Chương 297 : Con át chủ bài của Dương Tuấn


Quán bar California.Trên một mặt bàn được ghép lại từ hai cái bàn khác bên ngoài quán bar, Lâm Thiển Tuyết cùng hai mỹ nữ Chân Khả Nhân , Hứa Thiến ngồi chung với nhau , nhìn trận thế tựa hồ nhưng đang che chở hai nàng.
Ngồi đối diện chính là Trần Khải cùng Dương Tuấn, ngồi bên cạnh bọn họ là ba nam nhân bưu hãn , ba nam nhân này đều cắt tóc húi cua , thần sắc lạnh lùng, mặc áo thung lộ ra bộ ngực toàn bắp thịt , mờ ảo như một loại khí thế cường hãn cực độ nguy hiểm.
Ba đại hán này yên lăng ngồi một bên không nói gì,cũng không có phản ứng, cũng không có phản ứng.So với Dương Tuấn cùng Trần Khải tựa như hai thế giới khác nhau.
"Trần Khải, ngươi thực là ghê tởm , Hứa Thiến kết giao với ngươi cũng là không cần cái gì , ngươi lại không biết xấu hổ đưa ra yêu cầu ghê tởm như vậy?" Lâm Thiên Tuyết tức giận nói.
"Lâm Thiên Tuyết , đây là chuyện giữa ta và Hứa Thiến , ngươi đừng có nhiều chuyện." Trần Khải nhàn nhạt nói.
"Chúng ta là bàn hữu của Hứa Thiến , dựa vào cái gì mà không được tham gia? Ngươi thì là gì chứ ? Chẳng qua cũng chỉ là dựa vào cha ngươi là lão tổng , mới có chút phân lượng , lại còn đòi gây sự!" Chân Khả Nhân tức giận nói.
"Yêu cầu của ta thực sự quá đáng sao ? Ta cùng nàng kết giao tiêu phí không ít thời gian tinh lực tiền tài, nàng dựa vào cái gì đòi chia tay?" Trần Khải lạnh lùng nói.
"Ôi chao, ta nói A Khải ngươi a , nếu được thì bỏ đi, tất cả mọi người là bằng hữu, cần gì làm lớn chuyện lên a ? Ta biết ngươi không thể chấp nhận lời chia tay của Hứa Thiến , bất quá hảo tụ hảo tán thôi." Dương Tuấn ở một bên hoà giải nói.
"Dương ca, chuyện này anh đừng tham gia vào, lòng ta đã quyết, Hứa Thiến không cấp cho ta một cái công đạo , ta nhất định không chia tay." Trần Khải lạnh lùng nói.
Hứa Thiến ngồi không yên, nhịn không được nói: "Trần Khải, ngươi luôn miệng nói ngươi tiêu phí không ít thời gian tiền tài vào ta , ta hỏi ngươi, ta chủ động muốn ngươi làm vậy ư? Ta muốn ngươi mua cho ta cái gì ư ? Ngươi không cần ngậm máu phun người!"
"Những loại trang sức vòng cổ trên người ngươi chẳng lẽ không phải là ta mua sao ?" Trần Khải hừ lạnh một tiếng nói.
"Những trang sức này không phải là ta đã muốn trả cho ngươi còn gì ? Ngươi còn muốn như thế nào nữa? Ngươi quả thực là vô sỉ cực kỳ!" Hứa thiến tức giận nói.
"A Khải! Nhìn ngươi thật sự là càng ngày càng quá đáng, nói như thế nào đối phương cũng là nữ hài tử, ngươi như thế nào có thể thất thố như vậy? Ta biết ngươi tâm tình không được tốt, nhưng ngươi cũng không thể bởi vậy mà giận chó đánh mèo như vậy?" Dương Tuấn đột nhiên lớn tiếng giận dữ mắng, rồi sau đó vẻ mặt xin lỗi chuyển hướng Hứa Thiến, Lâm Thiên Tuyết các nàng nói, "Hứa Thiến, Lâm tiểu thư, thật là thấy lễ, Trần Khải hắn gần đây tâm tình không được tốt, có thể cảm xúc ảnh hưởng hắn, hắn mới có thể thất thố như thế. Bình thường các ngươi cũng biết, hắn cũng không như vậy."
Không thể không nói, Dương Tuấn cùng Trần Khải hai người, một người bôi mặt trắng, một người làm mặt đen song diễn rất hiệu quả, ít nhất các nàng Lâm Thiên Tuyết cũng nhận định Dương Tuấn là một người phân rõ phải trái , không giống như Trần Khải vô sỉ , ghê tởm.
Chẳng qua trong lời nói của Dương Tuấn kiến cho Lâm Thiên Tuyết chú ý, các nàng thấy trên mặt Trần Khải có chút sưng đỏ, tựa hồ là bị người đánh, nhưng các nàng cũng không biết, Trên mặt Trần Khải là kiệt tác của Phương Dật Thiên lưu lại tối hôm qua.
Lúc này, một tiếng rít gào trầm thấp của đại lượng xe máy vang vọng khắp quán bar California, Lâm Thiên Tuyết nghe thấy tiếng xe máy có vẻ quen thuộc , liền đứng lên, nàng liền thấy Phương Dật Thiên cưỡi chiếc Yamaha ngoại hình bưu hãn đang chạy như bay tới quán bar California.
Nàng lập tức hô, vẫy vẫy tay.
Rất nhanh chiếc Yamaha ngoại hình bưu hãn dừng lại bên cạnh cái bàn của các nàng , Phương Dật Thiên lười biếng gỡ cái mũ bảo hiểm ra , làm bộ lười biếng nói : "Ai da , đây không phải Dương ca cùng Trần công tử sao chứ? Đang làm làm gì thế? Tán gái? Tán gái cũng cũng không bảo ta một tiếng, ngứa da quá hả?"
"Tiêu Di, ngươi cũng đến đây?" Lâm Thiên Tuyết nhìn thấy trên ghế sau là Tiêu Di, nhịn không được bật thốt lên hỏi.
Tiêu Di ngồi trên ghế sau lập tức xuống xe, đi tới chỗ Lâm Thiên Tuyết nói: "Tiểu Tuyết, các ngươi không nói tiếng nào lại chạy tới đây uống rượu?"
"Cũng không có gì, Hứa Thiến gặp chuyện, cho nên con mới chạy tới đây." Lâm Thiên Tuyết lôi kéo Tiêu Di ngồi ở bên cạnh nàng nói.
Dương Tuấn cùng Trần Khải thấy Phương Dật Thiên trong mắt phát lạnh, đặc biệt nghe được câu cuối của Phương Dật Thiên hận phải chi có răng cắn chết hắn, Trần Khải hừ lạnh một tiếng, nói: "Phương Dật Thiên, ngươi đã đến rồi a, đêm nay ngươi thật đúng là không nên tới."
"Chậc chậc... Quả không hổ là công tử có tiền a, khó trách Trương đầu heo kia vui mừng như vậy, kiếm được không ít tiền a?" Phương Dật Thiên lười nhác cười, ánh mắt đảo qua, khi hắn nhìn tới ba nam nhân ngồi bên cạnh Dương Tuấn sâu trong ánh mắt xuất hiện một tia kinh ngạc.
"Dương công tử, lần này lại muốn đùa giỡn cái gì động tác võ thuật đẹp mắt hản? Khi dễ một đám thiếu nữ ta cũng buồn thay ngươi, không biết ngươi có còn là nam nhân không nữa?" Phương Dật Thiên đặt cái mũ bảo hiểm trên xe , bước xuống xe nhàn nhạt nói.
Lúc này ánh mắt của ba nam nhân bưu hãn kia giống nhau đặt trên người Phương Dật Thiên.
Phương Dật Thiên có bộ dạng cà lơ phất phơ lười nhác , còn có bộ dạng như ngươi mới tỉnh dậy sau khi uống rựu say , nhưng lại mang tới cho bọn họ một cảm giác bị áp bức.
"Hừ, tìm hắn đến giúp đỡ? Thực không nghĩ đến Phương Dật Thiên lại là thần hộ mệnh của các ngươi a?" Trần Khải cười lạnh một tiếng, nghe ngữ khí của hắn tựa hồ đêm nay hắn chẳng có gì phải sợ hãi.
"Trần công tử, nghe ngữ khí của ngươi giống như tìm ta a? Được, ta cũng không ngại giúp ngươi biến thành đầu heo thêm lần nữa." Phương Dật Thiên đi đến trước bàn rựu ngồi xuống, cầm lấy một chai bia mới khui, dốc vào miệng.
"Phương Dật Thiên, ngươi, ngươi như thế nào còn uống? Ngươi đêm nay đã uống đắc say khướt rồi." Tiêu Di nhịn không được nói.
Ánh mắt Phương Dật Thiên nhìn nhìn Tiêu Di, rồi lại đảo qua trên mặt đậng lòng người của Lâm Thiên Tuyết và Hứa Thiến, ánh mắt của Chân Khả Nhân có vẻ tránh né khi hắn nhìn về phía nàng, trên bộ mặt lãnh diễm củng lộ ra một chút đỏ ửng , nhớ lại chuyện buổi tối lúc đó cùng Phương Dật Thiên cũng cảm thấy xấu hổ.
"Một khi đã tìm hắn đến đây giúp đỡ như vậy ta có một cái đề nghị, Hứa Thiến nếu Phương Dật Thiên đồng ý cùng bạn của ta chơi đùa một chút, thì việc ngươi đề nghị chia tay ta sẽ đồng ý." Trong ánh mắt Trần Khải lóe hàn quang nói.
Ngươi, ngươi có ý tứ gì?" Hứa thiến nghi ngờ hỏi.
Trần Khải lập tức lấy tay chỉ vào ba nam tử bưu hãn ngồi bên cạnh nói: "
Chỉ cần Phương Dật Thiên dám theo ba bằng hữu của ta chơi thì chuyện đêm nay coi như xong, Phương Dật Thiên ngươi có dám không?"
"
Chơi cái gì mà chơi? Rõ ràng là bên các ngươi nhiều người hơn! Tốt lắm đều là người lớn cả rồi, còn đánh nhau như con nít ba tuồi vậy, chúng ta về thôi." Tiêu Di đứng lên chậm rãi nói.
"
Như thế nào? Phương Dật Thiên, ngươi sợ à? Ngươi không phải rất mạnh hay sao?" Trần khải cười nói.
"
Trần khải, chuyện của ta với ngươi không liên quan đến người khác!" Hứa Thiến tức giận nói.
Phương Dật Thiên lúc này ảm đạm cười, rút ra điếu thuốc, hướng tới mặt trần khải thở ra một hơi , chậm rãi nói: "
Trần công tử, ngươi nói cho ta nghe chơi như thế nào?"
Thiếp thân đặc công

Thiếp Thân Đặc Công - Chương #297


Báo Lỗi Truyện
Chương 297/1858