Chương 31: Mục đích của Lâm Chính Dương


Lâm Chính Dương nhìn Lâm Thiên Tuyết cùng Hạ Băng đi ra khỏi sân vận động mới thu hồi ánh mắt và nhìn về phía Lâm Dật Thiên, cười khổ một tiếng:
- Phương Dật Thiên, con gái của tôi sống sung sướng từ nhỏ, nhưng mẹ của nó mất sớm, tôi thì lại đi làm bận rộn công việc suốt ngày, bởi vậy từ nhỏ đến lớn không ai quan tâm nó, lại không có ai quản giáo, tự do tự tại, ai…nhưng trong lòng tôi vẫn cảm thấy nó vẫn còn bị thua thiệt nhiều lắm, bởi vậy trước giờ nó vẫn tùy ý làm theo tính tình của nó, cho nên lúc nãy mới xảy ra chuyện như thế, cho nên…..tôi hy vọng cậu không nên chấp nhất nó làm gì, xem như tôi xin lỗi cậu đi.
Phương Dật Thiên nghe vậy thì vô cùng sửng sốt, đường đường là nhân vật đứng đầu một tập đoàn cường đại nằm trong mười tập đoàn hung mạnh nhất nước lại dùng ngữ khí bình thản khiêm tốn nói chuyện cùng hắn, đồng thời thay con gái mình thành tâm xin lỗi hắn, tư thế không mảy may gượng ép.
Hắn vội vàng nói:
- Chủ tịch quá lời rồi, Lâm tiểu thư tuy tính tình có hơi ngang ngạnh, nhưng nàng bản tính thẳng thắn, dám yêu dám hận, nàng không làm sai gì cả. Ngược lại là tôi, tôi có vẻ không hiểu rõ nhân tình cho lắm.
- Ha ha, Không phải cậu không hiểu nhân tình, mà là kiên trì giữ vững nguyên tắc của chính mình, trước giờ tôi rất xem trọng những người giữ vững nguyên tắc của chính mình.
Lâm Chính Dương sang sảng cười, tiếp theo lại nói:
- Không biết cậu có thời gian vào văn phòng của tôi một chút không, tôi có chuyện muốn nói với cậu.
- Hả?
Phương Dật Thiên suy nghĩ một hồi, hắn nghe ra được sự chân thành trong ngữ khí của Lâm Chính Dương, cười cười nói:
- Chủ tịch cho mời tôi sao tôi có thể từ chối?
- Tốt lắm,vậy thì đi theo tôi.
Lâm Chính Dương cười nói.
Lâm Dật Thiên cũng nhìn ra được biểu hiện hiền hòa và sự bình dị gần gũi của Lâm Chính Dương không phải đang cố ý giả vờ, hắn rõ ràng có thể cảm nhận được thành quả sự nghiệp huy hoàng ngày nay của người đàn ông này làm cho toàn thân toát ra một cỗ khí chất nho nhã nội liễm, khí thế này không phải người có lòng dạ hẹp hòi tiểu nhân có thể phát ra được.
Bỗng dưng hắn cảm thấy hoảng hốt, trước đây có lẽ hắn đã hiểu lầm nhân vật đứng đầu số một tập đoàn hùng mạnh Hoan Thiên này rồi.
Hắn đi theo Lâm Chính Dương lên tầng 18, vào văn phòng của chủ tịch, nơi tượng trưng cho quyền lực tối cao của công ty.
Văn Phòng làm việc của Chủ tịch giống y như tưởng tượng của Phương Dật Thiên, nhưng không hề xa xỉ, phòng làm việc bố trí vô cùng đơn giản, mộc mạc. Thoạt nhìn không hề tương xứng với thân phận của một chủ tịch tập đoàn Lâm Chính Dương.
- Mời ngồi.
Lâm Chính Dương chỉ vào sôpha đặt ở trong văn phòng, mỉm cười nói. Lúc này trong phòng chỉ có hai người Lâm Chính Dương và Phương Dật Thiên.
Phương Dật Thiên thản nhiên ngồi xuống sôpha, sôpha rất lớn được làm bằng gỗ trà được chạm khắc rất chi tiết và tinh xảo, phía trên bàn trang trí bằng đồ gốm các loại sang quý (sang trọng và quý giá) cực kỳ.
Lâm Chính Dương ngồi xuống đối mặt với Phương Dật Thiên, mỉm cười thật tươi, sau đó vươn tay châm cho Phương Dật Thiên một tách trà, hương vị nồng đậm từ tách trà tản mác ra, mang theo mùi thơm ngát thanh thuần của mùa xuân, vừa tinh tế vừa êm dịu của trà Bích Loa Xuân.
- Vừa rồi cậu đối chiến với Vương Hổ là do tôi bày ra.
Lâm Chính Dương hớp một ngụm trà Bích Loa Xuân, ngữ khí bình thản nói.
- Oh, Chủ tịch muốn nói gì thì đi thẳng vào vấn đề đi.
Phương Dật Thiên nâng tách trà trên bàn và dứt một hơi cạn đáy.
Đối với vấn đề phẩm trà, mười mấy năm qua nếu không huấn luyện quyền cước thì là làm nhiệm vụ, hàng ngày kinh qua sinh tử thì làm gì có thời gian rãnh rổi, bởi thế hắn không hề biết gì về trà đạo, bất quá…trà dở trà ngon thì hắn vẫn có thể nhận ra được.
Huống hồ, chỉ cần biết dùng đầu để nghĩ thì cũng biết được, trà của chủ tịch uống làm sao lại không ngon được?
Chiếu theo cuộc sống hiện nay của Phương Dật Thiên nếu muốn uống loại trà cao cấp như thế này…thật là không có khả năng, tận dụng tận dụng, uống một ngụm rồi lại rót đầy…-(DG:vãi chúi…tranh thủ dã man)
Lâm Chính Dương cười nhạt, không nói, ý cười thâm trầm toát ra làm người khác cơ hồ không nhìn ra tâm cơ của hắn.
- Như vậy cậu cũng biết vì sao tôi phải làm như vậy?
Lâm Chính Dương hứng thú hỏi.
- Vì sao? có lẽ là đang thử tôi, đúng không?
Phương Dật Thiên bỗng nhiên ngẩng đầu, hướng đôi mắt thâm thúy phẳng lặng như sóng nước nhìn về phía Lâm Chính Dương.
Lâm Chính Dương cười cười, không ý kiến, hắn nói tiếp:
- Cậu quả nhiên là một người thông minh.
- Ách!
Phương Dật Thiên cười giễu:
- Nếu tôi là người thông minh thì khi biết được Lâm tiểu thư chính là thiên kim tiểu thư thì nhất định không nên tiếp tục cản trở cô ấy.
- Không, đó là vấn đề nguyên tắc, tôi coi trọng cậu chính là vì nguyên tắc làm việc của cậu.
Lâm Chính Dương ngữ khí bất ngờ trở nên nghiêm nghị hẳn lên, trong mắt quang mang chớp động, hắn tiếp tục nói:
- Đàn ông phải có nguyên tắc riêng của chính mình mới có thể thể hiện tính quyết đoán, mới được người khác xem trọng và tôn kính!
Phương Dật Thiên thoáng trầm mặc, cẩn thận cầm tách trà trong tay, cảm thán cho tách trà tinh mỹ đồng thời cười nhẹ, không chút để ý nói:
- Chủ tịch lần này mời tôi đến đây không phải là chỉ bàn về vần đề nguyên tắc sống và làm việc chứ hả?
Đường đường là một người nắm trong tay một tập đoàn xí nghiệp mà lại mời một tay bảo an nho nhỏ nhàn hạ thoải mái ngồi phẩm trà trong văn phòng làm việc, việc này...phải nói là chẳng bình thường tẹo nào.
Phương Dật Thiên đương nhiên sẽ không ngốc đến mức tự cho rằng chủ tịch mời hắn đến đây uống trà và coi trọng hắn là vì nguyên tắc sống và làm việc ngớ ngẩn kia. Lại thỉnh hắn tới phòng làm việc to nhất tòa nhà Hoa Thiên ngồi....uống trà chém gió.
Lâm Chính Dương là thương nhân, mà thương nhân thì toàn bộ thời gian điều được dành thời gian cho kinh doanh và kiếm tiền, tuyệt đối không có thời gian phè phởn để ngồi uống trà, chém gió với người khác, vởi vậy hắn biết rõ, Lâm Chính Dương làm việc này là có mục đích khác.
- Ha ha, sảng khoái, không sai, tôi muốn bàn với cậu một việc. Lâm Chính Dương cũng không tiếp tục che che dấu dấu, đi thẳng vào vấn đề nói.
- Hửm?
Phương Dật Thiên ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía lâm Chính Dương, lẳng lặng chờ đợi đối phương trả lời.
- Ta muốn mời cậu làm vệ sỹ, bảo vệ an toàn cho nó!
Lâm Chính Dương nói một câu, ánh mắt dừng lại âm trầm nhìn Phương Dật Thiên.

Thiếp Thân Đặc Công - Chương #31


Báo Lỗi Truyện
Chương 31/1858