Chương 318: Kích tình với Monica


Phương Dật Thiên cũng không phải ngốc tử, hắn nghe Monica vừa nói mà khuôn mặt lại từ từ đỏ lên, nảng nở một nụ cười yêu kiều mị hoặc, thanh âm rên rĩ phảng phất giống như lần trước nàng cùng hắn kích tình qua video, hắn đã sớm hiểu rõ ý tứ của vưu vật này.
Lúc trước hắn và Monica cũng đã từng chơi trò này qua video, bất quá chỉ có hai lần, cũng không tính là nhiều. Mỗi lần điên cuồng cùng nàng đều khiến hắn khắc cốt ghi tâm bởi vì mỗi lần như vậy Monica đều thật phóng túng, thật mê người.
Monica thấy sắc mặt Phương Dật Thiên có vẻ hơi do dự, nàng yêu kiều một tiếng, nói: "Chiến Lang, thỏa mãn em một lần được không, em thật sự rất nhớ anh..."
Đưa ánh mắt tràn đầy nhu tình về phía Monica, hắn thở sâu một cái, nói: "Được rồi, anh cũng rất nhớ em!"
Sau khi nghe hắn nói vậy Monica trong lòng liền cảm thấy vui vẻ, nàng đi tới kéo rèm cửa xuống sau đó mới khóa trái của lại. Khi trở lại trước camera ánh mắt nàng đã tràn ngập xuân tình, lộ ra vẻ cuồng nhiệt cực kỳ quyến rũ.
Gương mặt thập phần xinh đẹp của nàng đột nhiên nở một nụ cười đầy khiêu khích, cái lưỡi đinh hương nhẹ nhàng liếm láp hai bờ môi đỏ mọng, trong miệng phát ra những tiếng rên rĩ nho nhỏ.
"Chiến Lang yêu quý, em muốn, em muốn anh vuốt ve em...A, anh mau đến đây, mau dùng phương thức thô bạo nhất mà lộng em đi, em mãi là của anh...Chiến Lang, em muốn, em muốn..."
Monica thở hổn hển, hai tay chậm rãi đem áo sơ mi cởi ra, sau đó cái áo ngực Lace màu đen cũng được kéo xuống, nhất thời hai khối to tròn vĩ đại của nàng bung ra gần như muốn bít cả màn hình. Monica liên tục nhào nặn hai khối nhũ phong mê người ấy thành những hình dạng quái lạ, lúc tròn lúc dẹt không cái nào giống cái nào, từng đợt cảm xúc ào ào như vũ bão kéo đến, trực tiếp đánh sâu vào trong nội tâm vốn đang rất khát khao của nàng.
Phương Dật Thiên cũng trở nên cực kỳ kích động, cổ họng phát ra tiếng thở ồ ồ, toàn thân nháy mắt bị dục hỏa thiêu đốt, vội vàng chồm tới trước màn hình như muốn vùi đầu vào cái khe sâu hút trước ngực Monica.
"A...Chiến Lang, vuốt ve em đi, tận tình vuốt ve em...Mau dùng sức, a, mạnh lên nữa... Chiến Lang, em cũng muốn nhìn thân thể của anh!" Monica trên mặt một mảng phấn hồng, mị nhãn như tơ, yêu kiều nói.
Phia dưới cảm thấy nóng bức khó chịu, Phương Dật Thiên vội vàng đem tất cả quần áo cởi ra, lộ ra một thân hình cường tráng rắn chắc trông vô cùng mạnh mẽ.
Trên video Monica làm động tác như đang mơn trớn thân thể của hắn, mặc dù không phải tận tay vuốt ve nhưng đối với nàng đây đã là thật sự thỏa mãn.
Chỉ trong tíc tắc, phía bên kia Monica cũng đã trần truồng như nhộng, cái loại hấp dẫn này quả là tuyệt đối không thể ngăn cản, hai chân nàng thon dài chắc nịch, kiều đồn đẫy đà to lớn không ngừng uốn éo nâng lên hạ xuống.
Phương Dật Thiên khi nhìn thấy Monica khỏa thân thì hơi thở càng thêm nặng nề, trong mắt lộ rõ vẻ cuồng nhiệt vô cùng hoang dã.
Monica ở trước camera cũng càng thêm điên cuồng mãnh liệt, tận lực vuốt ve khắp thân thể làm cho người ta nhìn thấy phải huyết mạch sôi trào, trong mắt một mảnh mê ly, hai má ửng hồng, phong tình vạn chủng, cái miệng xinh xắn không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ động lòng người.
Bộ dáng Monica lúc này không thể nghi ngờ chính là cực kỳ phóng đãng, cực kỳ lẳng lơ. Bất quá, toàn bộ thế giới cũng chỉ có Phương Dật Thiên có khả năng làm cho nàng thành ra bộ dạng này, thật sự đối với hắn quả là một vinh hạnh cực kỳ đặc biệt.
May mắn là Tô Uyển Nhi đã ngủ say, bằng không, nếu nàng chứng kiến thân hình của Phương Dật Thiên lúc này nhất định là sẽ quay đầu chạy trốn, một cái cũng không dám nhìn lại.
Kích tình hãy còn chưa chấm dứt, không bao lâu sau Monica tựa hồ đã lên đến đỉnh, hai mắt nàng nhắm nghiền lại, động tác vuốt ve ngày càng mạnh bạo, trong miệng thở gấp, không còn kiêng nể gì nữa mà hét lớn lên:
"A...Chiến Lang, xin anh dùng sức mạnh lên, mạnh hơn nữa. Anh là nam nhân giỏi nhất, là nam nhân duy nhất của em, tiếp tục mạnh lên...Em thích anh mạnh mẽ như vậy, a..."
Đột nhiên, một tiếng rên rĩ cao vút triền miên vang lên, thân thể Monica tựa hồ hơi run rẩy, tay phải vô lực đặt ở trên bàn, thanh âm rên rĩ đứt quãng:
"n...Chiến Lang, em không được...A, xin anh....Em, em không được..."
Tiếp theo, Monica hét lên một tiếng, tất cả động tác đều dừng lại, cả người mệt mỏi dựa vào lưng ghế, thở từng ngụm phì phò, hiển nhiên cái dư vị cực khoái tuyệt vời khiến cả người nàng lâng lâng bay bổng trên đỉnh Vu Sơn vẫn còn chưa kết thúc.
Phương Dật Thiên nặng nề thở dốc, tựa hồ cũng chịu hết nổi. Ngực hắn phập phồng kịch liệt, không nhịn được nữa mà đưa tay lên màn hình làm động tác vuốt ve những bộ vị nóng bỏng gợi cảm của Monica, bất quá dường như bấy nhiêu vẫn chưa khiến cho hắn thỏa mãn.
Nếu có thể, hắn muốn ngay lập tức đem cực phẩm vưu vật của thế gian này đặt dưới thân mà thô bạo phát tiết một phen.
Thật lâu sau, Monica mới chậm rãi mở mắt ra, hướng về phía camera nhìn Phương Dật Thiên nhoẻn miệng cười, trong mắt thoáng hiện một tia thẹn thùng, sau đó nàng mới cầm cái khăn tay trên bàn lau lau phía dưới hạ thân vài cái.
"Chiến Lang, anh lại mang đến cho em một lần sung sướng tuyệt vời. Nếu lúc này anh ở bên cạnh em thì em không còn mong gì thêm nữa!" Monica sâu kín nói.
Phương Dật Thiên thở sâu, trong nội tâm hắn có chút xao động, nhẹ nhàng đáp: "Em biết vì sao anh dù cố gắng thế nào cũng không quên được em không? Bởi vì em rất táo bạo, rất phóng đãng, anh lúc nào cũng muốn cùng em một chỗ triền miên không dứt".
Monica nghe vậy trên mặt nhất thời cao hứng hẳn lên, nhưng vẫn hờn dỗi nói: "Hừ, em mới không tin anh. Nếu nghĩ đến em thì vì cái gì lâu vậy không đến tìm em? Anh có biết hay không, vì anh, hơn một năm nay em đã từ chối biết bao nam nhân tốt, anh làm sao để bồi thường cho em đây?"
Phương Dật Thiên cười cười, nói: "Em muốn bồi thường sao? Haha, khi có cơ hội anh lập tức cùng em làm một trận ba ngày ba đêm không nghỉ, được chưa?"
Monica sắc mặt đỏ lên, lí nhí nói: "Không đủ, em muốn một tháng, không, một năm, mười năm...Mỗi ngày anh phải cùng em làm mới được".
"Ặc, ặc...Anh đây sớm muộn cũng bị em hấp khô mất". Phương Dật Thiên châm một điếu thuốc, cười nói.
"Em chính là muốn hấp khô anh, ai bảo anh đi hơn một năm, ngay cả một chút tin tức cũng không có, mỗi lần nhớ tới việc này thật sự đáng giận" Monica thở phì phì trách móc.
Đối với việc này, Phương Dật Thiên trong lòng cũng có chút áy náy. Monica xinh đẹp gợi cảm là thế, hơn nữa lại ở trong một tổ chức phiến loạn vô cùng phức tạp, cũng không biết có bao nhiêu nam nhân hàng ngày âm thầm hy vọng có được thân thể nàng. Nếu không có lão đại của tổ chức U Linh là Danny ra mặt chống đỡ chỉ sợ nữ nhân gợi cảm này đã sớm bị những tên sắc lang trong tổ chức dùng thủ đoạn xấu xa mà đoạt lấy.
Danny lão đại cũng là một người rất trọng nghĩa khí, Phương Dật Thiên đã cứu hắn một mạng, hắn luôn ghi nhớ trong lòng. Hắn cũng biết Monica là nữ nhân của Phương Dật Thiên, bởi vậy ở trong tổ chức luôn đặc biệt lưu ý tới nàng, từng có mấy tên gia hỏa không biết sống chết mở miệng trêu ghẹo nàng đều bị hắn chặt đứt cả hai chân.
Nhờ vào sự bảo vệ của Danny mà Monica mới có thể bình an vô sự sống trong tổ chức đến ngày hôm nay.
Nói thì nói vậy, nhưng hơn một năm qua Monica cũng có nỗi khổ riêng, tất cả những việc này Phương Dật Thiên đều biết, bởi vậy trong lòng hắn đối với nàng luôn có cảm giác áy náy.
"Bảo bối, em cứ yên tâm, nhất định sẽ có ngày anh mang em trở về bên anh". Phía sau làn khói thuốc đang lượn lờ che phủ, sắc mặt Phương Dật Thiên cực kỳ dứt khoát chậm rãi nói, lộ ra một vẻ quyết đoán mạnh mẽ.
Monica nghe vậy nhất thời ngẩn ra, lúc kịp phản ứng thì trong mắt hiện lên một tia vui sướng cuồng nhiệt cùng xúc động. Hai mắt nàng tựa hồ có chút ươn ướt, bất quá trên mặt nàng vẫn cười tươi như hoa, mừng rỡ nói: "Chiến Lang, nghe anh nói như vậy em thật sự vô cùng cao hứng. Từ nay về sau mặc kệ như thế nào, có những lời này của anh thì sự chờ đợi của em tuyệt đối đáng giá! Em yêu anh. Nếu anh không thể tới tìm em, hoặc chúng ta vĩnh viễn không thể ở cùng một chỗ, có lẽ em cũng sẽ tìm một nam nhân để gả đi, nhưng anh thủy chung vẫn là nam nhân mà em yêu nhất".
Phương Dật Thiên cười cười, hờ hững đáp: "Anh khuyên em không cần tìm nam nhân để gả, nếu không..."
"Nêu không thì sao?" Monica chớp chớp hai mắt vẫn còn đang ngân ngấn nước.
"Nếu không anh sẽ đem tên kia giết đi, anh tuyệt đối sẽ không trơ mắt nhìn nữ nhân của anh bị người khác cướp đoạt". Phương Dật Thiên ngữ khí nghiêm túc nói.
Monica đầu tiên hơi ngẩn ra, sau đó nhịn không được mà cười khanh khách. Cùng với tiếng cười của nàng, giọt nước mắt còn đọng trên mi cuối cùng cũng không nhịn được mà chảy xuống. Trong khoảnh khắc đó, quả thật nàng cực kỳ hạnh phúc.
"Em chỉ thuận miệng nói vậy thôi. Chẳng phải em đã từng nói với anh, đời này trừ anh ra thì em không còn quan tâm đến nam nhân nào khác sao." Monica cười nhẹ. ôn nhu nói.
"Anh biết, cho nên nhất định anh phải đem bằng được em về bên cạnh anh." Phương Dật Thiên cũng cười theo.
Monica cắn cắn môi, gật đầu, trên khuôn mặt mị hoặc nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ.
Kỳ thật, nàng cũng không cần Phương Dật Thiên vì nàng mà làm cái gì. Chỉ cần một bức mail, một cú điện thoại, một câu hỏi thăm nhẹ nhàng ấm áp của hắn là nàng cảm thấy rất thỏa mãn rồi. Sau một thời gian dài bên cạnh Phương Dật Thiên, nàng hiểu rõ một nam nhân như hắn không có khả năng chỉ thuộc về một nữ nhân, nàng còn biết Phương Dật Thiên sau lưng nàng có rất nhiều nữ nhân khác, chuyện này Phương Dật Thiên cũng không có giấu nàng. Bất quá, nàng cũng không quan tâm đến điều đó.
"Được rồi, Chiến Lang, anh cũng nên nghỉ ngơi đi. Bây giờ ở chỗ anh hẳn là đã rạng sáng, nhanh ngủ một chút đi. Chuyện anh giao phó em sẽ hết sức giúp anh thực hiện." Monica nhẹ nhàng nói.
"n, có chuyện gì cứ gọi điện cho anh". Phương Dật Thiên nói xong đem số di động của mình nói cho nàng.
Sau khi biết số di động của Phương Dật Thiên Monica vẫn còn chưa đăng xuất, tiếp tục nói mấy câu cái gì mà "Tạm biệt tình yêu của em..." bằng tiếng Anh, thanh âm câu hồn đoạt phách khiến người ta nổi da gà sau đó mới cùng Phương Dật Thiên kết thúc trò chuyện.

Thiếp Thân Đặc Công - Chương #318


Báo Lỗi Truyện
Chương 318/1858