Chương 348: Thẳng thắn với Tô Uyển Nhi


Phương Dật Thiên trả tiền xe taxi, để lại cho cửa hàng sửa chữa xe cách liên lạc liền rời đi.
Xe hơi cuối cùng cũng được bảo hành, nhớ tới tối nay muốn đi biệt thự lam hồ ở cùng Lam Tuyết, Phương Dật Thiên nghỉ thầm có nên hay không mang quần áo qua đó để tắm rửa, tưởng tượng đến việc trở lại phòng trọ lại nghĩ đến từ nay chắc hẳn cơ hội để gặp Uyển Nhi tiểu ny tử sẽ ít đi hắn lại thấy hơi buồn, lại trong lòng hắn rất thích tiểu ny tử này, trên người nàng phong vận thanh thuần giống như một cỗ nhu phong có thể gột rửa trên người hắn đủ loại mệt nhọc.
Chỉ có, nghĩ tới tiểu ny tử này đối với hắn dây dưa không rõ hắn lại nhức đầu.
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến! Hắn còn chưa nói, chỉ có nghĩ một chút mà thôi, Tô Uyển Nhi liền từ nhà nàng đi tới mang mặt cười như xuân phong như ý đi tới trước mặt hắn.
"Phương ca ca, ngươi đã về rồi, sáng nay ta nhìn thấy xe của anh đang để ở đây em nghĩ chắc là anh ở trong phòng, làm hại em gõ cửa một hồi lâu." Tô Uyển Nhi khó chịu nói.
"Xe của anh gặp trục trặc,anh mới vừa mới kêu người tới kéo đi. Em tìm anh có việc gì?" Phương Dật Thiên thuận miệng hỏi sau đó mở cửa phòng.
Tô Uyển Nhi theo Phương Dật Thiên đi vào trong phòng hắn, nhìn thái độ ra vào tự do của nàng, thật đúng là coi Phương Dật Thiên chỗ ở trở thành như nhà của nàng.
"Khí trời nóng quá a, ra ngoài đều nóng chết, ở nhà vẫn là mát mẻ một chút. Được rồi, Phương ca ca hôm nay không cần đi làm?." Tô Uyển Nhi hỏi.
"Có đi, nhưng xe bị hỏng a, trước đem xe bảo hành đã rồi nói. Lại nói, em ở chỗ này của anh ba mẹ em có thấy không? Không họ lại nói anh lừa gạt hãm hại em." Phương Dật Thiên cười cười, hỏi.
Tô Uyển Nhi một tấm khuôn mặt thanh thuần xinh đẹp lập tức có chút đỏ lên, rồi sau đó giận dỗi, nói: "Em mới không sợ Phương ca ca mang em lưa gạt đấy, người ta cũng là Phương ca ca...... Em tin tưởng Phương ca ca sẻ không lừa gạt Uyển Nhi, phải không?"
Phương Dật Thiên trên người một trận đổ mồ hôi lạnh, cô gái nhỏ này lời nói mang theo thâm ý sâu sắc a, xem ra nếu như không làm rõ với tiểu ny tử này thật đúng là nhức đầu.
"Uyển Nhi, em còn nhỏ, có chút chuyện em cũng không thể nói lung tung, tối hôm qua Phương ca ca thật không có đối với em làm cái gì, em phải tin tưởng Phương ca ca vẫn xem em là muội muội của mình mà đối đãi." Phương Dật Thiên ngữ khí nghiêm túc nói.
Tô Uyển Nhi nhìn chằm chằm Phương Dật Thiên vào cặp mắt thâm thúy, cái miệng nhỏ nhắn cong lên, trên mặt tựa hồ một bộ mất hứng, sâu kín nói: "Nói như vậy Phương ca ca chê Uyển Nhi, em không cần làm muội muội của anh, Phương ca ca, em thật sự thích anh!"
Nói xong, Tô Uyển Nhi trực tiếp đi tới bên người Phương Dật Thiên ngồi xuống, một đôi cánh tay mềm mại không xương đã nắm lấy cánh tay của Phương Dật Thiên.
Ta xát! Ban ngày ban mặt cô gái nhỏ này cư nhiên không thể kiềm chế, nếu như bị hàng xóm láng giềng nhìn thấy thì thật là khủng khiếp, mình thật đúng là lưng đeo cái danh dụ dỗ thiếu nữ vị thành niên đồ vô sỉ!
Phương Dật Thiên vội vàng đẩy bàn tay Tô Uyển Nhi ra, lại nghĩ đến Tô Uyển Nhi mềm mại mát mẻ bàn tay thì tinh thần của hắn có chút rung động, đúng là có loại cảm giác không đành lòng đẩy ra, có thể vì tương lai suy nghĩ hắn vẫn nhẫn tâm đẩy hai tay Tô Uyển Nhi ra, vẻ ngưng trọng nói: "Uyển Nhi, Phương ca ca so với em lớn hơn nhiều, người nhà em cũng không đồng ý em và anh cùng ở một chỗ, hơn nữa, Phương ca ca thật là không xứng với em!"
"Không, em phải cùng Phương ca ca ở cùng một chỗ, chẳng lẽ Phương ca ca thật là một chút cũng không thích Uyển Nhi sao?" Tô Uyển Nhi nói hai mắt tựa hồ đã có chút ươn ướt lên, không thèm để ý ôm lấy Phương Dật Thiên, cả người nhào vào Phương Dật Thiên trong lồng ngực, bộ dáng quả thực rất đau đớn động lòng người.
Phương Dật Thiên khẽ thở dài, tùy ý Tô Uyển Nhi nhỏ nhắn xinh xắn thân thể mềm mại nằm trong ngực của hắn, hắn không nhịn được lấy tay nhẹ vỗ về Tô Uyển Nhi mái tóc mềm mại, nhẹ giọng nói: "Phương ca ca thế nào lại không thích Uyển Nhi đây, nhưng mà......"
"Như vậy đủ rồi, Phương ca ca, như vậy là đủ rồi, anh có thể nói như vậy Uyển Nhi cũng đã cảm thấy thật cao hứng!" Tô Uyển Nhi ngẩng lên khuôn mặt trứng ngỗng thanh xuân xinh xắn, dùng tay bịt kín mồm Phương Dật Thiên, nháy một đôi mắt thật lớn linh động, trong ánh mắt lộ ra nụ cười mừng rỡ.
"Uyển Nhi, có chuyện anh vẫn phải nói với em." Phương Dật Thiên lấy tay bỏ đi cánh tay phải Tô Uyển Nhi che miệng hắn, ngữ khí nghiêm túc nói.
Tô Uyển Nhi trong lòng nao nao, xuất phát từ sự mẫn cảm trong lòng nữ nhân, nàng mơ hồ có thể đoán được Phương Dật Thiên lời nói chắc chắn có vấn đề không phải tin tức tốt, nàng trong lòng nhất thời trầm xuống, bắt đầu mơ hồ cảm thấy đau đớn.
Bất quá nàng vẫn miễn cưỡng cười, ngẩng mặt hỏi: "Phương ca ca có chuyện gì muốn nói a? Có phải hay không đưa cho Uyển Nhi một tin tức cao hứng đây?"
Phương Dật Thiên khẽ thở dài, bình tâm lại, nói: "Uyển Nhi, Phương ca ca đã có vị hôn thê!"
Một khắc kia, thời gian phảng phất như dừng lại, Tô Uyển Nhi vẻ thanh thuần xinh đẹp trên mặt tràn đầy thần sắc kinh ngạc, chấn kinh, nghi hoặc, không thể tin, thật lâu tinh thần không phục hồi lại.
Một hồi lâu sau nàng mới ôn nhu mà nói: "Phương, Phương ca ca, anh là gạt em phải không? Phương ca ca anh cố ý nói dối gạt em phải không?"
"Uyển Nhi, Phương ca ca không có lừa em, người nhà của anh đã đin h doạt cho một cái hôn ước, xem như chỉ phúc vi hôn ( kết hôn để có phúc ), anh trước mắt đích thật là có một vị hôn thê trên danh nghĩa!" Phương Dật Thiên cười khổ, nói.
Tô Uyển Nhi thân hình có chút chấn động, cặp mắt thật lớn thủy linh lưu chuyển, trong mắt rõ ràng là có nước mắt trong suốt chảy ra, nàng có chút nghẹn ngào, nói: " Nhưng mà, nhưng mà Phương ca ca trước kia không phải nói mình không có bạn gái cũng không có lão bà sao?"
"Hài tử ngốc, Phương ca ca là không có bạn gái cùng lão bà, nhưng không có nghĩa là Phương ca ca không có vị hôn thê a. Uyển Nhi, em yên tâm, Phương ca ca sẻ không rời đi, em vĩnh viễn sẽ Phương ca ca thích nhất tốt nhất hảo muội muội." Phương Dật Thiên cười cười, nhẹ vỗ về đầu Tô Uyển Nhi, nói.
", Phương ca ca thích vị hôn thê kia phải không? Nếu như là chỉ phúc vi hôn như vậy Phương ca ca cùng nàng hẳn là không có tình cảm?" Tô Uyển Nhi vội vàng hỏi.
Phương Dật Thiên ngữ khí cứng lại, đối mặt vấn đề này hắn thật đúng là không biết trả lời như thế nào, đối với Lam Tuyết hắn là thích hay là cái gì tình cảm đây? Cho đến bây giờ, chính hắn cũng chưa không rõ!
"Phương ca ca, ngươi đã không thích nàng sao không thể hủy hôn ước?" Thấy Phương Dật Thiên im lặng Tô Uyển Nhi tựa hồ thấy được một tia hy vọng, vội vàng nói.
Phương Dật Thiên nghe vậy thần sắc trong mắt có chút trầm xuống, thở sâu, nói: "Uyển Nhi, nàng là vị hôn thê của anh, anh tất nhiên thích nàng!"
Tô Uyển Nhi thân thể lúc này ngẩn ra, hai mắt sâu kín nhìn Phương Dật Thiên, phảng phất là không nhận ra hắn, rồi sau đó trong hốc mắt nước mắt đảo quanh không nhịn được tràn mi, nàng khống chế không được thật nói lớn: "anh gạt em, anh gạt em phải không? Phương ca ca, anh nhất định là gạt em, nah nói đi, anh nói với em là anh gạt em đi......" ( buôn wá! kích đông wá! )
Phương Dật Thiên trầm mặc không nói, cũng không có để ý Tô Uyển Nhi.
Tô Uyển Nhi nhìn Phương Dật Thiên thần sắc, không nhịn được đứng dậy, lấy tay lau một chút nước mắt rồi sau đó có chút nghẹn ngào hướng phía bên ngoài chạy đi, chạy đến cửa thời điểm nàng đột nhiên xoay người lại, đối với Dật Thiên lớn tiếng nói: "Phương ca ca, mặc kệ ngươi có hay có không vị hôn thê, nhưng em thích anh, em vĩnh viễn cũng thích anh..."
Trơ mắt mà nhìn Tô Uyển Nhi khóc chạy ra ngoài, Phương Dật Thiên mơ hồ cảm giác mình trong lòng phảng phất có chút đau đớn, hắn cảm giác mình có hay không quá tàn nhẫn?
Bất quá, nếu như bởi vậy có thể cho Uyển Nhi phá tan đối với hắn loại này những ý niệm không thực tế trong đầu cũng không phải không là chuyện tốt.
L: ại nói lại, chẳng lẽ hắn đối với Tô Uyển Nhi thật không có chút nào tình ý? Liệu hấn có chỉ đem nàng trở thành cái tiểu muội muội mà thôi không?
Nhìn Tô Uyển Nhi lệ vương đày mặt chạy ra ngoài bộ dáng, hắn lúc ấy có loại xúc động đem Tô Uyển Nhi gọi ở sau đó xông lên gắt gao ôm Tô Uyển Nhi, đem trên mặt nàng nước mắt lau khô, nhưng cuối cùng hắn vẫn không thể nào mở miệng.

Thiếp Thân Đặc Công - Chương #348


Báo Lỗi Truyện
Chương 348/1858