Chương 216: Tình địch


Phương Dật Thiên cũng chú ý đến trung niên nam tử đang đi vè phía hắn và Tiêu Di, tuổi hắn khoảng hơn ba mươi, mặt trắng như ngọc, khuôn mặt anh tuấn mang theo vẻ cười mỉm, trên người ẩn chứa sự trầm ổn của người thành đạt.
Đối với đại bộ phận đàn bà, trung niên trước mặt đúng là có sức hấp dẫn khó chống cự.
Lúc này, Trung niên nam tử đã đến gần, hắn mỉm cười nho nhã bắt chuyện với Tiêu Di, sau đó tự nhiên ngồi bên cạnh Tiêu Di, ngữ khí kích động mừng rỡ nói: "Tiêu Di, cô có thể dự bữa tiệc này tôi thực sự cao hứng, đã hơn một năm không gặp, cô vẫn đẹp như vậy!"
"Ha ha." Tiêu Di khẽ cười, nói: "Anh thay đổi không nhiều, nhưng vừa về nghe nói anh đã là tổng giám đốc tôi cũng mừng thay anh."
Phương Dật Thiên ánh mắt híp lại, nhất thời hiểu ra nam nhân anh tuấn trước mặt là nhân vật chính của bữa tiệc - Trần Thiên Minh!
Thân là đàn ông, Phương Dật Thiên tất nhiên đọc được mộ tia mừng rỡ cuồng nhiệt lướt qua trong ánh mắt Trần Thiên Minh, là loại cuồng nhiệt này trong lòng hắn rõ ràng, hắn đoán Trần Thiên Minh có ý với Tiêu Di.
Nhưng tia cuồng nhiệt kia chỉ chợt lóe qua, lúc này nhãn thần hắn đều là ấm áp như ngọc, nhưng vô cùng chân thành!
Lúc này Tiêu Di ngồi bên cạnh hắn, nhưng lại mặc váy dạ hội, chỉ cần hắn liếc mắt là có thể thấy cảnh đẹp mê hồn trước ngực không sót chút gì, nhưng hắn không nhìn, chỉ nhìn thẳng vào con mắt Tiêu Di, bề ngoài vẫn luôn nho nhã lễ độ như vậy.
Hai người hàn huyên qua lại vài câu lúc này Tiêu Di chỉ vào Phương Dật Thiên nói: "Trần Thiên Minh, tôi giới thiệu cho anh, vị này là bạn trai đi cùng đêm nay của tôi, Phương Dật Thiên!"
Một khắc này, trong mắt Trần Thiên Minh lộ ra một tia đổi khác, lập tức thu liễm lại, cười ha ha, quay sang nói với Phương Dật Thiên: "Phương tiên sinh, xin chào, cảm ơn đã đến sự buổi tiệc tối nay."
Nói xong, Trần Thiên Minh chủ động vươn tay phải ra, Phương Dật Thiên trên mặt cười nhạt, bắt tay Trần Thiên Minh, nói: "Trần tiên sinh khách khí rồi, có thể đến dự bữa tiệc tối nay là vinh dự của tôi."
"Ha ha." Trần Thiên Minh cười, rụt tay về, nhìn về phía Tiêu Di hỏi :"Tiêu Di, vị Phương tiên sinh này là của cô..."
"A, anh ấy... là bạn tôi, đêm nay đi cùng tôi đến đây." Tiêu Di nhàn nhạt nói.
Trần Bình Minh nghe xong cười, hắn chỉ hứng thú với Tiêu Di, khách sáo với Phương Dật Thiên vài câu, liền tiếp tục nói chuyện với Tiêu Di.
Phải thừa nhận, Trần Thiên Minh này rất giỏi giao tiếp, lúc hắn nói rất lễ độ, ánh mắt vĩnh viến mang theo sự chân thành... tạm thời không nói hắn có giả vờ hay không, chí ít cũng có vẻ chân thành.
Ngữ khí hắn rất trầm ổn không gấp gáp, giọng nói ôn hòa dế nghe, hơn nữa khi nghe Tiêu Di nói bộ dạng đều rất chăm chú, ưu nhã mà nhã nhặn, quả thực không có chút khe hở.
Trọng yêu hơn là, hắn vô cùng giỏi tìm kiếm trọng tâm câu chuyện, mấy năm học cùng đại học cùng với thời gian sau này, qua miệng hắn đều nói ra rất tự nhiên, liên kết với nhau, hai người nói chuyện hơn mười phút cũng không chán, hẳn biểu hiện rất hôi khài khiến Tiêu Di cười không ngớt, cười đến run rẩy cả người!
Tiêu Di không cười cũng đủ mê người, nàng cười thân thể mềm mại hơi run rẩy, tuyêt phong trước ngực rung động mãnh liệt, đối với cảnh xuân mê người trước mặt, hắn vẫn như trước, không chút toát ra ý mê mẩn, cùng lắm là mang theo vài phần tán thưởng!
Phương Dật Thiên thở dài, lập tức phán đoán Trần Bình Minh là kẻ lợi hại, đặc biệt là tạo nghệ tán gái đã đến cảnh gái cực đỉnh!
Dựa vào thân phận địa vị của Trần Thiên Minh, cùng với kĩ xảo giao tiếp của hắn với phụ nữ, chắc chắn không có mấy người phụ nữ không bị hắn mêm hoặc.
Lúc này, một tên bồi bàn đi tới, Trần Bình Minh vươn tay, tự mình rót cho Tiêu Di một chén Champagne ướp lạnh, nho nhã rót cho Phương Dật Thiên một chén, sau đó mới tự rót cho mình một chén.
Trần Thiên Minh cầm ly Champagne, mỉm cười nói: "Khó có khi được gặp nhau, nào chúng ta chạm ly!"
Tiêu Di nhìn ly Champagne ướp lạnh trước mặt, hơi do dự một chút.
Phương Dật Thiên nhìn thấy, trong lòng khẽ động, gọi tên bồi bàn đến, nói khẽ một câu.
Chỉ chốc lát, tên bồi bàn kia trong tay cầm một chén nước nóng đưa cho Phương Dật Thiên, Phương Dật Thiên tiếp nhận sau đó đưa cho Tiêu Di, nói nhỏ bên tai nàng: "Uống chén nước ấm này đi, bụng cô còn đâu không?"
Phương Dật Thiên nhớ kĩ mấy ngày nay là thơi gian Tiêu Di đến cái kia, không thể uống đồ lạnh, nếu không bụng sẽ bị đau, tốt nhất là uống nước ấm hay loại nước hoa quả ướp nóng. Tiên Di nhận lấy chiếc chén, nhẹ nhàng nói :"Cảm ơn!" nàng nhìn Phương Dật Thiên ánh mắt hiện lên chút e thẹn, nhưng thêm vài phần cảm kích, sóng mắt hiện ra vẻ ôn nhu, trên mặt có chút ửng đỏ!
Trần Thiên Minh chú ý đến biến hóa nhỏ này, nhất thời trên mặt hiện ra chút dị trạng, con mắt hơi nheo lại, âm thầm đánh giá Phương Dật Thiên.
Phương Dật Thiên chuyển ánh mắt, thấy Trần Thiên Minh trong mắt lóe lên dị quang, trong lòng hắn khẽ động, nhưng bên ngoài không chút thay đổi, hắn biết Trần Thiên Minh đã âm thầm liệt hắn vào danh sách tình địch.
Nhưng hắn cũng phớt lờ, hắn nghĩ loại người như Trần Thiên Minh này vĩnh viễn không thể trở thành bạn bè, không phải bạn thì là địch, mà tình địch chẳng phải là một loại địch hay sao?
Sau đó, Trần Thiên Minh tao nhã nói với Tiêu Di vài câu, bởi bữa tiệc tối sắp bắt đầu, hắn thân là nhân vật chính tự nhiên phải đi chiêu đãi khách, vì thế đứng lên rời đi.
Phương Dật Thiên chú ý đến Trần Thiên Mình vừa đi, Tiêu Di nhẹ thở ra một hơi, cũng không biết là vừa rồi khẩn trương hay là được giải thoát.
Đột nhiên, yến hội òa lên tiếng oanh động, Phương Dật Thiên quay đầu nhìn lại, vậy mà thấy một nữ nhân mang theo vẻ quyến rũ mê người đang chậm rãi đi tới.
Một bộ váy dạ hội màu xanh đậm, lộ ra vẻ thành thục kiều mị cực kì, hai đỉnh núi cao chót vót, được lộ chiếc váy lộ ra nguyên vẹn đường cong, khiến bất luận gã đàn ông nào cũn bị khơi dậy thú tính!
Đồng thời, khuôn mặt như hô ly tinh của nàng càng hấp dẫn ánh mắt đám đông nam nhân!
Nàng chính là thục nữ đứng đầu thành phố Thiên Hải, Phan Mộng Liên!

Thiếp Thân Đặc Công - Chương #216


Báo Lỗi Truyện
Chương 216/1858