Chương 1016: Di ngôn của Du Bạch Sinh


Không ngờ lại là Tiểu Na Di phù? Ngay khi thấy Bác Dung biến mất thì Diệp Mặc đã biết hắn không thể giết Bác Dung được nữa. Tiểu Na Di phù có thể dịch chuyển đến nơi cách đó ngàn dặm chỉ trong nháy mắt. Như vậy đã nằm ngoài phạm vi thần thức của hắn, hắn không có cách nào để truy tìm Bác Dung nữa.

Tiểu Na Di phù cũng là bùa cấp tám, giá trị cực kỳ cao. Diệp Mặc không ngờ rằng Bác Dung lại có một tấm, thật sự là may mắn cho y.

Thấy Diệp Mặc đánh bại Bác Dung chỉ trong chớp mắt, hai người Trần Dục Căn và Trịnh Ức Đao đều biến sắc. Bọn họ đợi lúc Diệp Mặc thu trận kỳ lại rồi lập tức ôm quyền cảm tạ hắn, không dám nói thêm một câu, vội vã cáo từ rời đi.

Diệp Mặc không để ý tới hai người này rời khỏi, tuy hắn vẫn không có được chân khí hạ phẩm, nhưng hắn cảm giác một Tông sư Luyện Khí cảnh giới Hư Thần không chỉ có một chút nội tình như vậy.

Sau khi nhanh chóng rời khỏi nơi đây, thứ đầu tiên hắn lấy ra không phải "Hoàng Tinh thạch", mà là lò luyện đan linh khí hạ phẩm kia. Khi có được chiếc lò luyện đan này, hắn liền phân biệt ra vài loại dược liệu bên trong. Theo thứ tự là Bạc Tùng quả, Nhung Nguyên hoa, Hải Ích đằng, Oa Ma.

Diệp Mặc là một Đan Vương, hắn tinh thông về dược liệu hơn người bình thường rất nhiều. Bạc Tùng quả, Nhung Nguyên hoa là linh thảo cấp hai, mà Hải Ích Đằng cũng chỉ là linh thảo cấp ba, cho dù đến cả Oa Ma cũng chỉ là cấp bốn.

Một tu sĩ Hư Thần, cho dù là bị thương thì cũng sẽ không thể chỉ dùng linh thảo cấp hai cấp ba để luyện đan. Huống chi mấy loại dược liệu này căn bản không thể hình thành nên bất cứ đan dược gì, dược tính không tương tác. Những dược liệu này cũng có thể thu thập được từ các hải đảo phụ cận, không đến mức gọi là quý trọng. Hơn nữa, mấy loại dược liệu cấp thấp như vậy mà Du Bạch Sinh không thể luyện hóa hoàn toàn sao?

Mà chữ thứ nhất trong tên của những loại dược liệu này ghép lại thì chính là câu "Bác Dung hại tôi"*. Bác Dung chỉ là một tu sĩ Kim Đan, sao có thể hại được tu sĩ Hư Thần như Du Bạch Sinh?

*Từ cùng âm

Diệp Mặc hơi ngẫm nghĩ một chút thì đã biết chắc là vì "Hoàng Tinh thạch". Với đầu óc của một Tông sư Luyện Khí như Du Bạch Sinh, sao có thể tùy ý bộc lộ ra việc mình mua được "Hoàng Tinh thạch"? Đây không phải là tự khiến mình bị đuổi giết sao? Khả năng duy nhất đó chính là bị người khác tiết lộ.

Bác Dung có thể để lộ chuyện của Du Bạch Sinh, hiển nhiên quan hệ giữa hai người cũng không cạn. Mặc dù tư chất của Bác Dung cũng không tồi, nhưng vẫn chẳng thể vào mắt một thiên tài như Du Bạch Sinh, càng không có khả năng có giao tình gì. Vậy nên con đường duy nhất để y tiếp cận với Du Bạch Sinh chính là thông qua Du Nương Yến.

Nghĩ đến việc Bác Dung thông qua con gái của Du Bạch Sinh để đạt được lợi ích, rồi còn hại cả Du Bạch Sinh, Diệp Mặc càng thêm ghê tởm kẻ này, chỉ hận vừa rồi không thể giết chết.

Du Bạch Sinh để lại tin tức Bác Dung hại mình qua tên của các loại dược liệu. Tin tức này rất có thể là giữ cho Du Nương Yến, điều này cũng nói lên việc Du Nương Yến cũng tinh thông về luyện đan. Hẳn là Du Nương Yến và Bác Dung cũng đã tới nơi này, chỉ có điều là Du Bạch Sinh không nghĩ tới việc Du Nương Yến căn bản không có cơ hội thấy được lò luyện đan mà y để lại. Bởi vì trước khi tiến vào trận pháp của y, Du Nương Yến và Bác Dung đã cãi nhau mà trở mặt rồi. Hoặc là nói Du Nương Yến đã bằng vào một nguyên nhân gì đó mà nhìn thấu Bác Dung, kết quả rất có thể đã bị Bác Dung giết chết.

Điều duy nhất mà Diệp Mặc không nghĩ ra là nếu Du Bạch Sinh có thể đoán được Bác Dung và Du Nương Yến sẽ đến, vì sao còn đem tât cả đồ vật để trong nhẫn trữ vật? Nếu nói như vậy, cho dù là Du Nương Yến đã biết Bác Dung hại y thì cũng chẳng thể báo thù? Chẳng lẽ y không định cho con gái của mình một đường lui sao?

Đường lui?

Nghĩ dến đây, Diệp Mặc lập tức liền nghiên cứu lò luyện đan trong tay một cách cẩn thận. Đây đúng là một lò luyện đan linh khí hạ phẩm, hơn nữa được làm rất thô ráp. Tuy rằng tài liệu không tồi, nhưng cũng chẳng phải đồ tốt.

Rất nhanh Diệp Mặc đã phát hiện chỗ không đúng, không ngờ chiếc lò luyện đan này lại được sử dụng lần đầu. Nói cách khác, rất có thể nó được Du Bạch Sinh luyện chế ngay lúc ấy. Một Tông sư luyện khí sẽ luyện chế một linh khí hạ phẩm thô ráp như vậy sao? Chẳng lẽ là lò luyện đan có vấn đề? Nghĩ đến đây, Diệp Mặc càng tin tưởng phỏng đoán của mình hơn.

Hắn bắt đầu tìm hiểu chiếc lò luyện đan, điều mà Diệp Mặc không ngờ là thứ này lại được ghép lại, thậm chí căn bản chỉ dùng một số linh kiện bình thường ghép thành. Hắn gần như không phí chút sức lực nào mà đã mở được nó ra.

Quả nhiên bên trong lò luyện đan có khoảng không, một miếng ngọc giản và một chiếc hộp ngọc nằm trong khoảng không đó.

Diệp Mặc cầm lấy ngọc giản, trong lòng không khỏi thầm khâm phục Du Bạch Sinh, không hổ là tông sư luyện khí, không ngờ có thể lắp ráp vài loại linh kiện lại mà tạo thành được linh khí, quả nhiên là một thiên tài.

Hơn nữa Du Bạch Sinh còn rất tinh tường về nhân tính, trên người y là hộ giáp chân khí hạ phẩm, trong tay là nhẫn trữ vật, chỉ có kẻ ngốc mới để ý đến một chiếc lò luyện đan xấu xí trên mặt đất. Nếu có người chú ý đến chiếc lò luyện đan kia, vậy chỉ có thể là con gái của y mà thôi.

Diệp Mặc nhìn ra vấn đề của lò luyện đan nên mới thu lại, còn con gái của y thì nhìn thấy đồ vật của cha rơi trên mặt đât nên nhất định sẽ nhặt lên, thu về nhẫn của mình. Ngay cả điều này mà Du Bạch Sinh cũng biết, hiển nhiên là đặt tất cả hi vọng báo thù lên con gái của mình.

Diệp Mặc cầm ngọc giản xem xét, quả nhiên thứ này là do Du Bạch Sinh để lại.

"Nương Yến, con xem xong chiếc ngọc giản này, không được để bất cứ ai biết, không cần có bất cứ hành động gì. Con nhớ kỹ, cha bị tên Bác Dung kia hại, kẻ này mặt người dạ thú, nó tiếp cận con tất nhiên là hướng tới "Khổ Trúc" của Du gia chúng ta…"

Xem đến đây, cả người Diệp Mặc kích động đến mức run rẩy. Rất nhiều người không biết Khổ Trúc là gì, nhưng Diệp Mặc lại biết nó thông qua "Vật", phải nói đây là một đại linh căn, linh vật trong truyền thuyết.

Tương truyền, ngồi tu luyện dưới Khổ Trúc có thể minh mẫn sáng mắt, không bị tâm ma quấy nhiễu. Người tu luyện đều biết rằng khi tu vi càng cao thì tâm ma quấy nhiễu lại càng lớn. Đặc biệt là lúc độ kiếp, tâm ma càng là thứ không thể ngăn cản. Nếu như không bị tâm ma quấy nhiễu, vậy đơn giản là muốn tu luyện đến mức nào thì tu luyện đến mức đó.

Mà Diệp Mặc biết chắc đây chỉ là một tác dụng của Khổ Trúc mà thôi, tác dụng lớn hơn nữa của nó chính là luyện khí. Nghe nói, cho dù là một người không biết tí gì mà dùng Khổ Trúc luyện khí thì cũng có thể luyện chế ra chân khí. Mặc dù là nghe nói, nhưng cũng đủ để thấy Khổ Trúc tuyệt đối là một trong những thiên địa linh vật nghịch thiên nhất ở Tu Chân giới rồi. Thậm chí nó còn nghịch thiên hơn cả "Tiên Khuyên hoa""Cửu Thải liên". Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Không ngờ Du Bạch Sinh lại có Khổ Trúc? Tại sao mình không phát hiện? Diệp Mặc tiếp tục đọc tiếp.

"Chính nó nói cho cha về chuyện Hoàng Tinh thạch, sau khi cha đấu giá được Hoàng Tinh thạch, thì lại đem tin tức đó nói cho An Bắc Tam Ma. Cha bị An Bắc Tam Ma đánh lén, từ đó có thể thấy được tâm cơ của kẻ này sâu đến thế nào. Nếu vài chục năm sau cha không đến tìm con thì nhất định nó sẽ mê hoặc con đi tìm nơi cha chết. Nếu người này ở cạnh con, con không nên biểu hiện ra điều gì, trong chiếc hộp bên cạnh có hai viên Bạo Âm châu, đủ để giết nó…"

Diệp Mặc mở hộp ngọc bên cạnh ra, quả nhiên phát hiện bên trong có hai viên Bạo Âm châu.

Thu hai viên Bạo Âm châu vào nhẫn của mình, Diệp Mặc mới tiếp tục đọc.

"Tên Bác Dung này có thể tiếp cận con, còn có thể truyền tin cho An Bắc Tam Ma, vậy hiển nhiên quan hệ của nó với An Bắc Tam Ma cũng không bình thường. Nếu con không thể giết hắn thì phải nhanh chóng rời khỏi người này"

Thứ Diệp Mặc để ý là tung tích của Khổ Trúc, nhưng đã sắp xem xong rồi mà Du Bạch Sinh vẫn chưa nhắc tới thứ đó lần nữa, trong lòng hắn không khỏi sốt ruột.

"Nếu không phải Nương Yến con gái ta, mà là thằng chó chết Bác Dung mày thì coi như ta chưa nói. Còn nếu là người có duyên, có thể tìm tới nơi này thì có lẽ con gái ta đã bị nó hại. Du Bạch Sinh này anh hùng cả đời, nhưng lại bị một kẻ như vậy ám hại. Bất kể người đang đọc là ai, chỉ cần giúp ta giêt Bác Dung và An Bắc Tam Ma thì Du Bạch Sinh ta tất sẽ báo đáp đầy đủ. An Bắc Tam Ma bị ta dùng trận pháp phệ hồn gây thương tích, tất nhiên sẽ tìm kiếm những loại đan dược chữa thương, có thể điều tra nghe ngóng từ đó. Du Bạch Sinh tuyệt bút!"

Nhìn đến đây, Diệp Mặc thất vọng cực kỳ. Du Bạch Sinh không nhắc đến Khổ Trúc lần nữa, tuy nhiên để lại một câu sẽ có báo đáp. Cái báo đáp này có đạt được hay không cũng là vấn đề, vì dù sao thì Du Bạch Sinh đã chết nhiều năm.

Nhưng bất kể có đạt được hay không, nếu muốn thì nhất định phải giết Bác Dung và An Bắc Tam Ma. Nghĩ đến đây, Diệp Mặc lại quay lại động phủ.

Bởi vì Diệp Mặc biết, cho dù hắn giết đám người Bác Dung đi chăng nữa, nếu muốn Khổ Trúc thì vẫn phải tìm được Du Bạch Sinh.

Tuy rằng Du Bạch Sinh chỉ là một thi thể, nhưng ai biết y có để lại chuẩn bị gì phía sau không? Một tu sĩ Hư Thần lưu lại chuẩn bị gì ở sau, Diệp Mặc tự nhận mình vẫn không thể nhìn ra.

Diệp Mặc thu hồi thi thể Du Bạch Sinh, lại tìm một hải đảo hẻo lánh, đào một động phủ cho Du Bạch Sinh, lúc này mới dùng trận pháp phòng ngự và trận pháp ẩn nấp che động phủ đi.

Hắn quyết định, sau này nếu có cơ hội giết mấy người Bác Dung thì sẽ đến xem xem cái báo đáp kia có phải thật hay không.

Bị trận pháp phệ hồn gây thương tích, đương nhiên cái này Diệp Mặc biết. Đan dược chữa trị thần hồn cực kỳ hiếm hoi, "Phục Thần đan" của hắn chính là một loại trong đó. Còn "Chức Thần đan" tuy cũng có thể chữa trị thần hồn và thần thức, nhưng dù sao cấp bậc cũng thấp hơn không ít.

Đối với việc giết Bác Dung, Diệp Mặc không cảm thấy có chút áp lực nào. Một thứ cặn bã vong ân phụ nghĩa như vậy, giết thì giết. Diệp Mặc chẳng cần nghĩ cũng biết, tài nguyên tu luyện và trình độ trận pháp của Bác Dung đều là do Du Bạch Sinh dạy.

Phỏng chừng Du Nương Yến là một người rất xấu, nếu không thì sao cô ta có thể để ý đến một kẻ tướng mạo bình thường như Bác Dung?



Mặc dù không có được Khổ Trúc, nhưng coi như Diệp Mặc cũng kiếm được một món lớn. Chẳng những nhận được "Hoàng Tinh thạch" mà hắn rất muốn, lại thêm cả hai viên Bạo Âm châu nữa.

Về phần săn bắt "Cửu Túc Hải Xà", Diệp Mặc coi như quên luôn. Hắn tin rằng với tu vi hiện giờ của mình, muốn đề tên trên Bia đề danh Kim Đan cũng chẳng tốn bao nhiêu sức lực.

Vài ngày sau, Diệp Mặc lại về tới thành Mạc Hải, hắn vừa định vào nàh trọ nghỉ ngơi thì đã nghe thấy hai tên tu sĩ đi ngang qua nói chuyện:

- Trình độ luyện đan của Phùng đan sư thật không còn gì để nói, không ngờ lần này lại có thể giúp chúng ta luyện chế sáu viên "Ngưng Bích đan" thượng phẩm.

- Đúng vậy, nếu y không cần nội đan của "Cửu Túc Hải Xà" làm thù lao thì chắc việc buôn bán của y ở Nam An thành sẽ tốt hơn một chút.

Tên tu sĩ còn lại cảm thán một câu.

Nội đan của "Cửu Túc Hải Xà"? Phùng đan sư? Diệp Mặc lập tức nhớ tới Phùng Lão Thực luyện chế "Đàm Hoa đan" mà Bác Dung nói với hắn, chẳng lẽ vị đan sư mà họ nói chính là Phùng Lão Thực này? Diệp Mặc ngẩng đầu, quả nhiên thấy một tấm biển "đan các Lão Thực".

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #1016


Báo Lỗi Truyện
Chương 1016/2272