Chương 232: Cơn tức giận của Quan Lâm


Sáng sớm ngày thứ hai.
Phương Dật Thiên tỉnh lại, tứ chi mềm nhũn, tối hôm qua xxx kịch liệt trên giường với Vân Mộng mặc dù tràn trề vui sướng nhưng mà hắn cũng cảm thấy bủn rủn, bất quá nghĩ lại đêm kích tình tối qua với Vân Mộng thì vẫn thật là con mẹ nó kích thích a!
Phương Dật Thiên tỉnh lại thì Vân Mộng cũng mơ mơ màng màng tỉnh lại, nàng vươn tay ôm lấy eo Phương Dật Thiên: "Anh phải đi rồi sao?"
"Em tỉnh rồi à? Anh phải đi, anh là bảo tiêu của Lâm Thiên Tuyết, mỗi ngày đều phải đến Lâm gia biệt thự đi theo nàng."
"Em muốn anh ôm em thêm lần nữa!" Vân Mộng nói xong liền dang tay, làm tư thế chuẩn bị ôm.
Phương Dật Thiên lắc đầu cười cười, cúi xuống ôm lấy Vân Mộng đang trần truồng, thân thể mềm mại, thành thục trong sáng sớm càng nhìn càng trắng noãn, mềm mại, mê hoặc nhân tâm.
"Tối hôm qua anh thật mạnh mẽ, hì hì..." Vân Mộng thì thào bên tai Phương Dật Thiên.
Phương Dật Thiên cười, nhéo nhéo mũi nàng, nói: "Em cũng rất phóng đãng nha!"
"Chết đi!" Vân Mộng mắng, trên mặt hiện lên hai đoá hoa đỏ ửng.
Phương Dật Thiên ha hả cười, ôn nhu nói: "Được rồi, anh đi trước, em nghỉ ngơi tiếp đi, tối qua đúng là mệt chết đi được."
Vân Mộng nghe vậy thì chớp chớp đôi mị nhãn, thần chí cực kỳ kiều mị.
Phương Dật Thiên mặc y phục xong liền đi ra ngoài, thuận tiện đóng cửa lại, hắn đi xuống, lên xe, chuẩn bị đến mân côi hoa viên như mọi ngày.
Nhưng hắn lại nghĩ lại, bây giờ mới sáng sớm, sao không nhân cơ hội này đưa cô bé hung hãn kia ăn sáng hay làm cái gì đó, sau đó lấy xe, sớm muộn gì cũng phải lấy xe máy cho nàng.
Nghĩ xong, hắn một bên lấy xe máy, một bên cầm điện thoại gọi cho Quan Lâm, không ngờ nàng lại cúp máy, hắn cười khổ một tiếng, lại gọi điện cho Quan Lâm thêm lần nữa.
Có thể là không nhịn được,cho nên Quan Lâm tiếp điện thoại: "Phương Dật Thiên, anh thật làm người tôi chán ghét, về sau chớ nên gọi điện thoại tìm tôi!"
"Trời sáng rồi, là tên vương bát đản nào dám làm cho Quan đại cảnh sát mỹ lệ của chúng ta tức giận vậy? Nói cho tôi biết, tôi đi thu thập hắn!" Phương Dật Thiên cười cười, thản nhiên nói.
"Phương Dật Thiên, tôi không muốn cợt nhả với anh, trả xe máy lại cho tôi, nếu không thì tôi cúp máy đây!" Quan Lâm lạnh lùng nói.
"Tôi đang chuẩn bị trả xe cho cô a, như vậy đi, tôi chờ cô ở quán ăn sáng ngày hôm qua, được chứ? Không gặp không về!" Phương Dật Thiên nói xong liền cúp máy, không cho Quan Lâm cơ hội xoay xở.
Cất điện thoại xong, Phương Dật Thiên dẫm chân ga, chiếc yamaha nổ vang một tiếng, gào thét trên đường cái phóng đi. (Yamaha à, nouvo hay cái gì nhi?)
Bên kia, Quan Lâm lại vô cùng buồn bực, nghe tiếng "Tu tu" từ trong điện thoại, nàng tức giận đến mức sắc mặt trắng bệch, khiến cho khuôn mặt đẹp long lanh của nàng thêm vài phần lãnh ý, nàng vội vã thở sâu, khắc chế lại, làm cho mình ổn định lại.
Nàng hít sâu, thu phúc đĩnh hung( óp bụng lại mà ngực ưỡn ra ấy, hít thở sâu), có thể thấy rõ ràng bộ vị bên trên tiểu phúc của nàng vẽ lên một đường cong kinh tâm động phách, kéo căng bộ chế phục của nàng, tròn trịa, đầy ắp, cực kỳ to lớn.
"Phương Dật Thiên chết tiệt, quả thực là khinh người quá đáng, tôi cho mượn xe để nói là bạn có việc gấp, thế mà hắn lại đi tìm hoan, chết tiệt, tôi tuyệt đối không tha cho hắn!" Quan Lâm tàn bạo chửi bới, cuối cùng, nàng đành phải gọi tôixi, chạy đến quán ăn sáng.
Phương Dật Thiên chạy tới quán ăn sáng, đỗ xe xong liền đi vào bắt chuyện với lão bản, gọi hai phần bữa sáng, ngồi yên chờ Quân Lâm đến.
Lúc gọi điện thoại hăn biết lửa giận của nàng còn chưa có tiêu hết, nghĩ lại cũng đúng, cô nàng này bưu hãn như vậy, muốn dập đi lửa giận trong lòng nàng cũng không phải là chuyện dễ dàng gì.
Đương nhiên, Phương Dật Thiên cũng mơ hồ đoán được nguyên nhân nàng tức giận là lúc tối qua nàng gọi điện đã nghe được âm thanh của Vân Mộng đang điên loan đảo phụng cùng hắn, mà cũng không quan trọng, nàng chỉ nghe được âm thanh mà thôi, cũng không tận mắt nhìn thấy, cái này thì dễ đối phó lắm. (mịa để nó nhìn thấy là 3p ngay lập tức)
Phương Dật Thiên tựa như đã tìm được đối sách, sắc mặt thản nhiên uống trà thơm, hình dáng như đang dạo chơi nhàn nhã.
Chỉ chốc lát, một chiếc tôixi dừng lại trước cửa, khuôn mặt tái nhợt của Quan Lâm xuất hiện.
Phương Dật Thiên mỉm cười, lớn tiếng gọi Quan Lâm ở phía xa, nhưng nàng chỉ hừ một tiếng, đi tới trước mặt Phương Dật Thiên rồi ngồi xuống, lạnh lùng nói: "Đưa chìa khoá xe cho tôi!"
"Ôi chao, gấp như vậy làm chi, ngồi xuống, ăn sáng đã, bữa sáng hôm nay tôi mời."
" Tôi lập lại lần nữa, đưa chìa khoá xe cho tôi!" Quan Lâm đặt tay trên bàn cơm, rất có khả năng nàng sẽ ném cái bàn ngay lập tức.
" Quan đại cảnh quan, sáng sớm mà tức giận không phải là chuyện tốt đâu, tôi đâu có trêu chọc gì đến cô đâu?" Phương Dật Thiên nhíu mày hỏi.
"Hừ, anh làm cái gì tự anh biết, tôi ghét nhất là bị người khác gạt tôi!" Quan Lâm trừng mắt.
"Tôi làm cái gì? Phải chăng là cô nói đến chuyện tối hôm qua? Ai, lẽ nào ngươi chưa bao giờ xem qua AV?" Phương Dật Thiên nhíu mày, làm như thật. (Đoạn này nó nói là đảo quốc động tác văn nghệ, mà đảo quốc thì chắc là nhật rồi, tôi nghĩ là thế, nên dịch là AV cho nó ...)
Quan Lâm ngẩn ra: "Ý anh là gì?"
"Tối hôm qua tôi làm xong việc rồi về, đang lúc mệt mỏi nên tôi mở một bộ xem thử, cô cũng biết mà, tôi đang ở giai đoạn tinh lực tràn đầy, cũng có chút hiếu kỳ nên xem thử, ai ngờ đang xem một nửa thì cô gọi điện, mà tiếng kêu của cái cô trên tivi hơi phóng đãng, sẽ không bị cô nghe được chứ!" Phương Dật Thiên nhún vai, đạm nhiên nói. (mịa, là diễn viên lại lừa mình là quay phim, em xem chứ em có làm đâu)
"Cái gì? Anh, anh tối qua là xem cái này ở nhà?" Vẻ kinh ngạc hiện lên trong mắt Quan Lâm.
"Cô cho là cái gì, lúc đó tôi còn chuẩn bị gọi cô đến thưởng thức,ai ngờ cô lại gọi điện, mắng tôi một trận, đến giờ tôi còn không hiểu tại sao." Ngữ khí của hắn có vẻ uỷ khuất.
Sắc mặt Quan Lâm có vẻ xấu hổ, nàng tưởng rằng tối hôm qua Phương Dật Thiên đang mây mưa với nữ nhân, nguyên lai là đang xem phim AV, bất quá thanh âm lúc đó lại như thật, giống như là người thật a.
Nàng không khỏi hoài nghi nói: "Hừ, anh cố ý gạt tôi phải không?"
"Gạt cô, được cái gì tốt? Không tin cô đưa điện thoại cho tôi, ngày mai tôi sao cho cô một bản, xem cũng tốt mà, cho cô thưởng thức nghệ thuật, chắc sẽ học được không ít đâu!" Phương Dật Thiên cười cười. (xem AV thì học đc cái gì cha)
"Muốn chết, ai xem cái này với anh!" Quan Lâm tức giận nói, bất quá nàng cũng bất tri bất giác ngồi xuống. (Đến đây thì tôi đúng òi, AV rồi)
Phương Dật Thiên biết lời nói vừa rồi đã làm Quân Lâm tin tưởng, hắn lại nói tiếp: "Cô nói rất đúng, loại này nếu một người xem thì không có ý tứ, hay là hôm nào cô và tôi đi chỗ nào đó, sau đó ..."
"Câm miệng! Anh còn nói nữa tôi đánh chết anh!" Quan Lâm mày liễu dựng thẳng, lạnh lùng nói.
"Không cần phải kích động như vậy, được rồi, tôi muốn biết tại sao tối qua cô gọi điện cho tôi vi sao lại chửi tôi? Phương Dật Thiên làm như không biết.
"
Tôi, tôi..." Quan Lâm ngữ khí hơi ngập ngừng, hừ một tiếng: "Tôi thích chửi thì chửi, anh quản được sao?"
"
May là tôi không cùng mỹ nữ xoa xoa quyển quyển, nếu không bị cô doạ như vậy chắc tôi bị liệt dương mất." Phương Dật Thiên đáp lại. (mịa thằng này, nói với gái mà như thế à)
"
Anh không biết anh rất ác tâm sao?" Quan Lâm nhíu nhíu mày nhìn hắn nói "Đừng nói đến những vấn đề này trước mặt tôi, không phải ai cũng có tâm thuật bất chính như ah đâu"
"
Đúng đúng, Quan đại cảnh quan chính là đại biểu cho cảnh sát quang minh a!" Phương Dật Thiên cười, đúng lúc này bữa sáng cũng được đưa lên "đến đây, ăn sáng đi"
Quan Lâm nhìn sữa đậu nành, bánh quẩy, bánh bao, bánh chẻo, xếp thành một đống lớn, trợn tròn mắt nói: "
Anh gọi nhiều như vậy là cho ai ăn vậy?"
"
Cho cô a, tôi dựa vào hình thể của cô mà gọi đấy, thế nào, còn chưa đủ ư?" Phương Dật Thiên có điểm khó hiểu.
"
Phương Dật Thiên! Anh nghĩ tôi là heo sao?" Quan Lâm thở phì phò, nổi giận đùng đùng nhìn hắn, nhãn thần toát lên vẻ hận không thể bắt hắn ăn hết.
Ăn xong, Phương Dật Thiên thừa dịp tâm tình của Quan Lâm cũng không tệ lắm, cơn tức giận đã hơi lắng xuống, liền nhân cơ hội cùng Quan Lâm đi cảnh đội lấy xe.
Quan Lâm đáp ứng nhưng lại đưa ra hai yêu cầu là phải mời nàng ăn một bữa, cái còn lại tạm thời là bí mật, chưa nói ra.
Phương Dật Thiên xác định yêu cầu thứ hai không phải là làm những yêu cầu thái quá hay lên trời lấy sao xong thì cũng thống khoái đáp ứng.
Dù sao, hắn còn chưa có bằng lái xe, không chừng lại bị bắt nên tạo quan hệ với Quan Lâm cũng có lợi.
"Lên xe,anh chở tôi!" Quan Lâm nói, nàng cũng không muốn tên vô liêm sỉ Phương Dật Thiên ở phía sau ôm lấy eo nàng.
Phương Dật Thiên cười cười, liền lên xe, chở Quan Lâm hướng phía cảnh đội chạy như bay.
Nhìn kỹ thuật lái xe thành thạo của Phương Dật Thiên, chiếc yamaha trên đường giống như cá trong nước, Quan Lâm mới biết được kỹ thuật lái xe của hắn cũng không kém gì nàng, khiến trong lòng nàng nảy lên một cỗ ham muốn tỉ thí với hắn.

Thiếp Thân Đặc Công - Chương #232


Báo Lỗi Truyện
Chương 232/1858