệp, câu nói của chị là có ý gì? Chị không chỉ vu cáo hãm hại Tiểu Ma sư đệ, lại còn đổ một bát nước bẩn lên người chúng tôi. Thiên Tinh phái bộ giỏi lắm sao? Có thể không cần chịu trách nhiệm với lời ăn nói vô lối tùy tiện hay sao?
Diệp Mặc liều mình cứu đám người Thanh Hàn, Thanh Hàn bốn người cùng đi chung với Diệp Mặc không chỉ là một ngày hai ngày, Thành Hàn bốn người phụ nữ âm thầm cảm kích Diệp Mặc, rất có thiện cảm với hắn.

Huốn hồ Diệp Mặc luôn luôn nho nhã lễ độ, cái gì gọi là háo sắc căn bản là không có. Duẫn Phán Điệp vu không hãm hại Diệp Mặc như vậy cô đương nhiên không đồng ý rồi, huống chi lời nói của Duẫn Phán Điệp có ý cho rằng các cô đã ở cùng với một tên háo sắc, vậy chẳng những nói các cô cũng là đồ háo sắc sao? Cho nên Thanh Hàn trở mặt ngay tại chỗ.

Duẫn Phán Điệp vừa nói ra đã biết lời của cô có chút thiếu sót. Thanh Hàn không phải là một tu sĩ bình thường, là đệ tử nòng cốt của Thanh Mộng trai tông môn chín sao, địa vị không thấp so với cô. Mà cô nổi tiếng cũng chẳng qua là xếp hạng trong mười mỹ nhân Nam An mà thôi.
Không chỉ nói chính cô ta, ngay cả Thiên Tinh tông cũng không muốn đắc tội Thanh Mộng trai tông môn chín sao.
Giữa lúc Duẫn Phán Điệp không biết nên nói như thế nào để an ủi Thanh Hàn, Lăng Hiểu Sương lại mở miệng:
- Thanh Hàn sư muội, các em nhất định bị Ninh Tiểu Ma lừa, hắn giỏi về ngụy trang. Các em nhanh chóng quay về, không nên tiếp tục nói tốt cho hắn.

Thanh Hàn ngây ngẩn cả người, cô không ngờ Lăng Hiểu Sương cũng nói Ninh Tiểu Ma như vậy, điều này làm cho cô rất thất vọng. Tính cách của Ninh Tiểu Ma, cô biết rất rõ, Thanh Sương sư tỷ tiếp xúc không nhiều với Ninh Tiểu Ma, hiển nhiên là nghe lời người khác nói mới cho là như vậy.
Thanh Nghi cũng là một cô gái lương thiện, sau khi cô nghe Lăng Hiểu Sương nói, lập tức nước mắt lã chã nhìn Lăng Hiểu Sương:
- Thanh Sương sư tỷ, Tiểu Ma sư huynh quả thật là người tốt, các chị không được nói oan cho anh ta. Nếu có người gây trở ngại cho Tiểu Ma sư huynh, em là người đầu tiên ra tay trợ giúp cho Tiểu Ma sư huynh.

- Em cũng sẽ giúp đỡ cho anh Tiểu Ma.
Hạ Ấu San lập tức cũng đứng ra nói.
Thanh Nguyệt vẫn không nói gì chỉ là bất động đứng sau Diệp Mặc, còn Thanh Hàn trực tiếp xuất ra phi kiếm.

Trong lòng Diệp Mặc bỗng nhiên cảm động, hắn chỉ là vô tình hỗ trợ đối phương một chút, trên thực tế căn bản không được xem là liều mình cứu người, mà Thanh Hàn bốn người ân tình đối với hắn sâu nặng như vậy, càng khiến hắn cảm thấy một tình bằng hữu ấm áp.

 

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #1052


Báo Lỗi Truyện
Chương 1052/2272