Chương 308: Hoả Xà, ở trước mặt ta sao lại run rẩy


Vốn tham gia hành động lần này thì chủ lực mạnh mẽ nhất chính là lão quỷ cùng với hai gã đại hán có lực lượng hùng hậu, nhưng bây giờ hay tay của lão quỹ đã bị Phương Dật Thiên bẻ gãy, xương cốt toàn thân lại bị Phương Dật Thiên dùng "Thiếp sơn kháo" đánh cho suýt nữa tan rã, cả ngươi không còn tí chiến đấu lực nào. Ngoài ra, một gã võ sĩ có lực lượng mạnh mẽ kia cũng đã bị Phương Dật Thiên dùng một quyền đối chiến hủy đi cánh tay phải, có đấu nữa cũng vô vị, chẳng qua là giẫy giụa trước lúc chết mà thôi.
Oanh!
Bên phía Tiểu Đao, gã đại hán còn lại cũng bị một quyền của hắn đánh bay. Kể từ đó, chỉ còn sáu tên cầm đao là còn có thể duy trì chiến đấu.
Nhưng lúc này, sáu gã kia cũng đã tay chân run rẩy, Phương Dật Thiên và Tiểu Đao dũng mãnh như thiên thần hạ phàm khiến cho cả thể xác lẫn tinh thần của chúng đều run lên, chúng nhận ra rằng đối mặt với Phương Dật Thiên và Tiểu Đao như chiến thần này cho dù là có cắn răng gắng gượng xông lên thì cũng có con đường chết mà thôi.
Phương Dật Thiên đảo mắt nhìn xung quanh, sau khi nhìn thấy tất cả đã bị chế phục thì bước thẳng đến Hỏa Xà, khóe miệng nổi lên một nụ cười trào phúng.
Tiểu Đao lắc lắc đầu, cười lạnh một tiếng, lẩm bẩm: "Cái chim gì chứ, ta còn chưa có khởi động xong!" Nói xong, nhìn về phía sáu đối thủ không dám tiến lên đang câm như hến, liền không thèm để ý tới bọn chúng, lập tức hướng tới Hỏa Xà đi đến.
Sắc mặt Hỏa Xà chuyển thành trắng bệch, hô hấp không tự chủ được mà dồn dập hẳn lên, nhìn Phương Dật Thiên cùng Tiểu Đao đang đi về phía hắn đang đứng, nghe rõ ràng tiếng tim đập của chính mình, một tia sợ hãi khó hiểu bao phủ lấy toàn thân!
Hắn biết Phương Dật Thiên thiện chiến, nhưng không thể ngờ thiện chiến đến như vậy, có lẽ cũng không thể dùng "thiện chiến" mà hình dùng, vì quả thực hắn rất cường đại, thật không gì sánh nổi!
Ngay dưới chân hắn là thân thể thảm hại của lão quỷ, lão quỷ vẫn còn chưa tắt thở, dẫu sao cũng còn một hơi thở, nhưng trên thân hình chỉ có da bọc xương của hắn tràn ngập sợ hãi và thống khổ, nhìn qua lại thêm phần dọa người.
Nhìn lão quỷ Hỏa Xà đã phần nào đoán được kết cục của chính hắn, hắn thở sâu, một tia hàn quang hung ác lóe lên trong mắt, sau đó hắn sờ sờ trên người rút ra một khẩu súng ngắn K54. Khẩu súng trên tay chỉ thẳng vào Phương Dật Thiên, một mặt nói: "Họ Phương kia, thân thủ của ngươi dù nhanh nhưng có thể so sánh với đạn được sao? Đứng lại đó, còn bước thêm một bước về phía trước đừng trách ta nổ súng!"
Phương Dật Thiên làm bộ như rùng mình, sau đó lại nhún vai cười đầy vẻ châm biếm, nói với Tiểu Đao đang đi bên cạnh: "Tiểu Đao, tên gia hỏa này cư nhiên dám cầm súng chĩa vào ta, ngươi nói xem ta phải làm sao bây giờ? Có lẽ nên đầu hàng thì có thể duy trì mạng nhỏ a!"
"Cứ tưởng rằng gia hỏa này có chút cốt khí một mình đấu hai chúng ta, không nghĩ tới lại rút súng ra! Chẳng phải hắn bắn một viên thì cũng chỉ có một người chết sao? Một mạng đổi một mạng cũng là không lỗ vốn!" Tiểu Đao nhăn mũi nói.
"Các ngươi thật sự là quá ngây thơ rồi, nghĩ sao trong súng của ta chỉ có một viên đạn? Đạn trong súng đủ để bắn chết cả hai người các ngươi !" Hỏa Xà trong giọng nói lộ rõ vẻ khẩn trương, từ trong thanh âm nghe thấy rõ ràng sâu trong nội tâm hắn chỉ có sợ hãi và khủng hoảng.
"Nếu vậy sao ngươi còn không bắn đi?" Phương Dật Thiên nhíu nhíu mày, không hề dừng bước mà đi thẳng về phía trước, trong lòng bàn tay phải đã lặng lẽ xuất hiện một ngọn chủy thủ.
"Đúng vậy, thật sự là kỳ quái, không phải chỉ là nổ súng thôi sao? Ngươi còn chờ cái gì? Hay là ngươi đến cả súng cũng không biết bắn?" Tiểu Đao lạnh lùng nói xong, dừng một chút, "Đại ca, anh nói xem tên gia hỏa lần trước chĩa súng vào chúng ta có kết cục như thế nào?"
"Cũng còn sống tốt lắm, mỗi tội hai tay hai chân đều không có, à mà lần trước chính ngươi một cước giẫm nát hai trứng của hắn, đúng không?" Phương Dật Thiên thản nhiên cười, hỏi.
"Đại ca, đừng đổ oan cho em, một cước kia rõ ràng là chính anh động thủ!" Tiểu Đao trêu chọc nói.
Trên mặt Hỏa Xà càng thêm tái nhợt, hắn không thể ngờ hai tên này bị mình chĩa súng vào đầu mà còn có tâm tư đi đùa giỡn, thật sự chủ quan cho rằng hắn không dám nổ súng sao?
"Ta lặp lại lần nữa, nếu các ngươi còn bước thêm một bước nữa thì ta sẽ không khách khí đâu!" Hỏa Xà tựa như là đã nói ra giới hạn cuối cùng, nhưng tay phải đang cầm súng của hắn lại run lên nhè nhẹ .
Thật là gần! Với khoảng cách này Phương Dật Thiên tự tin hắn ném phi đao không hề thua lão quỷ, thậm chí lại càng xuất sắc hơn lão quỷ!
"Con mẹ nó, các ngươi còn dám tiến tới? Rõ ràng là không muốn sống mà..." Hỏa Xà trong mắt hung quang chợt lóe, sắc mặt dữ tợn cực kỳ, tay phải cầm súng lục nhắm thẳng về phía Phương Dật Thiên.
Ngay trong tích tắc lời nói phát ra, Phương Dật Thiên hai mắt trầm xuống, giơ tay phải lên, chủy thủ trong lòng bàn tay bắn ra!
"A... . . ."
Cổ tay phải Hỏa Xà đau nhói, tay phải thoáng hạ xuống, tiếng súng vang lên nhưng đã mất đi độ chính xác, một phát đạn này bắn xuống đất, nổi lên một tia lửa.
Hỏa Xà nhìn thấy chủy thủ sắc bén đang cắm vào cổ tay phải của mình thì trong lòng kinh hãi, vội vàng chuyển súng sang tay trái, đang muốn nhắm về phía trước thì trước mặt hắn xuất hiện một bóng người hùng vĩ như một quả núi, khi hắn còn đang bần thần thì trái núi đó đã đem hắn tung lên trời rồi ném mạnh xuống đất!
Phanh!
Hỏa Xà cảm giác được xương cốt toàn thân như vỡ ra, khẩu súng cũng văng ra khỏi tay hắn rơi trên mặt đất.
Tiểu Đao nhìn Hỏa Xà dưới chân, hung hăng nhổ một cục đờm, chân phải to lớn nhấc lên cao, dẫm mạnh xuống thân thể của Hỏa Xà.
Lúc này, Phương Dật Thiên từ từ đi đến rồi ngồi xổm xuống, cầm khẩu K54 dưới đất lên, sau vài thao tác khẩu súng hoàn chỉnh trong tay hắn đã bị tháo rời ra từng mảnh rơi xuống mặt đất. Hắn nhàn nhạt nói một câu: "Dựa vào mấy thứ đồng nát này cũng muốn đối phó với ta? Hỏa Xà, ngươi cũng là lão đại hùng bá một phương ở Thiên Hải, chẳng lẽ không biết chân lý muốn đối phó một người thì phải điều tra đầy đủ chi tiết lý lịch của hắn? Tiếc là ngươi đã không còn cơ hội nữa rồi!"
"Phương, Phương tiên sinh, ta vốn không có ác ý, khẩn cầu Phương tiên sinh cho ta một cơ hội, vấn đề gì cũng có thể ngồi xuống nói chuyện! Chỉ cần đêm nay tiên sinh không giết ta thì tiên sinh chính là đại ca của ta, ở tại thành phố Thiên Hải sẽ không có ai dám đụng vào một cọng lông của tiên sinh, tiên sinh muốn có cái gì sẽ có cái đó!" Sống chết trước mắt, tâm lý sợ hãi cùng với dục vọng sống mãnh liệt khiến Hỏa Xà không còn câu nệ cái gì thân phận, tìm mọi cách cầu xin tha thứ.
"Lời ngươi nói ra cũng có vài phần hợp lý!" Phương Dật Thiên cười nhạt rồi rút ra một bao thuốc lá, đưa một điếu cho Tiểu Đao, lại tự mình châm một điếu, rít một hơi thật sâu, hắn khẽ cười nói, "Một khi đã như vậy, ngươi còn không bảo thủ hạ thu lại thiết côn với khảm đao lại? Bọn hắn tốt nhất là bất kể còn đứng đó hay đã nằm xuống cũng ngoan ngoãn vào trong đây mà ngồi xổm xuống, bằng không lợi khí trong tay trong tay bọn họ khiến ta không thể nào yên tâm được."
"Dạ, vâng!" Hỏa xà trong lòng còn tưởng rằng Phương Dật Thiên còn lo lắng hắn mà đưa ra điều kiện, liền hạ lệnh với thủ hạ.
Ngay cả lão quỷ cùng với hai đại hán vốn rất mạnh mà đều bị hai chiến thần khủng bố Phương Dật Thiên và Tiểu Đao đánh đo đất, bọn họ lại càng không dám hành động thiếu suy nghĩ, sau khi nghe phân phó của Hỏa Xà đều chuyển thân ném vũ khí trong tay xuống, ngoan ngoãn ngồi xổm xuống vị trí Phương Dật Thiên chỉ định, hai tay ôm đầu, không dám cử động.
Thấy vậy Phương Dật Thiên rất vừa lòng, đối với đám người kia nhàn nhạt nói: "Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, theo như ta thấy thì đám các ngươi con mẹ nó cũng là tuấn kiệt! Tất cả đều nghe lời ta ngồi xổm xuống, nếu các ngươi còn động tay động chân, như vậy đừng trách ta động đao động thương!"
"Phương tiên sinh, ta đều làm theo lời của ngươi, ta có phải là..." Hỏa Xà mở miệng lấy lòng.
Phương Dật Thiên nhẹ nhàng thở ra một làn khói thuốc, không để ý đến lời nói của Hỏa Xà, mà là chuyển hướng về phía Tiểu Đao, nhíu mày nói: "Tiểu Đao, ngươi xem, tên khốn này đổi sắc mặt cũng thật nhanh, phỏng chừng đổi mặt so với đóng kịch còn nhanh hơn! Ngươi nói xem hắn là cái chim gì a?"
"Đương nhiên là cái loại trứng mỏng không xương! Lão tử ghét nhất là loại hèn nhát này!" Tiểu Đao lạnh lùng nói.
"Thế thì làm sao bây giờ? Hắn muốn đàm phán cùng chúng ta, ngươi cũng không thể thẳng mặt ra mà ghét hắn chứ?" Phương Dật Thiên tràn ngập hứng thú hỏi.
"Cũng đơn giản thôi, làm xương cốt của hắn cứng rắn lên là được! Như vậy lão tử nhìn hắn mới thuận mắt !" Tiểu Đao lạnh lẽo cười.
"Nhưng hắn trời sinh trên người toàn là sụn, làm sao biến thành cứng rắn được? Thật sự là hao tổn tâm trí!" Phương Dật Thiên thản nhiên nhả khói, ung dung hỏi tiếp.
"Cũng dễ thôi, để đệ bóc sạch hết xương cốt của hắn, vậy thì khi hắn mọc ra xương mới sẽ cứng rắn!" Tiểu Đao nói xong hai tay nắm chặt lại phát ra âm thanh rốp rốp.
"Phương tiên sinh, có chuyện gì thì đều có thể bàn lại, không cần biết tiên sinh muốn ta làm gì, ta cũng đáp ứng..." Hỏa Xà nghe Phương Dật Thiên và Tiểu Đao nói chuyện, trong lòng biết không ổn, sắc mặt hắn biến trở thành trắng bệch hoảng sợ cầu khẩn.
Phương Dật Thiên trong mắt trầm xuống, cầm điếu thuốc đang cháy dở nhét vào miệng Hỏa Xà , Hỏa Xà lập tức thê lương kêu lên hết sức thảm thiết.
"Hỏa Xà, ngươi nhớ kỹ cho ta, ngươi không có tư cách đàm phán với ta, càng không có tư cách yêu cầu ta làm cái gì! Nói, lúc nãy là ai phái ngươi tới? Là cửu gia? Hay còn có ai khác?" Phương Dật Thiên ngữ khí đột nhiên trở nên lạnh lùng hỏi.
Hỏa Xà nghe vậy liền biến sắc, vừa mở miệng thì đầu lưỡi vừa rồi bị Phương Dật Thiên dùng điếu thuốc đốt cháy rát bỏng cực kỳ đau đớn, dùng ánh mắt đã có lẫn một chút phẫn nộ sắc bén trừng lên nhìn Phương Dật Thiên .
"Ta ghét cái ánh mắt ngươi nhìn ta, lại càng chán ghét cái kiểu ngậm miệng không nói lời nào! Không chịu nghe lời? Tốt, vậy ngươi cứ ở đó mà run rẩy đi!" Phương Dật Thiên nói xong liền đứng lên, nháy mắt với Tiểu Đao, rồi đi đến đám đàn em đang ngồi xổm kia.
Tiểu Đao hiểu được ý tứ của Phương Dật Thiên, tay hắn đã sớm ngứa ngáy đến khó nhịn , một tay nắm lấy Hỏa Xà, trên gương mặt ngăm đen toát ra từng trận cười lạnh lẽo. Hắn thực muốn làm cho Hỏa Xà muốn sống không được, muốn chết không xong!

Thiếp Thân Đặc Công - Chương #308


Báo Lỗi Truyện
Chương 308/1858