Chương 329: Ai dám xông lên?


Biến cố đột nhiên xuất hiện này khiến đám người trong đại sảnh ngẩn ngơ, Mộ Dung Vãn Tình căn bản không có kịp thấy rõ chuyện gì xảy ra, cơ hồ chỉ trong mấy hơi thở, đã thấy Phương Dật Thiên dẫn theo tên nam nhân bưu hãn kia tới trước mặt Thư Di Tĩnh.
Giờ khắc này trên người Phương Dật Thiên đã không còn vẻ lười nhác như lúc trước nữa, thay vào đó, khuôn mặt mang theo một cỗ hàn ý sắc bén rét lạnh cùng sát khí thâm trầm, nếu như ở trên chiến trường, chỉ sợ tên nam nhân bưu hãn này đã đã chết không biết bao nhiêu lần rồi!
Mộ Dung Vãn Tình cảm giác được hô hấp của mình thoáng có điểm dồn dập, giờ phút này Phương Dật Thiên trong thoáng chốc làm cho nàng nhớ tới lúc trước trong cao ốc của ngân hàng, Phương Dật Thiên hạ xuống giống như Chiến Thần vậy, lãnh huyết như vậy, cường hãn như vậy. Khí thế giống như nhìn đời bằng nửa con mắt, ngạo nghễ trước tất cả!
Tần Dũng cùng với mấy nam nhân khác lúc này cũng đều phục hồi lại tinh thần, đều chụm lại đi lên, Tần Dũng tức giận nói: "Phương Dật Thiên, mày không cần phải khinh người quá đáng, thả hắn ra cho tao!"
"Thả hắn? Hừ, nếu như không dập đầu xin lỗi, như vậy kế tiếp tao sẽ cắt đứt tay chân của hắn, đập nát miệng của hắn, ai bảo miệng hắn thối như vậy? Hắn có thể vũ nhục tao, thế nhưng không thể vũ nhục đến nàng!"
Phương Dật Thiên lạnh lùng nói.
"Mày, mày không cảm thấy mình quá cuồng vọng sao? Biết hắn là ai không? Biết Dũng ca là ai không?" Một nam tử bên cạnh Tần Dũng lên tiếng quát.
"Tao không có tâm tư để quản tới hắn, cho dù là Thiên hoàng lão tử đến đây, tao cũng phải bắt hắn dập đầu xin lỗi mới thả người!"
Ánh mắt Phương Dật Thiên lạnh lẽo nói.
Mộ Dung Vãn Tình phục hồi lại tinh thần, tiến tới, lạnh lùng nói:
"Phương tiên sinh, nơi này là Hoàng Quan đại tửu ****, anh làm náo loạn chỗ này như vậy, bây giờ sao có thể tiếp đãi khách nhân đây?"
Phương Dật Thiên ánh mắt liếc nhìn Mộ Dung Vãn Tình, nhàn nhạt nói:
"Được, tạm thời tôi cấp cho cô chút mặt mũi, tôi đi ra ngoài chơi vậy!"
Nói xong, Phương Dật Thiên tóm tên kia nam nhân bưu hãn đang nằm ở một chỗ rên rỉ kia lên, rồi sau đó một tay kéo Thư Di Tĩnh đi ra ngoài.
Ra khỏi Hoàng Quan đại tửu ****, Phương Dật Thiên liền một cước trực tiếp đạp ngã tên nam nhân kia xuống mặt đất, lạnh lùng nói:
"Tao đếm từ một tới ba, con mẹ nó nếu mày không dập đầu xin lỗi cho tao, như vậy hai chân của mày chỉ có đường đi gặp quỷ mà thôi!"
"Một!"
"Hai!"
"Phương Dật Thiên, mày dám? Mày nếu như dám tiếp tục động thủ, như vậy mày cũng không sống được ở đây đâu!"
Cả đám người Tần Dũng đều bước ra, lớn tiếng quát!
Trong mắt Phương Dật Thiên lóe lên một tia sát khí cực kỳ lạnh lẽo, hắn đột nhiên nhấc chân trái của nam tử bưu hãn lên, rồi sau đó bắt lấy hai đầu cẳng chân, hai tay dùng sức hướng xuống đầu gối nện mạnh!
Răng rắc!
Tiếng xương gãy chói tai vang lên, giống như mũi nhọn đâm vào trong tim mỗi người, tràng diện này quá rung động rồi, động tác của Phương Dật Thiên khiến đám người đứng đó đều có cảm giác tên đang đứng trước mặt mình không khác gì một ác ma lãnh huyết tàn nhẫn!
Mộ Dung Vãn Tình vừa đi ra khỏi Hoàng Quan đại tửu ****, thấy một màn như vậy lập tức nhịn không được dùng tay phải che cái miệng nhỏ nhắn, trên mặt lộ vẻ không chịu nỗi, từ nhỏ đến lớn, nàng luôn sống trong an nhàn sung sướng, được chiều chuộng như công chúa, khi nào đã thấy cảnh máu huyết tàn nhẫn này?
Đám người Tần Dũng thấy thế trong lòng cực kỳ oán giận, trong đó có bốn nam tử nhịn không được xông lên.
Lúc này Phương Dật Thiên bỗng nhiên xoay người lại, trừng mắt nhìn mấy tên gia hỏa đang muốn xông lên, thanh âm mang theo sát khí trầm thấp vang lên:
- Ai dám xông lên?
Chỉ một câu nói vô cùng đơn giản, thế nhưng lại mang trong đó cỗ sát khí đằng đằng mãnh liệt như sóng triều, có lẽ là sát khí cực kỳ sắc bén trên người Phương Dật Thiên tỏa ra, cho nên mấy tên gia hỏa đang xông lên đều dừng lại, mỗi một người trọng bọn họ đều cảm nhận được trước ánh mắt rét lạnh như đao của Phương Dật Thiên, bao nhiêu dũng khí cứ dần dần sụt đổ từng điểm từng điểm một.
Phương Dật Thiên chỉ trong nháy mắt đã đánh bại tên nam nhân bưu hãn, thân thủ như vậy rõ ràng đã cảnh cáo bọn họ nếu xông lên cũng chỉ đàng rước nhục vào thân mà thôi, huống hồ bọn họ cũng không quên chuyện tối ngày hôm qua!
Tối hôm qua Hỏa Xà mang theo hai mươi mấy người muốn đi đối phó với Phương Dật Thiên, nhưng kết quả là, giờ phút này Hỏa Xà giống như một đống bùn nhão xụi lơ trên giường bệnh, ngay cả sinh hoạt của bản thân cũng không tự làm được!
Bọn họ sao lại không biết cho dù bọn họ cộng lại cũng không lợi hại bằng hai mươi mấy người tinh nhuệ dưới tay Hỏa Xà.
Phương Dật Thiên hừ lạnh một tiếng tràn ngập vẻ khinh thường, quay đầu lại nhìn cái chân gãy gập của nam tử bưu hãn, ngữ khí như đao, lạnh lùng nói:
- Tao đếm ba tiếng, nếu như mày vẫn không xin lỗi, như vậy mày nên chào từ biệt hai cánh tay mình đi! "Một!"
- Dật Thiên, thôi, coi như xong đi, chúng ta đi đi nhé, nếu cứ gây chuyện nữa sẽ có người chết đó!
Đôi mắt Thư Di Tĩnh cũng nhịn không được mà ngân ngấn nước, níu lấy cánh tay Phương Dật Thiên, năn nỉ.
- Tĩnh, việc này em không cần quản, tóm lại, tên hỗn đản này dám không dập đầu xin lỗi, mẹ nó, anh sẽ khiến hắn tàn phế! Ai bảo miệng hắn thối như vậy? Hơn nữa đối mặt với loại chó điên này không cần nhượng bộ, bằng không bọn chúng sẽ càng lấn tới, không cho bọn nó một chút giáo huấn, bọn chúng lại tưởng rằng ở Thiên Hải muốn làm gì là làm!
Phương Dật Thiên lạnh lùng nói.
Trong giọng nói của Phương Dật Thiên không chứa chút tình cảm nào, tiếp tục đếm:
"Hai!"
Trong mắt Phương Dật Thiên lại lần nữa lóe lên hàn quang, hắn duỗi tay ra nắm lấy thân thể tên nam tử bưu hãn này, ánh mắt sắc bén như đao lóe lên một tia nghiền ngẫm.
- Tôi, tôi sẽ nói, sẽ nói xin lỗi, van xin anh giơ cao đánh khẽ...
Tên nam tử bưu hãn thật sự là không thể cứng đầu được nữa, hắn mở miệng cầu xin tha thứ nói.
Phương Dật Thiên hừ lạnh một tiếng, đem bưu hãn bưu hãn này vứt trên mặt đất, quát:
"Nói!"
- Vâng, thực xin lỗi, vừa rồi tôi nói bậy, van xin cô hãy tha thứ cho tôi!
Nam tử bưu hãn chuyển hướng về phía Thư Di Tĩnh, mở miệng nói.
Trong lòng Thư Di Tĩnh khẽ động, đang muốn nói cái gì đó đã thấy Phương Dật Thiên tung ra một cước dẫm lên người nam tử bưu hãn, nhàn nhạt nói:
- Mày còn chưa dập đầu! Không dập đầu sao có thể tỏ lòng thành ý của mày?
Nam tử bưu hãn trên mặt lúc xanh lúc trắng, nhưng dưới sự bức bách của Phương Dật Thiên hắn liền cúi thấp cái trán xuống đất, lập tức mở miệng xin lỗi, hoàn toàn không còn bộ dáng kiêu ngạo ương ngạnh nữa.
- Tĩnh, em xem như thế đã đủ chưa? Nếu không đủ vậy tiếp tục để hắn dập đầu đi!
Phương Dật Thiên nhìn về phía Thư Di Tĩnh, hỏi.
- Đủ, đủ rồi, anh không nên gây chuyện nữa, bằng không... Sự tình khẳng định sẽ không cách nào thu xếp được nữa đâu.
Thư Di Tĩnh lo lắng nói.
- Không có việc gì, ai bảo hắn mở miệng nhục mạ trước? Rõ ràng là muốn ăn đòn mà!
Phương Dật Thiên nói xong, lại tung ra một cước đá lên mặt nam tử bưu hãn, thanh âm có chút âm u, nói:
- Cút cho tao!
Một cước này đá văng nam tử bưu hãn đi, đám người bên cạnh Tần Dũng vội vàng chạy tới xem cái chân bị đá gãy của nam tử bưu hãn, trong mắt lộ vẻ phẫn hận cực điểm, đều nhìn về phía Phương Dật Thiên.
- Họ Phương, Xem như mày lợi hại, có giỏi thì đừng chạy!
Trong mắt Tần Dũng lóe lên hàn quang, lạnh lùng nhìn chằm chằm Phương Dật Thiên, trong giọng nói tràn đầy sát khí.
- Ăn uống no đủ tao không đi thì ở lại chỗ này làm gì? Cùng mày phơi nắng à? Hay là Tần tiên sinh mày chuẩn bị mời tao tới hộp đêm Kim Bích Huy Hoàng sung sướng một lần? Úc, thật xin lỗi, phong cách thưởng thức nghệ thuật của tao không giống mày, mấy vị tiểu thư ở hộp đêm không hợp khẩu vị của tao, cho nên Tần tiên sinh có lẽ đã tìm nhầm người rồi!
Phương Dật Thiên cười cười, nhàn nhạt nói, ngữ khí cứ như Tần Dũng thật sự muốn mời hắn đi Kim Bích Huy Hoàng chơi gái một lần, nhưng bị hắn cật lực từ chối vậy.
Trên mặt Tần Dũng hiện lên vẻ khó coi, đang chuẩn bị nói cái gì đó, đột nhiên tiếng còi xe cảnh sát từ xa vang tới, ngay sau đó là tiếng động cơ gào rít phóng tới.
Nghe thấy thanh âm máy xe không thể nào quen thuộc hơn được nữa, trong lòng biết Phương Dật Thiên biết bà cô bưu hãn Quan Lâm này đã chạy tới rồi, cũng không biết là ai báo cảnh sát tới nữa.
Dựa theo phán đoán của hắn, đám người Tần Dũng chắc chắn sẽ không báo cảnh sát, bọn họ chỉ có thể gọi đồng bọn tới mà thôi, như vậy còn lại chỉ có...
Phương Dật Thiên nghĩ thầm, sau đó ánh mắt nhìn hướng về phía Hoàng Quan đại tửu ****, nhìn dung mạo điên đảo chúng sinh của Mộ Dung Vãn Tình, cặp mắt tĩnh mịch lặng như nước thu của Mộ Dung Vãn Tình cũng nhìn về phía hắn, thế nhưng trên mặt ngọc trắng nõn lại không chút biểu tình, cực kỳ bình tĩnh.
Trông thấy như vậy, Phương Dật Thiên cũng có thể kết luận được chuyện này nhất định là do Mộ Dung Vãn Tình báo cảnh sát!
Xe cảnh sát sắp tới, thế nhưng đột nhiên lại là có thêm ba chiếc Benz màu đen nhanh chóng vượt qua xe cảnh sát, chạy tới trước Hoàng Quan đại tửu ****. Ngay tức khắc Phương Dật Thiên chú ý thấy trong mắt Tần Dũng bọn họ lóe lên một tia kích động!
- Hừ, cứu binh đến à?
Trong lòng Phương Dật Thiên âm thầm cười lạnh một tiếng.

Thiếp Thân Đặc Công - Chương #329


Báo Lỗi Truyện
Chương 329/1858