Chương 78: Dì út trở lại?


Lâm Thiên Tuyết lái xe ra sân bay đón người gọi là dì út, Phương Dật Thiên cũng không biết dì út này là ai, thông quá giải thích của Ngô mụ hắn cuối cùng cũng biết dì út này là muội muội của cha Lâm Thiên Tuyết, cũng chính là dì hai của Lâm Thiên Tuyết.
Theo lời Ngô mụ, dì út này là một nhà thiết kế thời trang nổi danh trên thế giới, thường xuyên đi đi lại lại trong nước và nước ngoài, bất quá mỗi lần từ nước ngoài về nàng đều tặng Lâm Thiên Tuyết một món quà nhỏ, bởi vậy Lâm Thiên Tuyết rất thích ở cùng với dì út.
Lại nói Lâm Thiên Tuyết tuy sinh ra trong gia đình giàu có, nhưng thơi thơ ấu mẹ nàng đã mắc bệnh qua đời, thiếu tình thương của mẹ, quá trình nàng lớn lên dì út này là một người trọng yếu, thời thơ ấu nàng thường xuyên ở cùng dì út, bởi vậy tình cảm hai người rất là sâu sắc.
Thời điểm giữa trưa Ngô mụ đi mua đồ ăn, dù sao là dì út trở lại thức ăn cũng phải đặc sắc một chút.
Ngô mụ đi rồi, cả tòa biệt thự lớn như vậy chỉ còn Phương Dật Thiên, Phương Dật Thiên bỗng thấy lãnh lẽo tĩnh mịch vô cùng, lại nói hắn trời sinh hiếu động, một mình ở trong một căn biệt thự lớn như vậy đúng là chán muốn chết.
Vấn đề hắn lại là vệ sĩ của Lâm Thiên Tuyết, trong lúc làm việc hắn không thể chạy loạn, nếu không chịu nổi tĩnh mịch hắn đã sớm lái xe đi dạo rồi.
Giữa mùa hè, thời tiết nóng bức cực kì, đặc biệt tại thành phố Thiên Hải, mùa hè có vẻ dài và oi bức hơn.
Trong biệt thự có điều hòa, vậy mà Phương Dật Thiên vẫn cảm thấy mùa hè nóng nực, có lẽ là cảm giác khô nóng khó hiểu trong lòng a.
Ngồi trên sô pha hắn nhàm chán nhìn xem Tv phát tiết mục thời trang, nhìn thấy một tên nương nương khang mặt trát đầy phấn, tô son đỏ rực, nhảy lên đài mặc váy biểu diễn thời trang hắn không nói hai lời trực tiếp tắt TV, sợ chính mình không nhịn được nôn mửa.
-Gay không ra gay, đàn ông không ra đàn ông, chẳng ra cái gì cả, com mẹ nó, thế giới này ngày càng điên cuồng.
Phương Dật Thiên lẩm bẩm một câu, đứng lên, đột nhiên tâm tư vừa động, nhấc chân đi tới hậu viện biệt thự.
Phía sau biệt thự có bể bơi rất lớn, giữa bể bơi còn có một cái suối nước nóng, đương nhiên đây không phải suối nước nóng tự nhiên mà là nhân tạo, bất quá đã coi là vô cùng xa xỉ rồi.
Phương Dật Thiên nhìn làn nước trong xanh của bể bơi cùng dòng nước ấm áp của suối nước nóng trong lòng không khỏi một trận rung động, thầm nghĩ: nếu ở trong suối nước nóng ngâm mình, rửa sạch mệt mỏi, sau đó bơi trong bể bơi vậy thực sự thoải mái!
Ý nghĩ này vừa hiện lên trong đầu liền chiếm cứ hết thể xác và tinh thần hắn, vốn cảm thấy nóng bức lại nhìn cái bể bơi trong xanh kia càng cảm thấy nóng, thầm nghĩ nhảy xuống bể bơi kia chơi đùa, gột sạch cái cảm giác nóng bức trên người.
" Cmn, lại nói lâu rồi chưa bơi, dù sao trong biệt thự giờ cũng không có ai, trước cứ tắm táp cái đã." Phương Dật Thiên thầm nghĩ, tiếp đó hắn định hành động, nhưng lúc này lại ý thức được một việc trọng yếu, mình không có quần bơi!
Hắn thầm nghĩ, rằng chính mình không thể hoàn toàn thoát quang nhảy xuống bể bơi tắm, nói thế nào, bể bơi này cũng không phải mình hắn tắm, cũng là việc tổn hại đến mĩ quan, là người lịch sự hắn không thể làm ra cái loại việc như vậy (DG: trừ khi bể bơi mình hắn bơi ).
Bất đắc dĩ hắn đành quay lại biệt thự, ý muốn tìm một cái quần bơi nam, nhưng mà, quần bơi nam sao có thể tùy tiện đặt trong phòng khách?
"Trên lầu chắc là có?" Phương Dật Thiên nghĩ, nhìn lên cầu thang lại nghĩ tới điều một trong ba điều quy ước với Lâm Thiên Tuyết là không cho hắn lên lầu hai.
- Dù sao.... Lâm Thiên Tuyết không ở nhà! Dù sao...... biệt thự không có ai! Ai biết ta đã lên chứ!
Phương Dật Thiên tự tìm cớ cho mình, sau đó vô sỉ chạy lên lầu hai.
Lầu hai cũng có một phòng khách nhỏ, sô pha, TV, hơn nữa phòng khách lâu hai còn một cái đàn dương cầm cực kì xa hoa, đồ trang trí cũng rất xa xỉ.
Phương Dật Thiên đi lên liếc mắt vào căn phòng cánh cửa đang mở rộng, trong phòng một chiếc giường tinh tế xa hoa, nhìn qua hắn cũng đoán được là phòng Lâm Thiên Tuyết.
Không biết thế nào, vừa nhìn thấy phòng Lâm Thiên Tuyết trong lòng Phương Dật Thiên lại bị ý nghĩ bước vào chiếm cứ đầu có.
"Tùy tùy tiện tiện vào phòng một cô gái không phải thói quan tốt? Bất quá ta cũng không ngại thêm một thói xấu nữa." Phương Dật Thiên thầm nghĩ, sau đó liền như bị ma xui quỷ khiến đi vào phòng Lâm Thiên Tuyết.
Trong phòng tản ra một mùi hương tự nhiên thơm ngát, khiến cho người ngửi cũng cam thấy vui vẻ thoải mái, phòng lớn rộng, trên bàn đặt vô số đồ trang sức nhỏ màu sắc sặc sỡ, Phương Dật Thiên không xem nhiều như vậy, ánh mắt hắn ngừng lại trên một bộ nội y màu đen gợi cảm trên giường.
Nhìn qua, bộ nội y này hẳn là vừa được Lâm Thiên Tuyết thay ra, điểm ấy có thể nhận ra bởi trên quần lót màu đen có thể thấy được vài điểm trắng ( DG: mịa.)
Phương Dật Thiên biết điểm trắng này là nơi che chắn bộ phận mẫn cảm của Lâm Thiên Tuyết, hơn nữa mơ hồ tản ra một cỗ hương vị khác thường, đúng là món ngon tuyệt vời, Phương dật Thiên đột nhiên cảm giác toàn thân nhiệt huyết sôi trào, một khắc sau, hắn cầm chiếc quần lót kia kích động đưa lên mũi ngửi.
May mà, hắn tự thấy lực khống chế mình không kém, hít sâu mấy hơi khóe miệng hiện ra một nụ cười đen tối, rồi đi khỏi phòng Lâm Thiên Tuyết.
Tiếp đó, hắn ở trên lầu tìm kiếm một chút, vẫn không thấy đồ bơi, nhịn không được thầm thở dài nói:
-Quên đi, vẫn là mặc quần lót bơi lội đi, cùng lắm lại dùng máy sấy sấy khô đi là được.
Nghĩ vậy, Phương Dật Thiên đi xuống lầu, đi đên bể bơi phía sau biệt thự, đem quần áo cởi ra, sau đó khởi động, trực tiếp từ trên cao lộn 360° nhảy xuống bể bơi.
Đang tiếc, một cú lộn ngược ra sau này không thành công, bởi vậy, toàn thân hắn nện lên mặt nước " ầm!" một tiếng, mặt nước bắn lên vô số giọt nước.
Nhưng mà, Phương Dật Thiên cũng không biết, khi hắn làm ra tư thế lộn người ra sau nhảy xuống bể bơi, một bóng hình đẫy đà khêu gợi đi vào trong biệt thự, hơn nữa còn nghe thấy âm thanh " ầm!" thật lớn kia.
Tắm mát mẻ dưới bể bơi, Phương Dật Thiên cảm thấy cực kì thích thú, vui vẻ chơi đùa, nhưng chính lúc này, hắn đột nhiên nghe được một giọng nói cực kì ngọt ngào......
- Tiểu Tuyết, cháu bơi à? Dì út về rồi nè!

Thiếp Thân Đặc Công - Chương #78


Báo Lỗi Truyện
Chương 78/1858