Chương 296: Cuộc gọi của Hứa Thiến


Phương Dật Thiên cũng không biết đã ngủ bao lâu, trong lúc đang mơ mơ màng màng hắn cảm thấy một đôi tay đang ra sức lắc lắc thân thể hắn, trong miệng còn hô lớn: "Phương Dật Thiên, Phương Dật Thiên, anh mau mau thức dậy…"
Phương Dật Thiên lập tức mở đôi mắt còn đang ngáy ngủ ra, đập vào mắt hắn chính là khuôn mặt xinh đẹp như hoa đào của Tiêu Di, trên khuôn mặt nàng còn mang theo 1 tia lo âu, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.
Hắn cảm thấy đầu có chút hơi đau, bất quá so với lúc hắn say bí tỉ thì đã tỉnh táo không ít, lấy tay xoa xoa huyệt Thái Dương của mình, hỏi: "n, Tiêu di. Anh đã ngủ bao lâu rồi? Bên ngoài như thế nào lại tối đen như vậy? Chẳng lẽ anh đã ngủ từ giữa trưa đến đêm luôn sao?"
"Đúng vậy, anh đã ngủ suốt cả buổi chiều đến giờ. Trông anh có vẻ không khỏe? Em, em cũng không muốn gọi anh dậy, nhưng là em lo lắng Tiểu Tuyết nàng…" Tiêu di có điểm sốt ruột nói.
Phương Dật Thiên nghe vậy trong đầu lập lức giật mình, xoay người ngồi dậy, nhíu mày hỏi: "Tiểu Tuyết nàng ta làm sao?"
Hơn một tiếng trước, Hứa Thiến có đến tìm nàng, tựa hồ có việc gì gấp sau đó cùng Tiểu Tuyết đi ra ngoài đến bây giờ vẫn chưa trở về. em gọi thì điện thoại của nàng đã tắt, em cảm thấy lo lắng không biết đã xảy ra chuyện gỉ…" Tiêu di nói.
Hứa Thiến? Phương Dật Thiên đứng lên, nhìn xem thời gian đã là 8 giờ rưỡi, hắn không nghĩ tới đã ngủ lâu như vậy, có lẽ do mấy ngày nay hắn không có nghỉ ngơi cho tốt nên hôm nay sau khi uống rượu liền ngủ một giấc không biết gì nữa.
"
Tiêu di em đừng quá lo lắng, không có chuyện gì đâu. Vừa rồi là Hứa Thiến gọi điện đến đây? Anh vừa mới có số di động của nàng, để anh gọi điện hỏi thử xem". Phương Dật Thiên nói.
Phương Dật Thiên nói xong liền móc điện thoại ra bấm số của Hứa Thiến, sau khi Hứa Thiến tiếp điện thoại, nàng có vẻ kích động lại vừa sợ hãi nói: "
Là anh sao Phương Dật Thiên?
"Là ta. Tiểu Tuyết đang ở cùng với cô?" Phương Dật Thiên trầm giọng hỏi.
"Tiểu Tuyết nàng đang ở chỗ ta, còn có Khả Nhân, chẳng qua…" Hứa Thiến dừng một chút rồi sau đó thấp giọng nói, "Chẳng qua Trần Khải tới tìm ta gây phiền toái…"
"Hứa Thiến, là Phương Dật Thiên gọi tới sao? Bồ đưa điện thoại cho mình, để mình nói chuyện với hắn." Là tiếng của Lâm Thiển Tuyết, sau đó di động của Hứa Thiến bị nàng cầm lấy. "Uy, là Phương Dật Thiên phải không? Ta là Lâm Thiên Tuyết, ngươi lập tức đến quán bar California cho ta. Trần Khải cái tên hỗn đản này dám đến đây uy hiếp Hứa Thiến, ngươi mau mau đến giáo huấn hắn!."
Phương Dật Thiên nghe vậy nhất thời ngẩn ra, mấy cô gái nhỏ này thật sự là sợ thiên hạ không loạn a, cũng không biết đã gặp phải tai họa gì đây nữa.
"Có chuyện gì sao? Trần Khải như thế nào lại tìm đến các cô?" Phương Dật Thiên hỏi.
"Hứa Thiến yêu cầu hắn chia tay, hắn không chịu, nói muốn cái gì chia tay phí, còn đưa ra một loạt các yêu cầu ghê tởm, rõ ràng là muốn gây sự, thật sự đáng giận! Được rồi, không nói nữa. Ngươi có thời gian thì mau chóng đến đây, ở quán bar California." Lâm Thiển Tuyết nói xong liền cúp điện thoại.
Phương Dật Thiên buông điện thoại xuống ngán ngẩm lắc đầu, bất quá hắn mơ hồ cảm giác được tên Trần Khải này có chút khác thường, hắn đường đường là công tử nhà giàu, tựa hồ không nên làm khó Hứa Thiến mới phải? Hay là phía sau lại có ý đồ khác?
Hay là Trần Khải đơn giản chỉ muốn dụ hắn đi ra ngoài? Hắc hắc… Chẳng lẽ tối qua giáo hắn vẫn chưa đủ làm cho hắn khác cốt ghi tâm sao?
Phương Dật Thiên trong mắt hiện lên một tia hàn quang cực kỳ lạnh lẽo.
"Phương Dật Thiên. Có phải Tiểu Tuyết cùng Hứa Thiến các nàng đang ở một chỗ? Các nàng không có việc gì chứ?" Tiêu di ở bên cạnh quan tâm hỏi.
"Không có việc gì, các nàng hiện tại đang ở quán bar California, anh sẽ lái xe đi tìm các nàng, không có việc gì đâu". Phương Dật Thiên nhàn nhạt nói.
"Em cùng đi với anh!" Tiêu di vội vàng lên tiếng.
Phương Dật Thiên đang muốn mở miệng bảo nàng hãy ở nhà chờ, vừa quay lại hắn đã thấy Tiêu di xoay người đi lên lầu.
Hắn cười nhạt, thấy đầu còn có chút ong ong, phỏng chừng vẫn còn say rượu chưa tỉnh hẳn, hắn đi đến phòng vệ sinh ở lầu một, mở vòi nước để rửa mặt, thấy hơi khát hắn liền trực tiếp uống luôn vài ngụm.
Lúc này Tiêu di cũng đã đi xuống, cực kỳ kích thích là nàng mặc một chiếc quần jean màu xanh nhạt, càng làm cho những đường cong của đôi chân thon dài kết hợp cùng với thân hình đầy đặn bạo mãn của nàng tạo nên một vẻ ngoài vô cùng hấp dẫn, phía trên là một chiếc áo bó sát không tay lại khiến những đường cong chết người kia càng tỏa ra mãnh liệt.
Tiêu di thấy Phương Dật Thiên cứ nhìn chằm chằm vào chiếc quần jean bên dưới của nàng, sắc mặt nàng có chút đỏ lên, nói: "Có phải cái quần này bó chặt quá hay không?"
"Chặt sao, không chặt thì làm sao có thể lộ ra vóc người hoàn hảo của em chứ." Phương Dật Thiên cười, nói.
Tiêu di tức giận liếc hắn một cái, kỳ thật nàng mặc chiếc quần jean này cũng là có nguyên nhân, nàng thấy Phương Dật Thiên đi xe máy trở về, nếu nàng muốn đi theo hẳn là không thể mặc váy đi sao? Bất đắc dĩ, nàng đành phải mặc quần jean, nhưng khi mặc vào lại có cảm giác bó chặt, nàng hoài nghi tự hỏi mình có phải hay không đã tăng cân.
Tiêu di ngồi lên phía sau chiếc mô tô, Phương Dật Thiên chân phải đạp ga 1 cái, chiếc Yamaha nổ máy, một tiếng gầm gừ trầm thấp vang lên, cực kỳ chấn động.
Một khắc đó, tim Tiêu di nhịn không được run lên một chút, lại nói nàng chưa từng ngồi xe máy, trước kia mỗi lần ra ngoài đều là lái xe hơi, lần này ngồi trên chiếc Yamaha đúng là trong nội tâm nàng có một cảm giác khác thường, sự mạnh mẽ của chiếc mô tô dường như đã lay động trái tim nàng, trong nội tâm nàng lại dâng lên một cảm giác hưng phấn khó hiểu.
"Tiêu di, ôm anh!" Phương Dật Thiên quay đầu lại nói một câu.
"Ah?!" Tiêu di sửng sốt, còn chưa có phản ứng lại.
Lập tức Phương Dật Thiên đạp ga một cái, chiếc Yamaha gào thét lao đi, Tiêu di kinh hô một tiếng, hai tay lập tức ôm chặt lấy Phương Dật Thiên, lúc này nàng mới ổn định thân mình.
Gió đêm mạnh mẽ cùng với tiếng rít gào của động cơ thổi tới, mái tóc dài của Tiêu di tung bay phất phới, cả thể xác và tinh thần nàng tựa hồ có cảm giác thông suốt, thoải mái. Loại cảm giác này đúng là không giống với lúc đi xe hơi, so với cảm giác lúc ngồi trong xe hơi thì kích thích hơn rất nhiều.
Sau khi phục hồi lại tinh thần, nàng phát giác hai tay mình vẫn đang ôm Phương Dật Thiên, mặt nàng đỏ lên, cảm giác nóng bỏng, tim nàng càng rung động mãnh liệt, không tự chủ được nhớ tới tối hôm qua lúc cùng Phương Dật Thiên triền miên, trong lòng cảm thấy thẹn thùng đồng thời cũng dâng lên một tia nhu tình, nhớ tới Phương Dật Thiên dũng mãnh phi thường, tâm hồn nàng dường như cũng đang nhộn nhạo, phía dưới tiểu phúc nóng như lửa đốt, tựa hồ rất có cảm giác.
Sắc mặt của nàng càng thêm đỏ bừng, đặc biệt nàng ý thức được mình còn muốn cùng Phương Dật Thiên tiếp tục kéo dài thời điểm ôn nhu này.
Phương Dật Thiên cũng không thấy bộ dáng của nàng lúc này, giúp nàng tránh đi không ít xấu hổ.
Cùng với thanh âm gầm rú của chiếc Yamaha, nội tâm của Tiêu di vẫn bình thản. nàng tựa hồ cảm thấy hơi lạnh, hai tay đang ôm Phương Dật Thiên càng thêm chặt. khuôn mặt nàng cũng tựa vào phía sau lưng của Phương Dật Thiên.
Nếu có thể, nàng hi vọng cứ như thế để nam nhân này đưa nàng đi khắp chân trời góc biển cũng cam tâm tình nguyện.
Thiếp thân đặc công

Thiếp Thân Đặc Công - Chương #296


Báo Lỗi Truyện
Chương 296/1858