Chương 66: Trở lại trang viên Mân Côi


Phương Dật Thiên lái xe hướng tới trang viên Mân Côi như bay.Hắn cũng không biết, khi hắn rời khỏi nhà Tô Uyển Nhi thì cha của Uyển Nhi đang đàm luận về hắn xem như hắn là con rể tương lai đến nhà chơi, nếu hắn biết điều này, khẳng định là sẽ bị dọa mất hồn.
Đùa gì chứ.Uyển Nhi còn nhỏ như vậy, so với mình đâu chỉ nhỏ hơn vài tuổi đâu, làm con rể của Tô gia tới cửa hỏi cưới tô Uyển nhi sao? Ách, như thế nào lại thấy có vẻ hiềm nghi như là "trâu già đòi gặm cỏ non"!
Tình cờ có thể cầm bàn tay nhỏ trơn nhẵn, mềm mại kia của Tô Uyển Nhi,được một tấc lại muốn tiến xa thêm một thước (được voi đòi tiên), có thể thông qua cửa thông gió của WC mà rình coi thấy cảnh xuân khi Uyển Nhi thay quần áo, hắn đã thấy cực kỳ thỏa mãn rồi.
Nhưng mà, hắn cũng không thể ngờ rằng, hết thảy những điều đó đối với Tô Uyển Nhi mà nói thì còn chưa đủ, xa xa cũng không đủ.
Giống loại đặc công quy ẩn lui về chốn đô thị như Phương Dật Thiên thì không thể hiểu rõ được tâm tư của các cô gái như kiểu Tô Uyển Nhi, hắn cũng không muốn tốn nhiều thời gian đi tìm hiểu, so sánh một chút, hắn đối với Liễu Ngọc thì cảm thấy có hứng thú hơn một ít.Ai bảo hắn là một nam nhân cợt nhả đây.
Khi Phương Dật Thiên lái xe trở về đến Mân Côi trang viên cũng là hơn 7 giờ 15 phút.Hắn lái xe tiến vào trước sân biệt thự.Dùng xe rồi xuống xe.Ngô mụ đến trước nghênh đón ,cười nói :"Tiểu Phương , Cháu trở về rồi!"
"Uhm,Ngô mụ.Lâm tiểu thư đâu?"Phương Dật Thiên hỏi.
"Tiểu thư nàng đang ở trên lầu tắm đấy.Đúng rồi,tiểu Phương.Cháu ăn cơm chưa vậy ?" Ngô mụ ân cần hỏi.
Phương Dật Thiên sau khi nghe Ngô mụ hỏi mới nhớ ra hắn từ trưa tới giờ chưa có ăn gì,bụng đã có chút đói.Bèn nói thật :"Cháu vẫn chưa ăn"
"Chưa ăn à ,vậy nhanh vào ăn cơm đi.Chúng ta cũng vừa mới ăn xong.Bác đi giúp cháu hâm nóng lại món ăn."Ngô mụ nói.
Phương Dật Thiên nghĩ Lâm Thiên Tuyết vẫn còn đang tắm rửa.Vậy thì nhân lúc này ăn cơm cũng tốt.Liền cười nói :"Được ạ.Vậy thì đa tạ Ngô mụ rồi."
" Ôi dào, đa tạ cái gì.Nhanh vào trong ngồi." Ngô mụ vừa nói xong liền đi vào nhà bếp hâm lại đồ ăn.
Phương Dật Thiên ngồi tại chiếc bàn ăn to như vậy .Ngô mụ rất nhanh chóng đã đem đồ ăn hâm nóng đến.Đồ ăn căn bản đều là những món ăn nhẹ và dễ tiêu.Dù sao đối với gia đình có tiền như Lâm gia mà nói bọn họ đa phần đều là không ăn những món ăn thịt to cá lớn.Bọn họ lại có khuynh hướng ăn những món ăn nhẹ.
Đây chính là gia đình phú quý xác thực so với nhà giàu bình thường khác nhau.Gia đình nhà giàu mới nổi lên trên bàn ăn đều là các loại thịt to cá lớn(Sơn hào hải vị), tựa hồ lấy cái này để làm rõ lên là mình có tiền.Không biết những gia đình phú quý chân chính đều là hết sức bó buộc.Đối với những món những ăn mặn như thịt cá đương nhiên là không để tâm.
Bất quá đối với Phương Dật Thiên mà nói, hắn thà bưng lên những món ăn tôm hùm bào ngư.Bởi vì từ thực chất bên trong hắn cảm thấy hắn là một tên tục nhân( người bình thường).Hắn càng thích cái loại khoái cảm một tay cầm đùi gà một tay cầm tôm hùm cắn miếng lớn.
Rất nhanh, Phương Dật Thiên đã ăn no.Cơm rau trứng tuy nói là món nhẹ,nhưng cũng không thể phủ nhận, nấu rất là tinh xảo hợp khẩu vị.
Bất quá làm cho Phương Dật Thiên thoáng cảm thấy có chút khó chịu cơm thì đã ăn rồi mà Lâm Thiên Tuyết còn chưa xuống.Hắn nhất thời có chút thôi thúc muốn chạy lên lầu thúc giục Lâm Thiên Tuyết mau lên một chút.Nhưng ngay sau đó nghĩ đến quy ước thứ nhất trong ba quy ước của Lâm Thiên Tuyết chính là không được lên tầng hai.Như thế hắn mới bỏ đi ý niệm này trong lòng.
"Tắm có một cái mà lâu như thế.Không phải là tắm rửa thôi sao.Dội nước lên người,mà mất thời gian lâu như thế này à ?" Phương Dật Thiên âm thầm nghĩ.Đột nhiên, trong đầu hắn hiện lên một ý nghĩ :"Lâm Thiên Tuyết tắm rửa lâu như vậy, chẳng lẽ là ở trong phòng tắm …… "
Ông trời làm chứng.Giờ khắc này , hắn nghĩ đến một từ chính là – tự an ủi ( hé hé, thẩm du ).
Hắn đem việc Lâm Thiên Tuyết tắm lâu như thế cùng tự an ủi liên hệ cùng vớI nhau.Thế là ngay sau đó,trong đầu hắn xuất hiện ra một hình ảnh: Lâm Thiên Tuyết trong tay cầm vòi phun, phun vào thân hình trần truồng trắng như tuyết của mình.Đang rửa rửa.Lâm Thiên Tuyết đem đầu vòi phun đang cầm trong tay để xuống bên dưới …..(á á á) . Sau đó, khuôn mặt khuynh nước khuynh thành kia của Lâm Thiên Tuyết bắt đầu ửng đỏ,trong miệng bắt đầu rên rỉ từng chữ cái tiếng anh :
" a ~~~ o ~~~e~~~" .
Cứ nghĩ cứ nghĩ,Phương Dật Thiên trong đầu đầy tư tưởng xấu xa.Tên gia hỏa này ra vẻ chân chính, khóe miệng nổi lên một điệu cười đểu giả, thì thào nói : "Ài, Không phải là muốn tìm khoái cảm sao,làm gì cần phải tự lực cánh sinh thế(Ý là cần gì phải tự làm ), để ta làm thay cho hiệu quả sẽ hơn gấp mười gấp hang trăm lần rồi."
(Mấy từ tiếng anh trên là cách phát âm của của tiếng Trung mà đọc)
Nếu như, Lâm Thiên Tuyết biết được trong đầu Phương Dật Thiên hắn đang nghĩ như vậy thì khẳng định nàng sẽ tức tới mức cầm dao cắt rau truy đuổi,trong miệng mắng chửi một trận "¥%#¥¥※※......" .Trực tiếp đem Phương Dật Thiên tên súc sinh này tống cổ và xua đuổi cách nàng cả ngàn dặm !
Khi hẹn hò, nam nhân nên là ngồi đến khi chai mông mà đợi nhà gái.Cái này tựa hồ đã hình thành một quy luật phổ biến.Cũng như Phương Dật Thiên lúc này , hắn thật sự cảm thấy có chút đau mông rồi.
Phương Dật Thiên đang nghĩ , đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân từ trên lầu đi xuống.Hắn quay đầu nhìn lại.Cảm ơn thời đất,Lâm Thiên Tuyết cuối cùng cũng đã đi xuống rồi.
Lâm Thiên Tuyết trên người mặc một bộ váy da màu xanh nước biển.Nơi ngực hơi hơi hiện ra hình chữ " V ". Cơ hồ lộ ra một chút tuyết trắng bóng loáng để cho tuyệt đại đa số nam nhân nhìn vào đều phát cuồng lên.Vẻn vẹn là từ tòa băng sơn trước ngực này có thể suy đoán sự to và độ vun cao của nó .
So sánh một chút.Nàng khuôn mặt tinh xảo tuyệt mỹ không hề tỳ vết kia càng là tô điểm lên vẻ đẹp mỹ lệ đến kinh tâm động phách
Tô Uyên Nhi cùng Âu Dương Toa Toa Toa cùng Lâm Thiên Tuyết đều là cực phẩm mỹ nữ có thể nói là không thể dễ mà gặp được.Nhưng mà so sánh một chút, Lâm Thiên Tuyết so với Âu Dương Toa Toa và Tô Uyển Nhi lại hơn một phần về độ thành thục diêm dúa.Dù sao Tô Uyển Nhi cùng Âu Dương Toa Toa cũng là dạng cô gái đang trong giai đoạn phát triển.
Bất quá sự thành thục của Lâm Thiên Tuyết so với sự thành thục của Liễu Ngọc lại không giống nhau.Sự thành thục của Liễu Ngọc là kiểu tràn trề,khiến người ta nhìn một cái thì huyết mạch liền sôi sục.Mà sự thành thục của Lâm Thiên Thiết là không dấu vết,lờ mờ,nhưng là lại làm cho người ta muốn ngừng mà không được.
Hơn nữa,thân hình của Lâm Thiên Tuyết còn có một loại khí chất trời sinh cao quý.Cái này cùng với việc nàng sinh ra trong gia đình phú quý là có quan hệ nhất định.Trên cổ nàng đeo một sợi dây vòng cổ quý báu lại càng nâng cao khí chất cao quý trên người nàng đến cực hạn.
Không thể không nói.Quá trình Lâm Thiên Tuyết dày công trang điểm là cực kỳ xinh đẹp.Ánh mắt Phương Dật Thiên cũng nhìn thẳng.

Thiếp Thân Đặc Công - Chương #66


Báo Lỗi Truyện
Chương 66/1858