Chương 271: Sát khí ẩn hiện


Phương Dật Thiên thể xác và tinh thần sảng khoái đi ra khỏi trung tâm Ôn Hương Nhạc, lúc này, hắn khẽ cau mày, dường như cỗ hơi thở nguy hiểm kia bất ngờ đánh tới, xem ra tên ngầm theo dõi hắn vẫn đang âm thầm tiềm phục tại vị trí gần đây.
Phương Dật Tiên đại khái xác định phương hướng của tên kia, hơi nghiêng thân mình, lấy người đi đường hoặc là những vật chướng ngại xảo diệu tạo thành một cái lá chắn thiên nhiên, do đó, cho dù là tên này muốn cầm súng nhắm bắn hắn cũng sẽ không tìm thấy được vị trí thuận lợi.
Sau khi lên xe, Phương Dật Thiên liền chậm rãi lái xe rời đi, lúc này đã là hai giờ chiều, dựa theo kế hoạch của Phương Dật Thiên, vốn hắn định chờ đến tối sẽ hành động, nhưng vừa rồi hắn vừa đi ra sát khí đã xuất hiện bám lấy hắn.
Mà khi hắn lái xe chạy về phía trước một lúc, đột nhiên bầu trời đang quang đãng chợt nổi mây đen cuồn cuộn, cùng lúc đó, cuồng phong cũng gào thét, trên mặt đất một ít mảnh giấy vụn bị thổi bay đầy trời, bốn phía nhiệt độ bất chợt hạ xuống, cuồng phong gào thét từng đợt, tựa hồ là biểu thị cho một hồi bão táp sắp sửa tiến đến.
Mây đen cuồn cuộn, càng tụ càng nhiều, dầy đặc xếp thành hình chữ "phiến" (片 - hình người nằm xoay nghiêng tay ôm chân gác). Trên không trung, trời đất cũng tối tăm mù mịt, những đám mây thấp trên bầu trời làm cho người ta cảm thấy khó thở, cuồng phong gào thét thổi qua, phảng phất như là ngày tận thế đang xảy ra.
Người đi trên đường phố đều đã chạy đi tìm chỗ trú, những chiếc xe cũng vì vậy này mà lướt đi nhanh hơn.
Đột nhiên, một tiếng sấm nổ lên(dùng từ nổ cho nó mạnh, hehe), sau đó mưa mới thưa thớt bắt đầu rơi xuống, dần dần mưa càng nặng hạt, đan vào nhau thành một tấm màn, phóng mắt nhìn phía trước chỉ thấy một mảnh trắng xoá mưa rền gió dữ, hai nhánh cây nơi ngã tư đường đều bị gió thổi nghiêng ngửa, ngã trái ngã phải. Mưa rơi tầm tã, nháy mắt trên mặt đất đã xuất hiện từng dòng nước chảy ồ ạt vào những chỗ thấp hơn.
Mưa lớn tháng bảy nói đến là đến, không có một chút dấu hiệu báo trước nào.
Phương Dật Thiên nhìn mưa rền gió dữ ngoài xe, hai mắt híp lại, dưới điều kiện này hành động gì cũng sẽ rất thuận lợi.
Trên thực tế, hắn cũng rất thích ở trong điều kiện trời mưa to hành động, hắn thực thích cái loại cảm giác chạy trong mưa, trong mưa truy tung, thậm chí là khoái cảm giết địch trong mưa.
Dựa vào cảm giác, hắn biết kẻ địch vẫn đang âm thầm theo dõi hắn từ phía sau, tuy không rõ thân phận của đối phương là gì, bất quá nếu đối phương đã chủ động tìm tới cửa hắn đương nhiên không thể ra vẻ không biết hoặc là lựa chọn sự trốn tránh.
Vô luận đối phương là loại người nào, chủ động trêu chọc hắn là không thể dễ dàng tha thứ, hắn muốn làm cho đối phương biết, âm thầm theo dõi Chiến Lang nổi danh trong các thế lực lớn quốc tế sẽ phải trả một cái giá lớn như thế nào.
Phương Dật Thiên hai mắt nhíu lại, lái xe chuyển phương hướng, tăng tốc chạy theo hướng khác.
Mưa to rơi xuống đất vỡ tung tóe thành nhiều điểm, sau đó lại hợp lại chảy thành một dòng sông nhỏ, chảy về phía các đường nước ngầm trên phố.
Ngay khi Phương Dật Thiên lái xe lăn qua lớp nước, chỉ chốc lát, một chiếc Benz màu đen tiếp nối lái qua, trong mưa gió chậm rãi hướng tới phương hướng mục tiêu đến.
Bên trong xe một đôi mắt chợt lóe hàn quang, vì trời mưa to, mây đen cuồn cuộn trên tầng trời thấp áp xuống, bởi vậy hắn đã tháo chiếc kính đen xuống, lộ ra đôi mắt híp lại thành một khe hở nhỏ, khe hở hàn quang lóe lên, lạnh như lưỡi đao.
Hắn theo dõi dụng cụ thu sóng, nhìn trên màn hình màu lam, điểm đỏ di động ngày càng nhanh, khóe miệng của hắn nổi lên một tia cười lạnh, thì thào tự nói: "Muốn chạy? Hừ, ngươi đã bị ta theo dõi, cho dù là chạy mau hơn nữa, chạy trốn tới chân trời góc biển ta cũng sẽ tìm được ngươi! Lúc trước không thể bắn chết ngươi, lúc này đây ta tuyệt sẽ không lại để xổng ngươi, tánh mạng của ngươi chỉ có thể do ta kết thúc, nếu không, làm sao ta lấy lại được mặt mũi chứ.
Trong khi tay súng bắn tỉa đang thì thào tự nói thì điện thoại bên cạnh chợt rung lên, hắn cầm điện thoại lên xem, vừa thấy cái tên trên màn hình hắn nhanh chóng nhận cuộc gọi nói: "Dương ca, là ta, có gì dặn dò sao?"
"
Theo dõi tên tiểu tử kia sao rồi?" Trong điện thoại truyền đến một âm thanh lạnh nhạt.
"
Đang bám theo, trước mắt đang gắt gao theo dõi, Dương ca xin cứ yên tâm, tiểu tử này tuyệt đối không thể trốn thoát khỏi lòng bàn tay của chúng ta!"
"
Tốt lắm, tiếp tục theo dõi, ta đã chuẩn bị xong nhân thủ, đến thời cơ thích hợp thì ngươi hãy gọi điện thông báo một tiếng, lúc này đây, tuyệt không thể để cho tiểu tử này chạy thoát một lần nữa!"
"
Dương ca yên tâm đi, ta sẽ không làm trái dặn dò của Dương ca."
"
n, tốt lắm, tiểu tử này cũng không phải tầm thường, ngươi cẩn thận một chút, đừng để bị phát hiện."
"
Sẽ không đâu, xem biểu hiện trước mắt thì tên tiểu tử này còn chưa phát hiện bị ta theo dõi, trên đường tiểu tử này còn có rảnh rỗi chạy tới nhà tắm hơi xoa bóp. Nếu hắn phát hiện có người theo dõi vậy làm sao còn có thể nhàn hạ thoải mái như vậy? Tiểu tử này sau khi từ trong nhà tắm mát xa đi ra liền lái xe đi, ngay sau đó trời đã mưa to, trước mắt ta đang gắt gao theo dõi hắn, có tin tức gì ta sẽ báo cho Dương ca đầu tiên."
"
Tốt, như vậy ta ở đây chờ tin lành của ngươi!"
Nói xong, đối phương liền cúp điện thoại.
Tay súng bắn tỉa để điện thoại di động xuống, sau đó hắn phát hiện trên dụng cụ thu sóng, điểm đỏ đang di động chậm dần xuống, hắn cười lạnh nói: "
Muốn dừng sao? Hừ, mặc kệ ngươi dừng lại ở đâu, đều sẽ phải chôn thây nghĩa địa mà thôi!"
Nghĩ vậy, tay súng bắn tỉa tiếp tục lái xe theo dõi tới, trong mắt nheo lại hiện lên tia sát khí sắc bén cực kỳ.
Mà lúc này, hắn nhìn trên dụng cụ thu sóng, điểm đỏ lúc đó đã ngừng lại, yên lặng bất động, bởi vậy có thể thấy được, hắn muốn xem xem nơi Phương Dật Thiên dừng lại là nơi nào.
Tay súng bắn tỉa hàn quang trong mắt chợt lóe, sau đó đẩy nhanh tốc độ, hướng tới điểm đỏ này mà chạy tới như bay.
Mấy phút đồng hồ sau, hắn nhận ra hắn đã lái xe tới một bãi đỗ xe ngầm, mà trên dụng cụ theo dõi, điểm đỏ không ngừng nhấp nháy chính là dừng lại ở tại bãi đỗ xe trước mặt.
Bãi đỗ xe ngầm này có vẻ rất tối tăm, cũng không có đèn chiếu sáng, hơn nữa bên ngoài mưa rền gió dữ, ánh sáng bên trong thực là rất tối, xuất phát từ sự nhạy cảm của sát thủ, hắn mơ hồ cảm thấy bãi đỗ xe này có vấn đề, bởi vậy xe của hắn dừng ở lối vào bãi đỗ xe, trong lòng do dự có nên hay không lái xe vào bên trong tìm hiểu.
Đột nhiên, lông mày hắn nhảy dựng, hắn đột nhiên cảm thấy một cỗ sát khí huyết tinh nồng đậm từ phía sau cuốn tới hắn, hắn nhìn lại gương chiếu hậu trong xe, hắn ngạc nhiên và kinh hãi khi thấy một chiếc Mercedes Benz màu đen đang từ đằng sau xe của hắn đâm tới!

Thiếp Thân Đặc Công - Chương #271


Báo Lỗi Truyện
Chương 271/1858